Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 283 Chẳng hạn như mua hoa tặng tôi

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1181 chữ · khoảng 4 phút đọc

Tôi biết trong lòng nàng đã có chuyển biến đối với tôi, nhưng tôi cũng không nói ra, chỉ nói:

“Đổng giáo sư muốn thành lập một công ty phần mềm máy tính, bảo anh qua hỗ trợ!”

“Anh? Đúng rồi, anh vẫn chưa nói, trước kia anh có học máy tính hay sao?”

Triệu Nhan Nghiên nhìn kiến thức kinh người của tôi hôm nay, rất là nghi ngờ.

“Đương nhiên, em không nhớ à? Hai chúng ta đã đại diện cho Tân Giang đi tham gia cuộc thi máy tính thanh thiếu niên toàn quốc.”

Tôi nói.

“Dừng, lại nói nữa! Sao anh chẳng có chút sáng tạo nào cả, bổn tiểu thư cũng không phải người ngu, anh không biết đổi sang phương pháp khác hay sao?”

Triệu Nhan Nghiên bĩu môi nói.

“Cái gì gọi là sáng tạo?”

Tôi ngất, Triệu Nhan Nghiên lại tưởng rằng tôi thêu dệt chuyện xưa để lừa nàng.

“Chẳng hạn như đưa tôi ra ngoài chơi, tặng hoa….”

Triệu Nhan Nghiên thuận miệng nói.

“Vậy ý của em là đồng ý hẹn hò với anh?”

Tôi nghe Triệu Nhan Nghiên nói như thế, cũng biết quan hệ của chúng tôi đã tiến thêm một bước.

Nhưng mà Triệu Nhan Nghiên đã ý thức được lời nói của mình có chút vấn đề, mắc cỡ đỏ mặt giải thích:

“Chỉ là Trương Giai Minh kia hẹn tôi ra ngoài, tôi mới thuận miệng nói, anh không nên hiểu lầm đấy!”

“không hiểu lầm, không hiểu lầm, ha ha!”

Hiện tại tôi muốn cười thật to! Tôi chẳng kịp đi từ cửa ra ngoài nữa, nhanh chóng nhảy từ cửa sổ lớp xuống.

Thấy vậy Triệu Nhan Nghiên nghĩ thầm, người này có bị ngã chết hay không, nàng vội vàng chạy đến cửa sổ nhìn, chỉ thấy bóng lưng tôi đã đi xa. Bỗng nhiên Triệu Nhan Nghiên trong lòng ngọt ngào, tự cười một tiếng, không hiểu sao lại cao hứng tới vậy?

Tôi chạy nhanh tới cửa trường, vọt vào một tiệm bán hoa.

“A, cậu muốn mua gì hay sao?”

Một lão đầu mập mạp nhìn tôi hỏi.

“Đúng vậy, ông chủ!”

Tôi thở hổn hển nói.

“Ha hả, tặng bạn gái hay sao?”

“Đúng….Xem như thế đi”

Tôi cũng không hiểu quan hệ giữa tôi với Triệu Nhan Nghiên là gì nữa.

“A, vậy là vẫn chưa thành công hay sao?”

Mập lão đầu cười nói.

“Vậy thì mua hoa hồng đi, có thể mua bó hoa, 1 bó hoa là 99 đóa hòng, đương nhiên phải xem năng lực kinh tế của cậu, nhưng cái này hiệu quả vô cùng tốt”

Ha hả, lão đầu này thiệt là biết nhìn người, thảo nào buôn bán của hắn tốt như vậy!

Cho nên tôi cười nói:

“Vậy thì mua 99 bông đi, ông giúp tôi gói lại một chút!”

“Không thành vấn đề.”

Mập lão đầu lấy 99 đóa hồng ra, thuần thục gói lại…cho thêm cả trang sức lên trên, xong nhìn tôi hỏi:

“Có muốn viết gì lên trên không?”

“Không cần, cám ơn ngài chú mập. Bao nhiêu tiền?”

Tôi nhận lấy hoa hài lòng hỏi.

“99 đồng”

Mập lão bản nói.

Tôi đưa cho hắn một tờ một trăm, vốn định nói không cần trả lại. Nhưng làm như vậy thì giống như là bố thí, chú mập này nhân phẩm cũng không tệ.

Ông chủ mập đưa cho tôi một đồng xu, tôi tiện tay bỏ nó vào cái hòm quyên góp cho người nghèo.

Tôi chẳng cần biết có phải giờ học hay không, cầm lấy hoa trực tiếp xông vào lớp, phát hiện vẫn còn là giờ của Đổng giáo sư, tôi nhất thời thở phào nhẹ nhõm, chào hắn một tiếng rồi trở lại chỗ ngồi.

Các bạn học thấy tôi mang theo một bó hoa đi vào, thì không khỏi thổn thức, nhưng mà hành động của tôi vốn cũng chẳng để ý tới ai, giáo sư còn không có ý kiến, thì họ có ý kiến gì chứ.

Nhưng mà Triệu Nhan Nghiên lại có chút nóng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, còn đỏ hơn so với cà chua.

“Tặng em”

Tôi đưa bó hoa cho Triệu Nhan Nghiên.

Thật là mắc cỡ muốn chết mà, Triệu Nhan Nghiên nghĩ thầm. Vốn nàng không nhận lấy, nhưng nếu như mình không nhận, thì hắn vẫn cứ đưa, nên chắc chắn mình lại càng xấu hổ! cho nên vội vàng giật lấy bó hoa, để lên mặt bàn, tức giận nói:

“Làm gì có ai bảo anh đi mua hoa!”

“Chính là em”

Tôi cười nói.

“…..Tôi đâu có bảo anh đi, thật là bị anh hại chết rồi!”

Triệu Nhan Nghiên cúi đầu thẹn thùng nói.

“không sao, dù sao tất cả mọi người đều hiểu quan hệ giữa em và anh…”

Tôi cười hắc hắc nói.

“Ai có quan hệ gì với anh”

Triệu Nhan Nghiên quay đầu đi, không hề để ý đến tôi, nàng cầm sách giáo khoa nhìn chăm chú vào đó.

Tôi nhìn Triệu Nhan Nghiên như vậy trong lòng cao hứng vô cùng, hắc hắc, đừng cho là tôi không biết, em chăm chú đọc sách, nhưng lại đang nghĩ đến tôi.

Cuộc sống hạnh phúc vừa mới bắt đầu, nhưng mà lại có chuyện xảy ra, buộc tôi phải rời xa Triệu Nhan Nghiên một thời gian.

Chuyện tình là như vậy, khi tan học, tôi đang hộ tống Triệu Nhan Nghiên về ký túc xá nữ, thì điện thoại lại vang lên, tôi nhận điện thoại.

“Vi Nhi, sao vậy?”

Tôi hỏi.

“Lão công, nhà của em xảy ra chuyện rồi, mẹ em mới gọi điện thoại, nói cha em bị người ta bắt đi!”

Trần Vi Nhi lo lắng nói.

“bắt đi? Ai bắt?”

Phản ứng đầu tiên của tôi là bị bắt cóc tống tiền? Bởi vì nhà của Vi Nhi kinh doanh cũng khá lên, ước chừng cũng có tầm ngàn vạn.

“là cảnh sát ở đồn công an”

Tôi nghe xong thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải bọn cướp thì được rồi, vì vậy tôi hỏi:

“cảnh sát bắt cha của em làm gì?”

“Mẹ em cũng không nói rõ, đại khái chính là cha em đánh người….Làm sao bây giờ!”

“Em đừng vội, em đang ở đâu, anh sẽ qua đón em, nếu như không được, anh với em trở về một chuyến.”

Tôi nói.

“Em đang ở cửa trường học!”

Vi Nhi nói

Được rồi, em đợi đó, anh lập tức qua ngay.

Tôi nói.

Sau đó tôi nhìn Nhan Nghiên vội vã giải thích một chút, nói tôi có việc gấp phải rời đi.

Tôi gọi điện cho Khương Vĩnh Phú, mẹ nó, lại không bắt máy!

Nhìn thấy Vi Nhi, hỏi nàng hồi lâu, nàng cũng không nói rõ được có chuyện gì xảy ra. Mà Triệu Quân Sinh thì đang ở Bắc Kinh, tôi vội đặt 2 vé máy bay, ngay trong đêm bay về Tân Giang….

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 112

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự