Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 194 Ngả bài (Thượng)

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2004 chữ · khoảng 7 phút đọc

"Không được nhúc nhích! Giơ tay lên!"

Mấy người công an đầu tàu gương mẫu, dùng súng chỉ vào Quách Khánh nói.

"Đại Quả đâu?"

Một người mặc quần áo vải thô, nhìn như một lão nông dân, nói.

"Ông là trưởng thôn Diêm Hòa, cha của Đại Quả?"

Tôi hỏi.

"Là tôi, các người là ai, mau thả đại quả ra!"

Cổ trưởng thôn nói.

"Vừa đúng lúc, lại có cả cảnh sát cũng tới, ông cứ xem con của ông, sau đó có nên tha cho hắn hay không!"

Tôi đem tờ giấy mà Cổ Đại Quả ký, đưa cho Cổ trưởng thôn.

Lúc này, một người cảnh sát đã tìm được Cổ Đại Quả ở trong phong, đi tới chỗ Cổ trưởng thôn nói:

"Cha, cứu con!"

Cổ trưởng thôn trợn mắt nhìn Cổ Đại Quả một cái, chỉ vào cái tờ giấy xanh mặt nói:

"Những chuyện trên này viết là thật?"

"Cha... Con..."

Cổ Đại Quả định nói bậy, nhưng nghĩ tới thủ đoạn của mấy tên thủ hạ Quách Khánh, không khỏi rùng mình một cái.

"Tao hỏi mày là thật hay giả? !"

Cổ trưởng thôn quát.

"Thật... Thật."

Cổ Đại Quả cúi đầu nói:

"Con cũng chỉ muốn kiếm thêm chút tiền cho gia đình..."

"Ba" một cái tát đã đánh tới trên mặt Cổ Đại Quả, Cổ trưởng thôn tức giận tới mức phát run, chỉ vào Cổ Đại Quả nói:

"Mày chẳng phải nói là đã ký hợp đồng với Hà Đại Lực hay sao? Mày không phải nói là hắn bị ngã gãy chân? Tao lại tin tưởng đi gọi công an bảo lãnh cho mày! Ha ha! Đúng là buồn cười, tại sao tao lại có một đứa con như mày!"

"Hắn đâu có ký hợp đồng với thôn..."

Cổ Đại Quả cắn môi nói.

"Mày..mày còn nói! Mặt mũi của Trưởng thôn cũng bị mày làm cho mất hết! Mày từ nhỏ đã nghịch ngợm gây sự, nhưng tao không bao giờ nghĩ mày lại thành lưu manh ác bá!

Trước kia người khác nói với tao, tao còn không tin, tao nói mà còn nhỏ, không hiểu chuyện, không nghĩ tới mày lại làm ra những chuyện heo chó không bằng!" Cổ trưởng thôn chỉ vào Cổ Đại Quả nói:

"Mày đã thừa nhận, thì tao cũng không còn gì để nói nữa, Trương sở trưởng, bắt hắn lại cho tôi!"

Trương sở trưởng có chút khó khăn, nhìn Cổ trưởng thôn nói:

"Bắt người nào?"

"Nói nhảm! Đương nhiên là bắt Cổ Đại Quả rồi!"

Cổ trưởng thôn trừng mắt liếc hắn một cái nói.

"Vậy thì còn bọn cướp này?"

Trương sở trưởng cẩn thận hỏi.

"Cái gì mà bọn cướp!"

Cổ trưởng thôn cả giận nói. Sau đó xoay người lại nói với tôi:

"Tôi thân là một trưởng thôn, xin lỗi các vị! Đã sinh ra một con chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng đồ! Cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ cấp cho Hà Đại Lực một công đạo. Tiền thuốc tôi sẽ bồi thường lại cho các cậu! Chỉ là tôi không có nhiều tiền như vậy, đợi tôi về mượn người cùng thôn, sau đó đưa cho các cậu"

"Quên đi, Cổ trưởng thôn, ngài cũng không có dư dả gì, số tiền thuốc này coi như cho qua đi."

Tôi nói.

Nhìn bộ dạng Cổ trưởng thôn, nhất định là không biết con mình tác oai tác quái.

"Như vậy sao được! Ngày mai tôi sẽ đem những chứng cứ này cho tòa án, để chọ phán quyết, sau đó trả lại cho các người công đạo."

Cổ trưởng thôn lắc đầu nói.

...

Đúng như tôi nghĩ, Cổ trưởng thôn là một trưởng thôn vô cùng chính trực, lúc bình thường không biết con mình làm việc ác, Cổ Đại Quả dùng danh tiếng của cha mình ra ngoài lừa bịp, những người phía dưới lại giấu diếm giúp hắn. Cho nên mới ngày càng làm cho Cổ Đại Quả vô pháp vô thiên.

Bởi vì vụ án do tự mình Cổ trưởng thôn hối thúc, tòa án rất nhanh thụ lý vụ việc của Cổ Đại Quả, khi thẩm phán tòa án thấy bị cáo là con trai của trưởng thôn, thì giật mình, lập tức gọi điện thoại cho Cổ trưởng thôn, muốn hỏi xem hắn như thế nào, nhưng cổ trưởng thông nói “tội hắn ra sao thì phán như vậy”.

Thẩm phán lại không hiểu nghĩa cái câu "tội ra sao thì phán như vậy" rốt cuộc là có ý gì, lại tiếp tục gọi điện thoại một lần nữa, Cổ trưởng thôn cầm lấy điện thoại hổn hển quát:

"Tội như thế nào thì phán như vậy, tức là có thể phán tử hình, không trái với pháp luật!"

Cổ Đại Quả bị bắt, cho nên những chuyện trước kia của hắn cũng bung bét ra. Nào là cưỡng gian, cướp bóc, đánh trọng thương ba người, đánh chết 1 người, rồi tham ô tài sản quốc gia, cuối cùng bị phán xử tử hình, lập tức thi hành.

Đối mặt với tội danh của mình, Cổ Đại Quả không cách nào biện bạch được, những người có dính líu tới hắn cũng bị xử luôn một vụ. Vườn trái cây được trả lại cho Hà Đại Lực.

Cổ trưởng thôn vẫn ngồi ở ngồi ở trong tòa án, bên cạnh là chúng tôi, hắn nghe không sót một lời, khi nghe tới thời điểm Cổ Đại Quả bị phán tử hình, thì như già thêm rất nhiều.

Nhưng hắn không nói gì, yên lặng, đi ra khỏi tòa án. Có lẽ hắn không muốn nhìn cái thời điểm con mình bị người ta kéo đi.

Sau đó, Chú Hà đối cảm ơn tôi vô cùng, nhưng tôi lai khoát tay nói:

"Muốn cám ơn thì cám ơn Cổ trưởng thôn đi, hắn là một vị quan tốt."

Sau đó tôi dặn dò chú Hà, nếu như Cổ trưởng thôn đưa tiền tới, thì đừng có nhận, dù sao với tiền lương của hắn, thì số tiền này là một con số lớn.

Trước khi đi, Hà Tích Duyên lưu luyến không rời, tôi nói lời từ biệt với nàng:

"Tích Duyên, học tập cho tốt, đừng nghĩ tới những chuyện khác, nếu như không đủ tiền, thì cứ gọi điện thoại cho Lưu đại ca, Lưu đại ca giúp em đóng tiền học."

"Lưu đại ca, sau này anh muốn thi đại học gì?"

Hà Tích Duyên suy nghĩ một chút hỏi.

"Đại học Thanh Hoa."

Tôi nói.

Hà Tích Duyên nói với tôi:

"Lưu đại ca, vậy anh hãy đợi em ở Đại học Thanh Hoa, em nhất định sẽ thi đỗ!"

"Không sao, nếu em với em trai của em thi đỗ, anh càng cao hứng!"

Tôi cười nói.

...

Trên đường trở về thành phố, chúng tôi không ai nói lời nào. Bầu không khí trong xe bị ép tới cực độ, dù sao lúc nãy cũng chứng kiến một người bị phán án tử hình.

Mặc dù người này đáng tội, nhưng đang sống mà phải tiếp nhận cái chết, thì làm sao người khác có tâm trạng tốt được, nhất là người làm cha làm mẹ.

Sau khi về nhà, tôi đi rửa mặt mũi ra ngoài, thì thấy cha mẹ tôi đã ngồi ở phòng khách, giống y như lần đầu tiên họ thấy cái áo ngực của Triệu Nhan Nghiên. Nhưng mà lần này, sắc mặt của hai người rất bình thản.

Tôi không khỏi thở dài, sau khi tôi sống lại, cuộc sống của tôi biến hóa nghiêng trời lệch đất. Có lẽ cũng nên nói với cha mẹ tôi một số điều.

Kiếp trước, tôi không có năng lực thay đổi cuộc sống, sau khi sống lại, tôi lại có những ưu thế mà người thường không thể có!

Tôi hoàn toàn có năng lực thay đổi cuộc sống bây giờ! Có thể làm cho cha mẹ tôi hưởng thụ cuộc sống! Không cần phải liều mạng bôn ba vì tiền lương!

Để cho hai người không phải làm gì nữa, mà có cuộc sống an nhàn, có thể đi du lịch cũng được, tóm lại là vui vẻ!

Nhưng mấu chốt là mình nói như thế nào mới được, để cha mẹ mình tin tưởng những lời mình nói.

Nếu mình nói mình có mấy tỷ đô la, thì bọn họ sẽ té xỉu. Nếu nói chuyện mình là ông chủ phía sau của tập đoàn Ánh Rạng Đông, tôi nghĩ cha mẹ tôi không chỉ là không tin, mà còn coi tôi như bị bệnh thần kinh. Có khi lại tát có tôi một cái, nói tôi nói dối hai người.

"Cha, mẹ, các người nhất định rất kỳ quái, con của mình từ một học sinh lại biến thành một phú ông phải không?"

Tôi rót một ly nước, ngồi xuống ghế sofa.

Cha mẹ tôi nhìn nhau, đều lắc đầu, chuyện lần này làm cho hai người chấn động quá lớn!

"Cha, mẹ, chuyện này nhất định phải nói từ đầu, hai người còn nhớ từ cuộc thì tranh tài máy tính than thiếu niên toàn quốc hay không?"

Tôi suy nghĩ một chút, mở miệng nói.

"Nhớ, chẳng phải con đoạt giải nhất hay sao?"

Cha tôi gật đầu nói.

Mặc dù cha tôi không biết chuyện này có liên hệ gì với việc kiếm tiền, nhưng vẫn yên lặng lắng nghe.

"Đúng, cũng chính từ lần đó, con phát hiện mình có sở trường về máy tính..."

Tôi tiếp tục nói.

Tôi chỉ có cách giải thích như vậy, nếu mà nói tôi sống lại, hoặc xuyên việt thì cha mẹ tôi nhất định cho tôi đến bệnh viện thâm thần.

"Ừ, chuyện này thì cha mẹ biết, chẳng phải Thầy Hứa ở cung thiếu nhi còn cho con một cái máy tính hay sao!"

Cha tôi bổ sung nói.

Nhắc tới Thầy Hứa, trong lòng của tôi không khỏi căng thẳng, làm cho tôi nhớ lại Hứa Nhược Vân, bóng đen nhỏ tinh nghịch, bây giờ nhìn thấy tôi như nhìn thấy người xa lạ.

Tôi lắc đầu, sẽ ức chế nếu như suốt ngày cứ nghĩ tới những chuyện không vui.

"Cha, mẹ, hai người cũng xem báo chí, có phát hiện thấy một thời gian trước, có người nói phương pháp đánh máy Ánh Rạng Đông là đạo văn hay không?"

Tôi hỏi.

"Phương pháp đánh máy Ánh Rạng Đông? Cái này cha biết! Ở cơ quan còn mua mấy bộ, cho cha riêng một bộ, con nói tới cha mới nhớ, cái phương pháp này tốt hơn phương pháp Ngũ Bút nhiều, thành quả lao động cũng nhiều hơn ngày thường! Thật bội phục người thiết kế ra phương pháp này, đầu óc của người ta thật kinh khủng! Nghe nói các đại lý bán sản phẩm này còn lời mấy trăm vạn đấy!"

Cha tôi hâm mộ nói:

"Đúng rồi, sau đó trên báo chí còn công khai xin lỗi, nói sản phẩm này không phải sao chép, mà là sản phẩm của dân tộc!"

"Cha, mẹ, hai người tới phòng của con đi."

Tôi đứng dậy, đi về phòng của mình.

Sau khi chờ cha mẹ vào phòng, tôi bật máy, tìm thư mực lưu trữ tác phẩm thứ nhất của tôi, phương pháp đánh máy Ánh Rạng Đông.

"Cha, mẹ, các người nhìn kỹ, vào cái tên trên màn hình!"

Tôi chỉ vào màn hình Computer nói.

Tôi thấy cha mẹ rất nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào nó, nhưng không hiểu cái gì.

"Cha, mẹ, hai người nhìn vào chỗ này! Chỗ này có một từ tiếng anh!"

Tôi chỉ vào góc phải màn hình có một số từ Tiếng anh, nói:

"Hai người nhìn vào chỗ này, có một từ: PROGRAMMEDLIU (1), Lưu Lỗi!"

(1): Lập trình viên: Lưu Lỗi

Bạn đang đọc Trọng Sinh Truy Mỹ Ký của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 99

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự