Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chương 8

Bạn đang đọc Trốn, Truy Đuổi của Kiếm Đoạn Đào Yêu

Phiên bản Dịch · 477 chữ · khoảng 1 phút đọc

“Xem, có một cậu trai đang đuổi theo xe.”

“Rất là nguy hiểm nha.”

“Cần gì phải như thế? . . . . . .”

“Là tiễn biệt ai sao? . . . . . .”

————————

Ngày đó Dương Tiếu rời nhà đi lên trường, bầu trời mưa rơi lác đác, trên không trung sương mù ngưng tụ, thực vật một mảnh xanh mới. Giống như buổi chiều định mệnh tại sân bóng đó bọn họ gặp nhau.

Nhà ga, Dương Tiếu cùng mọi người từ biệt, kéo dài tới lúc cuối cùng mới lên xe. Hắn vẫn không có nhìn thấy Trần Lạc, có cảm giác trong nội tâm thiếu mất cái gì.

Xe lửa chậm rãi chuyển động. Âm thanh bánh xe dường như càng đè nặng nỗi lòng hắn.

Vừa ngồi xuống, chợt nghe tiếng mọi người trên xe nghị luận.

“Xem, có một cậu trai đang đuổi theo xe.”

“Rất là nguy hiểm nha.”

“Cần gì phải như thế? . . . . . .”

“Là tiễn biệt ai sao? . . . . . .”

Nghe nói như thế, Dương Tiếu từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, buông hành lí chạy đến cửa xe. Hắn dự cảm, hắn biết rõ đó là Trần Lạc.

Chạy như điên phía sau xe nam hài vẫn là ra bộ dáng kiên cố , là Trần Lạc không có sai.

Cậu có lẽ đã sớm ở đây, ở bên cạnh Dương Tiếu, rất xa, một mực yên lặng lặng yên nhìn hắn, không muốn nhiễu loạn cuộc sống của hắn.

Cậu có lẽ đã sớm đối Dương Tiếu thất vọng, trách hắn thỏa hiệp, một mực không chịu đi ra thấy hắn, cùng hắn nói chuyện.

Cũng có thể là cậu có việc bận, vừa mới đuổi tới, bỏ lỡ lần gặp gỡ cuối cùng này.

Đứa trẻ kia quả thật rất quật cường,khi xe lửa bắt đầu chuyển động, đột nhiên chạy đến, ném xuống cái ô trong tay , điên cuồng chạy khỏi sân ga, đuổi theo đằng sau xe lửa . Dùng bước chân đuổi theo tốc độ quay của bánh xe.

Dương Tiếu nỗ lực muốn mở cửa ra, nhưng là xe lửa đóng cửa gắt gao. Hắn chỉ có thể đứng tại đó, cách cửa sổ thủy tinh, nhìn xem Trần Lạc.

Cậu một mực chạy, một mực chạy, mưa xối tóc, xối quần áo. Dương Tiếu hy vọng cậu dừng lại, hoặc là giảm bớt tốc độ, như vậy cũng có thể giảm bớt một phần tự trách trong lòng hắn .

Nhưng là trong mưa người vẫn tiến về phía trước, tốc độ không thấy giảm bớt.

Trần Lạc,

Trần Lạc,

Trần Lạc. . . . . . Dương Tiếu liên tục nhỏ giọng kêu tên .

Mãi cho đến khi khoảng cách càng ngày càng xa, biến mất không thấy nhau nữa.

Dương Tiếu mới phát hiện mình đã rơi lệ đầy mặt.

Đây chính là lần cuối cùng gặp mặt của bọn họ.

————————

Bạn đang đọc Trốn, Truy Đuổi của Kiếm Đoạn Đào Yêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 4

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự