Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 56 Chương 56

Bạn đang đọc Trọn Đời Về Sau của Twentine

Phiên bản Dịch · 3597 chữ · khoảng 13 phút đọc

Vạn Côn nhận ra gã mập đó, Trần Lộ cũng nhận ra.

Anh ta khẽ thì thầm bên cạnh Vạn Côn: "Đấy không phải tên hôm qua à."

Vạn Côn cau mày dặn: "Nói nhỏ chút, tốt nhất đừng để hắn—-"

Cậu đang còn định nói, tốt nhất đừng để hắn nghe thấy, nói đến giữa chừng, ông trời trêu ngươi, gã mập kia thoắt cái xoay đầu, còn nhìn ngay chỗ của Vạn Côn.

Đến cả thời gian cúi đầu Vạn Côn cũng không có, vừa khéo nhìn thẳng vào mắt gã.

Tuy nhiên cũng chỉ là nhìn thấy rõ mặt nhau, rất nhanh sau đó gã mập dời ánh mắt đi, thảo luận gì đó với người quản lý hạng mục bên cạnh gã.

Trần Lộ thì thầm: "Vừa rồi...... có phải hắn đã nhìn thấy chúng ta?"

Vạn Côn cảm thấy bản thân đã khỏi cần phải trả lời, ngay đến gật đầu cũng chẳng còn hứng.

Hôm nay được nghỉ nửa ngày, buổi trưa mấy người quản lý đưa gã mập đi ăn cơm trưa, đám công nhân xúm lại bàn tán.

Nhờ đó Vạn Côn mới hay, gã mập kia là "đại công tử" của chủ tịch tập đoàn Hưng Công, Tôn Mạnh Huy.

Tên đầy đủ của Hưng Công là Công Ty Cổ Phần Tập Đoàn Công Nghiệp Hưng Công Trung Quốc, cụ thể bao gồm những gì, ngay cả đốc công cũng không nói rõ được, bọn họ chỉ biết, địa sản Huy Vận ở Dương Thành chỉ là một hạng mục nhỏ bé trong tập đoàn Hưng Công. Mỗi năm, tập đoàn tiến hành thị sát nội bộ nhiều nhất là một lần, năm ngoái có một kỹ sư công trình cấp trên ghé, năm nay là một anh chàng công tử hạng khủng.

Qua giờ nghỉ trưa, công nhân về vị trí, Trần Lộ tới gọi Vạn Côn quay về lại Khu 1 của Huy Vận để làm việc, vừa ra khỏi cửa, liền bị gọi trở lại.

Không rõ Đốc Trương đã phải chạy bao xa, trời rét lạnh mà mồ hôi nhễ nhại, tóc bết thành từng lọn. Từ rõ xa Vạn Côn đã thấy ông ta chạy về hướng của mình, liền mang cảm giác không lành, quả nhiên, đốc Trương vừa chạy vừa gọi: "Vạn Côn—–! Cậu ở lại một chút—–!"

Vạn Côn cảm thấy hơi loạn trong lòng, cậu không nắm được cách suy nghĩ của gã Tôn Mạnh Huy kia, trong đầu của cậu hiện lên cảnh tượng của hôm qua, cảm thấy không có sai sót gì.

Nhưng cậu vẫn không yên tâm, tựa như mơ hồ có chút linh tính, báo cho cậu biết sự tình sẽ không thuận lợi như thế.

Đốc Trương chạy tới, nói với Vạn Côn: "Cậu đợi một chút đã." Ánh mắt sượt qua Vạn Côn, nhìn Trần Lộ, nói: "Hôm nay bọn cậu nghỉ một ngày đi, không cần đi làm."

Trần Lộ hỏi: "Sao vậy chứ?" Anh ta nhìn Vạn Côn một cái, nói: "Đốc Trương à, xảy ra chuyện gì thế?"

"Không có gì không có gì." Trương Kiến Thiết quệt mồ hôi trên trán, nói với Vạn Côn: "Cậu theo tôi một chuyến."

"Vạn—–"

Vạn Côn quay qua nói với Trần Lộ: "Hiếm khi nghỉ được một ngày, anh về ngủ thêm đi, em đi qua trước, chốc nữa tìm anh."

"......Được rồi, vậy cậu—–" Tuy đầu óc của Trần Lộ không thông minh, nhưng cũng chẳng phải kẻ ngu, anh ta kéo Vạn Côn qua một bên, thì thầm: "Có phải chuyện hôm qua không?"

Vạn Côn đáp: "Không biết nữa, tới đó rồi nói sau, anh đi trước đi."

Trương Kiến Thiết đứng bên kia hối: "Xì xào cái gì, mau qua đây đi chứ, mọi người đang còn đợi đấy!"

Sau chót Vạn Côn vỗ vỗ vai Trần Lộ, "Không sao."

Trên đường tới văn phòng làm việc, Trương Kiến Thiết làm như vô tình thăm dò, "Vạn Côn à, cậu có gặp mặt lãnh đạo mà bên trên phái xuống bao giờ chưa?"

Vạn Côn tạm ứng phó: "Đâu có đâu, làm sao mà đã gặp qua được chứ."

Trương Kiến Thiết nói: "Chưa gặp qua thì làm sao anh ta gặp được cậu."

Vạn Côn hỏi ông: "Anh ta nói thế nào với chú thế."

"Hồi sáng thì hỏi tên của cậu là gì, buổi trưa ăn xong, kêu cậu tới một chuyến." Trương Kiến Thiết rõ ràng không tin lời Vạn Côn nói, "Nếu mà cậu biết mặt thì nói với tôi, chúng ta không phải người ngoài."

Vạn Côn không khỏi cười khổ, "Hôm qua có gặp 1 lần."

"Làm trò gì rồi?"

"Đâu có làm gì......"

Vạn Côn chẳng muốn nói, thì Trương Kiến Thiết sẽ hỏi không ra, chẳng chốc sau hai người tới phòng làm việc của quản lý. Trương Kiến Thiết gõ cửa, nghe tiếng người bên trong hỏi ai đó, trả lời: "À, Vạn Côn tới rồi này."

Qua vài giây, có người bảo: "Vào đi."

Vạn Côn chưa vào văn phòng quản lý bao giờ. Khác với căn ở bên ngoài, nơi đây trông chỉnh tề hơn nhiều, chí ít dưới sàn không có nhiều bụi, hoa đặt trong góc tường cũng chưa bị sấy thành hoa khô, thậm chí còn có hai kệ gỗ lớn trông rất ra dáng, đàng sau tấm cửa kính là từng dãy sách, chỉ không rõ nó luôn trông như vầy, hay là vì ứng phó kiểm tra nên mới làm vậy.

Trong văn phòng có một chiếc bàn làm việc rất lớn, trông rất kiên cố, đàng sau nó là một chiếc ghế giám đốc bằng da thật màu đen, rất oai vệ.

Vạn Côn và Trương Kiến Thiết vào trong rồi, trong phòng gồm tổng cộng 6 người, nhưng chiếc ghế giám đốc thì để trống.

Bởi vì Tôn Mạnh Huy đang ngồi trên sô pha.

Gã ngồi ở sô pha, ai dám ngồi ghế giám đốc. Mấy người quản lý hạng mục đều đứng qua một bên, dân xây dựng thường không được lanh miệng cho lắm, nhất là những người công nhân ở một nơi tỉnh lẻ như thế này, EQ không cao, giáng xuống một vị trông rõ ràng đã thành tinh như thế này, chút khách sáo vụng về có cũng bằng không, thế là ai nấy đều vô cùng quy củ, không một câu dư thừa, chiếu theo thứ tự mà báo cáo tiến trình của hạng mục.

Trương Kiến Thiết đưa Vạn Côn vào, người đang báo cáo ngừng lại, nhìn Tôn Mạnh Huy, Tôn Mạnh Huy tiếp tục hút thuốc, chẳng nói câu nào.

Thế là người đó lại tiếp tục báo cáo.

Vạn Côn nghe không hiểu họ đang nói gì, ngẩn người nhìn bồn cây đặt trên bệ cửa sổ.

Vừa đến giữa thu, cả thành phố này như bị một tấm màn màu xám phủ lên, mãi luôn âm u, phần lớn thời gian chỉ có âm u mà thôi, giống như ông trời đang nén giận, dồn cho đủ rồi thì đổ một cơn mưa lớn, trút giận.

Nội dung báo cáo máy móc và lê thê, tài liệu một chồng dày cộm, Tôn Mạnh Huy ngồi đó nghe, đôi khi thuận tay giở tài liệu trong tay. Sau đó, mọi người dần dần thoải mái hơn một chút, cũng có người tìm chỗ trống để ngồi xuống, đốt điếu thuốc, ngồi xúm lại cùng nghiên cứu kỹ hơn.

Đại khái 40 phút sau, Tôn Mạnh Huy giụi tắt điếu thuốc cuối cùng, chỉnh lý tài liệu trong tay, đặt lên bàn trà.

Đã đến lúc kết thúc.

"Cứ vậy đi đã." Tôn Mạnh Huy giụi mẩu thuốc vào trong gạt tàn, lại bảo, "Nói nãy giờ khô cả cổ đúng không, mọi người vất vả rồi."

Giọng điệu khá tốt, mọi người coi như lãnh đạo cảm thấy rất hài lòng, thế là tâm trạng thả lỏng, đua nhau tỏ ý không vất vả, đều là nên làm.

Mấy người khác lục đục rời đi, trong phòng chỉ còn lại Tôn Mạnh Huy vào Vạn Côn.

Đừng nói chứ, hai người vốn chẳng ăn nhập gì đến nhau mà vẫn có một chút điểm tương đồng.

Từ đầu đến cuối, cả hai đều chưa đổi chỗ.

Vạn Côn cứ đứng ở vị trí gần cửa, Tôn Mạnh Huy cũng triệt để phát huy sở trường của một kẻ mập, đít trám chì, chưa từng nhúc nhích.

Để mọi người đi hết xong, Tôn Mạnh Huy coi như mới có chút động tĩnh, gã chống tay lên đầu gối đứng dậy, nệm ghế sô pha lưu lại một chỗ lõm bự, mười mấy giây sau còn chưa phồng lên lại.

"Biết tôi gọi cậu tới đây làm gì không?" Tôn Mạnh Huy lại lấy ra một điếu thuốc từ gói thuốc.

Vạn Côn đáp: "Không biết."

"Không biết?" Tôn Mạnh Huy ngước đầu nhìn cậu, béo mập khiến cho vóc dáng gã trông càng lùn hơn một chút, Vạn Côn dáng vóc to lớn, gã thật sự phải ngước đầu nhìn lên.

"Tôi phiền nhất là người giả ngu." Tôn Mạnh Huy nói.

Vạn Côn không nói gì.

Tôn Mạnh Huy lại bảo: "Lại càng phiền người hay tự cho mình là đúng."

Vạn Côn nhìn gã, hỏi: "Ý là sao."

"Tôi cho cậu mấy cơ hội." Tôn Mạnh Huy đi đến bên bàn trà, gạt tàn thuốc.

Vạn Côn cúi đầu nhìn dưới đất, dù là văn phòng của quản lý, nhưng vẫn là cất lên lúc khởi công ở công trường, sàn làm bằng xi măng bình thường, có thể thấy được, vì để ứng phó với kiểm tra, đã được quét rất nhiều lần, nhưng dù sao nền móng cơ bản của nó, tàn thuốc, cặn dầu, đều đã chất chồng qua năm tháng, lau chùi thế nào cũng không sạch.

Thế mà mỗi lần gạt tàn thuốc, Tôn Mạnh Huy vẫn quay về chỗ bàn trà.

Vạn Côn bỗng cảm nhận được một nỗi bất lực không từ ngữ nào có thể tả được, đây là điều chưa từng có xưa giờ.

Gã mập ở trước mặt cậu chẳng lớn hơn cậu bao nhiêu, nhưng cậu biết, giữa hai người bọn họ, có rất nhiều chênh lệch.

Rất nhiều rất nhiều.

"Tôi cho cậu một cơ hội nữa." Tôn Mạnh Huy nói ngắn gọn dễ hiểu, "Nói cho rõ chuyện hôm qua cho tôi."

Vạn Côn đáp: "Anh muốn tôi nói gì."

Tôn Mạnh Huy nhìn Vạn Côn, nói: "Còn làm bộ."

Vạn Côn không biết gã đang ra vẻ, hay là gã thật sự biết gì đó, cậu cẩn thận suy xét kết quả của cả hai tình huống, suy xét xem cậu nên dùng biện pháp như thế nào để ứng phó.

Nhưng hiện giờ đầu óc cậu rất hỗn loạn, trong tiềm thức, cậu cảm thấy chuyện này mà dùng lối suy nghĩ như trước đây sẽ vô ích, song cậu vốn không còn bất kỳ phương pháp nào khác.

Cậu im lặng, Tôn Mạnh Huy cũng không nói gì.

Trầm lặng chính là đối đầu, Tôn Mạnh Huy đầy ắp tự tin, Vạn Côn sẽ luôn là người phải lên tiếng trước.

Cuối cùng, Vạn Côn không nghĩ gì nữa, để đầu óc trống rỗng, trong đầu cậu hiện lên một cảnh.

Đêm qua, trong buồng vệ sinh của Bệnh Viện Số 3, cậu hỏi Ngô Uy, có thích cô Hà không.

Vạn Côn khẽ thở dài trong lòng, mặt vẫn bình thường, nói: "Những gì tôi có thể nói, tôi đã nói hết."

Tôn Mạnh Huy nhìn mặt cậu chăm chú, cuối cùng à một cái đầy ẩn ý.

Vạn Côn nói: "Cảnh sát cũng đã hỏi rồi, camera các anh cũng đã thấy rồi, anh cảm thấy không hài lòng à."

Tôn Mạnh Huy không nói mình có hài lòng hay không, mà lại bảo: "Tối qua luật sư Trương về, nói với tôi người công nhân kia đánh chết cũng không chịu thừa nhận, cuối cùng muốn đập đầu chết ở trụ sở cảnh sát tới nơi." Tôn Mạnh Huy nhíu mày cảm khái, "Cậu nói xem, đây gọi là gì, làm một hồi như tôi là kẻ hại người không bằng. Tôi nói với luật sư thôi đi, đừng ép hắn nữa."

Vạn Côn nói: "Cái này có gì dính dánh đến nó có nhận hay không nhận—–"

"Bởi vì chúng ta đều biết, đấy không phải hắn làm."

Gã này rất rành nghệ thuật nói chuyện, biết dùng giọng điệu như thế nào để nói, biết cách kiểm soát một cuộc đàm đạo.

Vạn Côn bị gã dắt mũi mãi.

Cậu cảm thấy nếu đã là như vậy, chi bằng giữ im lặng.

Tôn Mạnh Huy gật gù, "Im lặng là một biện pháp tốt."

Gã hút xong một điếu thuốc, không lấy thêm nữa.

"Cậu có biết không, trên xe của tôi, có gắn một máy camera kiểm soát toàn bộ chiếc xe, 24/24?"

Tất cả mọi suy nghĩ của Vạn Côn đều ngưng bặt.

Tôn Mạnh Huy nói: "Tôi đã nói rồi, tôi phiền người giả ngu, càng phiền người tự cho mình là đúng." Gã đến trước mặt Vạn Côn, "Có phải cậu cho rằng mình rất thông minh.......Tại sao cậu giúp tên kia, bởi vì nó tới giúp cậu à? Bởi vì các cậu là bạn học? Có phải cậu cho rằng mình rất nghĩa hiệp?"

Tôn Mạnh Huy hỏi một chuỗi câu hỏi, Vạn Côn cảm thấy như cổ họng bị siết chặt, không sa cãi lại, đến mở miệng cũng khó khăn.

Không còn cách khác, hắn mắng cũng vậy, chế nhạo cũng vậy, mình không nói gì được.

Tôn Mạnh Huy giơ tay ra, đầu ngón tay cũng béo múp, từ đầu ngón tay đến gốc ngón tay, như củ cải. Nhưng lời nói của gã không đáng yêu như củ cải.

"Tôi cho cậu cơ hội, cậu không nói, vậy thì cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đi."

Vạn Côn trầm giọng nói: "Tôi chuẩn bị gì."

"Chuẩn bị đền tiền."

Vạn Côn trầm lặng 3 giây.

"Không phải tôi làm."

Ngón tay củ cải kia lắc lư, "Ai làm, tôi nói mới tính."

Sắc mặt của Vạn Côn âm ngoan, Tôn Mạnh Huy không hề bị cậu doạ sợ, nói: "Có thể cậu cảm thấy con người của tôi chi li từng đồng một, không sai." Gã nhìn Vạn Côn, nói, "Thật ra tôi có thể nói rõ cho cậu biết, tôi có thể bỏ ra 2.000 vạn để mua xe, thì 200 vạn sửa xe kia đối với tôi mà nói chẳng phải chuyện lớn, nhưng đối với cậu, đối với các cậu thì khác." Gã đánh giá Vạn Côn từ trên xuống dưới, lại nói, "Nếu chiếu theo công việc của cậu mà nói, đại khái phải 3-4 chục năm đúng không."

Dưới bầu trời xám xịt, cả khu công trình như một con quái vật bằng thép khổng lồ, đè nghiến, chực nuốt chửng. Vạn Côn cảm thấy thời tiết này, hơi lạnh.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì." Vạn Côn đè nén cảm xúc, cố gắng hỏi một cách bình tĩnh.

Tôn Mạnh Huy nói: "Cậu biết không, tôi rất ghét người nghèo."

Vạn Côn mím môi, mỏng như một lưỡi dao.

"Những lời này trước đây tôi vốn không nói ra được, nhưng hôm nay tôi nhịn hết nổi rồi, cơ hội cũng nhân tiện, nên tôi nói với cậu luôn một thể." Giọng điệu của Tôn Mạnh Huy thản nhiên, đi đến bên ghế sô pha, chậm rãi ngồi xuống.

"Một câu để hình dung bọn cậu —- lúc tranh giành quyền lợi thì đánh đến mảnh cờ cuối cùng, lúc đùn đẩy trách nhiệm thì cũng đánh đến mảnh cờ cuối cùng, hở tí giở trò khôn vặt, giành được một chút lợi xong là chạy, cứ tưởng không ai biết. Tôi nói cho cậu biết, không phải không biết, chỉ là người ta chẳng thèm truy cứu đến cùng mà thôi." Gã nói xong cười một tiếng, bổ sung một câu như đùa: "Cậu đừng thấy tôi mập mà chê, tôi không lười đâu."

Nhưng ngoài gã ra, người thứ hai trong căn phòng tuyệt đối không cười nổi.

Tôn Mạnh Huy chỉ Vạn Côn, "Không bỏ qua dễ như thế đâu. Nhưng tôi cảnh cáo cậu —- ngoan một chút đi, đừng có giở trò."

Vạn Côn nhìn vào mắt gã một lúc, hai người đều rất yên tĩnh, bất chợt, Vạn Côn như nghe thấy gì đó, cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôn Mạnh Huy nhướn mày, ánh mắt dời đi, cũng nhìn ra ngoài.

Bên ngoài chẳng có gì.

Bầu trời xám xịt, cát bụi đầy mặt đất, xa xa là tiếng động của máy móc nặng nề. Ánh mắt của Vạn Côn như đang nhìn xuyên qua hết những gió bụi trần ai, về một nơi rất xa.

Tôn Mạnh Huy hỏi: "Cậu đang nhìn gì thế?"

Vạn Côn không trả lời.

Tôn Mạnh Huy bất chợt hỏi lại một lần nữa: "Nói cho tôi nghe rõ ràng chuyện hôm qua."

Vạn Côn quay đầu, nhìn gã, đáp: "Điều có thể nói, tôi đã nói hết hôm qua."

Tôn Mạnh Huy cười lạnh một tiếng, "Cậu có biết không, sáng nay, tôi kêu luật sư đi tìm cái tên bạn học của cậu, cậu có biết nó làm gì không?"

Vạn Côn không nói gì.

"Nó nhận hết rồi." Người của Tôn Mạnh Huy hơi nhổm về phía trước, nói, "Mẹ của nó quỳ dưới đất nhận lỗi, luật sư truyền lại ý của tôi, mẹ của nó nói với tôi, nếu cần con của mụ ta tới chỉ điểm cậu, nhất định nó sẽ làm."

Tôn Mạnh Huy cảm thấy, từ lúc ánh mắt của Vạn Côn từ bên ngoài cửa sổ quay về lại trong phòng, hình như có gì đó đã thay đổi. Gã hỏi cậu: "Cậu không hỏi tôi, bạn học của cậu trả lời như thế nào sao?"

Vạn Côn vẫn không nói gì, khẽ lắc đầu.

Tôn Mạnh Huy cười, "Vẫn còn bày đặt."

Cuối cùng Vạn Côn lên tiếng.

"Nó là nó, tôi là tôi."

"Anh đã nói nhiều như thế, tôi cũng nên nói vài câu." Vạn Côn xoay người, đối diện với Tôn Mạnh Huy, "Anh nói 2000 vạn và 200 vạn, đối với anh không khác nhau mấy. Tôi cũng có thể nói cho anh biết, ở một mức độ nào đó, hai con số này đối với tôi cũng không khác nhau mấy."

Tôn Mạnh Huy cười ha ha hai tiếng, Vạn Côn lại nói: "Chênh lệch giữa chúng ta quá lớn, anh muốn ép tôi vào chỗ chết, tôi cũng bó tay."

"Có." Tôn Mạnh Huy sửa lại lời cậu, "Nhận sai, chân chính nhận sai."

Vạn Côn nhìn gã, im lặng một lúc, sau đó nói: "Không được."

"Vì sao?"

"Bởi vì tôi cảm thấy, bất kể mẹ của nó làm gì, Ngô Uy sẽ không bán đứng tôi."

Tôn Mạnh Huy không cười nữa.

Vạn Côn hít sâu một hơi, đuôi mắt quét ngang qua chậu hoa trên bệ cửa sổ.

Vì nằm trong phòng, cho nên hoa vẫn còn cố gắng nở, nhưng cũng sắp khô tàn tới nơi. Đấy là một bông hoa màu vàng nho nhỏ, cành hoa cong cong, sắc hoa rất nhạt, yên tĩnh nằm ở một bên, giống như một con người yếu mềm xinh xinh, đang cúi đầu lắng nghe họ nói chuyện, yếu ớt chờ đợi kết quả.

"Nếu," Tôn Mạnh Huy nhấn mạnh từng chữ một, "Nếu như cậu đoán sai, nếu nó bán đứng cậu, cậu sẽ làm gì."

"Vậy thì tôi đã nhìn lầm, hết cách."

"Ông bố của cậu muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu, cậu có biết không?"

"......." Vạn Côn cắn răng, "Còn có gì nữa."

"Hả?"

"Còn có chuyện gì nữa, nói hết một hơi luôn đi."

Tôn Mạnh Huy bật cười, "Hết rồi, chỉ vậy thôi, đêm hôm qua luật sư liên lạc với ông ta, ông ta nghe đến số tiền, nói thẳng luôn rằng ông ta chẳng dính dáng gì đến cậu, nói cậu đã trưởng thành, không liên quan gì đến gia đình nữa. Tôi thấy......." Tôn Mạnh Huy nghiêng đầu nhìn cậu, bình luận một câu: "Cậu cũng thảm chết mẹ cậu."

Vạn Côn cúi đầu, nhìn mặt đất. Tôn Mạnh Huy ngồi trở về trong ghế sô pha, đốt một điếu thuốc, Vạn Côn nói với gã: "Cho tôi một điếu được không."

Tôn Mạnh Huy hất hất cằm, Vạn Côn rút ra một điếu, mồi lửa.

Tôn Mạnh Huy nói: "Đi đi, không lâu nữa cậu sẽ nhận được lá thư phía bên tôi gửi tới."

Vạn Côn rít một hơi thuốc, buông tay xuống, ánh mắt vẫn nhìn mặt đất.

"Nếu tôi xin lỗi, có thể nào cho tôi một đường sống."

Tôn Mạnh Huy nói, "Để xem tâm trạng của tôi."

Vạn Côn rời khỏi công trường Huy Vận. Sáng sớm cậu ăn một bữa với Hà Lệ Chân, do bận rộn, họ không âu yếm gì nhau, chỉ có trước lúc rời đi, Vạn Côn đã hôn cô một cái.

Đến nay, giống như đã là chuyện của một thế giới khác.

hết chương 56

tác giả: Twentine

người dịch: idlehouse

Bạn đang đọc Trọn Đời Về Sau của Twentine
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự