Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 68 Ngoại truyện

Bạn đang đọc Trọn Đời Có Duyên của Viên Nghệ

Phiên bản Dịch · 2106 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chuyện cháu trai của Tất gia trưởng

Tất Hoài Nghị là anh trai, chỉ ra sớm hơn so với em trai 30 phút, nhưng mà anh vẫn là anh trai, đây là sau khi Tất Hoài Lang lớn lên dù thế nào cũng không phục, cũng không thể phủ nhận sự thật, mặc dù Tất Hoài Lang thường xuyên nói là trong bụng mẹ anh đẩy một cái, anh vốn phải làm em trai mới biến thành anh trai =nhưng mà, coi như tiểu tử này mới có ý kiến, anh cũng nhất định là anh trai.

Hoài Lang từ nhỏ đã nghe lời, nghe lời ba mẹ, nghe lời ông bà nội ông bà ngoại, nghe lời anh trai nói. Mà anh không giống vậy, anh không muốn đi đường cha đã đi qua.

" Hoài Lang, chuyện gì?" Lúc nhận được điện thoại của em trai, anh đang cùng khách hàng quan trọng ăn cơm.

"Anh, mẹ hỏi anh tuần này có trở về ăn cơm không, anh giành chút thời gian gọi điện thoại cho bà ấy thôi."

"Được, anh biết rồi." Cúp điện thoại, Tất Hoài Nghị đẩy cửa phòng ra, nơi đó ăn uống linh đình, là thế giới anh đã từng cảm thấy xa lạ. Vốn là anh cũng cho là anh sẽ giống như Hoài Lang, đi trên con đường của ba anh, chỉ là, Tất gia đã có một đứa con trai tốt nghiệp ưu tú trường quân đội rồi, tự nhiên không cần anh tới thêm gấm thêm hoa.

Lựa chọn con đường này, đại khái chịu ảnh hưởng tương đối lớn của cậu thôi. Cậu của anh, hoặc là nói chồng của cô nhỏ, làm lão tổng công ty trên thương trường, vốn là người lãnh đạo trẻ tuổi nhất công ty, năm đó oanh động toàn thành phố cầu hôn cô nhò, đã từng là câu chuyện mọi người ca tụng.

"Tất tổng Tất tổng, tôi mời ngài một ly, trước cạn vì kính ~" Chiêu Thương phó cục trưởng thành phố cung kính mời rượu trước. Thân là giám đốc ông ty năm ngoái đầu tư nhiều nhất, nghe nói xuất thân bất phàm, đến thị trưởng đều muốn cho mấy phần mặt mũi, những người bọn họ mò mẫm lăn lộn nhiều năm người, tự nhiên biết cái người gì không thể đắc tội.

Tất Hoài Nghị nhận lấy cái ly, uống một hơi cạn sạch. Tửu lượng của anh, là dùng đại hộp cơm bộ đội luyện ra được, rượu đỏ như vậy, bây giờ không thành vấn đề.

Sau bữa tiệc, tài xế đưa anh trở về, nơi khi còn bé anh đã ở qua ―― ông bà đã sớm chuyển vào đại viện mới xây, Hoài Lang ở bộ đội, mà anh, lúc một thân toàn mùi rượu anh cũng không muốn về nhà để mẹ nhắc mãi, lão già nhà gần 60 tuổi vẫn nâng niu vợ trong lòng bàn tay như, công phu nói nhiều một năm so một năm lợi hại hơn, Hoài Lang đã không chịu nổi, tính toán đầu hàng, nghe theo lão mẹ an bài, đi gặp con gái của chú Mã Kiêu.

Cũng không phải chung cư sang trọng cỡ nào, chỉ là mẹ vẫn không muốn bán đi nơi này, lão già dĩ nhiên là mặc kệ nó, như vậy cũng tốt, có thể làm nơi bình thường anh nghỉ ngơi. Anh có mấy căn nhà khác, bình thường cũng may, chỉ là lúc say chuếnh choáng, cảm giác quá mức lành lạnh, lạnh đến tận xương yên tĩnh.

Anh xuống xe, liền bảo tài xế đi về trước, hôm nay uống hơi nhiều, vẫn chưa đến mức say, chung cư cũ không có thang máy, may nhờ chỉ là lầu ba, còn không đến mức làm anh e sợ.

Vừa đi vào trung cư, liền thấy có một phụ nữ mặc đồ ngủ đi xuống, trong tay còn giơ lên một túi rác. Nói là phụ nữ, thật ra thì gọi cô gái hơn xác thực chút. Bình thường cũng không thường trở lại, chỉ có một lần gặp qua khi cửa đối diện mở ra, đi ra là một cô gái không lớn, đại khái là vừa hai mươi, trẻ trung có thể thấy được.

Cô gái nghiêng thân nhường đường, lúc anh sát qua bên người cô, có thể nghe thấy được chanh thơm ngát, là hương sữa tắm. Mặc như thế này này, ước chừng là mới vừa tắm xong thôi. Chỉ là con gái bây giờ, lá gan cũng lớn như vậy sao? Mặc đồ ngủ liền dám xuống tầng?

Tất Hoài Nghị không nghĩ quá nhiều, lảo đảo tiếp tục lên trên.

Triệu Ngữ Phàm lần thứ hai thấy người đàn ông này, lần trước, là cô vội vàng đi phỏng vấn, vội vã ở trong hành lang gặp qua một lần, mới biết ở đối diện, là một người đàn ông anh tuấn như thế này. Coi như bây giờ khắp người anh toàn mùi rượu, nhưng cũng không thấy lụn bại chút nào, tuy là mắt say lờ đờ tỉnh táo, trực giác cô lại thấy, người đàn ông này cũng không đơn giản.

Đợi đến khi vứt rác xong đi lên lầu, Triệu Ngữ Phàm lại phát hiện, người đàn ông kia ôm vai ngồi ở cửa đối diện. Thoáng lay động một cái, giống như là ngủ gật.

Do dự hồi lâu, Triệu Ngữ Phàm vẫn tựa trên cửa nhà mình hỏi "Vị tiên sinh kia, ngài tại sao không vào được?"

"Cái chìa khóa. . . . . . Không mang. . . . . ." Tất Hoài Nghị không có ngẩng đầu, thần trí mặc dù tỉnh táo, nhưng thân thể có chút mệt mỏi, mấy ngày liên tiếp vội vàng chuyện công trình, dù là người sắt cũng chịu đựng không được.

Triệu Ngữ Phàm không có hỏi nữa, đi vào phòng nhỏ của mình, từ trong mắt mèo nhìn một hồi lâu, cuối cùng vẫn là cắn môi mở cửa. Sẽ để cho anh ta ở trong phòng khách một đêm, cô đem cửa phòng khóa, cũng không có vấn đề chứ? Nhìn quần áo người đàn ông này, cũng sẽ không coi trọng những thứ đồ dùng hơi cũ trong nhà cô chứ?

Cô gái lớn lên ở trấn nhỏ Giang Nam, tâm cũng hình như cũng dịu dàng như nước, từ nhỏ cha cô đã giáo dục, giúp người trời giúp. Để cho cô nhìn một người chịu rét bên ngoài, cô thế nào cũng không cách nào yên tâm thoải mái .

"Tiên sinh, ngài đến trong nhà tôi nghỉ ngơi một chút đi. . . . . ." Triệu Ngữ Phàm nói xong lời này, nhưng lại cảm thấy có chút nghĩa khác, đỏ mặt vội vàng bổ sung: "Ngài ở trên sofa trong phòng khách nghỉ ngơi một đêm, tôi lấy cho ngài tấm chăn dày chút." Cô một thân một mình, ngủ cùng người đàn ông xa lạ, tóm lại không ổn, Triệu Ngữ Phàm thậm chí nghĩ xong, muốn đi lên trên lầu của dì chủ cho thuê nhà ở nhờ một đêm hay không.

Tất Hoài Nghị lúc này mới ngẩng đầu, cô gái trước mặt tử, đi giày vải bông màu hồng, tóc ngắn ngang tai gọn gàng, một đôi con ngươi trong sáng lại cực kỳ trong suốt.

Nghiêng người hơi cong môi một cái, Tất Hoài Nghị chống vách tường đứng lên, đến gần nhìn, mới phát hiện nơi khóe miệng cô bé kia có một nốt ruồi mỹ nhân nhàn nhạt.

Tiến vào nhà nho nhỏ, anh không kịp nhìn một nửa trong phòng nhỏ nhất kia , lại bố trí rất ấm áp ấm áp. Trong phòng mở ra máy điều hòa không khí, vừa mới đi vào, cả người hình như liền bị khí ấm mềm nhũn hun đến chóng mặt, cảm giác say lúc này mới mãnh liệt hiện trên trán.

"Ngài tùy ý." Triệu Ngữ Phàm để lại gối đầu và chăn đắp, lại để một chén nước đặt ở trên khay trà, liền nhanh chóng trở về gian phòng của mình. Tất Hoài Nghị rõ ràng nghe được cửa phòng rơi khóa âm thanh.

Chống cái trán, Tất Hoài Nghị nhàn nhạt mà cười, dạo này, thật vẫn có người không biết người tốt kẻ xấu liền đem người ta mang vào trong nhà mình. Cánh của thật mỏng nếu anh muốn làm cái gì, căn bản không đủ để hai chân anh đạp. Vừa nhìn chính là cô nhóc kinh nghiệm sống chưa nhiều.

Có lẽ là bởi vì cảm giác say trên đầu, Tất Hoài Nghị ngủ giấc ngủ này rất sâu. Ngày hôm sau tỉnh lại, đã là mặt trời lên cao. Mà trong nhà tràn ngập mùi thơm, lại một lần lôi anh tỉnh, tối hôm qua không có ăn bao nhiêu, đến bây giờ, đã sớm bụng đói kêu vang.

Đi tới, quả nhiên là cô nhóc kia ở trong phòng bếp bận rộn. Tạp dề màu xanh lá cây mặc ở trên người của cô, buộc quanh vòng eo thon. Tất Hoài Nghị sống ba mươi năm, vẫn là lần đầu tiên thấy con gái nấu cơm trừ trưởng bối trong nhà.

Cha mẹ của anh tình cảm nồng đậm, mẹ cũng không thích trong nhà có những bóng dáng của người khác, cho nên trừ lúc anh và Hoài Lang còn nhỏ thời có thuê bảo mẫu, thời điểm khác, tất cả nhà đều là mẹ lo liệu. Có lẽ là ấn tượng quá sâu đi, mỗi lần thấy đã là lão già phó tư lệnh quân khu chẳng biết xấu hổ theo sát mẹ làm nũng, trên mặt anh khinh thường, trong lòng đại khái là hâm mộ chứ? Có một người này làm bạn cả đời, cho dù là nghèo khó hay phú quý, cho dù sinh lão bệnh tử, gắn bó làm bạn cả đời.

Trong phòng bếp cô gái bản lĩnh sinh đẹp, vung tay áo lên bên dưới là một đoạn cổ tay trắng noãn, một cây chỉ đỏ tinh tế treo một chiếc chìa khóa, tối hôm qua đèn đường quá mờ mịt, anh cho là cô có tóc ngắn ngang tai, hôm nay mới phát hiện, đêm qua là cô buộc tất cả tóc lên, đên đầu có một búi tóc méo mó, theo động tác của cô mà hơi rung nhẹ.

Triệu Ngữ Phàm xoay người đi lấy trứng gà trong tủ lạnh, mới phát hiện có một người đứng phía sau, không khỏi nhẹ giọng ‘nha’ một tiếng, tối hôm qua cô mãi cho đến rạng sáng mới mơ màng ngủ, sáng nay lại tỉnh dậy sớm, nhẹ giọng mở cửa, nhìn thấy người đàn ông trong phòng khách vẫn còn ngủ say, trong lòng mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

"Ngài đã tỉnh rồi sao?" Triệu Ngữ Phàm làm bộ vén vén tóc sau tai, ngượng ngùng tránh ánh mắt của anh, rũ mắt xuống, nhẹ giọng hỏi: "Tôi nấu cháo, ngài muốn ăn một chút không?"

"Tôi họ Tất, Tất Hoài Nghị." Tất Hoài Nghị tựa vào cửa kiếng, chợt mở miệng.

"À? A, Tất tiên sinh, ngài muốn ăn cháo mới đi sao?"

Tất Hoài Nghị nghe ra trong lời nói của cô có ý tiễn khách, liền cũng không nói nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Cô nấu cháo trứng muối thịt nạc. Nhà bọn họ thường xuyên xuất hiện điểm tâm này nhất. Chỉ vì mẹ thích, lão già liền mấy chục năm như một ngày này đem cháo liệt vào bữa ăn sáng cần phải chọn, anh và Hoài Lang kháng nghị bao nhiêu lần cũng vô ích.

Chỉ là, lâu rồi không được ăn, khó được ăn một lần, mùi vị ngược lại cũng không tồi.

"Về sau không nên tùy tiện để đàn ông ngủ lại, nhất là đàn ông uống say." Tất Hoài Nghị lau miệng, lúc đứng lên nói một câu thế này.

Triệu Ngữ Phàm đầu tiên có chút uất ức, người này thế nhưng không biết tâm ý tốt, nhưng là một lát sau liền hiểu ý tốt của anh, nếu không phải gặp phải người xấu bụng, cô đến cả kêu cứu cũng không kịp ."Vậy tôi xem anh không giống người xấu mới như vậy chứ sao. . . . . ."

Lúc Tất Hoài Nghị đi ra cửa, nghe được cô mang một ít uất ức lại mang một ít quật cường lầm bầm, nụ cười nơi khóe miệng liền sâu hơn.

HOÀN TOÀN VĂN

Bạn đang đọc Trọn Đời Có Duyên của Viên Nghệ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự