Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 41 Ngựa vằn câu dẫn

Bạn đang đọc Trân Bảo Vợ Yêu của Tha Hài Hoàng Hậu

Phiên bản Dịch · 761 chữ · khoảng 2 phút đọc

“Có lẽ còn ở hậu viện a!” Thẩm mẹ cùng Bảo Châu đi qua, đến trước cửa nhỏ, Thẩm mẹ nhìn thấy thanh ổ khóa vỗ tay một cái nói: “A! Xem tôi già rồi nên hồ đồ, như thế nào lại khóa cửa.”

Thẩm mẹ mở cửa xong, chỉ thấy hai vị tiểu thư đã phơi nắng đến làn da đỏ lên, phẫn hận ngồi ở dưới mái hiên chỉ có thể che chắn được một nửa ánh mặt trời, trong sân nhỏ các phòng đều đã khóa lại, các cô vào không được, bơi lâu định đi lên, mới phát hiện cửa bị ngoài, các cô trốn dưới mái hiên, nhưng vẫn bị ánh nắng cực nóng nướng đến hơn phân nửa thân thể.

Lúc nhìn thấy Bảo Châu, các ccô vừa đi vừa hướng Bảo Châu chửi ầm lên: “Chị cả, chị có ý gì? Hai người bọn tôi đã phơi nắng thành cái dạng này rồi!”

Bảo Châu cảm thấy khá tốt ah! Khuôn mặt các cô đỏ bừng cả lên, rất đáng yêu như hai con heo sữa, mà chuyện này thì liên quan gì đến cô? Rất vô tội nhìn hai chị em: “Thẩm mẹ nói bà không cẩn thận đóng cửa, thực xin lỗi! Nếu không về sau các em thường xuyên đến, được không?”

Đã có lần này, hai người các cô làm sao còn dám thường xuyên đến, nhưng Bảo Trân thật đúng là hâm mộ Bảo Châu vận khí tốt, nghe nói anh rể đối với chị gái thật tốt, buổi tối lúc ăn cơm, Bảo Trân nhìn anh rể, mới phát hiện mình trước kia bỏ lỡ cái gì, ai nói Lục Côn Sơn không tốt, lớn lên khí khái hào hùng bức người, lại không kém Lục Hoài Ninh nửa phần, Lục Hoài Ninh tuấn tú, Lục Côn Sơn suất khí, nghĩ như vậy, cô có chút hối hận.

Lúc đầu Lục Côn Sơn là cha muốn cho chị hai hoặc là cô đấy, trước kia cô không nhìn được hàng mà thôi, hiện tại biết hàng rồi, cô tại sao phải từ bỏ thứ vốn thuộc về cô, Lục Côn Sơn vốn nên là của cô.

Bảo Trân nghĩ thầm Bảo Châu ngu xuẩn làm sao có thể hơn cô, cô vụng trộm dưới bàn thoát khỏi giày, vươn dài chân ngọc ra, nhẹ nhàng ma sát bắp chân Côn Sơn.

Côn Sơn đang dùng cơm, bị câu dẫn bất thình lình, dọa thiếu chút nữa mắc nghẹn, bởi vì hắn biết rõ vợ của mình tuyệt sẽ không làm như vậy, này sẽ là ai? Lúc ngẩng đầu, chỉ thấy Bảo Trân thừa dịp mọi người không chú ý mị nhãn như tơ nhìn qua hắn nở nụ cười.

Nếu dưới tình huống bình thường nụ cười này cũng là cực đẹp, nhưng giờ phút này vì buổi chiều bị phơi nắng hồng lên, đã không một tiếng động biến thành màu đen, do phơi nắng, theo thời gian cùng góc độ bất đồng, nên màu sắc trên mặt cũng không giống nhau, dần dần có nhiều chỗ không bị phơi nắng, cho nên hiện tại Bảo Nguyệt và Bảo Trân hiển nhiên như hai con ngựa vằn, màu da từ từ thay đổi.

Nụ cười này của cô, Côn Sơn lập tức cảm thấy buồn nôn, vốn hắn không có tâm địa gian xảo, cái này càng không có khả năng, vội vàng đem chân nghiêng đi, hắn không thích loại nữ nhân lẳng lơ thích khoe khoang, thực ghê tởm lại vô tình, ngay cả anh rể đều không buông tha.

Bảo Trân thấy hắn cúi đầu ăn cơm, tưởng rằng thẹn thùng, lại duỗi chân ra nhẹ nhàng ma sát bắp đùi của hắn, ma sát lại ma sát, thấy hắn không có phản kháng, trong lòng rất cao hứng, âm thầm đắc ý mị lực của mình rất cao.

Lúc ăn cơm xong, Bảo Châu tiễn hai người về, thấy Bảo Trân đứng một bên, tựa hồ không có chỗ nào không thoải mái, nhưng vẫn quan tâm hỏi một câu: “Vừa rồi em dùng đầu ngón chân đá chị, phải hay chân không thoải mái, vừa thối lại ngứa hay không? Có muốn đi tìm đại phu khám?”

Bảo Trân che mặt bước nhanh chạy ra ngoài, ~~~~( 】_ 【)~~~~

Thật mất thể diện, đặc biệt là lúc gần đi nhìn biểu tình của anh rể phảng phất đang nói cô có bệnh khó nói, NGAO NGAO NGAO!

Cô sắp điên rồi!

Bạn đang đọc Trân Bảo Vợ Yêu của Tha Hài Hoàng Hậu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự