Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Kết thúc?

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Tiểu Hồ Ly 1 của sweetmouse

Phiên bản Dịch · 4335 chữ · khoảng 15 phút đọc

1.

Đùng đoàng…

Lời Tuấn nói như sét đánh ngang tai. Anh kinh hoàng mở to đôi mắt đen tuyền, tai cũng ù đi.

Anh nghe lầm. Nhất định là anh nghe lầm rồi. Đúng vậy, anh nghe lầm mất rồi. Làm sao có thể như thế được? Nực cười, cô là ai chứ? Chính là Hồ ly, một trong Tam đại mỹ nhân lừng lẫy đó, làm gì có kẻ nào có thể làm hại được cô chứ? Đúng rồi, đúng rồi, nhất định là như thế. Cô không có việc gì cả, là anh nghe sai rồi, là bọn họ nói sai rồi.

- Hàn, cậu phải bình tĩnh. – Thấy anh kích động, Tuấn vội lên tiếng, mong sao có thể gọi chút lí trí của anh trở về.

- Ha ha… tôi đương nhiên rất bình tĩnh. – Anh bật cười, giọng nói trầm trầm bình thản như mọi khi.

- Cậu thật sự không sao chứ? – Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Tuấn sợ hãi hơn gấp bội

- Không cần giả bộ nữa. Tôi biết cậu đang lừa tôi. Cô ấy làm sao có thể xảy ra chuyện được cơ chứ?

- Hàn…

- Tôi sẽ không tin đâu. Tôi không tin. – Anh mỉm cười lắc đầu, tựa như đối diện với một trò đùa trẻ con. Nhưng bắt gặp ánh mắt của Tuấn, bàn tay anh lại bất giác nắm chặt đến nổi gân xanh, trái tim đập điên cuồng không cách nào bình tĩnh được. Anh trầm giọng ra lệnh. – Nói cho tôi biết, những điều cậu vừa nói không phải sự thật. Cô ấy… vẫn an toàn.

- Tôi biết cậu thương tâm, nhưng hiện thực thì vẫn phải đối diện. Tôn Nữ Linh Linh đã chết rồi.

- Không thể nào. – Anh mím môi, không ngừng tự trấn an bản thân mình, nhưng chữ ‘chết’ cứ lởn vởn trong đầu anh như yêu thuật không cách nào xua tan.

- … - Nhìn Thủ lĩnh như vậy, Tuấn chỉ còn biể thở dài. Có lẽ cậu ta cần một chút thời gian.

Tuấn nhìn anh một chút rồi quyết định đi ra ngoài, một lúc nữa sẽ báo cáo tiếp vậy.

Cạch…

Cửa vừa mở, Tuấn liền giật mình.

Linh San không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, trên người là bộ đồ bệnh viện hơi xốc xếch, sắc mặt tái nhợt.

- Anh Tuấn! – Thấy Tuấn, Linh San ngẩng mặt, yếu ớt hỏi. – Những gì anh vừa mới nói là thật ư? Linh Linh, cậu ấy…

- … - Tuấn còn chưa kịp trả lời đã tahays cơ thể Linh San đổ nghiêng, anh hoảng hốt vội lao tới đỡ cô. Nhưng chưa kịp lên tiếng hỏi han thì Linh San đã túm lấy tay anh hỏi dồn.

- Anh nói cho em biết, Linh Linh hiện tại như thế nào? Cậu ấy như thế nào rồi? Những gì bọn họ nói không phải sự thật đúng không? Cậu ấy không chết có đúng không?

- Linh San, em phải bình tĩnh. Chính anh cũng không tin, nhưng đó là sự thật. Mà sự thật, thì phải chấp nhận.

- … - Linh San nắm chặt mắt, mãi sau mới lên tiếng, nhưng vừa mở meiengj đã bị anh cắt ngang.

- Cô ấy ở đâu? – Một người luôn bình tĩnh như anh mà thanh âm lại trở nên run rẩy đến như vậy cũng đủ biết tâm trạng anh đang hỗn loạn cỡ nào. – Đưa tôi đến đó.

- Mau dừng lại! – Gần tới nơi, Linh San đột nhiên sợ hãi hét lên, dùng tốc độ sét đánh bổ nhào tới chỗ Tuấn. – Anh mau cho người rút đi. Bên trong có độc.

- Độc? – Sắc mặt Tuấn khó coi vô cùng, không nói hai lời liền ra lệnh rút quân, sau đó mới lo lắng hỏi. – Là độc gì? Có nguy hiểm không? Có giải được không?

- Em không am hiểu về độc nên không rõ lắm. Chỉ có một điều em có thể chắc chắn, chuyện này có liên quan đến Phù thủy…

- … - Lời nói của Linh San làm sắc mặt anh càng thêm khó coi. Phù thủy? Có nghĩa đứng sau là Revenge? Không phải cô là gián điệp của họ phái tới Blood ư? Nhiệm vụ hoàn thành, đáng lẽ cô phải được trọng thưởng mới đúng, vì sao lại… thành thế này? Chẳng lẽ trong chuyện này còn có ẩn tình?

- Anh Hàn!! – Thấy anh hoàn toàn không có ý định dừng bước, Linh San kinh hãi kêu lên. – Anh Hàn, không được. Trong đó có độc, em nói thật. Độc này được rải với số lượng cực lớn, đến không khí cũng bị nhiễm một phần rồi. Nếu như anh vào đó…

- Cô ấy không thích cô đơn. – Ánh mắt anh mông lùng, dường như cự tuyệt tiếp thu toàn bộ những lời Linh San vừa nói.

- Hàn, đừng đi nữa. Cậu không nghe Linh San nói à? Cậu không thể vào đó, nếu không chính bản thân cậu cũng…

- Tôi chỉ biết, cô ấy cần tôi.

- Tôn Nữ Linh Linh là kẻ phản bội, cậu nhớ chứ? – Không còn cách nào khác, Tuấn chỉ có thể gằn giọng nhắc nhở.

- Nhưng tôi yêu cô ấy. – Anh kiên định hơn bao giờ hết.

Đúng, anh yêu cô, dù xảy ra bất cứ chuyện gì thì vẫn cứ yêu cô không cách nào dứt ra nổi. Mặc kệ cô đối với anh nhẫn tâm đến mức nào, anh vẫn không thể bỏ mặc cô – người con gái duy nhất đem đến hơi ấm cùng hạnh phúc cho anh. Bọn họ nói anh ngốc cũng được, khờ cũng tốt, anh đều không quan tâm. Những kẻ ngoài cuộc thì sao có thể hiểu được cảm giác của anh cơ chứ? Sống trong địa ngục lâu rồi, giờ được hưởng chút ánh sáng trần gian, cho dù liều mạng anh cũng không thể buông tay, bởi vì… nếu như phải một lần nữa rơi vào vòng tuần hoàn khát máu đáng sợ kia, anh thà rằng chết đi.

Bỏ ngoài tai tất cả can ngăn, anh từng bước tiến lại gần phòng chứa hoang tàn, trái tim dường như cũng run rẩy theo sự rút ngắn của khoảng cách.

Cho đến khi đứng trước cánh cửa bám đầy rỉ sét, anh bỗng nhiên dừng lại.

Vào… sẽ nhìn thấy cô sao?

Không vào… có thể coi như cô vẫn còn trên cõi đời không?

Giằng co thật lâu, anh vấn quyết định đối diện với sự thật. Nếu như cô thật sự ở trong đó, anh tuyệt đối sẽ không bỏ cô lại một mình. Sống hay chết, bọn họ cũng phải cùng nhau.

Nhưng anh hoàn toàn không thể ngờ bên trong sẽ là cảnh tượng như vậy. Đứng chôn chân tại chỗ thật lâu, ánh mắt anh mới khẩn cấp tìm kiếm bóng hình xinh đẹp trong lòng.

- Tiểu hồ ly, em ở đâu? Em đang ở đâu vậy?

- …

- Em trả lời tôi đi, đừng im lặng như vậy, tôi sẽ sợ hãi.

- …

- Ngoan, ra đây đi, tôi sẽ không trách em. Mặc kệ em làm cái gì tôi đều tha thứ cho em, được không?

- … - Im lặng, im lặng đến đáng sợ.

Anh nghi hoặc đứng lặng giữa nhà chứa cũ nát. Bọn họ nói cô ở đây, vì sao hiện tại lại không có? Ai đã đưa cô đi, hay là… chính cô tự mình rời đi?

Nghĩ đến khẳ năng cô còn sống, trái tim anh không kiềm chế được đập kịch liệt. Nhưng vui suowngs không được bao lâu, ánh mắt anh đã bắt gặp một cánh cửa, mà ở khe cửa lộ kia lộ ra một mảnh lụa cháy đen.

Anh căng thẳng đi tới, đẩy nhẹ cánh cửa. Sau tiếng kẽo kẹt, toàn bộ khung cảnh bên trong liền hiện ra.

Anh kinh ngạc đến ngây người, cơ thể không tự giác lùi lại phía sau hai bước.

Anh tự nhận mình cũng không phải lương thiện gì, càng không thiếu thủ đoạn hành hạ người khác, nhưng… anh chưa từng… chưa bao giờ chứng kiến cách giết người tàn nhẫn đến như vậy.

Trong phòng, lờ mờ có thể thấy thân ảnh một cô gái đang nằm trên nền đất lạnh lẽo, giữa một vũng máu. Điểm đáng nói chính là… người này đã bị đốt thành tro. Xung quanh rơi vãi rất nhiều vũ khí sắc bén, tất cả chúng đều được tẩm kịch độc.

Ánh mắt anh tối đi vài phần. Quả nhiên là Phù thủy.

Còn có, dải lụa kia, góc áo kia… đều là của cô. Người này… thật sự là cô?

Khi anh còn đang trầm ngâm thì tầm mắt đột nhiên bị thu hút bởi một chiếc vòng cổ bạch kim, mặt dây là hình chú tiểu hồ ly đang ôm một dải lụa mỏng, đôi mắt mở to vô cùng đáng yêu. Đây… đây chẳng phải là món quà anh tặng cô vào sinh nhật 17 tuổi sao? Đích thân anh đã tỉ mỉ mài giũa từng chút, làm sao có thể nhận sai được đây?

Anh run rẩy tiến về phía cô, bàn tay to lớn vươn ra muốn chạm vào cô.

Nhưng…

Dường như ông trời rất căm ghét anh thì phải. Thậm chí đến cơ hội cuối cùng ở bên cô cũng cướp mất của anh.

Vùuuu…

Một cơn gió thổi qua, tro bụi liền bay đi, nương theo dòng chảy tản mát khắp nơi, hoàn toàn không để ý đến một người đang vô cùng kích động là anh.

Anh mím môi nhìn cô tan biến ngay trước mắt, trái tim như ngừng đập.

Tại sao?

Tại sao phải cướp đi người con gái anh yêu?

Tại sao cứ nhất định bắt bọn họ chia lìa?

Tất cả những gì anh làm còn chưa đủ ư?

Anh chấp nhận mọi thứ, bao dung mọi điều, chịu đựng tất cẳ, chỉ mong có thể giữ cô bên cạnh lâu chút nữa… Anh chỉ muốn cùng cô gái mình yêu đi đến cuối con đường, nếm trải hạnh phúc bình thường như bao người khác… Điều đó khó đến vậy ư?

Hay là… anh thực sự không xứng đáng có được hạnh phúc?

Đôi mắt anh mờ đi, lảo đảo ngã khuỵu xuống, cố gắng kiếm tìm chút hơi ấm còn sót lại nhưng đều vô vọng.

Cô đi rồi, chỉ còn sợi dây chuyền ánh bạc lấp lánh nổi bật trên những mảnh vải nhuốm máu đỏ tươi. Chú hồ ly nhỏ như đang nhìn anh chăm chú, khiến trái tim anh quặn thắt.

Tiểu hồ ly…

Tiểu hồ ly của anh…

Trả Tiểu hồ ly lại cho anh…

Đem hạnh phúc của anh trả lại đây…

Anh nắm chặt sợi dây chuyền quen thuộc trong tay, cơ thể nặng trĩu dần dần đổ nghiêng. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, trong đầu anh chỉ tồn tại duy nhất một ước nguyện.

‘Đây chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng đáng sợ. Thức dậy rồi, sẽ lại có thể thấy nụ cười ngọt ngào của cô.’

---------------------------------------

2.

Đến khi anh mở mắt ra, xung quanh đã không còn là khu nhà cũ nát kia nữa. Ánh mắt mông lung hồi lâu mới nhận ra căn phòng quen thuộc.

Vừa rồi… thật sự là mơ? Như vậy hiện tại có phải anh sẽ lại được nhìn thấy cô hay không?

Cư động một chút, lòng bàn tay liền truyền đến cảm giác lạnh lẽo khiến anh chú ý. Ngay khi ánh mắt chạm phải chú hồ ly nhỏ xinh đẹp, sắc mặt anh liền tái nhợt.

Không phải mơ?

Thật sự… không phải mơ sao?

Cô đã bỏ anh đi rồi, hoàn toàn bỏ anh mà đi rồi ư?

Cạch…

Lúc này đây, cánh cửa bật mở, Linh San quan sát sắc mặt anh, thở dài một hơi.

- Em biết anh thương tâm, nhưng dù sao Linh Linh cũng đã…

- Tại sao lại như vậy? – Anh mím môi, ánh mắt như mất đi tiêu cự. – Cô ấy rất lợi hại, không phải sao? Ngay đến độc dược của Phù thủy cũng không làm khó dễ được cô ấy. Dựa vào đâu mà chuyện này có thể xảy ra?

- Bởi vì cậu ấy đã rất yếu rồi. – Linh San nói rất nhỏ, tựa như một lời thì thầm.

- Có ý gì?

- Trước đó cứu sát thủ Blood, rồi bị thương nặng, sau lại giúp anh giải độc, cậu ấy đã mất quá nhiều máu. Cũng bởi vì máu của cậu ấy có thể giải được mọi loại độc dược, nên quá trình tái tạo máu cũng tốn nhiều thời gian hơi người bình thường. Tuy rằng cơ thể nảy sinh kháng cự với độc dược, nhưng… liều lượng như vậy, người khỏe mạnh cũng khó có thể chống cự được, huống hồ là… - Linh San không cách nào nói tiếp, nước mắt đã lăn dài.

- … - Anh chết lặng.

Nói như vậy, cô là vì anh cho nên mới… Nói cách khác, anh là kẻ đã gián tiếp đẩy cô đến chỗ chết?

‘Tiểu hồ ly, em thật ngốc! Tôi thà rằng em cứ vô tình như trước đây, luôn luôn tâm niệm vì bản thân, cũng không hi vọng em vì tôi mà…’

- Còn có một chuyện. – Linh San gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu, quyết định nói ra suy nghĩ của mình. – Chuyện thông tin mật của tổ chức bị đánh cắp em không rõ, nhưng em tin nếu như là Linh Linh làm thì chắc chắn cậu ấy có nỗi khổ riêng. Có lẽ là do Khiết Khiết, em gái cậu ấy vẫn con ở trong tay Revenge. Mà người trong những bức ảnh kia, không ai khác chính là con bé…

- Tôn Nữ Khiết Khiết? – Anh kinh ngạc thốt lên. Anh vẫn biết cô có một người em gái, nhưng có chết cũng không nghĩ đến con bé lại giống cô đến như vậy, cơ hồ là giống nhau y như đúc. Nếu như không phải anh từng âm thầm nhìn trộm cô ngủ rất nhiều lần, nắm rõ từng đường nét khuôn mặt cũng như sắc thái biểu cảm của cô, thì nhất định đã bị nhầm lẫn. Có điều, ai lại hết lần này đến lần khác gửi những bức ảnh đó cho anh? Revenge? Hoa hồng gai? Hắn ta làm vậy là vì cái gì? Chẳng lẽ là bởi cô có ý phản kháng, nên hắn âm mưu khiến anh hiểu lầm cô để trả thù? Đáng chết! Nếu như suy đoán kia là thật, anh sẽ hủy diệt Revenge, một mạng cũng không chừa. Anh tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bất kì kẻ nào dám làm tổn thương người con gái của anh, cho dù đó có là chính bản thân mình.

- Anh Hàn! Đây là đồ mà Linh Linh nhờ em đưa cho anh. – Linh San đặt lọ sứ nhỏ xuống cạnh anh, nói. – Cậu ấy nói nhất định anh sẽ không chịu cầm, cho nên nhờ em giữ hộ. Nếu như chẳng may anh bị thương, mà cậu ấy lại không ở bên cạnh, thì đưa thứ này cho anh. Vừa rồi chính nó đã giúp anh giải độc. Hiện tại em giao nó cho anh, có lẽ anh sẽ muốn tự mình cất giữ. – Linh San nói xong liền rời khỏi phòng, đáy lòng nặng trĩu. Thật ra thì, hai người bọn họ đều rất nặng tình, chỉ có điều, thế giới này quá chật hẹp, không đủ chỗ cho cả thù hận và tình yêu cùng tồn tại.

Một tay anh nắm chặt vòng cổ, một tay khẽ vuốt ve bình sứ, đau đớn, tuyệt vọng cùng lúc đánh úp lại khiến anh thật muốn chết đi.

- Tiểu hồ ly! Vì sao… vì sao em ngốc như vậy? Vì sao lại giấu diếm tôi? Em gái của em bị bọn họ giữ làm con tin, tại sao không nói cho tôi biết, mà còn lừa gạt tôi nói cái gì có thái, cái gì mà người phụ nữ của Hoa hồng gai? Bọn họ muốn em hạ thủ với Blood, em không muốn, vì sao không thành thực kể cho tôi? Sức khỏe em không tốt, vì sao còn chạy lung tung, vì sao còn liều mình cứu tôi? Em nghĩ em như vậy là rất vĩ đại ư? Em nghĩ tôi sẽ cảm kích em sao? Không, tôi không, tôi hận em. Hận em thấu xương. Hận em không biết tự chăm sóc mình. Hận em không thành thực với tôi. Hận em không tin tưởng tôi. Hận em… hận em rời xa tôi. Tôn Nữ Linh Linh, em nghe rõ cho tôi, cả đời này… tôi sẽ hận em… không bao giơ… không bao giờ tha thứ cho em…

Anh cắn chặt răng, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.

Ai nói đàn ông không có nước mắt? Nước mắt đàn ông… thực chất còn ẩn chưa đau đớn gấp vạn lần phụ nữ. Bọn họ không dễ dàng rơi nước mắt, nhưng một khi đã khóc, chính là tuyệt vọng tột cùng.

- Tiểu hồ ly, em đừng hiểu lầm, tôi không khóc vì em, tuyệt đối không. Tôi là khóc vì bản thân mình, vì chính bản thân tôi mà thôi, em nghe rõ chưa? Tôi hối hận vì đã gặp em, hối hận vì đã yêu em, hối hận… hối hận đã không chăm sóc em thật tốt… Tiểu hồ ly, là tôi không tốt, là tôi sai rồi, em… trở về đi có được không? Em muốn gì tôi đều cho em, em thích gì tôi cũng làm hết, có được không? Cầu xin em…

Trong màn đêm, tiếng khóc tê tâm liệt phế của một người đàn ông vang vọng trong căn phòng, khiến vầng trăng cũng nao lòng, ánh sáng dường như cũng ảm đạm hẳn đi.

Anh cứ khóc như vậy, khi thì giận dữ, lúc lại bi thương, mãi đến khi dần dần kiệt sức, giọng nói cũng khàn hẳn đi.

Ôm chặt bình sứ trong tay, anh khe khẽ thì thầm.

- Tiểu hồ ly, đừng sợ, em sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa. Trong cơ thể tôi có chảy dòng máu của em. Em vẫn sống, ngay tại đây, trong trái tim tôi, mãi mãi!

---------------------------------------

3.

Nhìn kiến trúc hắc ám trước mặt, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, bàn tay chậm rãi siết chặt đến nổi đầy gân xanh. Dám động tới người con gái của anh, bọn chúng cũng nên biết trước kết cục đi.

- Hàn, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong. – Tuấn hướng anh báo cáo, ánh mắt nhìn phương hướng phía trước không khỏi phức tạp thêm vài phần.

- Tốt. Hôm nay tôi muốn xóa sổ tổ chức có tên gọi Revenge này. – Anh nhếch miệng nở một nụ cười lạnh.

Revenge… thù hận… vậy hãy để nó chết trong sự trả thù đi.

Xung quanh trận ác chiến vẫn diễn ra kịch liệt, mà ở chính giữa, hai vị Thủ lĩnh lại bất động đối diện nhau, dường như đang đọ sự nhẫn nại cùng đối phương.

- Chúng ta lại gặp nhau. – Anh nheo mắt, giọng nói lạnh tanh không cảm xúc.

- Đúng vậy, nhưng lần này sẽ không kết thúc đơn giản như vậy. – Hoa hồng đen cũng không kém, hàn khí tỏa ra đủ làm đông cứng một thành phố rộng lớn.

- Biết thế là tốt rồi. – Anh hừ lạnh, ngạo nghễ nhìn kẻ thù. – Động thủ đi.

- Yên tâm, tôi sẽ để anh chết thoải mái một chút.

- Còn phải xem anh có bản lĩnh đó không.

Xoẹt…

Trong tích tắc, hai bóng đen đã tham gia vào trận chiến, sát khí hừng hực như thiêu đốt mọi thứ, khiến cả thế giới này chìm trong thù hận ngợp trời.

Về lực lượng cùng thực lực Revenge không sánh bằng Blood. Nhưng xét về thủ đoạn ám toán thì lại hơn hẳn. Vì thế, cho dù Blood có mạnh đến đâu cũng chỉ có thể miễn cưỡng thủ hòa.

Mà Hoa hồng gai cũng không phải kẻ vô dụng, cùng Thủ lĩnh Blood so chiêu thật lâu cũng không hề yếu thế. Nếu xét kĩ thì, thực lực bọn họ hoàn toàn chênh lệch, tốc độ cũng có sự khác biệt rất lớn. Nhưng vì sao vẫn có thể ngang tài ngang sức như vậy? Bởi vì đó là Hoa hồng gai, người trước giờ chưa bao giờ biết đến công bằng hay minh bạch gì đó. Đối với anh, chỉ có chiến thắng, mới là điều quan trọng nhất.

Không biết trải qua bao lâu, hai bên đều thiệt hại rất nhiều, nhưng ý chí chiến đấu hoàn toàn không giảm sút, mà ngược lại, càng đánh càng hăng, giống như những chiến sĩ cảm tử, thế phải tiêu diệt kẻ địch đến cùng.

Mà bên kia, Hoa hồng gai đã bị anh đánh trúng, vết thương không lớn, nhưng lại rất sâu, đến mức anh có thể cảm nhận được rõ ràng cảm giác khi mũi dao kia cắm vào tận xương tủy.

- Cảm giác như thế nào? – Anh bây giờ giống như Ma vương tái thế, toàn thân đều tràn ngập sát khí nồng đậm, điên cuồng tấn công, quyết dồn đối thủ vào chỗ chết mới vừa lòng.

Xoẹt…

Lại một nhát dao nữa, chính xác găm sâu vào bắp đùi Hoa hồng gai, khiến anh không thể không đình chỉ toàn bộ động tác, liều mạng thở dốc.

- Có gan thương tổn người con gái của tôi thì cũng nên lường trước được kết cục đi. Hừ!? – Lời vừa dứt, liên tiếp những chiêu thức đoạt mạng như sấm sét đánh úp về phía đối phương.

Tình hình ngày càng chuyển biến theo chiều hướng xấu khiến Hoa hồng gai chấn kinh. Anh biết Hoa hồng đen không đơn giản, nhưng có chết cũng không ngờ hắn lại lợi hại đến như vậy. Thậm chí so với lần trước còn tiến bộ không ít. Xem ra hôm nay khó có thể chấm dứt dễ dàng.

Thời gian càng trôi đi, thế trận càng có sự biến chuyển rõ nét hơn. Blood dần dần chiếm ưu thế. Có thể nói, rất nhanh thôi Revenge sẽ thật sự không còn trên đời này nữa.

Nhận thấy tình hình không ổn, Hoa hồng gai đột nhiên ngừng công kích, đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, nét mặt có chút khó đoán định.

- Hừ!!? Đừng hòng giở trò, hôm nay tất cả những ai là người của Revenge đều phải chết. – Anh gằn giọng.

- Tốt. Vậy thì cùng chết đi. – Hoa hồng gai hoàn toàn không e sợ, mà ngược lại, rất thoải mái nở nụ cười.

Anh nhíu mày, không rõ con người âm hiểm kia lại muốn làm chuyện điên rồ gì. Nhưng rất nhanh anh đã tìm được đáp ánh. Có điều, cái đáp án này cũng khiến anh hoàn toàn không ngờ tới…

… Hoa hồng đen cư nhiên… dùng thuốc nổ hủy diệt toàn bộ Revenge do mình tự tay xây dựng, cũng đem tất cả người của Blood chôn cùng…

Thảo nào ban nãy tiến vào dễ dàng như vậy. Thì ra, bọn họ sớm đã có mưu kế. Đến khi người Blood phát hiện ra, thì đã không còn kịp nữa rồi.

Tiếng la hét vang lên khắp nơi. Tất cả náo loạn muốn thoát thân, chen chúc, giẫm đạp lên nhau tạo thành một mớ hỗn độn.

Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Hoa hồng gai bỗng nhiên bật cười, tiếng cười âm hiểm như Thần chết khiến khung cảnh càng thêm rùng rợn.

- Anh điên rồi. – Anh không thể tin nhìn người trước mắt. – Đây là Revenge, là tổ chức của anh.

- Thí sao? – Hoa hồng gai hoàn toàn không chút sợ hãi, vẫn ha ha cười không ngừng, thậm chí còn có chút vui sướng. – Tôi sớm đã muốn thoát khỏi nó. Là bọn họ ép tôi. Là nó ép tôi. Giờ thì tốt, chúng ta cùng chết, cùng kết thúc tất cả đi.

Bùmm…

Tiếng nổ vang dội khắp đất trời…

Cả tòa nhà không nhanh không chậm sụp đổ, yếu ớt không chút lực chống cự. Khói tỏa mù mịt. Bụi bay tứ tung. Những mảnh gỗ, mảng xi măng, xà ngang,… đổ xuống với tốc độ sét đánh, tạo nên những âm thanh dữ dội liên tiếp. Và hơn hết, ngọn lửa đổ rực bùng lên như thú dữ thức tỉnh, mạnh mẽ, tàn nhẫn, quyết tuyệt. Nó chồm tới, dũng mãnh nuốt chửng tất cả…

Cả một vùng trơi chỉ còn nghe thấy tiếng mãnh thú rít gào gặm cắn mọi thú… hủy diệt tất cả…

Nơi cuối chân trời, hòn ngọc đỏ ửng từ từ nhô lên báo hiệu ngày mới…

Nơi đây, sự sống dường như đã hoàn toàn bị hủy diệt…

Trong giây phút cuối cùng ấy, có một người, vẫn nắm chặt chú tiểu hồ ly nhỏ bé, khe khẽ mỉm cười.

‘Tiểu hồ ly, chờ tôi, tôi đến với em đây.’

~-~-~-~-~ The end ~-~-~-~-~

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Tiểu Hồ Ly 1 của sweetmouse
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự