Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Dồn ép

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Tiểu Hồ Ly 1 của sweetmouse

Phiên bản Dịch · 3853 chữ · khoảng 14 phút đọc

1.

Pằng…

Choang…

Hai tiếng động kinh người đột nhiên đánh úp tới. Chỉ trong tích tắc, cửa kính vỡ tan, bình hoa phía sau anh cũng vỡ nát. Nếu không phải anh phản ứng nhanh, thì có lẽ đã mất mạng rồi.

Anh mím chặt môi, ánh mắt nhu hòa bỗng trở nên u tối, dường như sâu trong đó còn ẩn chưa ngọn lửa đang muốn bùng lên dữ dội.

Nhưng điều khiến anh bất ngờ hơn là cô gái nhỏ đang nghịch súng kia thế nhưng không hề run sợ mà gần như ngay lập tức giương súng…

Pằng…

Anh nhìn rõ, tòa nhà bên cạnh có người ngã xuống, một phát, bắn trúng mi tâm.

Tất cả cùng lắm cũng chỉ kéo dài trong 10 giây đồng hồ.

Đến bây giờ anh mới chân chính cảm nhận được, cô gái này, là không thể coi thường.

- Súng tốt! – Trong khi đó, cô hoàn toàn không biết hình tượng của mình trong lòng người nào đó đã tăng lên một bậc, hồn nhiên ôm súng cười khanh khách, giống như tất cả những việc vừa rồi chỉ là ảo giác.

- Tiểu hồ ly, không nghĩ đến em lại lợi hại như vậy. – Anh cầm lấy khẩu súng từ tay cô đặt lên bàn, cúi đầu chăm chú nhìn cô. – Em nói xem, tôi nên làm gì với em đây? – Anh là một thủ lĩnh, đương nhiên hiểu được tầm quan trọng của người tài, những cũng biết rõ, để một nhân tài kiệt xuất không hề nắm chắc bên cạnh là cỡ nào nguy hiểm.

- Còn phải xem anh vô tình đến mức nào. – Cô cười đến hết sức đáng yêu.

- Riêng về sự vô tình, tôi không thiếu. – Anh nhướn mày, bàn tay thô ráp khẽ lướt qua cần cổ trắng ngần.

- Nhưng với em sẽ không. – Cô tự động bổ sung, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay anh đặt lên gò má mềm mịn, khe khẽ cọ cọ như chú cún nhỏ làm nũng.

- Tự tin như vậy? – Anh bật cười. Cô gái này đúng là yêu tinh, khiến anh không thể không điên cuồng mà yêu cô. Nhưng cân nhắc một chút thì, canh bạc này có vẻ càng ngày càng nguy hiểm, bởi anh chưa từng nghĩ tới, thực lực của cô lại mạnh đến như vậy.

- Chẳng lẽ không phải sao? – Cô như chú chim non sà vào lòng anh.

- …

- Anh dám nói không? – Thấy anh mãi không chịu lên tiếng, cô tức giận đánh liên tục mấy cái vào người anh, bĩu môi đầy bất mãn.

- Tôi thích em như vậy, rất đáng yêu! – Anh cúi đầu hôn nhẹ hai má của cô, mỉm cười.

Cốc… cốc… cốc…

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động không thể coi là nhẹ nhàng.

- Vào đi! – Anh ôm cô tới ghế sofa, nhàn nhạt mở miệng.

- Hàn, theo điều tra ban đầu thì tên kia là người của Revenge…

- Không phải. – Lời còn chưa dứt, cô đã kiên quyết lắc đầu. – Sát thủ Revenge có đặc điểm nhận dạng riêng. Hắn không phải.

- Đặc điểm gì? – Minh cao giọng. Anh vốn đã không vừa mắt cô gái này rồi. Suốt ngày chỉ biết lừa gạt tình cảm của Hàn, đúng là hết sức đáng ghét mà.

- Có nói anh cũng không hiểu. Tóm lại hắn ta tuyệt đối không phải người Revenge phái tới.

- Hừ! Cô nói không phải thì không phải sao? Đặc điểm gì cũng không nói được, ai mà biết những điều cô nói có thật hay không? – Minh hoàn toàn không tin, lớn tiếng dè bỉu. – Không biết chừng cô chính là người Revenge phái tới làm tay trong, cho nên mới ra sức nói giúp cho chúng như vậy.

- Minh, đừng quá đáng! – Anh nhíu mày.

- Đó là nghi ngờ chính đáng. Chẳng lẽ cậu đã quên những gì cô ta gây ra cho chúng ta? Chẳng lẽ cậu hoàn toàn không nhớ tới những anh em đã cùng cậu vào sinh ra tử? Chẳng lẽ đối với cậu cô ta… quan trọng đến như vậy sao?

- Đó là chuyện của tôi.

- Cậu… - Minh tức đến nghiến răng, trừng mắt nhìn cô.

- Anh trừng cái gì mà trừng? – Cô cười lạnh. – Tôi nể mặt anh Hàn nên mới không ra tay với anh, nhưng nếu anh cứ tiếp tục bày ra thái độ khó coi đó, tôi không chắc có thể quản được dải lụa này nữa đâu.

- Cô đừng tưởng mình lợi hại thì tôi sẽ sợ cô. – Nhớ tới những cái xác không còn nguyên ven, lại nhìn đến dải lụa đen tuyền hắc ám trên cổ tay cô, sắc mặt Minh tái xanh. Tuy nhiên, miệng vẫn nói cứng. – Cô có giỏi thì điều tra đi, đừng ở đó nói năng bát nháo.

- Không cần tốn sức, tên đó là người của Báo.

- Báo? Làm thế nào cô biết? – Minh nửa tin nửa ngờ.

- Làm thế nào không quan trọng, quan trọng là hiện tại là thời điểm căng thẳng giữa Revenge và Blood, các tổ chức khác chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.

- Cho dù vậy thì cũng…

- Anh Hàn, anh Minh, em tìm được tư liệu của tên kia rồi. Hắn không phải người của Revenge đâu. – Minh Anh hớt hải chạy vào, chỉ sợ chậm một chút sẽ gây ra đại họa. Vừa nhìn thấy cô ngồi trên đùi Thủ lĩnh liền ngây người. – Chị Linh Linh?

- Xin chào! – Cô từ trong lòng anh thò đầu ra, vui vẻ vẫy vẫy tay.

- Chị… - Thấy ánh mắt sắc bén của anh, lời đã đến cổ họng lại phải nuốt vội trở vào, Minh Anh lúng túng cười gượng. – Anh Hàn, em… em chỉ đến báo tin.

- Đúng rồi, mới vừa rồi em nói tên kia là người do ai phái tới? – Minh gấp gáp hỏi, trong lòng có loại dự cảm chẳng lành. Trăm ngàn lần đừng để cô ta đoán đúng, tuyệt đối không thể được.

- Báo. – Chỉ một chữ của Minh Anh cũng đủ khiến sắc mặt Minh đen sì.

- Coi như cô giỏi. – Minh cắn răng. – Hàn, bên phía Báo tôi sẽ bảo Tuấn xử lí, cậu cứ chuyên tâm đối phó Revenge đi. – Nói đến đây, Minh như vô tình liếc qua cô, thấy sắc mặt cô vẫn bình thản thì cơn tức giận lại càng được thể bùng lên dữ dội. Có chết anh cũng không tin cô ta là thật lòng. Anh nhất định phải vạch trần bộ mặt thật của cô ta, cứ đợi đấy.

Nhìn bộ dáng giận dữ đùng đùng của Minh, cô bật cười. Người này vẫn cứng nhắc như vậy a. Có điều, anh ta càng ghét cô, cô lại càng muốn chọc tức anh ta. Trước giờ cô chưa từng tốt bụng khoan dung, đương nhiên sẽ không vì kẻ không thú vị như anh ta mà thay đổi.

- Lại muốn nghịch ngợm cái gì? – Anh véo má cô, trong đôi mắt đen láy tràn ngập ý cười cưng chiều. – Cậu ta là trợ thủ đắc lực của tôi, cho nên đừng khiến cậu ta tức đến đột tử, biết không?

- Ha ha… - Cô cười tít mắt, rướn người hôn chụt một cái lên môi anh. – Em biết anh tốt với em nhất mà.

---------------------------------------

2.

Một đêm không trăng tĩnh lặng,

Sau khi dỗ cô ngủ say, anh nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên trán cô một cái rồi mới rời đi. Trước khi bước ra khỏi phòng, anh bỗng quay đầu nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm, thì thầm.

- Xin lỗi vì đã giấu diếm em, nhưng tôi thật sự không thể tưởng tượng được, nếu như tình cảm của em là giả dối, nếu ở phút chót em phản bội tôi, trái tim tôi sẽ ra sao. Ngoan, chờ tôi trở lại. Tôi yêu em, Tiểu hồ ly!

Nhưng có một điều anh không biết…

Ngay sau khi cánh cửa khép lại, đôi mắt ánh bạc kia liền mở ra, sáng rực và đầy quyết đoán. Cô tung mình đứng dậy, sau khi xác định bên ngoài không còn động tĩnh mới nhanh nhẹn lách người qua cửa sổ, biến mất giữa màn đêm đen đặc.

Đêm nay là trận quyết chiến giữa Blood và Revenge. Anh cố tình giấu cô, không có nghĩa là cô hoàn toàn không biết gì cả. Tin tức của cô còn chưa đến mức bế tắc như vậy.

Chỉ trong chốc lát, cô đã có mặt tại cuối con ngõ nhỏ, nơi được bóng đêm bao phủ hầu như không sót thứ gì. Có thể nói đây là vị trí thích hợp nhất để phòng thủ, bởi cho dù thị lực có tốt đến mấy thì cũng cần kha khá thời gian để thích ứng với không gian tối đến rùng rợn này.

- Fris! – Cô khẽ gọi, lập tức bên cạnh đã xuất hiện thêm một người. – Việc em muốn anh điều tra như thế nào rồi?

- Vẫn chưa có đầu mối gì. Người đó dường như rất thông thạo địa bàn Revenge, mỗi lần đến và đi đều không để lại bất cứ dấu vết gì. Mà Khiết Khiết dù thế nào cũng không chịu hợp tác.

- Chết tiệt! – Cô nắm chặt bàn tay đã có chút run rẩy, căm tức cùng bi thương đồng thời đánh úp tới khiến cô có cảm giác thở không thông. Rốt cuộc là ai? Là kẻ đáng chết nào đã khiến em gái cô trở nên như vậy? Hắn muốn trốn, tức là không có ý định chịu trách nhiệm? Khốn nạn! Cô nhất định phải tìm ra hắn rồi băm vằm tên khốn này ra.

- Linh Linh, đừng quá kích động. Anh sẽ cố gắng tìm ra tên đó nhanh nhất có thể. Hoa hồng gai bên kia dường như cũng đang nỗ lực tìm kiếm. Dù sao Khiết Khiết cũng là ở địa bàn của anh ta mà xảy ra chuyện.

- Chỉ e là còn có mục đích khác. – Cô nhếch miệng. Nếu thật sự vì lo cho Khiết Khiết, vậy tại sao lại kiên quyết giữ nó lại mà không để cô mang theo?

- Ý của em là…

- Anh phải cẩn thận một chút. Hiện tại chúng ta mang danh phản bội, Revenge sẽ không bỏ qua nếu phát hiện ra anh vẫn lởn vởn quanh đó đâu.

- Anh biết.

- Còn nữa, Chủ nhân… tuyệt đối không đơn giản. Nếu anh ấy tìm đến, anh hãy tránh đi, đừng đối mặt với anh ta trực diện, biết không? – Cô tỉ mỉ căn dặn.

- Linh Linh, đừng lo, anh sẽ cẩn thận. – Long vuốt tóc cô, mỉm cười hạnh phúc. Cô vẫn quan tâm đến anh, chỉ cần như vậy, là đủ lắm rồi.

Cùng lúc đó,

Trường đua vắng vẻ bỗng chốc bị bao phủ bởi sát khí nồng nặc.

Nhưng thật kì lạ là, xuất hiện trên trường đua rộng lớn lại chỉ có hai người…

… một đen sẫm quyết tuyệt…

… một đỏ rực yêu mị…

Họ cứ như vậy, im lặng đối diện nhau, như đang đọ tính kiên nhẫn.

Không biết trải qua bao lâu, thanh âm lạnh băng vang lên phá vỡ cục diện bế tắc.

- Không ngờ chúng ta cũng có ngày đối đầu thế này.

- Cuộc đời vốn không thể đoán trước điều gì. – Yêu nữ khẽ cười. – Tam đại mỹ nhân chúng ta, tính đến giờ cũng chỉ còn cậu vẫn trung thành với Revenge. Điều này ai sẽ ngờ được chứ?

- Dù sao thì chúng ta cũng từng là động đội, tôi cũng không nỡ ra tay quá nặng với cậu.

- Ha ha… Từ khi nào cậu trở nên nhân từ như vậy rồi? Không cần nương tay, chúng ta một đấu một, công bằng mà nói, chưa chắc tôi đã thua cậu. – Yêu nữ vừa nói vừa rút vũ khí ra, lập tức ánh sáng được phản chiếu qua lưỡi kiếm làm rực sáng cả một vùng.

- Vũ khí mới? Không tồi. – Phù thủy nhếch miệng, chỉ trong tích tắc trong tay đã chứa đầy độc trâm.

Xoẹt…

Xoẹt…

Xoẹt…

Ám khí liên tục được phóng ra khiến Yêu nữ nhíu mày. Tốc độ của Phù thủy lại tăng lên không ít. Xem ra thời gian qua vẫn không ngừng tập luyện. Nhưng cô không sợ. Yêu nữ khiến người ta kinh sợ vì tốc độ và tuyệt chiêu đoạt mệnh cũng không phải chỉ là hư danh.

Keng…

Vút…

Choang…

Những tiếng động vốn nhỏ nhưng đặt trong không gian tĩnh lặng của đêm đen lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khi cuộc chiến dần đi đến hồi căng thẳng, xung quanh trường đua bắt đầu rục rịch lộ diện ngày một nhiều người, khí thế ngút trời.

Viu…

Yêu nữ vừa xoay người tránh thoát con dao tẩm cực độc trên tay Phù thủy, bên tai liền nghe thấy tiếng động, rất nhỏ thôi, nhưng cũng đủ khiến cô cả kinh. Cô muốn tránh, nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Trong đầu Yêu nữ hiện tại chỏ có một câu: ‘Thật may, anh ấy không ở đây.’

- Cẩn thận! – Tuấn lập tức phi thân tới, nhưng khoảng cách quá xa, tốc độ của anh cho dù có nhanh cỡ nào cũng không thể so với độc trâm gần kề.

Binh… Xoảng…

Ngay khi độc trâm chỉ còn cách Yêu nữ một đốt ngón tay, từ trong màn đêm dày đặc bay đến hòn đá nho nhỏ, chính xác đụng chệch hướng ám khí, cứu Yêu nữ một mạng.

Bởi vì xung quanh có rất nhiều người, nên chẳng ai rảnh rỗi đến nỗi đi tra xét hòn đá là ai ném, nhưng Yêu nữ vẫn không kìm được hướng ánh mắt về phía xa, nghi hoặc trong lòng không cách nào dập tắt.

- Linh San, em không sao chứ? – Tuấn nhanh chóng kéo Linh San cách xa nơi nguy hiểm, hai hàng lông mày nhíu chặt. Anh đã hứa với Minh sẽ bảo vệ cô gái này, nếu như hôm nay cô có việc gì, chỉ sợ Minh sẽ chịu không nổi mà suy sụp mất.

- Em không sao…

Lời chưa dứt, sát thủ Revenge đã đồng loạt xông lên như thủy triều. Blood cũng không vừa, lập tức rút vũ khí tham chiến.

Hai bên đánh đến mù mịt, âm thanh vũ khí va chậm âm vang giữa trời đêm khiến ai nghe cũng phải rợn tóc gáy.

Theo thời gian, số người ngã xuống ngày một nhiều, mùi máu tươi tanh nồng lan tỏa khắp không gian.

Thật lâu sau, cuộc chiến mới tạm thời kết thúc với phần thắng nghiêng về Blood. Tuy rằng chiếm ưu thế, nhưng tổn thất về người quá lớn khiến anh cũng không phát lệnh truy đuổi tới cùng. Việc cần làm bây giờ là nhanh chóng đưa những người bị thương về trị liệu.

Một trận này tuy rằng không thể hoàn toàn tiêu diệt Revenge, nhưng cũng đủ để bọn chúng im hơi trong một thời gian dài.

Trở về nhà, anh không nhịn được lại bước vào phòng cô. Nhìn cô an ổn chìm sâu trong giấc ngủ, khóe môi còn hơi mỉm cười, bao mệt mỏi trong anh đều được xua tan.

- Tiểu hồ ly, em biết không, sự tồn tại của em có ý nghĩa rất lớn đối với tôi. Tôi yêu em nhiều đến nỗi chính tôi cũng phải sợ hãi. Mong rằng em sẽ không khiến tôi thất vọng.

Anh ngồi tại bên giường cô thật lâu, bàn tay to lớn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm của cô.

Cứ im lặng ngắm nhìn cô như vậy, dần dần anh có chút mệt mỏi, liền gục xuống bên giường cô thiếp đi.

---------------------------------------

3.

Sáng hôm sau, cô vừa mở mắt đã sợ hết hồn.

Trong phòng cô có một người đàn ông, chính xác là người đó đang gục bên giường cô. Không đúng, điểm quan trọng là người đàn ông này đang trúng độc.

Cô giật mình nhảy xuống giường, kiểm tra khắp người anh một lượt, sắc mặt ngày càng sa sẩm.

Sao có thể như vậy? Rõ ràng hôm qua cô luôn quan sát cuộc chiến, còn đặc biệt chú ý đến anh. Vậy mà Phù thủy vẫn có thể động thủ?

Rầm…

Cánh cửa bỗng dưng bị đá văng, cô cũng chẳng buồn liếc mắt, tiếp tục nhìn anh chằm chằm.

Sắc mặt anh tái nhợt tương phản với đôi môi thâm đen. Các đầu ngón tay cũng dần thâm tím. Tình trạng như vậy, chứng tỏ thời gian cũng chưa quá lâu. Chắc chắn là đêm qua.

Nhưng mà cô vẫn không hiểu, rốt cuộc là thời điểm nào, ở đâu, và như thế nào?

- Trời ơi, sao lại thế này? – Thấy bộ dạng của anh, Minh hoảng hồn nhảy bổ tới. – Hàn! Cậu có nghe thấy tôi nói không? Tỉnh dậy đi! Diệp Lãnh Hàn!!!

- Hu hu… tại sao lại như vậy? Tại sao anh Hàn lại biến thành như vậy? Thật là đáng sợ!!! – Minh Anh ôm lấy Tuấn bật khóc nức nở. – Anh Tuấn, anh Hàn sẽ không sao, đúng không? Anh ấy sẽ không chết, có đúng không?

- Đương nhiên. – Cô mím môi, phun ra hai chữ. Cô tuyệt đối sẽ không để anh chết dễ dàng như vậy. Phù thủy muốn giết anh, cô lại càng phải cứu anh. Trước đây khi cô muốn anh chết anh không chết. Vậy thì bây giờ anh nhất định phải sống, sống thật lâu.

- Tôn Nữ Linh Linh, cô đã làm gì Hàn hả? Nói mau, cô đã làm cái gì? Rốt cuộc cô đã làm cái chuyện chết tiệt gì?? – Minh gấp đến độ đầu óc cũng quay mòng mòng. Chỉ sau một đêm mà thiệt hại về người không thể tưởng tượng được đã khiến anh điên tiết lắm rồi, giờ ngay đến Thủ lĩnh cũng vô duyên vô cớ bị trúng độc. Anh có là thánh mới giữ được bình tĩnh.

- Anh dường như rất không hài lòng về tôi. – Cô nhếch môi cười lạnh. – Nếu không muốn bị tống cổ ra ngoài thì im miệng lại cho tôi.

- Hừ! – Mặc dù rất không phục nhưng Minh cũng chỉ có thể trừng mắt ngậm miệng. Ai kêu người ta là bạn gái của Thủ lĩnh? Ai bảo người ta được người con gái anh yêu bênh vực hết mực. Ai… aaaaaaaaaa… Anh phát điên mất. Tại sao ai cũng đứng về phía cô ta? Đáng chết! Đáng chết!! Đáng chết!!!

- Linh Linh, chuyện này là thế nào… - Linh San tiến đến bên cô, nhỏ giọng hỏi, nhưng…

- … - Lời còn chưa dứt, cô bỗng quay đầu tỉ mỉ quan sát Linh San, trong ánh mắt lóe lên tia sáng khác thường.

- Cậu… làm sao vậy? – Đối diện với ánh mắt sắc bén của cô, Linh San bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, muốn lùi lại nhưng cô đã nhanh hơn một bước, xoẹt một cái rút thanh kiếm sắc bén bên người Linh San ra.

- Cô làm cái gì vậy? Ở đây có rất nhiều người, cô đừng có làm bừa. – Minh giật mình kêu toáng lên.

- Thì ra là như vậy… - Cô không thèm để ý đến Minh, thở dài một hơi. Cô lại có lúc bất cẩn đến như vậy.

- Có phải thanh kiếm này có vấn đề gì không? – Linh San lo lắng hỏi.

- Chuôi kiếm bị tẩm thêm một loại độc dược. – Cô cúi đầu ngửi một chút, mới lên tiếng.

- Nói bừa, nếu như bị tẩm độc thì tại sao Linh San không sao, cô cũng không sao đấy thôi?

- Ngu ngốc, anh không biết có loại độc chỉ có tác dụng với đàn ông ư? – Cô lườm Minh một cái sắc lẻm, rồi mới quay sang Linh San, hỏi. – Có phải hôm qua anh ấy có động đến thanh kiếm của cậu?

- Hôm qua tôi có làm rơi thanh kiếm, anh ấy giúp tôi nhặt lên. – Linh San gật đầu.

- … - Cô nhìn lại thanh kiếm lần nữa, trầm mặc.

Quả nhiên…

Vốn cô vẫn không hiểu, tại sao khi ấy đã ngừng chiến mà Phù thủy còn muốn tấn công Yêu nữ, giờ thì mọi chuyện đều đã rõ ràng.

- Mọi người đều ra ngoài đi. – Cô phẩy phẩy tay. Thấy Minh còn muốn dài dòng, cô liền cam đoan. – Yên tâm, tôi sẽ không để anh ấy chết. Tôi đảm bảo.

- Tốt nhất là cô nên nói được làm được. – Minh hừ giọng, quay đầu bỏ đi. Nếu như anh am hiểu độc dược, nhất định không để cô ta đắc ý như vậy. Cứ đợi đấy, sớm muộn cũng có ngày anh ném cô ta ra ngoài đường.

Thấy Minh nghe lời như vậy, những người khác cũng lục tục theo sau, chỉ còn lại Linh San.

- Cậu có gì muốn nói? – Cô kiểm tra cơ thể anh một lượt nữa, kéo chăn lên đắp cẩn thận cho anh rồi mới đi tới ghế ngồi xuống, đối diện Linh San.

- Tôi muốn hỏi cậu vài chuyện.

- Nói đi.

- Lúc ở nhà giam Revenge, Phù thủy muốn tấn công Minh bằng độc trâm, có phải cậu đã ngăn cản?

- Đúng.

- Những sát thủ Blood bị trúng độc…

- Là tôi.

- Còn ngày hôm qua…

- Cũng là tôi.

- Linh Linh! – Linh San bỗng bật cười. – Thực ra, cậu đã sớm có quyết định, đúng không? Tình cảm của cậu, ngay từ đầu đã xác định rồi, đúng chứ?

- … - Cô im lặng không nói.

- Cậu chăm sóc anh Hàn đi, tôi ra ngoài trước. Còn thanh kiếm này, phiền cậu xử lí giúp tôi. – Linh San đặt thanh kiếm lên bàn rồi đi ra ngoài, khi đứng lên, ánh mắt khẽ liếc qua người đang nằm trên giường, mỉm cười.

‘Anh Hàn, những trả giá của anh đã được đến đáp xứng đáng. Mong rằng hai người sẽ nắm chặt hạnh phúc đang có.’

------------------------------------------------------------------

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Tiểu Hồ Ly 1 của sweetmouse
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự