Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 31 Chết để đổi lấy hạnh phúc.

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Thiên Thần Của Tôi của lamhanhi

Phiên bản Dịch · 2117 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nó nằm im trên chiếc giường ngẩng đầu nhìn trần nhà. Nên nói nó ngu ngốc hay cô ta quá xảo quyệt? Lần trước cũng như vậy, tuy nó hk muốn mắc mưu của cô ta nhưng tại sao? Tại sao lại khó đến như vậy? Tình yêu là cái quái quỷ gì kia chứ? Tạo sao biết hắn vô tội nhưng nó vẫn thấy oán trách hắn như vậy chứ? Có phải nó làm cho ta mù quáng? Nhưng cũng chưa hẳn, với một người thông minh như nó, nó́ tuyệt đối sẽ hk để cô ta dắt mũi, tuyệt đối hk! Nó vừa đứng dậy bước xuống giường, trong đầu chợt vụt qua những hình ảnh trong quá khứ.

Hôm đó cô ta đưa hắn về nhà, người đầy mùi rượu, áo quần xộc xệch, đôi môi của hai người vẫn còn đỏ đỏ. Nó bàng hoàng ngồi phịch xuống giường, thì ra.... thì ra là vậy...

Nó bật cười chua chát, cuối cùng... cuối cùng thì tất cả đều là sự thật! Ngu ngốc tin hắn làm gì để phải đau thế này cơ chứ? Nó ôm chặt lấy ngực bật khóc. Yêu hắn để rồi lần này đến lần khác để trái tim chịu tổn thương, nó sắp vỡ rồi, nó không chịu được nữa rồi. Đau, tim nó bây giờ đang rất đau, tim ơi, tao xin mi đừng đau nữa mà, to thật sự hk thể chịu nổi, tao không thể chịu được nữa, xin mi đó, đừng mà.

Nó cảm thấy người nó đang mềm dần ra, hk còn một chút sức lực, một chút cũng không. Ý thức dần trở nên mơ hồ, mọi thứ xung quanh cứ mờ mờ ảo cho đến khi chút sức lực cuối cùng bay mất thì nó đã ngã phịch xuống sàn nhà giá lạnh.

~~_

- Bác sĩ, cô ấy không sao chứ?- Hắn lo lắng túm lấy áo của bác sĩ khi cô ra khỏi phòng khám.

Cô bác sĩ đẩy gọng kính của mình, nhìn vào tài liệu nói:

- Cậu là người yêu của cô bé? Nó vốn bị yếu tim, lần này phải chịu cú sốc lớn nên ảnh hưởng đến tim. Tôi nói này, nó sống vốn đã khổ, cậu làm ơn làm phước đừng khiến nó khổ thêm nữa!

Hắn nghe cô gái nói vậy thì ngạc nhiên:

- Cô quen cô ấy?

Cô gái hừ lạnh:

- Tôi là chị họ của con bé, cũng thuộc tổ chức. Nếu hôm nay tôi hk về kịp thì biết làm sao? Có lẽ con bé đã chết rồi!

Hắn cúi đầu::

- Tôi biết rồi, cảm ơn cô.

-Nó tỉnh rồi đấy! - Nói rồi cô gái bỏ đi một mạch.

Anh đứng bên cạnh mà toát cả mồ hôi. Sao mấy người thuộc tổ chức ai cũng lạnh lùng hết vậy?

- Cậu mau vào thăm cô ấy đi.- Sho vừa nói vừa đẩy hắn đến phía phòng bệnh.

Hắn do dự một chút rồi cũng gật đầu, lấy hết dũng khí đi vào phòng.

Cạch..... cánh cửa được mở ra, trên giường là cô gái đang ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn định lên tiếng bắt chuyện nhưng lại hk biết bắt đầu thế nào, vì thế sau vài lần mở m8ệng định nói hắn lại quyết định im lặng.

Nó dường như cũng khó xử nhưng im lặng mãi cũng mệt vì vậy nên quyết định lên tiếng.

- Nói gì thì nói đi, còn hk thì đi ra ngoài.

Hắn im lặng một chút rồi cũng quyết định lên tiếng:

- Angel, anh xin lỗi.

Nó đang nhìn ngoài cửa sổ bỗng quay phắt lại nhìn hắn, cười lạnh:

- Xin lỗi, được, xin lỗi, anh xin lỗi thì được gì chứ? Có thể sửa được mọi việc hay sao? Có thể giúp trái tim tôi bớt đau hay sao? Có con với người ta rồi, chẳng lẽ một tiếng xin lỗi có thể làm đứa trẻ biến mất, có thể xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra? Hk thể! Anh biết không? Chuyện đó là không bao giờ! Tôi cũng hk còn sức để tiếp tục chơi trò đau khổ này với anh nữa! Tôi quá mệt rồi! Anh đi đi!

Nó đã nghĩ, nếu như câu đầu tiên hắn nói là muốn giải thích mọi chuyện với nó, nó sẽ nghe, nghe rồi tha thứ cho hắn. Nhưng câu đầu tiên hắn nói lại là xin lỗi, thì khác nào thừa nhận là hắn có con với người ta? Cho dù nó biết, hắn đã vui chơi với hk ít người nhưng hắn yêu nó là thật lòng, quá khứ của hắn ra sao hk quan trọng nhưng nó hk thể chấp nhận được việc hắn có con với cô ta, không bao giờ! Hắn thừa nhận hk tin tưởng vào bản thân mình, thế thì hà cớ gì nó phải tiếp tục tin hắn chứ?

Hắn nghe vậy thì xoay người đi ra ngoài, trước khi ra khỏi phòng chỉ để lại thêm một câu cuối cùng:

- Angel, anh chỉ muốn nói với em hai tiếng.... xin lỗi.

Xin lỗi vì đã làm em đau. Xin lỗi vì đã khiến em buồn. Xin lỗi vì anh có lỗi với em. Xin lỗi vì anh đã hk dám chắc vào bản thân mình, hk dám chắc mình đã làm gì. Xin lỗi vì chỉ toàn mang lại cho em đau khổ. Và cuối cùng, xin lỗi... vì đã yêu em...

Tách.... tách....

Nó cúi đầu nắm chặt lấy ga giường, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi. Nhưng tuy nước mắt rơi nhưng trên môi lại nở nụ cười, nụ cười chua chát. Được, Shimazaki Rina, cô thắng rồi! Cuối cùng thì tôi vẫn là người thua cuộc.

Sau vài ngày hắn cũng chẳng hề đến thăm nó, cho đến khi nó về nhà cũng chẳng thấy hắn đâu. Mọi người đều thay phiên nhau chăm sóc cho nó, và ngày nào, Vũ cũng đến thăm nó. Không biết hai người nói chuyện gì nhưng lại nói chuyện rất lâu. Cho đến ngày hôm nay khi Ayako và Vũ đi vào phòng, nó đã dùng tiếng Việt để nói với Vũ:

- Tôi sẽ đi Mĩ với anh.

Ayako hoàn toàn không hiểu gì, chỉ thấy sau khi Vũ nghe xong câu đó thì chạy tới ôm nó vào lòng, khuôn mặt để lộ ý cười mà ngạc nhiên hơn là nó không hề đẩy hắn ta ra mà ngược lại còn để hắn ôm trong lòng.

Và ngày hôm đó chỉ có nó và Vũ ở trong phòng cùng với nhau hk cho bất kì ai còn lại đi vào.

※ Sáng hôm sau, khi Yumi đi vào phòng thì chẳng thấy người đâu, chỉ còn lại chiếc giường trống với chăn màn được gấp gọn gàng và một bức thư trên đó. Một dòng chữ được viết nắn nót trên phong bì: Gửi Yuki.

Yumi bất ngờ liền gọi điện cho Yuki nói lại tình hình, chưa đầy 1 phút sau hắn đã ở nhà. Yumi tuy hơi ngạc nhiên nhưng cũng gì hỏi gì cả. Chỗ của hắn đang ở là nhà của Rina, cách nơi này hơn 2 km vậy tại sao hắn lại có thể đến nhanh như vậy?

Nói đúng hơn thì thật ra sáng sớm nay đã bị cô ta đánh thức dậy. Từ sau khi biết mình có con với cô ta,hắn đã chuyển sang sống với cô ta. Cô ta nói hôm nay nó sẽ bay chuyến bay vào buổi sáng, nhưng đi đâu cô ta không nói. Cô ta nói chuyện có con chỉ là giả, thật ra cô ta là Rino và chỉ vì muốn trả thù nó nên mới làm những chuyện này. Cô ta nói sống cùng hắn chẳng vui vẻ gì, chi bằng thôi thì giúp hai người lần cuối gặp lại nhau, còn có gặp được hay không, có quay lại với nhau hay hk thi cô ta hk quan tâm.Vậy là hắn sau khi nghe xong thì lập tức quay về nhà, sắp về tới nơi thì Yumi gọi nói là nó để lại thư, vì vậy hắn càng phóng nhanh hơn để về.

Mở phong bì ra, bức thư sạch sẽ với những dòng chữ của nó múa lượn trên trang giấy trắng.

Gửi Yuki,

Em sắp phải xa rồi, đi về một nơi thật xa, ở nơi hk có anh, ở nơi anh hk thể tìm thấy em. Anh có biết không, trước khi đi em chỉ muốn nói cho anh biết sự thật rằng: Rina chính là Rino. Chuyện anh có thai với cô ấy, em tin rằng đó chỉ là giả, em sẽ tin vào lời giải thích của anh nhưng anh lại hk hề nói gì cả chỉ nói rằng " xin lỗi". Rằng em không hề trách anh, rằng em đã từng có ý định tự tử nhưng thấy nó quá nhu mì nên tìm cách khác.Không sao, em sẽ cố gắng quên nó, cố gắng quên tất cả mọi thứ thuộc về anh. Em sẽ vứt bỏ quá khứ ở lại nơi này để đi một nơi khác bắt đầu một cuộc sống mới. Đừng đi tìm em bởi vì anh sẽ tìm không thấy đâu. Em nói này, anh phải hạnh phúc bên Rina nhé,cô ấy cũng hk có lỗi gì, anh phải chăm sóc thật tốt cho cô ấy nhé! Em đi đây, tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc.

P/s: Còn sự thật cuối cùng em chưa nói đó là: Em yêu anh.

Hắn đọc xong thì ngay lập tức lấy xe phóng đi chỉ để lại Yumi gọi với theo. Trên con đường phóng thẳng tới sân bay, hắn liên tục gọi điện cho nó nhưng đáp lại chỉ là giọng của cô gái tổng đài báo không thể liên lạc được. Hắn tức giận ném chiếc điện thoại lên cái ghế bên cạnh. Hắn lại tiếp tục tăng tốc cho tới khi vượt quá tốc độ cho phép trên con đường trơn trợt hắn cũng không thèm quan tâm. Vì lái quá nhanh và trời còn mưa nên hắn không nhìn kĩ phía trước, vì né một tảng đá to trên đường mà tông phải chiếc xe tải đang đi đối diện. Hiện trường bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Nó lưu luyến chuẩn bị lên máy bay thì một giọng nói thông báo vang lên khiến nó phải dừng chân.

" Mời cô Angel ra cửa số 3 có người đang chờ."

Nó bất ngờ, nãy giờ mắt trái nháy liên tục, không lẽ đã xảy ra chuyện gì? Chuẩn bị đi ra thì tay đã bị người bên cạnh níu lại, Vũ nói:

- Angel, em đừng đi có được không?

Bởi vì hắn ta có cảm giác khi nó đi thì hắn sẽ mất nó mãi mãi.

Nó quay người lại, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng đáp:

- Tôi phải đi, lỡ anh ấy có chuyện gì thì thế nào?

Hắn bất ngờ rồi cuối cùng cũng buông tay. Angel, cuối cùng anh đã hiểu, cả đời này, anh không thể nào bằng hắn ta. Nêú vậy thì em đi đi nhưng... nhất định phải hạnh phúc đấy nhé!

Ra cổng số 3 là Sho đang đứng chờ với vẻ mặt đầy lo lắng, cậu không nói gì, kéo nó lên xe rồi lái thẳng tới bệnh viện. Trên đường đi nó hỏi cái gì cậu cũng không trả lời, chỉ nói nó một câu khi lên xe: Yuki đang nằm viện.

⊙Bệnh viện:

Nó chạy thẳng đến căn phòng hắn đang nằm, trước cửa phòng là tất cả bạn bè, anh và ba mẹ của hắn. Mọi người đều đang rất buồn, nó ngước lên nhìn anh, thấy anh khẽ lắc đầu. Lúc này, bác sĩ đang đẩy xác của một người ra, nó liền chạy lại ôm lấy thân xác đó òa khóc. Anh và mọi nguời phải cố gắng hết sức mới kéo nó ra khỏi hắn, an ủi nó để mọi người đưa xác của hắn đi.

Yuki, em xin lỗi là em đã hại anh. Anh muốn trừng phạt thế nào cũng được, chỉ là đừng chết. Xin anh đó, em không thể chịu nổi nếu anh chết, em thật sự không thể sống nối đâu! Nói với en là anh giả vờ, người nằm trên cáng không phải là anh, xin anh đó Yuki, nói với em đi, em cầu xin anh đó! YUKIIIIII!!!!!!!!

Bạn đang đọc Tôi Yêu Em, Thiên Thần Của Tôi của lamhanhi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự