Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 91 Chương 91

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 5478 chữ · khoảng 19 phút đọc

Hôm sau đến trường với Vũ Lục Hàn là cả một cực hình.

Triệu Minh và Triệu Dương đã cãi nhau cả đên hôm trước, bởi vì lẵng hoa mà cậu ta bất chấp gửi cho Vũ Lục Hàn. Sáng nay hai chị em họ không muốn đến trường cùng nhau, Triệu Minh cố tình đi trước, đi bộ đến trường để xe cho em trai. Triệu Dương rốt cuộc cũng đi bộ, không buồn đi xe nữa. Chị em họ tránh mặt nhau. Bởi vì biết em trai tránh mặt mình, Triệu Minh luôn kè kè bên cạnh Vũ Lục Hàn, đưa mắt lườm cảnh cáo khi thấy bóng dáng em trai luẩn quẩn xung quanh. Vũ Lục Hàn chỉ cần thấy Triệu Minh đưa trả mình quyển sổ bỏ quên hôm qua, đã tự động hiểu ra hết mọi việc. Hẳn là nàng Chủ tịch đã phát hiện ra tấm thiệp của em trai mình. Cô vô cùng thống khổ và day dứt vì sự bất cẩn của mình khiến hai chị em họ Triệu vốn đã bất hòa, giờ không thèm nhìn nhau nữa. Cô muốn nói chuyện với Triệu Minh, nhưng chỉ cần mon men nhắc đến thôi, cô nàng gạt phăng đi ngay lập tức. Vũ Lục Hàn chỉ có một tiết học cùng Triệu Minh, vậy mà cứ hết một tiết, bước ra khỏi lớp, cô đã thấy Triệu Minh đứng đợi mình. Cô gái ấy nhất định không cho em trai mình đến gần cô. Có vẻ Triệu Minh thật sự không ủng hộ sự ngông cuồng của chàng trai răng khểnh. “Cậu sinh ra là để dành cho Hàm Vũ Phong rồi”, Triệu Minh khẳng định. Hơn nữa, không đời nào chủ tịch họ Triệu chấp nhận để em trai mình là kẻ thứ ba, phá vỡ hạnh phúc của người khác – của bạn thân mình. Đó là một tội ác!

Về phần em trai Triệu Dương, cậu cũng tỏ ra là kẻ không vừa trước ngón đòn của chị gái. Cậu nhét những bức thư tỏ tình vào ngăn tủ của Vũ Lục Hàn. Cậu nhờ bạn bè trong lớp Vũ Lục Hàn chuyển những bông hồng nho nhỏ cho cô. Cậu mua kẹo và sinh tố bơ rồi đặt ở nơi cô hay ngồi trong thư viện. Chưa cần ai phải đoán già đoán non, rất đông sinh viên trong trường đã biết Triệu Dương đang theo đuổi Vũ Lục Hàn. Triệu Minh vì thế vô cùng bực tức, không nghĩ rằng em trai mình lại khôn lỏi như vậy. Triệu Minh thu lại hết thư tỏ tình của em trai và thả tất cả vào thùng giấy vụn, không cho Vũ Lục Hàn mở ra đọc. Triệu Minh mỗi khi thấy Vũ Lục Hàn ra khỏi lớp với một bông hoa hồng, lại cầm hoa chạy vào đặt lên bàn giáo viên. Kẹo và nước của em trai, cô gồng mình lên uống cho bằng hết, và ngấy luôn cả sinh tố bơ. Vũ Lục Hàn lúng túng không biết phải ngăn cản hai chị em họ thế nào, cũng không biết cầu cứu ai. Triệu Minh và Triệu Dương cứ như thể đang ở trong một cuộc chiến, ở trên hai chiến tuyến, đánh nhau một trận xem ai dành được Vũ Lục Hàn. Giá như có Hàm Vũ Phong ở đây, cô nghĩ, giá như có Hàm Vũ Phong. Chỉ cần một ánh nhìn của hắn, cuộc chiến chị em này muốn nhăm nhe xảy ra cũng không có cơ hội!

Vũ Lục Hàn không coi Triệu Dương là điều đáng bận tâm. Dù cậu công khai đòi theo đuổi cô, cô vẫn cảm nhận cậu chỉ là trẻ con nhất thời. Hơn nữa, cô vô cùng yên tâm khi đã có Hàm Vũ Phong. Chưa cần đến hắn ra tay, Triệu Minh đã thay hắn ngăn cản cậu con trai ấy rồi. Điều duy nhất khiến cô lăn tăn trong lòng, đó là việc Triệu Dương, bằng một cách nào đó, đã gặp Vương Vũ Lam. Cô gái đó đã nói linh tinh với cậu, rõ ràng gây ảnh hưởng đến cậu, thì Triệu Dương mới đột nhiên đòi “giành giật” cô như thế. Ngay cả người chị mà Triệu Dương luôn tôn trọng, cậu cũng sẵn sàng đối đầu để đạt được mục đích, không hiểu cô gái kia bằng cách nào lại khiến Triệu Dương trở nên như vậy. Cô không muốn Hàm Vũ Phong biết, một phần vì cô hiểu hắn, hắn sẽ ngay lập tức gặp mặt Vũ Lam để giải quyết. Cô không muốn hai người ấy gặp nhau. Nhưng một mình cô, bảo đơn phương gặp mặt, cũng không biết nói gì. Cô vốn không giỏi trong việc đối đầu, nói chuyện riêng với người yêu cũ của người yêu lại càng không. Cô cứ ngỡ cô gái ấy phải hoàn toàn từ bỏ hắn rồi, thật không ngờ bỗng dưng lại vẫn còn yêu hắn như thế.

Vũ Lam là người quen của Từ Thiên. Cô có thể thông qua anh để… khuyên bảo cô gái ấy không?

Suy nghĩ điên rồ ấy vừa lướt qua trí óc cô, lập tức bị bản thân vùi dập. Không thể nào hé miệng ra được. Chuyện của cô mà cô không giải quyết được, phải nhờ người ngoài, người ta sẽ nghĩ Hàm Vũ Phong không đủ năng lực giải quyết. Liệu cô có cần lo lắng không? Thường người ta nói, yêu nhau chỉ cần tin tưởng nhau là được. Hàm Vũ Phong rất yêu cô. Chỉ cần tin rằng hắn yêu cô, hắn sẽ không để cho người yêu cũ xen vào chứ?

Ôi, không. Người yêu ấy hắn vẫn cứ yêu dù đã chia tay gần mười năm trời. Người yêu ấy bởi hắn vẫn cứ yêu nên hắn mới để ý đến cô. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn biết người yêu ấy vẫn còn yêu mình? Liệu hắn có rời bỏ cô để trở về với cô gái kia? Đột nhiên, Vũ Lục Hàn rùng mình sợ hãi. Ý nghĩ cô gái mà hắn đã yêu gần mười năm kia vẫn còn yêu hắn khiến cô bỗng thấy tình cảm của cô và hắn thật chông chênh. Có thể nào hắn yêu một người hắn mới gặp chỉ vài tháng, hơn một người hắn đã yêu hẳn chín năm? Cô phải làm gì, phải làm gì, phải làm gì?

“Này, Tiểu Hàn, còn nghe mình nói không đấy?”, Triệu Minh lay vai cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch, “Cậu bị làm sao vậy?”

“À… không… Mình chỉ… chỉ lo cho kì thi sắp tới…”

“Ôi trời ơi, bây giờ đừng nghĩ tới kì thi nữa! Cậu nên nghĩ tới chuyến đi cùng Hàm Vũ Phong thì hơn! Mình bảo này…”

Và Triệu Minh lại tiếp tục nói về đề tài mà cô không hiểu. Có vẻ như sắp tới đây, Trần Hải Minh cũng sẽ cùng hắn trở về Anh quốc, không phải để làm việc, mà để trở lại nơi mình đã lớn lên. Tóc Đỏ đề nghị đưa Triệu Minh đi cùng, cô nàng cũng háo hức nhưng bị ngặt nghèo về tài chính. Dù vậy, Triệu Minh vẫn muốn Vũ Lục Hàn đồng ý. Cô gật đầu trước mọi câu hỏi, mông lung nghĩ về lời đề nghị của Hàm Vũ Phong. Cô cũng không có đủ tiền, thực chất không muốn đi mà phải núp bóng của hắn. Thế nhưng, trong hoàn cảnh này, có vẻ chuyến đi tới Anh quốc sẽ là giải pháp tốt nhất cho chuyện tình cảm của cô và hắn. Hắn sẽ đưa cô về gặp mẹ của mình. Cô nghĩ hắn phải thật sự nghiêm túc mới nghĩ đến chuyện ấy. Hắn đã về gặp gia đình cô, và hắn chủ động đề nghị cô về gặp gia đình mình. Như vậy là một dấu hiệu tốt. Nếu lần này cô không đi, có phải cô đã bỏ qua cơ hội thuận lợi này không? Nếu cô yêu cầu hắn cho mình trả dần tiền cho chuyến đi bằng lương của mình tại ACorp, có thể nào hắn chấp nhận không? Tuy đồng ý ở bên cạnh hắn, nhưng cô vẫn nhất định… đòi duy trì hợp đồng trả nợ, mặc kệ hắn có nhận hay không, cô vẫn cứ tiếp tục trả. Coi như đây là món nợ thứ hai, ít ra, chừng nào hắn và cô còn tồn tại một món nợ như một thứ gì đó để bám vào, cô lại tự cho mình thêm lí do để… không từ bỏ hắn. Một người tự trọng là phải vậy, cô lẩm bẩm tự nhắc mình. Vậy thì cô phải đồng ý thôi…

Hàm Vũ Phong bước ra từ cửa chính tòa nhà ACorp, cùng người thư kí Veronica. Hẹn gặp đối tác tại quán cà phê là điều hắn hầu như không làm, tuy nhiên, lần này hắn lại đồng ý bỏ qua một buổi họp mặt tại trụ sở. Đối tác là một phụ nữ, cô ta muốn trao đổi công việc trong một không gian thoải mái. Công việc này không mấy hệ trọng, hắn nghĩ, nên hắn ưu tiên phụ nữ. Juliano được gọi đến. Trong lúc chờ đợi người tài xế riêng, điện thoại của hắn liên tục reo vang.

“Gì vậy?”, hắn nói với Trần Hải Minh. Chàng trai tóc đỏ đang thoải mái nằm ườn ở nhà, với chiếc laptop và cuốn sách viết dở.

“Tôi muốn hỏi lại cậu về thời gian chính xác của chuyến đi thôi. Tôi muốn báo trước cho bố mẹ để họ về Anh trong khoảng thời gian ấy.”

“À, chuyến đi Anh sắp tới hả…”, hắn thong thả đút tay vào túi quần, “Tôi sẽ đi vào ngày đầu tiên trong kì nghỉ cuối kì của trường Vũ Lục Hàn. Chính xác là thứ ba của hai tuần nữa. Cô ấy chưa trả lời, hi vọng cô ấy sẽ đồng ý. Nếu cô ấy không đồng ý, tôi sẽ sắp xếp để giải quyết công việc trong vòng ba ngày rồi trở về…”

“Nếu Tiểu Hàn không đi, liệu bạn của con bé có đi không?”, Tóc Đỏ chỉ thắc mắc điều ấy. Hắn nhếch miệng cười khẩy.

“Cậu định ý đồ gì với con gái người khác vậy?”

“Chẳng có ý đồ gì cả! Tôi chỉ không muốn hai thằng đực rựa đi chơi với nhau…”

“Tôi không về Anh để chơi, mà vì công việc!”, hắn đính chính, “Vì thế tôi mong cậu đi cùng để đưa Vũ Lục Hàn cùng bạn cô ấy đi chơi trong lúc tôi còn bận…”

“Thật hân hạnh thay khi ngài Adam cho phép tôi đi chơi cùng bạn gái ngài!”, Tóc Đỏ giễu cợt, “Liệu tôi có được đưa cô ấy đi xem phim, hay ăn tối không?”

“Đó là việc của tôi”, hắn sa sầm mặt mày, “Cậu hãy cẩn thận cái miệng, nếu không tôi cho người giám sát cậu đấy. Vậy nhé, tôi bận công việc bây giờ.”

Chiếc SUV Maselanti Levante bóng loáng của Juliano đã thấp thoáng phía xa, hắn tắt máy, chờ đợi người tài xế cho xe dừng lại và xuống xe mở cửa. Veronica theo gót hắn ngồi vào ghế sau. Chiếc SUV khuất bóng về phía một quán cà phê kiểu Âu trong thành phố. Khi chiếc xe đi khuất, một bóng người từ sau bồn cây ốp đá trước cổng ACorp Building đứng thẳng dậy, bước ra, nhìn theo bóng chiếc xe. Thứ ba của hai tuần nữa, người ấy lẩm bẩm trong miệng. Một nụ cười vẽ ra trên gương mặt thanh thoát.

Thứ ba của hai tuần nữa.

Vũ Lục Hàn đột nhiên có linh cảm không hay. Cô không tập trung được chút nào vào công việc.

“Cậu có ổn không? Mình mua cho cậu một cốc cà phê nhé?”, Triệu Minh lo lắng hỏi, nhận ra vẻ thất thần của Vũ Lục Hàn. Cô nhìn sang bạn, chỉ biết cố gắng cười để trấn an.

“Mình không sao đâu, chỉ là…”

Điện thoại của Vũ Lục Hàn đột nhiên réo vang khắp phòng. Cô vội vã xin lỗi mọi người, cầm lấy điện thoại chạy ra ngoài. Là Từ Thiên.

“Em đây, anh gọi em có vấn đề gì vậy?”, Vũ Lục Hàn nhận ngay cuộc gọi. Đã lâu lắm rồi cô không liên lạc với anh. Buổi sáng này vừa nghĩ đến anh, vậy mà đến chiều anh đã gọi.

“Tiểu Hàn à, bây giờ em có thể hoãn mọi việc lại được không? Em đến ngay Bệnh viện Đa khoa và gọi cho anh…”

“Sao vậy?”, cô hoang mang vô cùng, nắm chặt lấy điện thoại như thể đó là cánh tay của Từ Thiên vậy, “Có chuyện gì xảy ra? Có phải bố mẹ em…”

“Bình tĩnh nào, không có gì nghiêm trọng, nhưng em vẫn cần đến. Cứ từ từ thôi, anh đợi ở bệnh viện. Đến nơi rồi chúng ta nói chuyện…”

Vũ Lục Hàn lắp bắp vài câu, chạy vào nói câu được câu mất với Dương Anh Nguyệt, bối rối đến mức chính cô cũng không hiểu mình đã nói gì. Trưởng phòng họ Dương vốn đã nhận ra vẻ thất thần của cô từ lúc bắt đầu làm việc, bây giờ lại thấy cô lắp bắp “bệnh viện, bệnh viện”, không ngần ngại cho phép cô về ngay lập tức. Triệu Minh cũng lo lắng nhìn theo, không hiểu hai hôm nay cô bạn của mình gặp phải chuyện gì mà luôn về sớm một cách vội vã. Ngày hôm qua, Vũ Lục Hàn ra về là vì em trai cô. Vậy ngày hôm nay, chuyện gì đã xảy ra?

Vũ Lục Hàn gần như phát khóc khi đặt chân đến cổng bệnh viện. Cô đã rơm rớm nước mắt khi gọi điện cho Từ Thiên. Bất kể là chuyện gì xảy ra, một cú điện thoại bất chợt từ bệnh viện không bao giờ là điềm lành.

“Anh, có chuyện gì vậy? Có phải bố mẹ em bị làm sao rồi không?”, Vũ Lục Hàn túm lấy tay anh, mắt đã long lanh vì nước. Từ Thiên liên tục trấn an, xoa nhẹ lưng cô và dẫn về một phía của bệnh viện. Anh chỉ giải thích khi cô đã bình tĩnh.

“Bác trai vừa gọi điện cho anh. Trưa nay mẹ em ở nhà một mình, không cẩn thận bị giật điện. Cường độ điện không mạnh, nhưng vì có bệnh nên sau đó bác gái đột ngột lên cơn đau tin. Cũng ngay có hàng xóm nhà em sớm phát hiện ra, gọi điện cho bố em về, nên tình hình không quá bất ổn. Anh đã kiểm tra tổng quát cho bác gái rồi, lúc này mẹ em đã đỡ hơn nhưng tim vẫn rất yếu. Có thể sẽ phải nằm viện khá lâu. Anh muốn em giữ bình tĩnh, không được quá xúc động, tránh cho mẹ em bị sốc. Tránh để mẹ vận động mạnh, hay tránh để mẹ bị tăng huyết áp hoặc bị xúc động quá mức. Mẹ em đang rất gần với nguy cơ bị nhồi máu cơ tim, tuyệt đối không được làm mẹ lo lắng!”

Vũ Lục Hàn vừa nghe vừa gật, nước mắt đã đầm đìa trên mặt. Từ Thiên rút trong túi ra chiếc khăn tay màu xám, đưa cho cô. Anh vẫn chu đáo như hồi xưa, Vũ Lục Hàn ngại ngùng nhận lấy khăn và lau hết nước mắt. Tuy vậy, mắt cô vẫn còn ướt và đỏ au.

“Cảm ơn anh. Em sẽ gửi viện phí ngay khi nhận lương…”

“Ồ không, em được miễn phí hoàn toàn”, Từ Thiên xoa đầu cô, “Em không nhớ em đã dành được xuất khám bệnh miễn phí của anh rồi sao?”

Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ một lúc mới nhớ ra vụ đấu giá ở nhà Chu Bạch Thảo tháng trước.

“Nhưng… chỉ là ba tháng…”

“Không, anh đã nhận làm bác sĩ của gia đình em rồi. Anh làm việc này không phải vì tiền, Tiểu Hàn ạ.”

Và Từ Thiên đưa tay lên, như muốn vuốt ve má cô giống như ngày xưa anh từng làm. Cuối cùng, anh chọn đút ngay hai bàn tay vào túi áo blouse trắng. Vũ Lục Hàn nhận ra điều đó, nhưng không biểu lộ tình cảm để tránh thô lỗ. Từ Thiên hắng giọng, chỉ đường cho cô và đi cùng cô đến phòng bệnh của mẹ.

Bố cô đang ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, đọc một tờ báo mới ra buổi sáng. Có vẻ Từ Thiên đã sắp xếp được phòng bệnh riêng cho mẹ cô, xung quanh yên tĩnh, và căn phòng này rất ấm áp. Nhìn thấy cô, ông Vũ nhổm dậy. Mẹ cô đã ngủ. Trên ngón tay bà còn vết thâm nhỏ do giật điện.

“Tầm hai, ba tiếng nữa cháu sẽ quay lại kiểm tra lần nữa”, Từ Thiên kẹp bệnh án vào cuối giường, nói với ông Vũ, “Bác và em nghỉ ngơi đi ạ, bác gái tạm thời đã ổn định rồi!”

“Cảm ơn cháu”, bố cô tỏ ra xúc động, nắm lấy tay bác sĩ Từ, “Không có cháu, không biết giờ này bà nhà tôi ra sao…”

“Đây là nghĩa vụ của cháu”, Từ Thiên cười hiền hậu, “Bố cháu vẫn nhắc đến bác. Hi vọng một ngày nào đấy được mời hai bác đến nhà cháu chơi.”

“Tốt quá, tốt quá…”, ông Vũ lẩm bẩm. Từ Thiên để lại một nụ cười lễ phép, cúi đầu ra khỏi phòng. Vũ Lục Hàn sà ngay đến bên mẹ. Cô không ngờ có ngày mẹ lại gặp tai nạn nguy hiểm như thế.

“Mẹ con… chiều nay không sang nhà bà Lý nữa…”, bố cô lúc này mới kể lại sự tình, “Bà ấy ở nhà, đun trà để mời bác An sang chơi. Bình thường bố con mình hay dùng ấm điện nên quen rồi, mẹ không biết, để dây điện dính nước, cắm vào ổ liền bị tóe lửa, bị giật. Mẹ con bảo mới đầu chỉ tê tê tay, rồi tự nhiên lên cơn đau thắt ngực. Bà ấy nghĩ đã đi luôn lúc ấy rồi, thuốc thì để tít tận trong phòng…”

Giọng bố cô run run. Vũ Lục Hàn bất giác bật khóc. Nếu không nhờ bác hàng xóm có hẹn chạy sang chơi, thì giờ này, mẹ cô đã…

“Con xin lỗi…”, Vũ Lục Hàn sụt sịt, nói không nên lời, “Đáng lẽ con không nên đi suốt ngày…”

“Không phải lỗi tại con”, bố cô gạt phăng đi, nhưng cô vẫn cảm thấy có tội, “Con cũng bận đi học, bận đi làm mà. Bố cũng ham công tiếc việc quá… Từ giờ không thể để mẹ con ở nhà một mình nữa rồi…”

“Bố, bố đừng đi làm nữa”, Vũ Lục Hàn nói trong nước mắt, “Con đi làm rồi, con có nhiều tiền hơn rồi. Con sẽ gửi cho bố mẹ tiền thường xuyên… Con nuôi cả nhà, nuôi bố mẹ. Bố ở nhà với mẹ, đừng để mẹ cô đơn nữa… ”

Ông Vũ chỉ nhìn xa xăm, không đáp lại con, nhưng trong tâm biết là con gái đã đúng. Cũng đến lúc ông cần nghỉ ngơi, ông đã gần sáu mươi tuổi rồi. Độ tuổi cần được nghỉ. Con gái ông tài giỏi đã có công việc mơ ước, ông còn mong đợi gì hơn. Thành công của cha mẹ là con cái họ tiến được xa đến đâu trên đường đời. Vũ Lục Hàn ngày hôm nay đã tiến một bước đáng kể như vậy, vợ chồng ông đã quá thành công rồi. Đã đến lúc, ông Vũ và vợ cùng nhau hưởng thụ tuổi già. Con gái ông cũng gần đến tuổi lấy chồng rồi. Chẳng mấy chốc, vợ chồng ông sẽ lên chức ông ngoại, bà ngoại. Nếu không giữ sức khỏe, e là bị mấy đứa cháu ngồi lên đầu mất! Những suy nghĩ tích cực về tương lai làm ông cởi mở hơn. Vũ Lục Hàn chỉ biết ngồi lau nước mắt, xoa nhẹ lên vết thâm trên ngón tay mẹ. Cô sẽ không để chuyện này diễn ra thêm lần nữa. Cô đã thề rồi.

Vũ Lục Hàn giật mình tỉnh dậy khi điện thoại rung bần bật trong người. Cô nhận ra mình đã ngủ quên. Bố cô không có trong phòng, mẹ cô vẫn đang ngủ. Có một chiếc áo khoác màu xám đang khoác trên vai cô. Hình như bố cô đã đắp cho cô tránh lạnh, dù phòng rất ấm. Vũ Lục Hàn mơ màng nhìn ta cửa sổ, phát hiện trời đã tối sầm. Cô vội vàng móc điện thoại ra, quả nhiên, người gọi cô chính là Hàm Vũ Phong. Bây giờ là bảy giờ hơn. Suốt một tiếng qua hắn đã gọi nhỡ sáu cuộc gọi.

“Em ở đâu vậy?”, giọng hắn trong điện thoại, giận dữ kìm nén, có một chút rối loạn, và một tia le lói sợ hãi. Vũ Lục Hàn vừa áy náy lại vừa sợ sệt.

“Em… em ở trong bệnh viện…”

“Anh biết rồi, anh đã nghe bạn em nói”, hắn cứ như đang nhịn thở vậy, “Em đang ở đâu?”

“Bệnh viện Đa khoa…”, cô lắp bắp, chỉ nghĩ đến thảm cảnh hắn sẽ bị… tai nạn giao thông vì phóng đi quá nhanh. Hắn nghe vậy, có vẻ đã phóng ngay đi, không hồi đáp nhưng cũng không tắt máy. Vũ Lục Hàn còn nghe thấy tiếng động cơ gầm rú trong điện thoại. Sau vài câu alo vô dụng, Vũ Lục Hàn đành tắt máy chờ đợi.

Quả nhiên, nửa tiếng sau, Hàm Vũ Phong xuất hiện ở cửa phòng bệnh của mẹ cô. Không khó để hắn tìm hiểu hết ngọn ngành của câu chuyện. Ngay khi đến bệnh viện, hỏi tên bệnh nhân Vũ Lục Hàn không có, hắn hỏi ngay tên mẹ cô. Cô y tá thậm chí còn đưa hắn đến tận cửa phòng.

“Anh… em…”, Vũ Lục Hàn bất ngờ khi thấy hắn, bật dậy khỏi ghế. Hắn đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu im lặng, đưa mắt về phía mẹ cô. Vũ Lục Hàn hiểu chuyện, bối rối nhìn theo hắn lặng lẽ đóng cửa phòng. Hắn đã mua thứ gì đó cho mẹ cô, trong chiếc túi rất đẹp, và hắn đặt nó lên chiếc tủ gần giường bệnh. Hắn không rời mắt khỏi cô, rất nhẹ nhàng tiến đến gần Vũ Lục Hàn. Không để cô kịp nói gì, cũng không nói một lời, hắn ngay lập tức ôm cô, rất chặt. Hắn thậm chí đã hít vào một hơi rất sâu như để kiềm chế một sự bộc phát cảm xúc. Vũ Lục Hàn ngỡ ngàng trước cái ôm bất ngờ, chậm chạp vòng tay ôm hắn. Thật vụng về.

“Anh xin lỗi…”, hắn thì thầm bên tai cô, “Anh cứ nghĩ đã có chuyện gì xảy ra với em…”

“Em không sao mà…”, Vũ Lục Hàn lí nhí. Giờ cô đã hiểu, hắn khó hiểu như vậy là vì lo lắng cho cô.

“Em không nói gì với anh… Anh rất lo…”

Vũ Lục Hàn nôn nao trong lòng. Có rất nhiều chuyện cô chưa hề nói với hắn. Cô không biết có thể giữ chuyện này trong lòng được bao lâu. Nếu hắn biết, hắn sẽ làm gì?

“Em đã ăn gì chưa?”, hắn hỏi. Cho đến tận lúc đó, cô mới biết mình đang rất đói bụng.

“Anh… anh ăn chưa?”, cô hỏi hắn để che giấu nỗi xấu hổ. Hắn nhìn cô, dịu dàng mỉm cười.

“Anh đợi em. Lo cho mẹ xong, chúng ta sẽ đi loanh quanh đây tìm thứ gì ăn…”

Vừa lúc ấy, có người gõ cửa. Vũ Lục Hàn nhanh chóng chạy ra mở cửa, và người sau cánh cửa là bác sĩ Từ Thiên. Nụ cười của anh bớt tươi đi một chút, khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong ở bên trong phòng. Tuy thế, anh vẫn thoải mái đi vào phòng, chào hắn, nhìn qua điện tâm đồ và nhấc hồ sơ bệnh án lên.

“Mẹ em đã dậy lúc nào chưa?”, anh hỏi. Vũ Lục Hàn đỏ mặt.

“Em… em ngủ quên… nên em…”

“Anh biết rồi”, Từ Thiên liếc nhìn cô cười, “Em ngồi co ro ở đó, anh xin lỗi vì trong phòng không có sẵn chăn, đành phải lấy tạm áo để em khỏi lạnh…”

Vũ Lục Hàn ngớ người, nhìn ngay chiếc áo khoác vẫn còn đang khoác trên vai. Cô cứ nghĩ là áo của bố, không nghĩ rằng chính Từ Thiên lại quan tâm đến mình như vậy. Hàm Vũ Phong đang bốc hỏa sau lưng cô, không ngờ chỉ rời mắt vài phút thôi đã có kẻ lợi dụng luôn rồi!

“Bác gái hiện vẫn có nhịp tim ổn định, nhưng vẫn rất dễ trở nên loạn nhịp tim nếu bị kích động. Mẹ em đang rất nhạy cảm đấy…”

“Vâng…”, Vũ Lục Hàn nhỏ nhẹ đáp. Hàm Vũ Phong như muốn thiêu đốt luôn tên bác sĩ đang lờ tịt sự có mặt của hắn mà cười “nũng nịu” với bạn gái hắn ở kia. Có cần thiết phải vài phút vào kiểm tra một lần như vậy không? Không hiểu vào kiểm tra mẹ, hay vào tán tỉnh con gái mẹ nữa…

“Nói chung không có gì thay đổi?”, hắn lạnh lùng lên tiếng, cắt đứt ngay không khí giữa hai con người từng đính hôn với nhau ở đằng kia. Hắn đi đến gần Vũ Lục Hàn, giương mắt lên nhìn bác sĩ Từ như một kiểu thách thức, “Nếu không có gì mới, chúng tôi có thể đi mua thứ gì cho mẹ ăn được chứ? Ai cũng cần phải nạp năng lượng mà?”

Chúng tôi. Mẹ. Cách dùng từ quá ư tâm đắc. Từ Thiên nhoẻn miệng cười trước phản ứng của chàng con lai to cao ngang ngửa mình, nhún vai, gật đầu.

“Nhớ là đồ ăn ít cholesterol, và…”

“Đừng lo, tôi đã từng làm cơm cho mẹ ăn rồi. Tôi biết khẩu vị và yêu cầu hấp thụ của mẹ. Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm.”

Hàm Vũ Phong tự tin dùng từ “mẹ”, ánh mắt như muốn nói “anh có thể đi được rồi”. Từ Thiên bất lực, tuy miệng cười nhưng ánh mắt không còn cười được nữa.

“Nếu có vấn đề gì, nhớ gọi anh.”

Anh chỉ dặn dò vẻn vẹn như vậy và đi ra khỏi phòng. Hàm Vũ Phong tận hưởng cảm giác của một người chiến thắng, đợi cửa đóng lại, ngay lập tức vòng tay qua eo cô.

“Đi mua thứ gì cho mẹ thôi”, hắn cố ý cúi xuống thì thầm, tiện thể hôn lên vành tai cô. Vũ Lục Hàn rùng mình bất ngờ, liếc nhìn mẹ, rụt cổ lại trốn tránh.

“Đừng làm gì linh tinh nhé…”, cô lẩm bẩm. Hắn sung sướng cười, vừa mới đặt môi lên má cô thì cửa lại mở. Vũ Lục Hàn vội vàng đẩy hắn ra, mặt còn đỏ ửng. Người vừa mở cửa là bố cô, với chiếc cặp ***g trên tay.

“Cháu chào bác!”, Hàm Vũ Phong nhanh miệng chào ông Vũ. Bố cô có chút bất ngờ khi thấy hắn, cười cười và gật đầu chào.

“Cậu mới đến hả?”

“Vâng, cháu nghe tin về bác gái, xong việc đến đây luôn…”, hắn nhanh nhẹn cầm chiếc túi đẹp đẹp mình đã xách theo vào lúc đến đây, “Cháu có thứ này cho bác gái, cháu không biết bác gái đã ăn gì chưa, nên…”

“Cảm ơn cậu, bây giờ tôi mới đi mua cháo về cho bà nhà tôi đây…”, bố cô vui vẻ đáp lời Hàm Vũ Phong. Cô đứng ngây ngô giữa nhà, xấu hổ không nói được lời nào. Hắn là một kẻ mồm miệng khéo léo, không thua kém gì Hoàng Lâm hay Trần Hải Minh. Có điều, hắn không ăn nói bừa bãi, và rất chững chạc, hẳn cũng đã chọn lựa câu từ rất kĩ trước khi nói ra. Bố cô và hắn cùng nhau tung hứng, cô không ngờ bố mình với bạn trai mình lại nói chuyện hợp nhau như vậy. Bố cô chậm chạp mở cặp ***g cháo, khói còn bay nghi ngút.

“Gọi mẹ con dậy đi”, bố nói với cô, “Lúc nãy tỉnh lại bà ấy thấy con, vui lắm đấy!”

“Vâng…”, Vũ Lục Hàn lúng túng, lúc này mới chạy lại lay gọi mẹ. Sau vài tiếng gọi, bà Vũ tỉnh dậy, Hàm Vũ Phong một lần nữa nhanh miệng cất tiếng chào ngay khi bà Vũ nhìn mình.

“Để cháu”, hắn đỡ mẹ cô ngồi dậy, xoay gối để mẹ cô có chỗ tựa thoải mái và êm nhất. Bà Vũ cười khi chứng kiến bạn trai của con gái tận tâm với mình, trong lòng rất thanh thản.

“Con gái bác thật may mắn khi có cháu…”, bà Vũ thong thả nói. Hàm Vũ Phong cười rất tươi. Vũ Lục Hàn không biết làm gì hơn ngoài đỏ mặt.

“Bác đừng nói vậy”, vẻ điềm đạm đã trở lại với ngài Adam, “Cháu mới là người may mắn khi gặp Vũ Lục Hàn. Hai bác cũng như gia đình của cháu vậy, cháu rất vui lòng khi được giúp đỡ hai bác, đó là một phần trách nhiệm của cháu…

Đúng là Hàm Vũ Phong. Sẽ không có đối tác nào cưỡng lại được khả năng thuyết phục của hắn. Một kẻ biết nói ra những điều người khác muốn nghe.

“Vậy là nếu có phải ra đi thì bác cũng yên tâm rồi…”

Câu nói ấy của mẹ khiến không khí bất ngờ lặng đi. Vũ Lục Hàn bắt đầu lo sợ, còn ông Vũ tuy không nói lời nào nhưng ánh mắt đượm buồn. Ông múc từng thìa cháo cho vợ, vốn không nghĩ sẽ có ngày vợ ông tính đến những điềm gở như vậy.

“Bác sẽ khỏe lại nhanh thôi, và sẽ sống rất lâu cho đến khi bọn cháu có con…”

Trái lại, câu nói của Hàm Vũ Phong làm không khí ngưng đọng. Gia đình họ Vũ tất thảy tròn mắt nhìn hắn, trong khi hắn lại đáp trả bằng một nụ cười.

“Cháu rất muốn được xin phép hai bác… cho phép cháu gắn bó lâu dài hơn với Vũ Lục Hàn…”

Vũ Lục Hàn thấy tim đập thình thịch. Nếu nhịp tim của cô cũng hiện lên điện tâm đồ, chắc chắn nó sẽ tạo thành bản nhạc hỗn loạn toàn nốt Si cao vút.

“Ý… ý cháu là thế nào?”, bố cô mở lời hỏi. Ông chỉ hiểu được một phần hàm ý của chàng con lai, không dám tự mơ tưởng cho con gái mình. Vốn ông không hề nghĩ có ngày một chàng trai thành đạt toàn vẹn thế này sẽ xuất hiện, và…

“Cháu chưa nói điều này với Vũ Lục Hàn, nhưng mà…”, hắn nhìn cô cười dịu dàng, “Cháu rất muốn… được kết hôn với con gái hai bác… Cháu muốn được ở bên cạnh chăm sóc cho Vũ Lục Hàn, chăm sóc cho hai bác với tư cách là một người con rể của gia đình bác…”

Nhịp tim của mẹ cô đột ngột tăng nhanh. Vũ Lục Hàn nhảy dựng lên, sợ hãi toan chạy đi gọi Từ Thiên thì hắn lại giữ tay cô và ra hiệu cho cô ngồi xuống.

“Anh Từ Thiên bảo không được làm mẹ xúc động!”, Vũ Lục Hàn mếu máo nhìn hắn. Tên đáng chết này vừa làm mẹ xúc động quá rồi! Sao lại có thể xin cưới người ta trong bệnh viện, với một người đang bị bệnh tim chứ?

“Mẹ ổn, mẹ ổn!”, bà Vũ lớ ngớ cười, cố với tay ra để nắm lấy tay cô, “Mẹ vui… mẹ vui quá…”

Ông Vũ từ bao giờ đã lặng người đi. Quả nhiên, đúng là có một chàng trai thành đạt toàn vẹn, đi bên cạnh con gái ông, đến trước vợ chồng ông và hỏi xin cưới con gái ông bà làm vợ. Con gái ông đã thành công rồi. Tương lai sau này của nó đã được định đoạt, và như vợ ông nói, hai vợ chồng ông không còn phải nuối tiếc điều gì nữa.

Đêm ấy, cả Vũ Lục Hàn và Hàm Vũ Phong đều ở lại trong phòng bệnh.

(Còn tiếp)

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự