Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 40 Chương 40

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 4182 chữ · khoảng 15 phút đọc

“Mọi người đang đi đâu vậy?”, Chu Bạch Thảo nở nụ cười thương mại, hết sức rạng rỡ nhìn hai người anh kết nghĩa, trong lòng có chút không thoải mái khi họ tỏ ra xa lánh nàng và thân thiết với cô gái kia. Hoàng Lâm giấu hai tay trong túi quần, thong thả nhìn nàng, cười đáp trả:

“Đưa người ốm đi ăn”, cậu nói, liếc qua hắn rồi nhìn đi chỗ khác, ra vẻ vô tội, “Bác sĩ dặn nếu không ăn, cô ấy sẽ không uống thuốc được, và sẽ phải đến ở cạnh cho bác sĩ khám thường xuyên…”

“Đến bữa trưa rồi, đi ăn thôi”, Hàm Vũ Phong đột nhiên cắt lời, bỏ đi thẳng, hướng về nhà ăn. Chu Bạch Thảo bất ngờ, vội vã chạy theo hắn, còn Hoàng Lâm lững thững bước theo. Cậu quay người lại, nhìn cô cười, đưa tay vẫy. Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bởi cô chỉ tập trung cúi đầu đếm bụi dưới chân hoặc ngẩng mặt nhìn đắm đuối vào tên ngoại quốc. Cô líu ríu đi theo cậu, với Trần Hải Minh kiên nhẫn đi song song bên cạnh.

Phòng ăn với đủ loại mùi hương thơm nức pha trộn xộc vào mũi Vũ Lục Hàn khiến cô ngây ngấy trong họng, níu lấy cánh tay Tóc Đỏ.

“Em… còn no lắm!”

“Tối qua đến giờ em chỉ có bát súp bé tí, không ăn sao uống được thuốc?”, Tóc Đỏ nói vậy, đưa cô đến bàn ăn gần cửa ra vào nhất, kéo ghế cho cô ngồi. Hoàng Lâm cũng dừng lại bên cạnh họ, tuyệt nhiên không có ý định đi theo cặp đôi phía bên kia. Chu Bạch Thảo nhìn lại phía sau, nhíu mày khó hiểu. Từ bao giờ bọn họ thân thiết như vậy? Vì sao bỗng dưng lại xa lánh nàng và hắn?

Với Trần Hải Minh ngồi bên cạnh liên tục rót nước hoa quả, cắt thịt, trộn salad,… cho cô, Hoàng Lâm đi qua đi lại lấy đủ mọi đồ ăn ngon nhất đem về ép cô ăn hết. Đột nhiên được hai chàng trai quan tâm đặc biệt, Vũ Lục Hàn cũng thấy ngại ngùng. Cô liên tục lắc đầu, hoặc lên tiếng ngăn cản mỗi khi Hoàng Lâm định đứng lên hay khi Trần Hải Minh bắt đầu nhiệm vụ xẻ nhỏ đồ ăn. “Em không ăn được đâu” là câu cửa miệng của cô lúc này, món ăn nào cũng lắc đầu xua tay, nhưng rồi vẫn phải ăn bằng hết. Hàm Vũ Phong nhìn họ từ xa, bề ngoài như mặt biển bình lặng, nhưng bên trong đang đùng đùng một cơn bão. Hai tên chết tiệt kia đang giở trò gì vậy?

Cơn bão của hắn lên đến đỉnh điểm khi Từ Thiên bước đến chỗ họ, ngồi vào chiếc ghế trống đối diện Vũ Lục Hàn. Lòng hắn nôn nao, cảm thấy sôi sục khi anh cười đùa với cô, mà cô đáp lại điều đó. Cô đang vui vẻ, hắn thích như vậy. Nhưng hắn chỉ thích khi người làm cô vui là hắn, còn nếu không phải hắn, thật khó coi! Hắn cũng quan tâm cô, hắn đã cứu cô, đã ở cạnh cô đêm qua cho đến khi cô ngủ say mới rời phòng. Sao cô không đáp trả hắn bằng nụ cười như vậy mà lúc nào cũng phải giấu mặt vào chăn, hoặc tỏ ra sợ hãi. Hắn đâu phải kẻ đáng sợ? Cô đã chứng kiến cả lúc hắn trẻ con nhất, hoảng sợ nhất, cả khi hắn gạt bỏ gương mặt lạnh lùng để trêu chọc cô. Cô còn mong đợi gì nữa?

Vũ Lục Hàn liên tục cảm ơn, muốn thể hiện rằng mình vô cùng cảm kích nhưng không biết dùng những từ hoa mỹ để nói. Từ Thiên chỉ dặn dò cô được vài điều đã có vài người bạn đi qua gọi lại. Ở tuổi hai sáu, Từ Thiên là mẫu đàn ông chuẩn mực, cả về bề ngoài lẫn trong tâm hồn. Tuy vậy, anh vẫn giữ được bản tính trẻ trung của một chàng trai, không khách sáo đứng ngoài những cuộc chơi, vẫn uống bia rượu nhưng bản thân anh biết tự tiết chế để luôn khỏe mạnh. Cô đã đọc rất kĩ mọi điều nói về anh trên mạng, anh chưa từng hẹn hò với một cô gái. Không phải vì anh không thể, mà anh không có thời gian. Anh từng bảo cô, một ngày của anh bắt đầu bằng bệnh nhân, kết thúc cũng là bệnh nhân. Anh không buồn khi không có bạn gái, ngược lại, anh cảm thấy vô cùng thoải mái với hiện tại khi anh có thể mang đến niềm vui cho nhiều người khác. Anh có khuôn mặt ưa nhìn, mái tóc màu đồng ấm áp đi kèm cặp kính gọng đen là hình ảnh quen thuộc gắn liền với bác sĩ Từ Thiên. Cô từng trêu đùa anh, Từ là từ bi, Thiên là thiên thần. Anh là thiên thần tốt nhất cô từng gặp. Anh chỉ cười, nói rằng khả năng dịch nghĩa của cô còn rất kém, nhưng anh thích cách nghĩ ấy. Anh là một bác sĩ, anh chữa bệnh cho mọi người bằng tài năng tuyệt vời của mình, anh chính là một thiên thần. Khi học tiến sĩ ở Mỹ, anh cũng từng được nhiều cô gái gợi ý hẹn hò, nhưng rồi anh từ chối tất cả. Anh bảo cô, vì anh quá đam mê công việc, suốt ngày nghiên cứu, rồi bệnh nhân, rồi lại về phòng nghiên cứu,… không cô gái nào đủ kiên nhẫn để xếp sau công việc, và hàng ngàn người bệnh. Vũ Lục Hàn chỉ cười tủm tỉm, nhưng câu nói của cô khiến anh ngay lập tức rung động: “Anh rất đáng để người ta chờ đợi”. Và cô đã chờ đợi anh.

Họ gặp nhau lần đầu khi bố cô đến nhà ngài Bộ trưởng bàn nghiêm túc về chuyện kết hôn, khi đó anh mới về nước một thời gian, chủ yếu cũng vì chuyện đại sự. Anh và cô gặp nhau trong căn phòng chờ đầy ánh sáng, với cây đàn piano ở góc phòng. Anh đã chơi một phần bản nhạc tình Fur Elise, Vũ Lục Hàn dường như đã thích anh ngay từ khi nốt nhạc đầu vang lên. Họ tuy chỉ trò chuyện vài câu, nhưng với Từ Thiên, anh đã có đủ động lực để hoàn thành khóa học tiến sỹ và trở về nước. Hai năm sau, khóa học kết thúc, Từ Thiên nhanh chóng trở về. Khi đó anh tròn hai lăm tuổi, còn Vũ Lục Hàn bước sang tuổi hai mươi mốt. Anh đề nghị cô “hẹn hò”, nhưng cô đã quá nhát gan từ chối, vì đây là lần đầu tiên cô biết đến cảm giác “được người mình thích theo đuổi”. Tuy nhiên họ đã đi chơi cùng nhau ba lần, trước khi cô vô tình phát hiện ra ý định thật sự của bố mẹ. Cô giảm dần những cuộc gọi điện thoại, những tin nhắn với anh, chủ động từ chối gặp mặt, chỉ mong anh từ bỏ. Nhưng Từ Thiên vẫn vậy, anh vẫn quan tâm đến cô, vô cùng dịu dàng. Cứ như thể cô chưa hề làm gì phũ phàng với anh vậy. Và rồi điều gì đến cũng đến. Ngày đính hôn vào đầu thu một năm sau đó, Vũ Lục Hàn thẳng thừng chối bỏ, và quay đi thẳng trước bao nhiêu người, trước một chàng trai đang cố tự hàn gắn vết thương. Anh thích cô không chỉ một năm họ gặp mặt. Anh thích cô từ ba năm trước đó, khi cô lắng nghe câu chuyện tình trên phím đàn cùng anh. Anh nhớ đến cô suốt hai năm miệt mài ở Mỹ. Anh mong đợi được thấy cô, anh đã theo đuổi cô suốt một năm trời. Anh nhận thấy sự lạnh lùng của Vũ Lục Hàn, nhưng anh tự nhủ rằng cô phải có lí do riêng mới trở nên như vậy. Cô nói anh đáng để chờ đợi, cô đã chờ đợi anh, không có lí nào bây giờ khi anh trở về, cô lại từ bỏ. Anh kiên nhẫn theo cô, từng chút một. Nhưng cô vẫn lạnh lùng đâm vào tim anh những nhát dao buốt lạnh. Cô đã có bạn trai. Cô không thể chờ đợi được anh, cô đã tìm đến hạnh phúc khác khi anh không có bên cạnh. Vậy nên cô lạnh nhạt với anh. Vậy nên cô từ bỏ hôn ước và hoàn toàn biến mất ở mọi nơi anh nhìn thấy. Anh luôn tự dằn vặt hối hận vì đã không liều mình tỏ tình cô trong những ngày ngắn ngủi gặp mặt trước khi bay sang Mỹ. Anh đã lo điều đó quá vội vàng, anh đã lo cô không thích, anh đã lo bản thân chỉ ngộ nhận. Rốt cuộc, không một ngày nào ở Mỹ anh thoát được khỏi hình bóng của cô bé ấy. Anh đã tự cho mình cơ hội bày tỏ trước lễ đính hôn, anh muốn cô là cô dâu hạnh phúc nhất, bởi anh không đến với cô bừa bãi, anh đến với cô là thật. Vậy mà, quá muộn. Sau lúc đó, anh vẫn toàn tâm toàn ý với bệnh nhân, và chỉ có bệnh nhân. Anh tham gia nhiều hoạt động từ thiện, nhiều dự án nghiên cứu, cơ bản chỉ muốn ngăn cản bản thân nghĩ đến cô. Anh luôn mong mỏi một ngày cô xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà mình, anh sẽ không ngần ngại ôm cô vào lòng, hôn lên tóc cô và âu yếm cô bằng những nốt nhạc ngọt ngào Fur Elise. Một ngày trời trong, anh nhận thư mời dự khánh thành resort từ Hoàng Lâm, kèm một lời đề nghị muốn tên anh xuất hiện trong trung tâm y tế của resort. Anh nhận lời mời dự tiệc, nhưng từ chối lời đề nghị thứ hai một cách khéo léo: “Tôi là bác sĩ đa khoa, không phải một y tá trong phòng khám tư nhân”. Anh đến dự tiệc bởi một thông tin hấp dẫn: đối tác kí kết hợp đồng mua lại resort là tập đoàn ACorp. Người đứng đầu tập đoàn là chàng trai trẻ kém anh một tuổi, vô cùng bí ẩn trước truyền thông. Ngoài cái tên James Adam, anh không biết mặt, không có bất cứ bức ảnh nào có mặt chủ nhân tập đoàn ấy, có chăng chỉ là người chủ tiền nhiệm đã gần sáu mươi tuổi. Anh chú ý đến ngài James Adam, vì logo tập đoàn. Vì đó là cái logo anh thấy trên áo khoác của chàng trai trẻ ở cùng cô đêm ấy. Anh không nhớ rõ mặt chàng trai đó, nhưng anh không thể quên cái logo. Anh biết ACorp, họ đã từng mời anh trở thành một trong những bác sĩ của chuỗi hệ thống bệnh viện đa khoa A’Health. Nhưng chủ sở hữu tập đoàn là một người quốc tịch Anh, trong khi chàng trai anh gặp có thể sử dụng ngôn ngữ đất nước này một cách thành thục. Anh quyết định phải tham gia bữa tiệc, để nhìn mặt chàng trai người Anh là chủ một tập đoàn ở châu Á, để hi vọng… liệu sẽ có cô?

Lần đầu tiên cô xuất hiện bên cạnh hắn, lần thứ hai cô đứng trước truyền thông, rất xinh đẹp, trong vắt. Anh nhận ra giọng nói trầm thuần thục ấy, nhận ra chủ nhân mới của ACorp là một người lai Á-Âu. Anh nhìn thấy cô đi bên cạnh hắn, vẫn dáng vẻ ngượng ngùng, e thẹn, như lần đầu cô đi bên cạnh anh. Bọn họ trông vô cùng đẹp đôi. Anh tự nhận ra truyền thông hướng về phía mình, khi người hôn phu cũ của anh xuất hiện, vai kề vai bên kẻ khác. Bọn họ không rời khỏi nhau, cho đến khi chủ tịch James Adam đi theo một số đối tác khác. Anh đã không thể kìm lòng, bước đến bên cô, chỉ mong cô đừng chối bỏ mình như buổi tối hôm ấy. Vũ Lục Hàn vẫn nhẹ nhàng như xưa, vẫn kiểu nói chuyện ngập ngừng cúi đầu, vẫn là cô gái không thay đổi một chút nào so với nửa tháng trước anh gặp. Điều thay đổi duy nhất đó là cô đã có bạn trai, kẻ đó là người xuất chúng hơn anh, là người may mắn hơn anh. Anh là một bác sĩ, anh sẽ không bao giờ vô sỉ lao đến cướp bạn gái của người khác. Đôi khi, gặp nhau trước không có nghĩa sẽ yêu nhau trước. Đôi khi, kẻ xuất hiện sau lại không phải kẻ thứ ba. Giống như mọi người thường nói: kẻ thứ ba chính là kẻ không được đáp lại tình cảm. Từ Thiên, dù bên cô đã bốn năm, vẫn chỉ là kẻ thứ ba đứng ngoài chuyện tình của cô gái nhỏ.

Chiếc du thuyền màu kem trắng của nàng tiểu thư Chu Bạch Thảo tiến dần về phía hòn đảo nhỏ nằm giữa biển khơi. Ngay từ xa, nằm chễm chệ giữa những mỏm đá, xen kẽ với rừng cây là căn biệt thự nguy nga như tòa lâu đài Bạch Tuyết, tường sơn màu trắng xen kẽ những mảng sọc hồng phấn nữ tính. Cách căn biệt thự không xa là bến tàu được đóng bằng gỗ tốt chịu lực, đã có một hàng vệ sĩ đứng hai bên chờ đợi. Vũ Lục Hàn bám chặt vào lan can tàu, nhoài người nhìn ra phía hòn đảo ngoài xa với cái nhìn hào hứng nhất. Cô nghĩ rằng đây chính là phiên bản mini của đảo Hawaii, một Hawaii thu nhỏ dành riêng cho nàng tiểu thư đài các. Bên cạnh cô, Trần Hải Minh quay sang nói chuyện với Hoàng Lâm vẫn không quên đặt hờ một tay lên vai cô, đề phòng cô gái nhỏ quá phấn khích lại lao xuống biển. Trong khi mọi người nhanh chóng thu xếp đồ đạc để lên bờ, Vũ Lục Hàn vẫn vô cùng thoải mái hưởng thụ gió biển và khung cảnh lần đầu được thấy trong đời. Toàn bộ đồ dùng của cô đều được để chung với hắn, thật ngại khi giờ cô với hắn không nói chuyện với nhau. Hoàng Lâm rất nhẹ nhàng, vẫn mặc chiếc áo hoodie màu đen và quần jeans trắng rách rưới, chỉ mang theo đúng một cái balo du lịch dành cho dân phượt để đựng đồ. Trần Hải Minh xách theo chiếc vali cỡ nhỏ, và cô nghĩ nếu không phải đựng cả đồ của mình, Hàm Vũ Phong có lẽ chỉ cần dùng chiếc balo phượt là đủ. Cô bất giác nhìn quanh, thấy hắn chỉ đứng cách mình không xa, bên cạnh là Chu Bạch Thảo đang hào hứng nói chuyện, vòng tay ôm lấy cánh tay hắn. Hắn vẫn bình thản như vậy, không cười, không đáp, chỉ nhìn về phía trước, ánh nhìn sâu thăm thẳm. Bỗng dưng cô lại muốn về nhà, về chiếc ***g bằng vàng tuyệt đẹp của mình, về nơi chỉ có cô và hắn, không có bất kì ai khác. Vũ Lục Hàn chợt tủi thân vô cớ trước cảnh tượng ấy, buồn rầu quay đi, nhìn xuống biển. Nếu hắn là biển, cô muốn được lặn xuống thật sâu để tìm hiểu dưới kia có gì. Sẽ là một đại dương trong xanh êm ả, hay một thế giới khắc nghiệt với những con thủy quái chưa ai từng biết đến?

Du thuyền cập bến. Những vệ sĩ ở trên chiếc du thuyền nhanh chóng xếp hàng, cẩn thận chỉ dẫn từng người bước xuống. Đám vệ sĩ bên dưới đỡ lấy từng vị khách, mỗi vệ sĩ lại xách một hành lý của mỗi người vừa xuống tàu, dẫn họ tiến về căn biệt thự. Chu Bạch Thảo là người thứ ba xuống tàu, sau Hàm Vũ Phong và Hoàng Lâm. Tóc Đỏ cố ý nán lại để chờ Vũ Lục Hàn, nhưng rốt cuộc nhìn quanh lại không thấy cô đâu cả. Từng người một xuống tàu theo hàng dọc, cậu ngoái lại phía sau nhìn, thấy Từ Thiên nhưng không thấy cô. Tóc Đỏ chạy lại nhìn xuống phía dưới, Hoàng Lâm, Hàm Vũ Phong và Chu Bạch Thảo vẫn đứng đợi cậu, có vẻ sốt ruột. Cậu lúng túng, có một chút hốt hoảng. Cậu đứng bên cạnh cô nhiều nhất, bỗng dưng cô lại chạy đâu mất rồi!

“Xuống đi chứ?”, Hoàng Lâm từ dưới gọi vọng lên khi thấy Tóc Đỏ loay hoay phía trên. Cậu bất lực, đành quay xuống hét:

“Con nhỏ chạy đâu mất rồi!”

“Sao cơ?”, Hoàng Lâm tiến lại gần chiếc du thuyền.

“Con nhỏ đi đâu rồi, trên này không thấy!”, Tóc Đỏ đáp rồi quay lại nhìn những người xếp hàng. Từ Thiên đã đến gần cậu, tỏ vẻ lo lắng khi nghe thấy điều đó. Anh cũng không thấy cô.

“Cậu tìm phía ngoài này đi, tôi sẽ vào phía trong xem, đề phòng cô bé bị kẹt chỗ nào đấy”, Từ Thiên nhanh chóng nói với cậu. Tóc Đỏ gật đầu, chạy vòng ra phía boong tàu đằng sau. Ở bên dưới, Hoàng Lâm vô cùng sốt ruột, muốn chạy lên xem nhưng đoàn người chưa xuống hết. Chu Bạch Thảo thấy khó chịu trong lòng, con bé này năm lần bảy lượt gây chuyện, làm mọi thứ rối tung rối mù. Nàng hậm hực quay lại, định than thở với hắn thì phát hiện Hàm Vũ Phong đã không còn đứng bên cạnh mình. Nàng hoang mang nhìn quanh, rõ ràng hắn là người đầu tiên bước xuống tàu, làm sao có chuyện đi đâu được chứ? Hay hắn đã bỏ nàng đi vào biệt thự trước? Cùng với một chút giận dỗi, Chu Bạch Thảo rút điện thoại ra gọi, nhưng không đổ chuông. Nàng liên tục ấn gọi trong vô vọng. Ngày sinh nhật nàng, niềm vui không đủ để lấn át nỗi bực tức!

Vũ Lục Hàn ra sức đập cửa. Khi tàu chỉ cách đảo tầm năm phút lái, cô đột nhiên đau bụng. Không thể kìm lại, Vũ Lục Hàn đành chạy về phòng mình trên tàu, lao ngay vào vệ sinh. Cô nhận ra mình đã… đến tháng! Dù may mắn phát hiện kịp nhưng cô không có thứ gì trong tay để ngăn cản nó trào ra ướt quần lót, bất lực ngồi đó nhìn quanh và phát hiện một cuộn giấy vệ sinh còn khá nhiều ở trong hộp đựng. Cô liều mình lấy rất nhiều giấy, gấp lại cho dày cộp rồi đặt tạm vào bên trong. Cô hi vọng một vị khách nữ nào đó ngoài kia có mang theo thứ đồ ấy bên mình, nếu không sẽ thật sự là một thảm họa! Cô vẫn đang mặc chiếc váy mượn của Chu Bạch Thảo, vì thế lại càng trở nên khó xử khi không dám để nó dính vào váy. Cô líu ríu đứng dậy, ôm luôn cuộn giấy vệ sinh theo mình như thứ đồ bất ly thân. Vào khoảnh khắc cô đẩy cửa nhà tắm, Vũ Lục Hàn bàng hoàng nhận ra nó bị kẹt. Cô dùng sức lắc mạnh nắm cửa, nhưng cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới khiến cô không tài nào mở được ra. Cô cảm thấy sợ hãi, đồ dùng cá nhân và điện thoại còn đang ở trên giường, nếu họ không biết cô bị kẹt ở đây, cô sẽ phải đợi cho đến khi bọn họ trở về mới thoát ra được! Vũ Lục Hàn sợ hãi, ra sức đập cửa và gọi thật to. Cô lỡ tay đóng cả cửa phòng, không có chút hi vọng sẽ có người nghe thấy. Phía bên dưới cô ấm nóng, cô nghĩ rằng nếu mình dùng sức, nó sẽ “ra” rất nhiều, không thể che giấu nổi bằng giấy vệ sinh. Cô ngừng la hét nhưng tiếp tục đập cửa, hai bàn tay đỏ rát. Vũ Lục Hàn ngồi sụp xuống, bụng cô quặn lên vì đau. Thật tồi tệ, ngày đầu tiên bao giờ cũng là ngày Vũ Lục Hàn đau nhất. Cô gần như nằm rạp xuống sàn, tay ôm bụng nắm chặt lấy vạt áo. Mồ hôi ra ướt lưng áo Vũ Lục Hàn. Cô lấy hết sức bám vào thành bồn rửa mặt, vặn cho nước ở mức nóng nhất. Khi nước bắt đầu làm bỏng rát tay, cô với lấy chiếc khăn mặt có sẵn ngay gần đó, xối dưới nước nóng, vắt khô. Tay cô bỏng rát dưới sức nóng của nước, nhưng cô vẫn vắt sạch nước. Vũ Lục Hàn ngồi dưới sàn, tựa vào tường, gấp khăn mặt lại và vén áo, đặt chiếc khăn lên phần bụng dưới. Từ khi còn nhỏ, lần đầu đến tháng mẹ đã dạy cô cách chườm nóng lên bụng để giảm cơn đau. Khi ở nhà, mẹ thường pha nước gừng nóng và giã gừng rải lên bụng cô để đẩy lùi những lúc đau quặn. Ngay bây giờ, hơi nóng rát từ chiếc khăn mặt phần nào xoa dịu cơn đau của cô. Vũ Lục Hàn tiếp tục dùng tay kia đập cửa, đập liên tục, thỉnh thoảng lại gào lên một lần. Cô hi vọng Trần Hải Minh, Hoàng Lâm, hay Từ Thiên sẽ nhận ra mình vắng mặt và nán lại đi tìm. Thế nhưng trong lúc này, khuôn mặt cô mong mỏi được nhìn thấy nhất lại là kẻ ngoại quốc đã có người yêu ngoài kia.

Có người đang đẩy cửa phòng ngoài. Vũ Lục Hàn nghe tiếng, chồm dậy đập cửa nhà tắm và hết sức gào to. Cánh cửa bật tung, qua lớp kính mờ nhà tắm cô nhìn thấy hai bóng người chạy về phía mình. Khi tên Vũ Lục Hàn được gọi lên, cô cảm kích khi nhận ra giọng nói của Từ Thiên, nhưng có phần hụt hẫng khi không phải người cô đang chờ đợi. Từ Thiên đặt một chân lên chiếc tủ áo bên cạnh, nắm chặt tay nắm nhà tắm, dùng sức gồng mình kéo ra. Anh gọi Trần Hải Minh. Chàng trai ấy đang đứng phía sau, lập tức chạy lên nắm vào tay cửa, cùng kéo. Với sức của hai chàng trai trẻ, bản lề bật tung, cánh cửa mở ra, Vũ Lục Hàn thấy vô cùng nhẹ nhõm. Trái lại, hai chàng trai mặt trắng bệch khi thấy cô ngồi dưới sàn, khăn mặt đặt trên bụng, với cuộn giấy vệ sinh bên cạnh. Họ thậm chí… ngửi thấy mùi tanh của máu! Từ Thiên ngay lập tức ngồi xuống, vòng tay đỡ cô, đôi mắt hoang mang nhìn cô hỏi vồ vập:

“Em bị thương ở đâu? Vết thương có nặng quá không? Hãy chỉ để anh còn biết!”

Vũ Lục Hàn lập tức đỏ bừng mặt, biết anh nhầm lẫn nhưng không có cách nào nói ra. Cô chỉ ấp úng lắc đầu, đưa mắt nhìn Tóc Đỏ, bối rối kéo áo anh lại, thì thầm vào tai.

“Em… bị… đến ngày…”

Từ Thiên thấy cả cơ thể tê rần, hai má anh cũng hửng lên một chút trước vấn đề nhạy cảm của con gái.

“Chuyện gì vậy?”, Trần Hải Minh lo lắng nhìn họ. Vũ Lục Hàn chưa kịp phản ứng thì Từ Thiên đã quay lại, lắc đầu cười.

“Cô bé bị đau bụng. Chúng ta nên đi ngay không mọi người lo lắng”

Trần Hải Minh gật đầu, thu dọn đồ dùng cá nhân cô để trên giường, chờ đợi. Vũ Lục Hàn đành thả chiếc khăn mặt vào bồn rửa, ôm lấy… cuộn giấy vệ sinh. Anh nhìn cô, phì cười, nhẹ nhàng hỏi:

“Anh có được phép bế em lên không?”

Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ, khuôn mặt nghệt ra do cơn đau âm ỉ và do cả câu hỏi lạ lùng. Anh cười, anh đâu cần biết câu trả lời! Từ Thiên bế xốc cô lên, cẩn thận ở tư thế giúp hạn chế cơn đau một cách tối thiểu, bước ra ngoài. Ngay khi ra đến hành lang, Từ Thiên và Tóc Đỏ đều đứng khựng lại. Phía cuối đường, ngay trước cầu thang, Hàm Vũ Phong đang đứng nhìn họ, thở dốc. Vũ Lục Hàn liếc nhìn hắn, thấy tim mình đập rộn ràng lên một chút. Hắn như người vừa trải qua cuộc thi chạy marathon, mồ hôi chảy dọc thái dương, và tay áo kéo lên tận khuỷu.

Hắn đã đi tìm cô.

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự