Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 32 Chương 32

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 3621 chữ · khoảng 13 phút đọc

Khi hai người xong bữa ăn đã vào khoảng hơn mười giờ tối. Vũ Lục Hàn ục ịch đi theo hắn, cảm thấy chỉ ăn một tẹo mà người phình to như thạch rau câu. Hàm Vũ Phong liếc nhìn cô mỉm cười, lại đội mũ cho cô, giở giọng chọc ghẹo:

“Cô ăn ít như vậy sau này mang thai sẽ nuôi bé con kiểu gì?”

Vũ Lục Hàn đứng người, ngơ ngác nhìn hắn.

“Khi ấy… có lẽ chồng tôi sẽ chăm…”

“Ý tôi là, khi bé con còn trong bụng, cô ăn ít thì làm sao nuôi được”, hắn phì cười, “Tôi đã nhường nhịn hết cỡ rồi mà một chút cũng ăn mãi không xong. Phá hỏng hoàn toàn hình tượng galant.”, hắn vờ thở dài. Cô đỏ mặt, túm lấy áo hắn leo lên yên sau. Thấy cô gái chật vật leo lên yên xe cao hơn so với thân mình, nam nhân giữ xe đang đứng ngay cạnh đó nhanh nhảu đưa tay ra nắm lấy khuỷu tay cô, có nhã ý kéo lên. Vũ Lục Hàn ngại ngùng cảm ơn, bám chặt vào hai bên sườn áo của hắn.

Tuy nhiên, cảnh tượng đó đối với hắn không vừa mắt. Hàm Vũ Phong không hề phản ứng một chút, lập tức phóng đi rất nhanh. Vũ Lục Hàn bị bất ngờ ngửa ra phía sau, vội vàng vòng tay ôm cứng lấy hắn, tim đập thình thịch. Sao đi mà không báo gì vậy, rủi cô ngã lăn xuống đất, hắn có phát hiện ra không chứ?

Hàm Vũ Phong im lặng phóng đi, dường như sự vui vẻ trong hắn đã vơi đi một chút. Cô gái này sao có thể dễ dãi vậy chứ, người ta thích chạm là cho chạm, lại còn cảm ơn, trong khi bấy lâu nay hắn nhẹ nhàng với cô như vậy, cảm ơn một câu cũng không thèm. Đúng là con người vô cùng thiên vị!

“Anh…. đi nhanh!”, Vũ Lục Hàn chỉ hét lên được như vậy, tim gan bay vèo vèo theo từng đợt gió phóng qua tai, cảm thấy lực hút trái đất sẽ rời bỏ cô mà đi và cô sẽ bay vèo theo cơn gió. Hắn như một đứa trẻ giận dỗi, trong lòng thấy khó chịu, không buồn đáp một lời. Thế nhưng vận tốc đã chậm lại một chút.

“Tôi… không quen lắm…”, Vũ Lục Hàn lập cập từng từ một khi hắn dừng trước vạch vôi trắng chờ đèn đỏ. Dù phố khá vắng, Hàm Vũ Phong vẫn ngoan ngoãn làm theo luật giao thông.

“Rồi sẽ quen”, hắn lạnh lùng buông một câu cộc lốc. Vũ Lục Hàn không nhận ra thái độ đó, chỉ biết ôm chặt cứng và tựa đầu vào vai kẻ cầm lái, nhăn nhó kêu lên:

“Tôi không đi lại bằng cái này nhiều như anh, làm sao quen được!”

Hàm Vũ Phong thấy cô nói đúng, bực mình im thin thít. Hắn đang giận dỗi một cách vô cùng trẻ con, vì một chuyện lặt vặt. Người hắn nóng bừng.

“Có ăn kem không?”, hắn hỏi. Cô tròn nắt, nghĩ rằng hắn chọc mình. Tối muộn rồi còn ai ăn kem?

“Được rồi, ăn kem!”, hắn tự mình trả lời ngay lập tức, rồ ga khi đèn chuyển sang màu xanh. Vũ Lục Hàn ú ớ, chưa kịp lên tiếng thì hắn đã phóng đi mất. Cô bất lực ôm dính lấy hắn, trong đầu thầm rủa kẻ hống hách, không biết nghe người khác trình bày.

Hàm Vũ Phong đi chậm lại khi chở cô đến gần một chiếc hồ. Mặt hồ mùa thu vô cùng êm ả, gió đưa mùi hương thơm mát của hồ tràn vào bên Vũ Lục Hàn, khiến cô quên cả nỗi sợ bị bay mất. Gió hồ mát lạnh dường như thổi tan nỗi giận hờn của hắn, hắn trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Những cửa hàng cà phê quanh hồ vẫn còn mở, dù không nhộn nhịp như lúc sáng, khách hàng đến chỉ để thưởng thức gió hồ mùa thu và nhâm nhi một ly cà phê nóng.

Hắn dừng lại trước một cửa hàng khá đẹp với biển Gelato Crema. Mặt tiền cửa hàng toàn là kính, có hai tầng, nhìn thẳng ra hồ. Hắn dựng xe, cởi mũ cho cả hai, đặt ngay ngắn lên xe, nhưng lặng lẽ đi vào, không thèm chờ đợi nắm tay cô nữa. Vũ Lục Hàn vô tư không nhận ra điều khác biệt đó. Kẻ đang giận dỗi đẩy cửa, chờ đợi cô đi qua rồi mới bước vào. Cô thấy lạ với hành động ấy. Mọi ngày, hắn thường vào trước, giữ cửa mở cho cô bước vào rồi mới đóng lại. Tuy nhiên, cô cứ thản nhiên đi lại, nhìn ngắm xung quanh, không nhận thấy gương mặt điển trai sa sầm xuống. Con bé này có nhất thiết phải vô tư như vậy không?

Vũ Lục Hàn vô cùng ngạc nhiên vì đa số khách ngồi trong quán đều là người ngoại quốc. Điều đó khiến cô hơi “chột dạ”, nảy sinh suy nghĩ “mình vừa bước vào hang ổ của hắn”! Hàm Vũ Phong đi thẳng lên tầng trên, cô vội vàng líu ríu chạy theo. Không gian tầng trên vô cùng thoáng mát, cả quán này chỉ mở những bóng đèn vàng dịu phía trên mỗi bàn, khiến nơi đây vô cùng ấm áp. Tầng trên không có nhiều khách. Hàm Vũ Phong bước đến chiếc ghế đệm nhung ngay sát cửa sổ, nhìn thẳng ra hồ, nơi khá khuất gần góc phòng, và có chiếc cột cách điệu chắn giữa tầm nhìn ra cầu thang. Vũ Lục Hàn cũng lon ton đi theo, chắc hẳn hắn đã đến đây nhiều lần mới vô cùng thông thuộc như vậy. Một cô nhân viên nhỏ nhắn xuất hiện, lễ phép đưa hai người hai cuốn thực đơn. Nơi đây chuyên về kem – Vũ Lục Hàn hiểu ra điều đó khi nhìn phiên âm tiếng Anh bên dưới tên cửa hàng. Gelato Crema chỉ đơn giản là “kem lạnh”, nhưng là kem từ nước Ý. Có rất nhiều khách ngoại quốc tại đây bởi kem phù hợp khẩu vị của họ. Những người khách là đồng hương của cô thường chỉ đến vào buổi sáng, chủ yếu là để trải nghiệm loại kem từ đất nước mỳ ống. Ngoại trừ ông chủ người Ý, toàn bộ nhân viên đều là người ở đây cả. Vũ Lục Hàn lướt qua thực đơn, hoa mắt vì món nào cũng vô cùng đẹp. Cô không biết giá tiền của nó thế nào, thật sự rất muốn đãi hắn bù cho khoản ăn uống vừa xong, nhưng lại nhớ ra mình không một xu trong người. Chính xác thì, trên người Vũ Lục Hàn giờ này chỉ có độc một bộ quần áo! Cô ngại ngùng, cắm mặt vào quyển thực đơn. Cô thật sự cảm thấy ngại khi để hắn trả tiền liên tục, đành quyết định sẽ chọn món rẻ nhất và sau đó hoàn trả hắn tiền. Vũ Lục Hàn hùng hổ gấp menu lại, chưa kịp quay sang cười hồn nhiên thì kẻ ngồi đối diện đã nhanh chóng cướp mất.

“Hai Sette Veli, cảm ơn”, hắn nở nụ cười chết người với nữ nhân viên và đưa lại quyển thực đơn. Hắn còn cố ý nhìn cô gái phục vụ ấy với cái nhìn lả lơi như tán tỉnh, và Chắc Chắn, đó hoàn toàn không phải con người hắn! Vũ Lục Hàn chau mày khó chịu, không hiểu vì sao hắn lại cư xử như vậy. Hắn không phải thấy nữ nhân viên đó xinh xắn, dáng chuẩn nên ưa ngay lập tức đấy chứ? Dù thế nào đi nữa, làm như vậy trước mặt cô hoàn toàn không hề lịch sự một chút nào! Nữ nhân viên điệu đà ôm hai quyển thực đơn, nói một câu xin chờ bằng chất giọng ngọt lịm và quay đi vô cùng chậm rãi. Cô gái này không rõ bao nhiêu tuổi, nhìn trẻ hơn Vũ Lục Hàn. Trẻ trung, làm tại nơi nhiều khách ngoại quốc chắc chắn sẽ gặp những kẻ như hắn. Vậy mà bị trêu chút cũng không vững vàng nhắc nhở, đúng là trẻ, chỉ cần có người đẹp trai tỏ ý tán tỉnh đã xiêu luôn rồi! Vũ Lục Hàn đi làm ở quán cà phê, không ít lần bị chọc ghẹo, chỉ mặt lạnh quay đi để tôn trọng khách. Cô ngây thơ nghĩ phục vụ bàn tại nơi nào cũng nghiêm túc giống mình, vì thế, cô thấy cô gái kia cư xử thật khó chịu! Kẻ đang ngồi đối diện nhìn cô cười một cách thích thú kia nữa. Hắn chưa từng có hành động tán tỉnh ai như vậy, sao bỗng dưng lại làm thế, trước mắt cô? Không phải là vô cùng, vô cùng bất lịch sự sao? Cứ như thể cô đang ngồi đây, trong suốt vậy!

“Sao lại xị mặt ra vậy, cô bé?”, hắn nhìn cô, chống tay cười hả hê. Dường như hành động vừa rồi khiến cô khó chịu. Hàm Vũ Phong cũng không hề thấy có lỗi, ngược lại thấy trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng khoái chí. Vũ Lục Hàn không thèm đáp, không thèm nhìn hắn, chống tay nhìn ra ngoài cửa. Hắn đứng dậy, đi sang chỗ cô gái và ngồi cạnh cô. Vũ Lục Hàn biết điều đó, cũng không hề nhích một milimet nào. Hắn vờ thở dài, vòng tay qua ôm lấy cô, đẩy cô lùi vào trong, đồng thời bản thân tự nhích vào sát bên cạnh. Vũ Lục Hàn giật mình, nhìn sang nhăn nhó phản đối nhưng rồi lại không lên tiếng.

“Đi chơi cùng bạn trai mà lại nhìn nơi khác, thật bất lịch sự!”, hắn than thở. Vũ Lục Hàn khẽ rùng mình khi nghe hai tiếng “bạn trai”, nhưng mặc kệ, ngoan cố quay đi chỗ khác.

“Quay lại đây đi nào!”, hắn hạ giọng nài nỉ. Cô quay lại, ***ng ngay gương mặt hắn ở rất gần. Tim cô gái nhỏ khẽ rung một tiếng, nhưng rồi cô lùi đầu về phía sau. Hắn phì cười.

“Nhìn bạn trai mình mà cũng đỏ mặt. Tôi đẹp trai quá sao?”, hắn chọc. Cô giật mình khi hắn nhìn thấy cô đỏ mặt, định quay đi để che giấu nỗi xấu hổ. Hắn rất nhanh chóng đưa tay lên giữ lấy má cô, và nhìn thẳng vào mắt cô gái. Ánh cười tinh quái trong mắt hắn như xoa dịu một phần sự hậm hực của cô, nhưng không đủ khiến cô thấy hết khó chịu. Cô bắt đầu giở giọng làu bàu:

“Anh cứ thoải mái tán tỉnh người ta, tôi quay mặt đi cho anh đỡ ngại mà”

“Tôi vẫn tán tỉnh được kể cả khi cô nhìn chằm chằm”, hắn thì thầm trêu chọc. Vũ Lục Hàn lập tức thấy tim đập mạnh, và cảm nhận hai tai nóng bừng. Không rõ là cô tức giận, hay quá mức xiêu lòng trước giọng thì thầm gợi cảm chết người ấy nữa. Hắn giống như nam chính Hollywood cô hay xem trên truyền hình, hạ giọng nói đến mức thì thầm để tạo vẻ quyến rũ tới nhân vật nữ. Và hắn, thật sự y như vậy!

“Đừng có thì thầm nữa!”, cô đỏ mặt, ngượng đến mức làm liều, đưa tay che miệng hắn. Cô cảm nhận khóe môi hắn nở nụ cười sau bàn tay cô, và thật sự thì, chết tiệt, môi hắn cũng vô cùng mềm mại. Nó khiến bàn tay cô tê rần khi chạm vào, và ngay lập tức, thần kinh yếu ớt không chịu nổi, cô đã rụt tay trở về. Hàm Vũ Phong nhếch miệng cười đắc thắng, bắt chước cô gái đưa tay lên, chạm ngón cái vào môi cô. Vũ Lục Hàn thấy tim nhói lên rất mạnh rồi nhanh chóng đập như đang bị ai đuổi, mở to mắt nhìn hắn, cảm thấy hơi thở của mình hỗn loạn và đang phả ra liên tục lên tay hắn. Có phải… hắn lại định hôn cô nữa không? Đây là nơi… công cộng, xung quanh có người đó!

Hắn đột nhiên phì cười, cúi đầu xuống, hai vai rung rất mạnh. Điều đó khiến cô đỏ chín mặt vì ngượng, ngay lập tức đẩy hắn ra. Hàm Vũ Phong mặt dày ôm cô vào, gục đầu lên vai cô cười rũ rượi. Lần đầu cô chứng kiến hắn cười thoải mái và nhiều như vậy. Tuy nhiên, cô gái nhỏ quá xấu hổ để thưởng thức nụ cười ấy. Hắn đúng là một kẻ vô liêm sỉ, trêu chọc cô mà không thấy xấu hổ trong lòng!

“Biểu hiện của cô đáng yêu quá!”, hắn kìm nén nụ cười, nhìn cô bằng đôi mắt nheo lại thích thú. Vũ Lục Hàn xị mặt, quay đi chỗ khác.

“Anh có sở thích trêu chọc người khác rồi cười vào biểu hiện của họ sao?”, cô hậm hực nói. Xấu hổ khiến cô trở nên cứng cỏi, và điều này khiến hắn đột nhiên chột dạ. Hắn nghĩ cô đã bị “tổn thương sâu sắc” bởi hành động đó, bỗng dưng trở nên vô cùng lúng túng. Hắn vội vàng rụt người lại, nhìn cô hối lỗi.

“Tôi… hoàn toàn không có ý đó!”, hắn bối rối, muốn đưa tay xoay người cô lại, nhưng lại thôi. Hắn không biết phải làm gì trước một cô gái đang giận dỗi quay đi nơi khác. Dạo gần đây, có phải họ bắt đầu giận dỗi nhau nhiều hơn rồi không?

“Không sao”, Vũ Lục Hàn thở dài, chống tay lên bàn, đỡ lấy cằm, “Bản thân tôi đã trông rất buồn cười rồi”

Việc cô gái hạ giọng bất ngờ khiến hắn áy náy. Hắn xưa nay chưa từng trêu chọc ai, đương nhiên càng không có khái niệm dỗ dành. Áy náy là một thứ cảm giác chỉ mới xuất hiện, và kẻ ngoại quốc ấy bắt đầu không biết phải làm gì. Vũ Lục Hàn không biết người ngồi cạnh cô đang lúng túng, cứ nghĩ rằng hắn đang hưởng thụ trò đùa của mình. Cô chống hai tay vào má, nhìn xuống mặt hồ đen lại bởi trời đêm.

“Thật ra anh cũng là người tế nhị nhất rồi”, cô lại thở dài, “Có rất nhiều người từng nói thẳng vào mặt tôi, “đồ ngu ngốc”, “đồ khó tính”, “đồ chảnh chọe”, “đồ kiêu căng”, nhiều lắm! Thà nhìn rồi cười như anh còn dễ chịu hơn”, cô lầm bầm, hạ giọng như đang nói cho bản thân, “Rất vui vì góp phần khiến người nghe hạnh phúc!”

Hàm Vũ Phong bất ngờ, thật sự cảm thấy khó xử. Hắn không nghĩ rằng cô sẽ buồn trước một câu chọc ghẹo bình thường của hắn. Hắn cảm nhận sự khó chịu của cô trước ánh nhìn tán tỉnh công khai của mình, tuy thích thú nhưng cũng không muốn cô giận dỗi. Hắn chỉ muốn làm cô cười, nhưng kết quả cô gái nhỏ lại càng buồn thêm. Có kẻ nào đi dỗ dành mà tệ thế này không chứ!

“Cô gái, tôi không có ý chê cô như vậy!”, hắn lúng túng, chạm nhẹ vào bên vai cô, “Tôi muốn làm cô vui vẻ hơn!”

Vũ Lục Hàn quay lại nhìn hắn, trong lòng như nở hoa khi nghe thấy kẻ đó muốn làm mình vui. Cô nhoẻn miệng cười, hai má hồng lên dưới ánh đèn ấm.

“Cảm ơn!”

Thái độ đó của cô làm hắn ngây người. Con bé này thật là khó hiểu, vì sao đang buồn, đang giận, nói một câu nó lại cười ngay chứ?

“Cô đang giả vờ đấy hả?”, hắn hỏi ngay một câu với thái độ cảnh giác. Vũ Lục Hàn tròn mắt nhìn hắn.

“Tôi? Giả vờ?”, cô tỏ vẻ ngạc nhiên, “Anh nghĩ tôi giả vờ cái gì chứ?”

“Giả vờ giận?”, hắn chau mày, “Tôi không thích lúc cô giận.”

Vũ Lục Hàn ngồi im lặng nhìn hắn, trong lòng thấy nôn nao. Giả vờ gì chứ, hắn cũng chẳng thông minh cho lắm trong việc này.

“Đúng, tôi không giận đâu”, cô cười, “Tôi thẳng thắn bày tỏ sự khó chịu!”, và đột nhiên mặt cô sa sầm lại. Hắn nhìn vẻ mặt ấy, trợn mắt để che giấu sự bối rối. Khó chịu với hắn sao? Như vậy là tốt hay xấu?

Cùng lúc đó, cô gái bồi bàn trở lại cùng hai ly kem mát lạnh. Cô gái đó có vẻ ngạc nhiên khi thấy hắn sang ngồi cạnh cô, nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt hai ly kem trước mặt khách, rồi nhìn hắn nở nụ cười ngọt ngào. Vũ Lục Hàn thấy vậy, cáu kỉnh quay đi. Hành động này khiến hắn vỡ lẽ đôi chút, lập tức lấy lại khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc, buông một lời cảm ơn rất vô cảm. Nữ nhân viên tắt ngấm nụ cười, lúng túng như gà mắc tóc. Rõ ràng mới cách đây ít phút, vị khách này đá mắt đưa tình với cô, vậy mà giờ quay lại, đã trở nên lạnh lùng. Tuy vậy, nữ nhân viên đó không dám phản ứng dù chỉ một chút, cúi đầu ngượng nghịu bỏ đi.

“Không phải… cô khó chịu với cô bồi bàn đó sao?”, hắn ngập ngừng hỏi. Vũ Lục Hàn vẫn không thèm quay lại. Dạo này, tự cô thấy bản thân lì lợm, cứng rắn và mạnh bạo hơn.

“Tôi khó chịu với cả anh”, cô hờn dỗi. Dù không biết mình có được phép hờn dỗi không, cũng không biết hắn liệu có quan tâm đến điều đó, nhưng cứ hờn dỗi đã. Cô lại thở dài. Và điều đó khiến hắn thêm phần khó xử.

“Tôi không làm gì cả!”, hắn lập tức thanh minh.

“Anh muốn tán tỉnh con gái thì bí mật cho số điện thoại ấy, đừng làm trước mặt khách của anh, không lịch sự!”, cô thong thả đáp, vẫn cứ nhìn ra ngoài cửa. Hàm Vũ Phong nghe vậy, thở hắt.

“Vậy cô để một thằng con trai chạm vào cô trước mặt tôi thì sao? Nếu muốn vậy, đừng để tôi nhìn thấy, không lịch sự”, hắn khoanh tay trước ngực, tựa vào ghế, nhăn mặt đáp. Vũ Lục Hàn lập tức quay sang, đôi mắt mở to nhìn hắn sửng sốt.

“Tôi? Để cho ai chạm?”, cô thốt lên. Giờ tới lượt hắn không nhìn cô, chau mày nhìn thẳng phía trước.

“Cô không lên được xe thì phải bảo tôi chứ! Tại sao lại để tên nhân viên đó nhấc cô lên? Tôi để làm cảnh hả?”, hắn quay sang, lớn tiếng. Vũ Lục Hàn ngơ ngác, rồi như nghĩ ra chuyện gì, lập tức phì cười.

“Anh chàng đó chỉ bám vào khuỷu tay tôi!”, cô vừa nói vừa cười, giơ khuỷu tay làm động tác minh họa. Hắn cau có nhìn, bộ mặt xị ra như đứa trẻ bị phạt.

“Nếu anh ta ôm lấy cô nhấc lên, cô cũng để yên hả?”, hắn làu bàu. Vũ Lục Hàn thấy vừa buồn cười, vừa ngạc nhiên, chỉ biết cười mà không thốt nên lời. Sao bỗng nhiên hắn trẻ con quá vậy?

“Tôi là khách, anh ta là nhân viên, làm sao dám sỗ sàng như vậy”, cô cười vô cùng đáng yêu, “Hơn nữa, đi cùng anh…. cũng sẽ… không dám…”

Vũ Lục Hàn đột nhiên đỏ mặt, ngập ngừng không nói. Hắn quay sang nhìn cô, đôi mắt xen lẫn một tia nhìn thích thú, tuy vậy không cười, vờ khó chịu hỏi lại:

“Đi cùng tôi thì không thoải mái hả?”

“Không!”, cô vội vàng xua tay, “Đi cùng anh, người ta sẽ nghĩ anh là… ừm… bạn trai tôi, vì thế… sẽ không dám…”, cô cúi đầu lí nhí, bao nhiêu sự hùng hổ khi nãy bay đi đâu hết. Hắn nhoẻn miệng cười đắc thắng, nghiêng hẳn người sang, vòng một tay khoác vai cô, nói:

“Tôi đương nhiên là bạn trai cô, dám ***ng vào, sẽ bị ăn đấm”

Vũ Lục Hàn không nhìn hắn, tim run lên và hai tai nóng bừng. Cô cảm thấy trong người phấn khích, nhưng lại không biết kẻ kia đang nghiêm túc hay đùa giỡn. Cô cũng không muốn biết, mà muốn ảo tưởng giữ lại cho bản thân một chút mơ mộng. Vũ Lục Hàn ngượng chín mặt, thấy người nóng bừng, vội vàng vồ lấy ly kem trước mặt, ăn ngay một miếng và thốt lên một câu để thay đổi chủ đề:

“Ôi, kem này rất ngon!”, đó là câu nói nhạt nhất cô từng nghĩ ra đó, cô gái ạ. Hàm Vũ Phong nhìn cô bật cười, lấy ly kem của mình, thoải mái dựa vào ghế thưởng thức. Vũ Lục Hàn liếc trộm sang hắn, thở phào khi thấy kẻ ngồi kế bên đang vô cùng thoải mái. Dù điều này chỉ xảy ra duy nhất một lần trong đời, Vũ Lục Hàn hi vọng, nó sẽ kéo dài mãi mãi. Cô đang ngồi đây, cạnh một Hàm Vũ Phong vô cùng ấm áp, trẻ con, không phải một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, lạnh lùng, cáu kỉnh, vô tâm, nhạt nhẽo.

Đó là ly kem ngon nhất cô từng ăn từ trước đến nay!

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự