Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 26 Chương 26

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe

Phiên bản Dịch · 3759 chữ · khoảng 13 phút đọc

Vũ Lục Hàn thở phào khi bánh chín đều mà đế không bị cháy xém. Cô cắt chiếc bánh làm sáu phần, chọn phần trông đẹp nhất, đặt lên đĩa cho hắn. Chỉ là một cái cốt bánh bông lan đơn giản, nhưng cô tự nhủ sẽ học làm kem bánh, làm nhân, làm nhiều mùi vị,… nếu hắn thích. Hàm Vũ Phong đã ăn một miếng rất to, ánh mắt dâng lên một niềm cảm phục thích thú. Hắn nhìn cô cười rạng rỡ, khiến cô đỏ mặt ngẩn ngơ.

“Cô nên làm việc tại Paris Gâteaux”, hắn chòng ghẹo. Vũ Lục Hàn chỉ ngượng nghịu mỉm cười, ăn thử một miếng bánh rất nhỏ. Không mặn, thật may mắn thay!

“Tôi có một bất ngờ nho nhỏ cho cô”, hắn nhìn cô cười bí hiểm, rồi đi ra ngoài phòng khách và mang vào một chiếc hộp khá lớn, hình chữ nhật màu trắng, viền hộp màu tím nhạt và được thắt một cái nơ điệu đà cùng tone tím. Hắn tiến về phía cô, đặt chiếc hộp bên cạnh. Trên hộp lóe lên dòng chữ in chìm màu bạc cách điệu “Dolce & Gabbana”. Cô nhận ra đây là tên một thương hiệu lớn, nhưng không rõ bên trong là gì. Hắn nhìn biểu hiện của cô, mỉm cười.

“Tôi vẫn còn nữa, nhưng thứ đó phải để tới lúc lên xe”, hắn xoa đầu cô, “Đừng mở ra cho đến khi tôi đi nhé?”

Cô nhìn hắn, khuôn mặt đần độn: “Đây là một thứ đồ đắt tiền nữa sao?”

“Không, đây chính là món quà cảm ơn của tôi đấy”, hắn cười, nhưng lại không nói cảm ơn vì điều gì. Hắn bất chợt nhìn đồng hồ, vội vàng quay sang cô, cười lịch sự. “Tôi cần phải đi bây giờ, hãy thư giãn cho đến khi chúng ta gặp lại nhé, cô bé”

Vũ Lục Hàn gật đầu, quay xuống tần ngần nhìn hộp quà. Hắn lấy áo khoác của mình, tiến về phía cô mỉm cười, rồi đột nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.

“Bữa sáng tuyệt vời. Cảm ơn”, hắn thì thầm, rồi chào tạm biệt và đi khuất sau cánh cửa. Vũ Lục Hàn bị cưỡng hôn bất chợt, người tê dại không kịp phản kháng, chỉ biết tim mình lại vừa tăng tần suất đập, và râm ran mãi trong lòng. Khi cô choàng tỉnh và nhận ra tình huống vừa rồi, chạy ra cửa thì chiếc xe và chủ nhân của nó đã đi mất. Cô vẫn cảm nhận cái nóng bừng của cơ thể, lóng ngóng chạy lại khóa cửa, tay vẫn run lên bần bật. Cô chưa quen mỗi khi bị bất ngờ như vậy, thực tế, chưa từng có ai dành những cử chỉ lãng mạn như thế cho cô. Vũ Lục Hàn, dù luôn tự nhủ mình không được có cảm tình với kẻ đó trước, rốt cuộc vẫn phải chịu ngã gục trước những pha ngọt ngào chết người từ kẻ đó mà thôi!

Ôm hộp quà lớn bước vào phòng, Vũ Lục Hàn phải đứng lặng người một lúc mới hoàn toàn trấn an trái tim non nớt khỏi đập mạnh. Cô ôm rất chặt hộp quà trong lòng, líu ríu bước từng bước về giường mình. Cô cẩn thận đặt nó lên giường và mở ra. Ngay lập tức, Vũ Lục Hàn đã hoàn toàn bị choáng ngợp trước món quà hắn dành tặng cho mình.

Cô với lấy điện thoại, ấn tìm số điện thoại của Hàm Vũ Phong, toan gọi nhưng khựng lại. Có thể bây giờ hắn đang bận công việc, không tiện nói chuyện, đành chuyển sang nhắn tin.

“Tôi không thể nhận những thứ này được. Có thể tôi chưa thấy bao giờ nhưng tôi biết nó rất đắt, tôi không quen như vậy đâu”

Chần chừ một lúc, Vũ Lục Hàn lại xóa đi tin nhắn, thay thế bằng một tin khác: “Anh có thể cảm ơn tôi bằng một quyển sách rẻ tiền mà?” Nghĩ ngợi hồi lâu, Vũ Lục Hàn lại xóa đi hai chữ “rẻ tiền” rồi nhấn gửi. Cô tần ngần đứng nhìn món quà, trong lòng xuất hiện nhiều cảm giác khó tả. Chưa từng có ai làm thế này vì cô. Nhưng rồi cô lại nghĩ, vì bữa tiệc, có gì hắn tiếc cơ chứ? Theo hợp đồng, cô phải đi cùng hắn, tất nhiên không thể làm hắn mất mặt rồi!

Điện thoại rung lên, Vũ Lục Hàn bối rối, không nghĩ hắn sẽ trả lời nhanh đến vậy. Mở tin nhắn, trái tim tội nghiệp của cô một lần nữa run lên:

“Tôi có thể cảm ơn em bằng rất nhiều nụ hôn, nhưng thứ đó thiết thực hơn việc chỉ hôn em cả ngày.”

Vũ Lục Hàn ngẩn ngơ ngắm nhìn mình trong gương. Cô đang mặc trên mình chiếc váy đắt tiền của Dolce & Gabbana, với thiết kế cúp ngực, dài gần tới đầu gối, xòe bồng như một nàng công chúa. Một lớp vải ren màu trắng ở phía trên phần lụa màu tím nhạt tăng thêm vị ngọt ngào cho bộ váy, và giá trị của nó hoàn toàn nằm ở phần đai thắt lưng tôn lên vòng eo bé nhỏ của cô: tất cả làm bằng kim cương trắng. Có đến một trăm hạt kim cương trắng tinh khiết, được đính thủ công đều đặn thành một vòng thắt lưng to bản quanh eo, Vũ Lục Hàn chỉ thiếu một chiếc vương miện là trở thành nàng công chúa xinh đẹp, xa hoa, lộng lẫy. Vũ Lục Hàn không biết trang điểm, thế nhưng bộ váy lộng lẫy vẫn tôn lên gương mặt mộc với những đường nét giản dị xinh xắn, không cần thiết phải trang điểm cầu kì để phù hợp với chiếc váy. Cô chỉ biết ngẩn người đứng nhìn, thầm thán phục kẻ đã chọn chính xác chiếc váy này cho cô. Không biết đó là hắn, hay là một nhân viên tuyệt vời nào đó trong cửa hàng, người mà chỉ cần nghe tả cũng chọn được bộ váy không thể vừa vặn và đẹp hơn. Dù là bất cứ ai, Vũ Lục Hàn cũng vô cùng ngưỡng mộ. Cô là một người hâm mộ thời trang, nhưng chưa bao giờ thách thức mình tiến gần đến cái đẹp. Cô cứ tiếp cận nó một cách an toàn, chỉ đọc, đọc, đọc, mà chẳng biết cách vận dụng, thậm chí, chưa từng thử những thứ đột phá. Mải mê ngắm bộ váy đáng yêu trong gương, cô giật bắn mình khi điện thoại đổ chuông. Đã ba giờ, cô vội vã cầm theo điện thoại, cuống cuồng chạy xuống nhà. Bố mẹ cô đang ngồi ở phòng khách, cô mặc kệ vội vã lao đến tủ giày, vô cùng hoang mang vì đột nhiên không biết phải đi đôi giày nào cho hợp với bộ váy. Bố mẹ nhìn cô ngạc nhiên, mẹ cô đứng dậy, toan chạy ra chỗ cô. Vũ Lục Hàn xỏ chân vào đôi giày búp bê quen thuộc màu trắng sữa, quay lại cười trừ với bố mẹ, nói vội một câu rồi chạy ra ngoài:

“Con đi sinh nhật bạn, chiều nay con về muộn, bố mẹ đừng chờ cơm nhé!”

Bà Vũ ngơ ngẩn nhìn theo con, rồi lại quay sang nhìn chồng: “Con bé có bạn để dự sinh nhật rồi sao? Mà bộ váy ấy nó mua ở đâu đẹp thế nhỉ?”

“Có là tốt rồi, bây giờ nó mới bắt đầu biết tận hưởng cuộc sống thôi!”, bố cô thản nhiên xem tivi, và nở một nụ cười mãn nguyện.

Vũ Lục Hàn khóa cổng, đã nhìn thấy đuôi chiếc xe màu bạc ở đầu ngõ. Cô chậm rãi bước đi, nhưng tim đang đập thình thịch. Cô ngoái lại nhìn để chắc chắn rằng bố mẹ không nhìn theo, vừa đi vừa chỉnh lại váy và tóc. Lúc này, cô chợt nhận ra: do vội đi nên đã để quên điện thoại của mình nơi tủ đựng giày! Vũ Lục Hàn nhăn nhó tự trách, nhưng không muốn quay về gọi bố mẹ vì ngại rằng họ sẽ phát hiện ra cô đi cùng một chàng trai lạ. Cô tặc lưỡi, chẳng có ai liên lạc đâu mà! Hít một hơi, cô bước ra ngoài ngõ, và ngây người khi nhìn thấy Hàm Vũ Phong. Hắn – lần đầu tiên – mặc một bộ suit trắng lịch lãm, mái tóc vàng hoe để rối tự nhiên, đang tựa vào thành xe, một tay đút túi quần. Cô chỉ quen nhìn những bộ đồ đen xám hắn mặc, không biết hắn cũng có những thứ màu trắng. Nước da trắng có sẵn từ dòng máu phương Tây, dù chính hắn đã làm cho rám nắng, vẫn được tôn lên tuyệt đối trong bộ suit trắng. Kèm theo mái tóc hoe vàng, hắn không khác một thiên thần. Cô nhìn hắn ngẩn ngơ, chỉ sực tỉnh khi thấy hắn bỗng mỉm cười, đôi mắt sâu hút hồn liếc nhìn cô hơi nheo lại tinh nghịch.

“Không phải là cô không nhận ra tôi đấy chứ?”, hắn trêu chọc. Vũ Lục Hàn đỏ mặt, lắc đầu. Hắn cười, tiến đến gần vuốt một lọn tóc của cô qua tai.

“Đi thôi, tôi còn một thứ muốn tặng cô mà”

Vũ Lục Hàn ngơ ngẩn đi theo, dừng lại nhìn khi thấy hắn chui nửa người vào xe, lấy ra một túi bóng màu tím nhạt có tên thương hiệu được in đen nổi bật “Marc by Marc Jacobs”. Hắn đưa cho cô, và một lần nữa, tim Vũ Lục Hàn ngừng đập khi nhìn vào thứ bên trong chiếc túi. Hắn nở nụ cười nửa miệng, nhẹ nhàng lấy ra trong túi đôi giày màu tím đậm, phần gót không quá cao và đế bằng. Đó là đôi giày Marc by Marc Jacobs Chain Strap Wedge, mà theo hắn, cô sẽ không bị đau chân hay mất thăng bằng khi đi đôi giày này. Vũ Lục Hàn sững sờ, đôi mắt cứ mở to nhìn theo hắn, miệng như cứng lại, không biết phải bày tỏ điều gì. Hắn nhìn cô cười nhẹ, cúi xuống đặt đôi giày bên cạnh cô.

“Bám vào vai tôi đi”, hắn nói. Vũ Lục Hàn làm theo như một cái máy. Và hắn nhẹ nhàng tháo một bên giày búp bê, tự tay đi vào chân cô đôi giày tím. Đây là lần thứ hai hắn làm vậy, và bây giờ, Vũ Lục Hàn thật sự thấy ngại ngùng.

“Tôi… tôi có thể tự đi…”, Vũ Lục Hàn lúng túng cúi xuống, nhưng hắn không buồn bận tâm, tháo chiếc giày còn lại và đi chiếc giày thứ hai. Đôi giày tím vừa khít chân Vũ Lục Hàn, và hắn có vẻ vô cùng hài lòng khi nhìn ngắm nó.

Hắn đứng dậy, lùi ra xa nhìn cô cười tủm tỉm, khiến Vũ Lục Hàn chỉ biết ngượng ngùng cúi đầu. Hắn tựa nhẹ vào thân xe, mỉm cười:

“Cô có thể bước đến chỗ tôi được không?”

“Anh… đùa à”, cô nhăn nhó nhìn hắn, nhưng rồi cũng chậm chạp tiến lên. Vũ Lục Hàn hơi mất thăng bằng, nhưng rồi vẫn đứng vững, bởi chiếc giày tuy cao nhưng đế bằng. Nó không gây khó khăn cho cô nhiều bằng đôi Valentino bảy phân chót vót. Chân cô run lên theo mỗi bước đi, nhưng cô có thể di chuyển được mà không bị… nghiêng ngả. Khi cô gái đến gần mình, hắn đưa tay ra đỡ lấy cô, rồi cầm tay cô cười rạng rỡ:

“Có tố chất bẩm sinh. Giỏi lắm!”, và khóe mắt hắn nheo lại cho một nụ cười. Cô cảm thấy má lại đỏ hồng, chỉ biết cười ngượng. Hắn đưa tay mở cửa xe, đưa cô bước vào rồi đi vòng sang ghế lái. Vũ Lục Hàn chưa quen với việc thắt dây an toàn, một lần nữa hắn lại giúp. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua bờ vai trần của cô, điều đó khiến cô rùng mình. Cứ như hắn đã truyền sang một hơi lạnh bất chợt vậy.

The Palace là khu resort cao cấp, nằm ở ven ngoại ô thành phố. Bên trong khu resort bao gồm chuỗi nhà hàng ẩm thực đa dạng, với một trăm phần trăm đầu bếp đến từ nước ngoài, và hệ thống vui chơi giải trí mini như sân golf, sân bóng đá, sân quần vợt, thủy cung, bể bơi ngoài trời, bể bơi trong nhà, spa, và cả một rạp phim tư nhân. Toàn bộ dự án resort được thiết kế bởi công ty của Hoàng Lâm, nơi đào tạo những chuyên gia thiết kế, kiến trúc sư bằng cấp quốc tế, và bản thân Hoàng Lâm là một ông chủ có bằng kiến trúc từ trường Đại học Oxford. Sau khi học quản trị kinh doanh tại đất nước mình, Hoàng Lâm lại lên đường du học Anh – nơi cậu dành ba năm hoàn thành chương trình đào tạo của ngành Kiến trúc, rồi trở về nước với địa vị là một Kiến trúc sư. Hoàng Lâm quyết định không thay thế bố lên điều hành công ty mà tự tay mở một công ty khác chuyên thiết kế và đào tạo thiết kế viên – những người đam mê các ngành thiết kế nói chung và các kiến trúc sư trẻ nói riêng. Với danh tiếng và tài năng sẵn có, cộng với thế lực từ người bố và khả năng tài chính của gia đình, Hoàng Lâm nhanh chóng gây dựng thương hiệu chỉ trong vòng một năm và chính thức sát nhập với công ty của gia đình. Cậu lên quản lý và làm chủ đế chế của gia tộc khi vừa tròn hai mươi lăm tuổi. Ở tuổi hai lăm, ngang bằng với Hàm Vũ Phong, Hoàng Lâm đã phát triển sự nghiệp theo con đường khác, khác với mọi người, nhưng thành công ngoài mong đợi do tài năng bẩm sinh và đam mê vốn có. The Palace chính là đứa con cưng của cậu, là tâm huyết cậu bỏ ra hàng tháng trời thiết kế, thi công, và cuối cùng ra mắt. Bữa tiệc hôm nay là bữa tiệc mừng lễ khánh thành The Palace, và cũng là bữa tiệc chào mừng người chủ chính thức của khu resort – Ngài James Adam, hay còn được biết đến trong nước với cái tên Hàm Vũ Phong.

Chiếc Bugatti Chiron chầm chậm đi qua cánh cổng được trang hoàng theo kiểu Hoàng gia Anh, tiếng thẳng về phía cổng chào gắn một nghìn bông hoa hồng trắng, nơi có hàng chục phóng viên và nhiếp ảnh đang chờ đợi sau những dải băng đỏ giăng thẳng hàng hai bên cổng. Hai nhân viên nhanh chóng chạy tới mở cửa xe ngay khi Hàm Vũ Phong dừng lại. Vũ Lục Hàn lần thứ hai đối mặt với báo chí, khẽ nhíu mày khi những ánh sáng đèn bất chợt lóe lên. Hàm Vũ Phong chậm rãi bước ra trong những tiếng gọi lạ tai đối với cô – ngài James – và hắn bước đến đưa tay ra chờ đợi. Cô ngần ngại nắm lấy tay hắn, chậm rãi bước ra khỏi xe. Hắn trở lại khuôn mặt lạnh tanh, lãnh đạm, khuôn mặt đã mấy ngày qua cô không nhìn thấy, và để tay cô khoác vào cánh tay mình. Vũ Lục Hàn giật mình khi có người gọi, tên, quay ra nhìn thẳng vào những ống kính đang chĩa vào mình. Bọn họ nhận ra mình! – cô hoảng hốt – bọn họ chưa quên! Làm sao có thể dễ dàng quên cô, cô gái mới hai tuần trước khước từ hôn nhân với gia đình ngài Bộ trưởng, hôm nay lại sánh bước bên cạnh một nhân vật quyền lực không hề kém cạnh. Những phóng viên đó nhận ra cô, ngay cả khi cô không trang điểm. Chẳng may hình ảnh lại lọt lên báo, bố mẹ cô đọc được thì sao? Tại sao lại có những phóng viên? Vũ Lục Hàn bất chợt ngước lên nhìn hắn, đôi mắt tỏ rõ sự hoang mang khó tả. Hắn là ai? Rốt cuộc, công việc của hắn là gì, mà khi vừa xuất hiện phóng viên đã nườm nượp lao về phía hắn? Hắn là ai, tất cả bọn họ phải ở tầm cỡ nào để một bữa tiệc nhỏ có thể thu hút nhiều phóng viên như vậy? Hắn không nói cho cô biết mục đích của bữa tiệc, hắn cũng chưa bao giờ nói hắn đang làm công việc gì. Một doanh nhân, doanh nhân trong lĩnh vực nào? Vì sao cô không biết đến hắn, vì sao ngay cả bạn hắn cô cũng không biết? Vũ Lục Hàn từng nghĩ, không cần tham gia vào cuộc sống riêng tư của hắn, nên không cần phải biết hắn đang làm gì. Nhưng ngay bây giờ, những hành động khó hiểu của hắn, những suy nghĩ mà không ai có thể đuổi kịp khiến cô không thể kìm nén nổi sự tò mò nữa. Chàng trai này, rốt cuộc là người như thế nào?

Hắn dẫn cô tiến sâu vào bữa tiệc. Vũ Lục Hàn khép nép đi bên cạnh hắn, không dám nhìn thẳng bất cứ ai. Cô biết có vài người nhìn cô, nhìn vì lạ, hoặc nhìn vì bỗng dưng nhận ra cô gái trên báo hai tuần trước. Thực chất, đa phần họ không nhận ra Vũ Lục Hàn, ngoại trừ đám phóng viên săn ảnh do đặc thù nghề nghiệp nên nhận biết kĩ những khuôn mặt. Họ nhìn Vũ Lục Hàn vì một lí do đơn giản: từ khi họ gặp chàng trai trẻ Hàm Vũ Phong, chưa từng thấy hắn đi bên cạnh bất kì cô gái nào, chưa từng mang theo một cô gái nào, chưa từng chạm vào một cô gái nào. Bởi vậy, hôm nay, tại một bữa tiệc vô cùng lớn, ngài James Adam vẫn giữ nguyên bộ mặt bình thản, lạnh lùng, vẫn vô cùng lịch sự, nhưng lại mang theo một cô gái lạ. Hai người họ ăn mặc hoàn toàn hợp tông, cô gái mặc bộ váy màu tím trang nhã, với phần vải ren trắng và phần đai thắt lưng ấn tượng bằng kim cương trắng nõn; chàng trai, lần đầu tiên xuất hiện với bộ suit vừa vặn trắng tinh khiết từ đầu đến chân. Những người khách như được chứng kiến một Hàm Vũ Phong vô cùng khác lạ, đến độ họ không thể không ngoái lại nhìn. Các cô gái đến dự tiệc luôn miệng bàn tán về Vũ Lục Hàn, thi nhau tán dương vẻ đẹp Tây phương nổi bật của Hàm Vũ Phong. Những chàng trai tò mò nhìn theo cô, một cô gái có khuôn mặt, thần thái giản dị nhưng lại khoác trên mình những thứ vô cùng đắt tiền. Hàm Vũ Phong không mảy may bận tâm, chỉ tiếp chuyện với những người muốn bàn chuyện kinh doanh. Giọng chào quen thuộc lôi kéo sự chú ý của Vũ Lục Hàn từ phía xa. Hoàng Lâm, trong bộ suit lịch lãm màu xanh tím than, trông chững chạc và khác hẳn với lần cô gặp, không còn vẻ phớt đời rong chơi, tuy rằng khuôn mặt vẫn như một học sinh cấp ba. Mái tóc đen thư sinh được vuốt keo ngược ra phía sau, trông cậu lại càng khác với diện mạo của một chàng giám đốc hai lăm tuổi.

“Chào cô bé! Rất bất ngờ khi gặp em ở đây!”, Hoàng Lâm lập tức lên tiếng khi thấy cô, niềm nở đưa bàn tay ra chờ đợi. Vũ Lục Hàn lúng túng, bắt tay cậu, cúi đầu chào, mỉm cười gượng gạo.

“Thật kinh khủng! Em đã thay đổi cậu ta như thế nào vậy?”, cậu ngay lập tức nhìn sang hắn, bật cười ngỡ ngàng. Hàm Vũ Phong trước đây chưa từng mặc thứ đồ gì trên người ngoài màu đen và xám. Và cậu công nhận màu trắng trông rất hợp với hắn.

“Xin chào, Tiểu Hàn!”, Trần Hải Minh từ đâu bước đến, mái tóc đỏ rực cũng được vuốt keo hoàn hảo như một quý ông lịch lãm, với bộ suit đen cách điệu trên người. Vũ Lục Hàn đã từng nhìn thấy cậu trong bộ dạng lịch sự trước đây nên không mấy lạ lẫm, nhưng phải tự thừa nhận dù đang nghiêm chỉnh hay đang thoải mái rong chơi, Trần Hải Minh vẫn toát lên một vẻ phong trần rất riêng, rất bụi. Hệt như một người nghệ sĩ lang thang, nhởn nhơ tán tỉnh các cô gái và chinh phục họ bằng vẻ đẹp của nghệ thuật.

“Xin chào”, giọng nữ lạnh tanh ấy kéo cô về thực tại. Bước đến trước mặt cô, Chu bạch Thảo khoang tay đứng nhìn với cái nhìn điềm lĩnh và lạnh lùng, y hệt hắn, nhưng có phảng phất một chút khó chịu. Mái tóc đen bồng bềnh của cô được uốn xoăn sóng nhỏ, cặp hết lên cao trên đỉnh đầu bằng chiếc cặp tinh xảo đính đá pha lê. Cô đã liên tưởng đến nàng công chúa dũng cảm Merida trong phim hoạt hình Brave, có điều mái tóc đen của nàng được chăm sóc vô cùng cẩn thận, vào nếp rất ưa nhìn chứ không xù lên như nàng công chúa tóc cam. Chu Bạch Thảo mặc bộ đầm dạ hội trắng tinh khiết của Versace, với thiết kế cut out và đính đá dọc hai bên eo, ngực xẻ sâu, khoe toàn bộ hai vai trần. Nàng vừa thanh khiết, vừa quyến rũ và gợi cảm, điều đó bất ngờ khiến Vũ Lục Hàn cảm thấy nhỏ bé. Chu Bạch Thảo nhìn qua cả hai, rồi bất chợt nở nụ cười thỏa mãn.

“Chúng ta vô tình bỗng dưng cùng thích mặc màu trắng, tuyệt thật đấy, anh Vũ Phong!”

Và lúc này, Vũ Lục Hàn thật sự để ý: bọn họ thậm chí còn hợp nhau hơn cô. Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ phức tạp: phải chăng mình chính là người thứ ba?

Bạn đang đọc Tôi Sẽ Khiến Cô Sống Không Bằng Chết của FrostArcherAshe
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự