Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 3 : Rời Đi

Bạn đang đọc Tối Cường Npc của Shone

Phiên bản Convert · 2021 chữ · khoảng 10 phút đọc

Ở dưới chân núi bốn phía là thảo nguyên xanh ngát rộng lớn, nơi này là Thanh Lạc thảo nguyên, có thể coi là Thiết Giáp Long tộc lãnh địa, ở những mảng cỏ dài xa xa nơi chân trời ngờ ngợ có thể thấy nhiều ngọn Thạch Sơn lớn nhỏ khác nhau nằm rải rác.

Tân sinh Thiết Giáp Long cao không tới 2m, vóc người không tính là lớn, từng phiến lân giáp màu tinh thiết trừ lớp vảy sừng thì đa phần các bộ vị về cơ bản đều giống nhau, trước khi bắt đầu liệp quái, Vô Danh hoạt động thân thể đôi chút, đối với cái này thân thể rất nhanh nắm giữ.

Grừ grừ! Trước mắt Long Hói không biết vì lý do gì hắn tụ tập tất cả mọi người lại ho khan một tiếng, “ Có một chuyện mà ta quên mất, tình huống này giống tựa game ta từng chơi lúc trước, vì không có NPC hướng dẫn trước hết chúng ta nên kiến tạo một bộ lạc, ai có ý kiến không? ”

“ Ta có ý kiến “, một con rồng bước ra từ đội ngũ, nó có cặp sừng kéo dài về sau như sừng dê, bốn chi được phủ bằng những phiến lân giáp dày cộm, tràn đầy lực lượng.

Long Hói con ngươi khẽ nhíu: “ ngươi có ý gì Tử Lăng? “

Tử Lăng gật gật đầu: “ đã là bộ lạc buộc phải có tù trưởng, số lượng người chơi lựa chọn Thiết Giáp Long tộc quá mức ít ỏi, trong tổng số hàng tỉ người chơi chỉ có vài trăm trong đó đăng ký vào đây, thiết nghĩ tù trưởng chí ít là người có tầm nhìn xa trông rộng, đặt mục tiêu phát triển dòng tộc lên cao nhất, các ngươi nên nhớ rằng số lượng chọn Nhân tộc rất đông, nếu không muốn ép bỏ game sớm vì thế nên đưa ra lựa chọn thật chính xác. “

Long Hói lập tức nói tiếp: “ vậy ngươi muốn thế nào? “

Như Mộng chen vào: “ còn thế nào nữa dĩ nhiên là tạm thời chọn một ngươi lên vị trí lãnh đạo sau một thời gian đánh giá thì hãy quyết định “

Vô Danh: “ ta nghĩ nên để Long Hói hắn giữ tạm chức tù trưởng, sau này rồi tính nhưng trước hết . . đã gần nữa ngày rồi mà chưa làm được gì cả “

Đám đông chợt tỉnh, kêu kéo nhau đi up lv mà lại phí một đống thời gian ở đây, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi rồi lục tục kéo nhau đi, Long Hói liếc mắt nhìn Vô Danh, mặt đầy ý cười.

Thực ra Long Hói nói không sai, ai rơi vào tình trạng này cũng sẽ suy nghĩ giống hắn, khác với Long tộc, nhân hình tộc khởi đầu đều có NPC hướng dẫn cụ thể hơn nữa còn đươc ban phát một số nhiệm vụ ngẫu nhiên, vạch xuất phát bọn họ cao hơn hẳn so với dị hình tộc phải tự mày mò tìm hiểu.

Dị hình tộc sức chiến đấu mạnh, thiên phú cao nếu khởi điểm tốt thì dễ dàng đè bẹp nhân hình tộc, thử nghĩ một con thú có não và một con người ai hơn thua thì cũng biết, đây chính là tính cân bằng mà bất kỳ một trò chơi nào cũng phải có, chuyện này chỉ cần bọn hắn đăng xuất ra truy cập vào các diễn đàn sẽ rõ.

Vô Danh trước tiên hướng về bốn phía góc nhìn một chút phát hiện không xa có một bầy Dã Trư liền đi tới, Như Mộng cũng đã phát hiện ra bọn chúng, nàng đi vòng ra phía sau ý đồ bọc hậu.

Mặc dù Thiết Giáp Long bay rất kém nhưng vẫn là bay được, Vô Danh đáp lên một mỏm đá cao gần đó, từ trên cao quan sát xuống, Như Mộng cũng nép mình vào một tảng đá sát bên.

Như Mộng: “ Ta tấn công con đang nằm gần hốc đá, việc của ngươi là chặn đường chạy của nó, ngươi làm được không? “

Trên kênh chat hiện lên dòng tin nhắn của Như Mộng, Vô Danh liền trả lời : “ từ khi nào ngươi dẫn đội vậy? nhớ không nhầm thì ta là đội trường? “

Như Mộng : “ nói nhiều quá, đánh hay là không nếu không thì giải tán, ta đi một mình “

Vô Danh : “ được rồi, được rồi, coi như ta thua, đánh thì đánh “

Như Mộng cười đắc ý, nhân lức con Dã Trư nhắm mắt lại thiu thiu ngủ, nàng vận sức nhún mạnh hai chi sau lấy đà lao tới, tiếng động làm con Dã Trư giật mình tỉnh giấc, nó giương đôi mắt thao láo nhìn kẻ địch, bộ não nó vẫn chưa nắm bắt được tình hình hiện tại.

Éc . .éc! Khoảng cách hai bên chỉ còn chưa tới một mét, nó kêu lớn đánh động đồng bạn xung quanh, Vô Danh nắm bắt tín hiệu cực nhanh trước khi đồng bạn nó lao vào cứu, hắn từ trên cao phi xuống, móng vuốt quặp chặt vào ngay yết hầu mặc cho con Dã Trư điên cuồng vùng vẫy.

Vô Danh bị húc mạnh vào hốc đá gần đó, khí lực con Dã Trư này không hề nhỏ, Như Mộng tứ chi bấu chặt vào thân nó, móng vuốt dài bấu đến tận xương, “ nó chết rồi, thả ra “, Vô Danh loạng choạng đứng lên nhắc nhở, hắn đập cánh bay lại mỏm đá lúc trước, Như Mộng hiểu ý cũng đập cánh bay theo.

Bầy Dã Trư còn lại cũng vừa kéo đến, chúng đứng quanh quẩn bên xác đồng bạn, nhiều con còn dùng chân đánh động vào cái xác, rất nhân tính hóa, “ trong game thôi mà con hơn cả thực nữa “, Như Mộng than thở vì trong mắt những người chơi đây chỉ là những số liệu tổ hợp lại với nhau mà thành, có giết thì cũng chẳng tiếc nuối mấy.

Vô Danh : từ một góc độ nào đó là thế.

Như Mộng lườm hắn một cái cũng không phản bác, đợi một thời gian bầy Dã Trư cũng nhận ra đồng bạn nó đã chết, chúng lại kéo nhau đi nơi khác, Vô Danh cười nhìn Như Mộng “ có kết quả rồi “, cả hai liền đáp xuống.

Số lượng quái quanh đây rất nhiều nên không xảy ra trường hợp tranh chấp, tất cả đều tập trung vao việc nâng cao lv, hiển nhiên ai cũng mong mau tấn cấp 20 để sử dụng nhân dạng, họ đã tốn rất nhiều thời gian để thiết kế nó đấy.

Cái xác Dã Trư sau khi chết không tan biến như những game khác, nhìn vào cột kinh nghiệm của mình chỉ đạt 1/3, Như Mộng ngán ngẫm: “ 1/3 thanh exp ở lv1, đùa ta chắc? “

Vô Danh không đáp, hắn nhổ những bụi cỏ khô chụm lại thành một đống quanh xác con Dã Trư, dùng hai tay chà sát với nhau tóe lửa gặp vật liệu dễ cháy nhanh chóng bốc khói, chẳng mấy chốc ngọn lửa bùng lên, những kẻ xung quanh dùng đôi mắt tò mò nhìn về hắn, lập tức họ liền nhận ra hắn đang làm gì.

Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí kích thích những cái dạ dày nơi đây, không ai bảo ai bằng tốc độ nhanh nhất thu thập cỏ khô nhóm lửa, dù đã ban trưa nhưng nắng rất dịu khác hẳn với thế giới thực, đến cả ăn uống cũng quá mức chân thực, nhiều người còn đùa rằng, “ thà chết ở thế giới thực nhưng được sống lại ở đây cũng mãn nguyện “

Ăn uống no say, nhóm người tiếp tục liệp quái, đến tối thì hai người Vô Danh cũng leo lên được lv3, ngang bằng cấp bậc với những tổ đội xung quanh, số lượng quái hai người giết cũng không ít, lại có hai nên kinh nghiệm chia đều sẽ ít hơn đồng nghĩa với việc tăng cấp nhanh hơn.

Giết chết mười mấy con Dã Trư, dùng móng vuốt lóc đi những phần thịt tốt, Vô Danh dùng cỏ bện lại thành cái rỗ lớn, đặt trên thân mình, hắn căn sao vừa đủ để mang lên đỉnh Thạch Sơn, ở thảo nguyên ban đêm không hề an toàn.

Khi đã tập hợp đông đủ, Vô Danh theo nhóm người bay lên đỉnh núi, dưới ánh trăng mờ ảo từng gợn mây vắt ngang như những tấm rèm thảm tuyệt đẹp, tiếng xé gió, đập cánh dồn dập giữa bốn bề yên tĩnh.

Đỉnh núi vẫn như vậy, yên tĩnh không một tiếng động thỉnh thoảng tiếng gió hú từ những khe đá vang vọng như tiếng sói tru, Như Mộng uể oãi nằm xuống ngay khi lên tới đỉnh, “ mệt thế cơ à? “, Vô Danh đứng cạnh bên cười.

Như Mộng ngáp cái rõ to, tứ chi duỗi thẳng lười biếng đáp : “ thôi ta đăng xuất đây, mệt chết đi được “

Một số người bắt đầu đăng xuất ra ngoài, Long Hói thấy thế liền hét lớn : “ khoan hãy đăng xuất, trước tiên chúng ta cần đặt tên cho bộ lạc đã “

“ Cứ gọi đại là Thiết Giáp Long bộ lạc đi “ , Vô Danh cất tiếng, đám đông cũng gật đầu đồng ý, nghĩ nhiều cho mệt óc.

“ Ngươi chưa đăng xuất sao? “, Như Mộng điểm nhẹ vào không khí, trước khi đăng xuất quay sang Vô Danh hỏi khi thấy hắn vẫn có ý định ở đây.

“ Thời gian ở đây chia theo tỷ lệ 1 : 10, vẫn còn sớm mà “, gõ nhẹ vào đầu cô nàng, Vô Danh cười đáp.

“ Vậy ta đi trước “, hai mắt Như Mộng nhắm lại, xem ra cô nàng đã đăng xuất rồi. Ở Thiên Mộng người chơi muốn đăng xuất buộc phải lựa chọn một địa điểm an toàn nếu không khi đăng nhập lại bản thân bị trừ một đống kinh nghiệm thì khóc không ra nước mắt.

Đàn Thiết Giáp Long lần lượt nhắm mắt lại, nơi đây chỉ còn mình Vô Danh, hắn gục đầu xuống hai mắt nhìn về bầu trời lẩm bẫm: “ vẫn như thế, ta chỉ có một mình cả trước lẫn nay, bóng đêm luôn là bạn đồng hành. . .vĩnh viễn không thay đổi. “

Hắn đứng lên sải cánh rộng hết cỡ gầm lớn, tiếng gầm vang vọng khắp đỉnh núi. Nhìn về bóng Như Mộng đang say ngủ, hắn thều thào: “ có lẽ chúng ta không thể chung đường, hai đường thẳng song song chẳng thể nào có kết quả “, vỗ nhẹ cánh lên cao, bóng hắn mất hút trong màn đêm vô tận.

Hắn cứ thế bay, bay đi thật xa cho tới khi đôi cánh rã rời không bay được nữa, đáp xuống một ngọn núi nhỏ trên thảo nguyên từ trên cao nhìn xuống những cặp mắt đỏ lòm thoắt ẩn thoắt hiện, thỉnh thoảng những tiếng thét thảm vang lên.

“ Đây là cuộc sống. . .đây là sinh tồn, dẫu biết rằng không có kết quả sao ta lại không nỡ thế này. . .thứ cảm xúc chết tiệt này là gì . . .thật khó chịu. “ hắn cứ thế thả hồn vào màn đêm đen kịt.

“ Đây là những gì con mong muốn sao con trai?, thật xin lỗi vì để con gánh chịu những cảm xúc này, vốn ta không định giữ nó lại trong con . . .ta xin lỗi, nguyện vọng của con ta sẽ thực hiện . . .sẽ nhanh thôi “, sâu trong ý thức Vô Danh vang lên giọng nói rất nhỏ.

Bạn đang đọc Tối Cường Npc của Shone
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 36
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự