Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm

Phiên bản Dịch · 1612 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Nghỉ đông đã kết thúc, các em nên điều chỉnh lại thời gian đi" Trên bục giảng người giáo viên trẻ lịch sự nói với hơn bốn mươi học sinh trong lớp. "Còn lại chưa tới nửa năm, các em sẽ phải kết thúc đời học sinh cấp ba của mình. Thầy sẽ không thích nói nhiều điều vô nghĩa, tương lai là của các em, chính mình nắm giữ, tóm lại, còn lại nửa năm, các em nên tự giải quyết cho tốt đi!"

Một học sinh nằm chờ chết trên bàn chỉ ngẩng đầu nhìn người giáo viên đó một cái, lại nằm ngửa trên bàn giả chết.

Người giáo viên này chính là nói sự thật, cay nghiệt, lời nói lại sắc bén, làm tất cả học sinh vừa yêu vừa hận anh.

Là thầy giáo lại không nói nhiều lời vô nghĩa, đầu năm nay thật khó mà tìm thấy, hơn nữa diện mạo lại đẹp trai lịch sự, nghe nói có không ít học sinh nữ của lớp khác ái mộ đã lâu, đó là rất nhiều người không biết chuyện, thật ra là! Thầy giáo của bọn họ là một người mặt lạnh như tượng.

"Thầy, không nhất định! Nói không chừng trong lớp có người thích phương pháp dạy học của người, nên quyết định lưu ban một năm để làm bạn với thầy." Một học sinh nam giơ tay lên tiếng, khiến cho các bạn học đang ngồi lo sợ.

Lại bắt đầu rồi! Trò hay bắt đầu!

"Em nói là chính em sao?" Thầy giáo đưa tay đẩy đẩy cái kính gọng vàng trên mũi, nở nụ cười, "Thân thiết" nở nụ cười "yêu mến" với bạn học nam lên tiếng.

"Ừm......Thầy, Thầy hiểu lầm......." Mặt học sinh nam cứng đờ, ngơ ngay tại chỗ.

"Thiên Thiên, em có nghe thấy đúng không." Thầy giáo mở miệng khẽ gọi một học sinh nữ nhỏ nhắn xinh xắn ngồi phía trước học sinh nam đó. "Em học sinh này (học sinh nam) nói muốn lưu ban một năm làm bạn với tôi, nói cách khác sau khi em lên học chuyên ngành ở Đại học, có thể tận lực tham gia các hoạt động giao lưu, tiện thể đổi một người bạn trai thông minh hơn.”

Ngay lập tức, cả lớp cười vang. Học sinh nam bối rối thở dài tại chỗ.

Mình lại thua nữa rồi!

“Sao bạn lại ngu như vậy? Sao thầy có thể hi vọng bạn ở lại với thầy chứ? Đương nhiên là do một người khác rồi!" Một cô gái có khuôn mặt tròn đáng yêu đứng dậy cười nói, ánh mắt hài hước nháy mắt mấy cái nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của thầy giáo. "Có phải hay không? Thầy Phùng."

"Ôi, Tô Tích Vĩ, nói những lời cao siêu mà lại không có khả năng thưởng thức cái đẹp của nó, sao mà bạn vẫn còn không học được cách cô đọng cái đẹp hả?" Lại một bạn học nam nói.

"Cái gì?" Cô gái có khuôn mặt tròn - Tô Tích Vĩ, vô tội nháy mắt mấy cái. "Tôi có giải thích rõ ràng sao?"

Có đôi khi, không biết gì chính là một năng lực.

"Ha ha, chúng ta nên ngầm hiểu lẫn nhau!"

Ngay lúc đó, hơn bốn mươi mấy học sinh trong lớp cười rộ lên.

Gần đây học sinh thật sự rất khó dạy.

Phùng Tư Luật đau đầu nghĩ, trên khuôn mặt đẹp trai lịch sự xuất hiện nụ cười gượng gạo.

"Tôi nghĩ, các em cười đến vui vẻ như vậy, nhất định là trong thời gian nghỉ đông đã hoàn thành bài tập mà tôi đã giao. Tốt lắm, thầy thật vui mừng khi các em nghiêm túc như vậy, sáng sớm ngày mai, các em nhớ đem bài tập đến nộp."

"A.....Đừng!" Tất cả học sinh khủng hoảng, hoang mang xin tha.

"Mới khai giảng ngày đầu tiên mà ác như vậy! Thầy! Thầy.... ........Thầy đây là báo cho chúng em biết? Thời gian tới của chúng em sẽ không dễ chịu sao?" Một bạn học nam hai tay ôm trước ngực, mang một bộ dáng thật đau lòng.

"Chính xác, bạn học Vương." Tay nâng mắt kiếng, Tư Luật lịch sự cười một tiếng.

"Haiz…....." Sau khi nghe xong một đám học sinh dưới lớp miệng sùi bọt mép, gục xuống bàn kéo dài hơi tàn.

"Nếu như không có vấn đề gì, hôm nay đến đây kết thúc, ngày mai, xin các em đi học đúng giờ, không được đến muộn, tan học." Tư Luật khai ân, bỏ qua cho những học sinh chưa kiềm chế được tính tình buông thả của mình.

Học sinh lập tức giải tán, dọn dẹp sách giáo khoa vừa mới phát, chuẩn bị trở về ngủ bù cho một ngày nghỉ đông cuối cùng này.

"Bạn học Diệp Nhứ Tiệp." Đột nhiên Tư Luật nói to, tất cả học sinh ngừng động tác trên tay nhìn về phía anh.

"Vâng" Một giọng nữ mảnh mai trả lời. Diệp Nhứ Tiệp, cô là hoa khôi của lớp, một cô gái mảnh mai xinh đẹp.

Mái tóc màu nâu tự nhiên dài đến eo, ở sau đầu cột thành đuôi ngựa, làn da mịn màng trắng nõn, xuất hiện màu hồng nhàn nhạt, đôi mắt to trong suốt sáng ngời, mũi thẳng cùng với môi anh đào, dáng người thanh mảnh rất hợp với cô ấy, phong cách điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta yêu thương từ đáy lòng.

Cô ấy tựa như búp bê thủy tinh, xinh đẹp dễ vỡ.

"Đến văn phòng tôi một lát" Tư Luật nhìn cô một cái, lập tức quay đầu rời đi.

"Hừ!” Tích Vĩ ngồi bên cạnh Nhứ Tiệp, mở miệng khinh thường.

"Tiểu Vĩ, bạn đang làm cái gì vậy?" Nhứ Tiệp buồn cười hỏi bạn tốt đang mang vẻ mặt chán ghét.

Tích Vĩ trợn mắt một cái nói: "Đây thì có cái gì mà phải hỏi hả? Đương nhiên là xì mũi coi thường người đàn ông họ Phùng kia!" Hừ hừ hừ, cô lần nữa hừ ba tiếng với bóng lưng của người đi xa.

"Tiểu Vĩ...." Nhứ Tiệp không có cách chỉ biết cười trừ, bạn tốt sáu năm có thái độ như thế với thầy thật sự là.....Rõ ràng là bài xích, từ năm trước, khi anh ấy đi máy bay trở về làm giáo viên, Tích Vĩ liền có thái độ thập phần kỳ lạ.

Có lẽ, điều này có liên quan đến những ân oán của họ. Nhứ Tiệp tinh quái nghĩ.

"Nhanh lên đi, Thầy Phùng đang tìm bạn đấy, đừng để người ta đợi lâu." Tích vĩ thúc giục bạn tốt làm nhanh hơn.

"Chờ mình, buổi trưa chúng ta cùng nhau đến nội thành ăn cơm."

"Chờ cậu đến buổi trưa cùng nhau ăn cơm?!" Tích Vĩ khiển trách. "Cậu suy nghĩ nhiều quá đi, cậu tưởng có "thời gian" theo mình đi ăn cơm sao? Cẩn thận người nào đó....." Cô gái này còn khoa trương nháy mắt, làm động tác đưa tay cắt ngang cổ. "Người ta sẽ làm thịt mình trút giận đó" Cô nở nụ cười đùa giỡn với Nhứ Tiệp.

"Nào có khoa trương như vậy, cậu chờ mình chút thôi, chúng ta cùng lấy sách về ký túc xá cất xong, rồi mới đi dạo phố, kỳ nghỉ đông mình rất nhớ cậu đó nha." Nhứ Tiệp nháy mắt cầu xin.

"Được, mình chờ cậu ở kí túc xá, bởi vì mình không biết....." Tích Vĩ nhìn xung quanh, xác định các bạn học đã về hết, mới bạo gan nói: "Thầy Phùng Tư Luật ngày nào không thấy cậu liền la hét như người đàn ông ấu trĩ, lúc nào thì chịu thả cậu đi."

Bị bạn tốt nói như thế, Nhứ Tiệp không khỏi đỏ mặt.

"Nào có!" Cô nũng nịu một tiếng.

"Phải không? Tối hôm qua mình rõ ràng thấy có người ở ký túc xá hôn tạm biệt mà! Oa!" Tích Vĩ liếc mắt nhìn, vẻ mặt mập mờ. "Mình hẳn là nhìn lầm đi, đôi nam nữ kia hôn mãnh liệt như vậy__"

"Tiểu Vĩ!" Nhứ Tiệp cảm thấy khó chịu, muốn độn thổ quá, mặt đỏ như quả táo, thẹn thùng. "Cậu......."

"Ha ha, mình thấy hết tất cả!" Làm một tư thế "ya" bằng tay với bạn tốt của mình, cười híp mắt.

"Tiểu Vĩ, cậu.... ......" Nhứ Tiệp trừng hai mắt, không thể tin được. "Vì sao cậu thấy?"

"Tất cả mọi người đều thấy." Tích Vĩ cười gian. "Toàn bộ nữ sinh trong ký túc xá đều thấy, ha ha, cậu xong rồi! Hỏi một chút này, cậu lén lút qua lại với đàn ông, muốn chặn miệng của chín nữ sinh bọn tôi sao đây? Quá tiện nghi thì bọn tôi cũng không dám nhận à"

Như Tiệp thiếu chút nữa là bị bệnh tim, trời ạ! Sao có thể.... .......Sao có thể cho mọi người nhìn thấy.....Đã gặp mình cùng.....

"Giống như đã trễ giờ rồi nha, cậu tốt nhất nhanh đi tìm "Thầy Phùng", cẩn thận người ta không kịp đợi, liền tự đến bắt cậu." Tích Vĩ vui sướng khi có người gặp họa nhìn bộ dạng lo sợ của bạn tốt.

"A!" Nhứ Tiệp luống cuống, thuận tay thu thập sách giáo khoa, ôm bỏ chạy.

Mà vẻ mặt của bạn tốt Tích Vĩ mang theo cười gian, nhìn bóng lưng chạy hốt hoảng của bạn tốt, tính toán mình có thể có lấy được bao nhiêu đồ ăn ngon.

Bạn đang đọc Tình Yêu Bay Lượn của Lê Tiêm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự