Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 208 Phiên Ngoại:Thánh đản tiết phiên bản xóm núi – Thiên hạ thái bình nhiều năm về sau. Thượng.

Bạn đang đọc Tịnh Thủy Hồng Liên của Cuồng Ngôn Thiên Tiếu

Phiên bản Dịch · 1622 chữ · khoảng 5 phút đọc

(*Thánh đản tiết: Lễ Giáng Sinh, âm độc Sheng Dan)

Rất nhiều năm về sau, thiên hạ thái bình. Ý nghĩa của thái bình chính là, người nhàn rỗi rất nhiều… bất luận thế nào, đám người nhàn rỗi này đều vây quanh Hoàng Linh Vũ. Vui vẻ sống tách biệt ngoại thế, thỉnh thoảng tới phố chợ đánh nháo một phen.

Lương Tiểu Tiểu hiện tại đã qua hai mươi, như nguyện lấy được một người vợ trắng trẻo, còn trở thành cha của một bé gái.

Với thân phận trang nghiêm hiện tại hắn cuối cùng có thể thoát khỏi vận mệnh bi ai không thể không giả nữ nhân kia, trở thành nhân vật lớn một bậc trong Lục Mang Lâu, hiện tại còn dẫn theo hai học sinh lớp đặc công.

Vì để cho hắn và phu nhân có một không gian phát triển tốt đẹp, trong cốc đặc biệt vì bọn họ dựng một gian trúc lâu giữa sườn núi, cùng với đám Lý Sảng làm hàng xóm láng giềng.

Nghe nói một hôm nào đó, đám ma đầu giết người không chớp mắt này lại tới lê la tán dóc__ bổ sung câu ngoài lề, từ khi lão đại Hoàng Linh Vũ của Lục Mang Lâu và ‘vị đó’ của Nam Hàn quốc hòa hảo, từ ngữ mới lạ muôn màu muôn vẻ bắt đầu lưu hành trong thế giới này. Chẳng hạn gọi sư phụ là ‘lão sư’, chẳng hạn đổi sư huynh thành ‘học trưởng’, chẳng hạn…

“Sinh đản, chơi trò gì đây, Hoàng đại sắp sinh đản?!!” (*Đẻ trứng: âm đọc: Sheng Dan)

Lương Tiểu Tiểu vẻ mặt kinh dị. Lúc đó hắn đang điều chế hương phấn cho phu nhân của mình, tuy đã thoát khỏi nghề giả nữ nhân nhiều năm, nhưng thủ thuật dù sao cũng không thụt lùi, chỉ là thỉnh thoảng sẽ kiếm thêm rất nhiều thu nhập từ thôn trấn thành trì ngoài cốc, đủ để bổ sung gia dụng, thậm chí còn có thể để học sinh mua về không ít dụng cụ mới.

Đôi mắt to long lanh của Lý Sảng đảo loạn, lúc thì liếc nhìn Lương Tiểu Tiểu, lúc thì liếc nhìn Lương phu nhân, cuối cùng không thỏa mãn nói: “Tiểu Tiểu, ta vẫn thích tướng mạo giả nữ của ngươi hơn.”

“…” Lương Tiểu Tiểu trầm mặc nhìn sang phu nhân của mình.

Người bên cạnh, bất luận là Nhạc Huy, hay là Thu Nhược Thủy, hoặc thậm chí là lão sư Trình Bình của họ, toàn bộ đều trừng to mắt nhìn Lý Sảng, giống như đang nhìn một cổ tử thi đã sắp được đóng quan.

Lương phu nhân cười tới mê người, nhưng hễ là người thì đều biết, đây chính là nữ ma đầu không hề thua kém gì Thu Nhược Thủy a! Một kẻ tàn nhẫn, một kẻ lang độc, một kẻ hiềm thù tất báo, hầu như chính là phiên bản của Thu Nhược Thủy. Mà trên thực tế cũng là như vậy, Lương phu nhân trước khi theo Lương Tiểu Tiểu, đích thật được ‘ma nữ’ Thu Nhược Thủy mà trong Lục Mang Lâu người người nghe tới đều biến sắc xem là thần tượng.

Không cần người khác nói nhiều, lời đã ra khỏi miệng, Lý Sảng lập tức biết đã chuốc lấy phiền phức, tử thương thì không rồi, nhưng theo như kinh nghiệm của hắn, có lẽ trực tiếp chết còn có mặt mũi một chút. Nghe nói tháng trước Lương thị phu phụ cùng xuất môn bán hương phấn, trên đường gặp một ác bá trêu cợt Lương Tiểu Tiểu__ đừng hoài nghi, ác bá đó chính là nhìn trúng phụ nam nhà lành mi thanh mục tú, ngoài tú trong tuệ này.

Lương phu nhân cái gì cũng không nói, cũng không động, cứ lấy mắt ngó tướng công nhà mình đem tên ác bá kia lột sạch y phục treo lên cửa thành. Bách tính đi đường không ai không tán thưởng, đủ biết nam tử này đã nhiều lần ác đức cường thưởng dân nam chưa thành.

Vốn dĩ nếu kết thúc như vậy, cũng không thể thể hiện uy lực của Lương phu nhân. Nhưng mà, phàm là tam cô lục bà đại thúc đại thẩm đi ngang cửa thành, toàn bộ đều tận mắt thấy được một màn không thể nào tin nổi__ ác bá đó toàn thân đỏ bừng, bộ vị nổi rõ lên nhất đó, giống như ăn cỏ bò điên, chốc lên chốc xuống, chốc co chốc duỗi, liên tục không ngừng, công năng này quả thật còn hoành tráng hơn cả ‘một đêm thượng mười lần’. Ác bá đó vẻ mặt thống khổ, lệ tràn lan, liên tục cầu tha: “Ta không dám nữa, không bao giờ dám nữa, cho ta ngừng lại đi! Tiểu ca, đại gia, gia gia, tổ tông, A Ngưu cầu ngài mà…”

Lúc đó Lương phu nhân ở dưới thành cười lạnh: “Cứ treo hắn ở đó một ngày, ai dám thả xuống, ta sẽ cho kẻ nó nếm thử ‘thiên đả lôi phách tiêu hồn tán’ này!” Thì ra ác bá đó cầu sai người rồi, dược là do ‘nãi nãi’ phóng, không liên quan tới ‘gia gia’.

May mà nàng chỉ nói nói mà thôi, thật có người đi giải cứu nàng cũng không thật động thủ, nhưng chỉ một câu nói đã có thể nhìn ra cách dùng dược hiểm ác của nữ tử này, thủ đoạn cay độc, không thua kém gì Thu Nhược Thủy.

Nghe nói sau lần đó, tên ác bá kia không còn dám có hứng thú gì với nam tử nữa, đối với những nữ tử tướng mạo khôn khéo, trông giống như tính cách ôn thuận thì càng tránh như rắn rết.

Tạm ngừng ở đây, Lý Sảng nghĩ tới đây, toàn thân đều đổ mồ hôi lạnh. Hắn lập tức sửa miệng: “Mỗi lần Tiểu Tiểu hóa trang sử dụng bánh màn thầu đều là tự tay làm, rất ngon, thật khiến người tưởng niệm!”

Đáng tiếc Lương phu nhân không tiếp màn này, còn đang vui sướng lia miệng, nụ cười đó rất sáng lạn, không khỏi khiến người ta liên tưởng đến bức họa nữ quỷ toét miệng dưới tay họa sư Cao Quản của Lục Mang Lâu.

Dù sao cũng là cùng một túc xá thuở nào, Lương Tiểu Tiểu nổi lên lương tâm chặn lại ánh mắt như muốn nuốt chửng người của phu nhân, nói: “Vấn đề lệch đi quá xa rồi, Trình lão sư vừa nhắc tới ‘sinh đản’ đó là chuyện gì?”

Trình Bình lấy thước gõ xuống, Lương phu nhân lúc đầu cũng là học sinh do hắn dẫn dắt, đối với hành vi lão sư giáo huấn học sinh này, nàng ngầm thừa nhận.

Trình Bình vuốt râu, nói: “Thánh nhân chi đản sinh, còn gọi là thánh đản, đợt trước khi Diêm Phi Hoàng liên lạc, có ngẫu nhiên đề cập tới.” (*Ngày thánh nhân ra đời, còn gọi là Giáng Sinh)

“Ngươi nếu không giải thích rõ ràng, ta còn cho là ‘Thánh nhân chi đản gọi là thánh đản’ đó.” Lý Sảng không vui nói. (Trứng của thánh nhân gọi là thánh đản.)

Nhạc Huy hỏi: “Vậy lão Diêm có đề nghị gì không?” Hiện tại hắn cũng coi như là y sinh chuyên chức trong lâu, nói chuyện trầm ổn hơn nhiều.

“Ý của ta và hắn, Hoàng đại dù sao cũng tính là thánh nhân. Không bằng tổ chức một thánh đản tiết cho y thế nào?” (*Lễ Giáng Sinh) Trình Bình vui tươi nói, cũng khó trách hắn có cảm giác này, năm đó nếu không phải là Hoàng Linh Vũ dẫn hắn rời khỏi nghề sát thủ đó, hắn căn bản không biết trên thế giới này còn có thể có cuộc sống tự tại như vậy.

Nhạc Huy quái dị không ngừng: “Lão thiên gia! Lão Diêm không phải rất thành thục sao, sao cũng nghĩ ra chủ ý tồi như thế. Hoàng đại tự do nhàn tản đã quen rồi, mấy năm nay bị nam nhân nhà hắn dưỡng tới mức càng lúc càng lười biếng tùy ý, các ngươi bày ra một bữa tiệc long trọng như lễ tết cho y, y có thể cao hứng sao!”

Phu nhân Thu Nhược Thủy cho tới nay vẫn chưa qua cửa của hắn cười lạnh nói: “Y cũng quá nhàn tản rồi. Lão Diêm đã nói, có quyền lợi tự nhiên là phải gánh vác nghĩa vụ, nếu y đã có thể an an tâm tâm ‘dưỡng lão’, không phải là nhờ vào chúng ta sao. Cho nên y tự nhiên cũng có nghĩa vụ lấy lòng chúng ta.”

“Chúng ta tổ chức cái này… chẳng lẽ…”

Thu Nhược Thủy nói: “Ngươi cũng quá thiện lương rồi, chúng ta làm đại sự như vậy, tự nhiên là vì muốn khiến Hoàng đại tới ‘lấy lòng’ chúng ta a.”

Nói tới đây, ngay cả Lương thị phu phụ cũng không kìm được ném ánh mắt tràn đầy nghi vấn về phía Trình Bình__ tại sao, tại sao Trình lão sư vẫn luôn trung tâm như một với Hoàng đại, cũng trở nên máu lạnh như thế, thế nhưng lại để vị đại nhân Hoàng Linh Vũ trở thành công cụ lấy lòng học sinh!

Đại ác nhân Diêm Phi Hoàng xuyên việt tới đây, nguyên lão đời thứ nhất của Lục Mang Lâu, cùng phái thanh niên đời thứ hai mật mưu thương nghị, thánh đản tiết phiên bản xóm núi đầu tiên của thời đại này sắp ra lò…

Bạn đang đọc Tịnh Thủy Hồng Liên của Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự