Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 28 Chương 28

Bạn đang đọc Tiểu Thư Ôsin của Vô Danh

Phiên bản Dịch · 1047 chữ · khoảng 3 phút đọc

Khóc hết 1 đêm, 2 mắt nó sưng vù, ko thèm ăn uống gì hết, nó giận hắn quá thể

Nó ở phòng đến 7h mà vẫn ko có ai gọi nó xuống làm việc, mà có gọi nó cũng ko thèm làm

Nó đứng lên bước ra khỏi phòng, bước đc mấy bước đến cầu thang tự dưng nó thấy chóng mặt, trời đất quay cuồng

... khó thở ... nó ngất đi nhưng lại kịp thấy bộ mặt hốt hoảng của hắn

Hắn cũng có bộ mặt này sao. Thật bất ngờ

Nó ngất đi ko biết gì nữa

- NK , e làm sao thế này mau trả lời anh... NK ...

Hắn bế con nhóc lên, chạy thẳng ra xe, nhấn ga cho xe chạy hết cở

- e ko đc có chuyện gì ... nhất định thế

bệnh viện !

Khi nó tĩnh dậy thì gương mặt đầu tiên nó nhìn thấy là hắn, bàn tay đang nắm chặt tay nó,vẽ mặt hết sức đau khổ

Chà, đc nhìn thấy hắn thế này nó thấy hết sức hả dạ, ai bảo bắt nạt nó, trời phạt đây mà

- Tỉnh rồi ak, có muốn ăn gì ko. Hắn nói bằng một giọng ko thể dịu dàng hơn

- Ko muốn ăn

- Tại sao ko nói cho anh biết

- Nói gì

- Bệnh của em

- Tại sao phải nói chứ

- Nếu biết em bị bệnh hen, anh đã ko để em ở căn phòng đó, ko bắt nạt em ... ko....

Nó đưa tay lên miệng hắn, ngăn ko cho hắn nói thêm nữa. 1 chút ngọt ngào dâng lên trong lòng nó. Hắn đang quan tâm lo lắng nó làm nó hạnh phúc biết bao, mọi giận hờn ngày hôm qua bay đi đâu hết

- Xin lỗi. Hắn cúi mặt nói nhỏ

- Nói gì, e nghe ko rõ

- Xin lỗi e ..... vì tất cả

Nó cười, tính chọc hắn thêm chút nữa mà nhìn hắn, nó lại ko nở

- E muốn về nhà

- Uhm đc, anh đưa e về

Hắn bế nó lên y hệt như công chúa làm nó đỏ hết cả mặt, mọi ng trong bệnh viện ai cũng nhìn nó rồi cười

- Bỏ e xuống đi, e tự đi đc mà

- Ko, anh muốn ôm e

Lại cái kiểu ngang ngang, nhưng nó ko giận

Nó cười

Hạnh phúc đang đến với nó

- E muốn ăn

- Ăn gì nào, anh cho ng đi chuẩn bị ngay

- Nhưng phải do tự tay anh nấu

- Cái gì

He he phải hành hạ hắn mới đc

- Đi mà, nếu ko e sẽ ko ăn gì đâu

- Đc nhưng mà......

- Đi đi ...

Nhìn hắn ỉu xìu xuống bếp, nó bật cười

- Đáng đời

Nó phải chờ chính xác là 1h 34' mới có 1 cái trứng ốp la

Nhìn cái trứng ốp la nó ko nhịn đc cười

- ha ha .... anh làm cái gì đây

hắn gãi đầu bối rối

- anh đã cố hết sức rồi nhưng mà nó cứ như vậy ....

Cái trứng có hình trái tim, theo nó đoán là như vậy nhưng mà trái tim này bị khoét như chuột gặm còn cái lòng đỏ thì vỡ banh chành ra hết

Nó nhìn hắn gãi đầu gãi tai quá thể, định cười hắn nhưng mà nó thấy bàn tay hắn bị phỏng rộp lên, tự dưng nó xót xa

Ăn thử 1 miếng .... Nhạt phèo

- anh quên cho muối rồi, nhạt quá

- vậy ak, để anh đi làm lại cái khác

- thôi ko cần đâu, e đói lắm e ăn hết đây

nhớ cái trứng đầu tiên nó làm cho hắn thì mặn lét, còn cái hắn làm cho nó thì nhạt phèo, ko biết tên này có chơi nó ko nữa, nhưng nhìn 2 mắt hắn sang rực nhìn nó ăn .... Nó ko thể nghĩ xấu cho tên này đc

thiếu gia lần đầu tiên biết nấu ăn là gì. thiểu thư lần đầu tiên biết gịăt đồ, quét dọn là gì. nhưng cả 2 đều biết hạnh phúc là như thế nào

chiều hôm sau hắn đưa nó đi xem phim

lại phim tâm lý tên này sao thích hành hạ nó thế, mới nghĩ tốt cho hắn đc 1 chút hắn lại chứng nào tật nấy rồi

và tất nhiên nó lại ngũ gật trên vai hắn

.....

Ánh sáng làm nó chói mắt, nó tỉnh dậy nhưng toàn thân ko cử động đc, có ai đó đang ôm nó rất chặt, nó cựa quậy nhìn sang

- á á á .............................................lại 1 tiếng la thất thanh tại biệt thự nhà họ lâm

- Có chuyện gì thế. Hắn bật dậy

- anh làm cái trò gì thế này, tại sao anh lại ở đây nó nhìn hắn bằng còn mắt ko thể mở to hơn đc nữa thế mà hắn tỉnh bơ đáp

- Ngũ

- Nhưng tại sao ...... tại sao .........

- Hôm qua đi xem phim e ngũ mất tiêu, anh đành đưa e về

- Nhưng tại sao anh lại ....

- Thì ôm e, anh ngũ rất ngon. Hắn cười trêu chọc nó

- Á á ...................

Hắn đưa tay bịt chặt miệng nó

- ko có gì xãy ra đâu, đồ ngốc ak, hay e muốn có gì xãy ra ha? Hắn cười cười

- đồ đáng ghét, anh biến ra khỏi đây ngay. Nó đưa chân đạp hắn bay xuống giường

- ha ha

nó tức xì khói... tên này chỉ giỏi chọc nó. aaaaaaaaaa tức quá đi mất

còn hắn bước ra khỏi phòng miệng cười toe toét sau mọi chuyện, hắn đã quyết định sẽ ko bỏ cuộc sẽ ko chấp nhận kết hôn theo ý muốn của ba mẹ

Hoàng Quân yêu Như kỳ

Hắn nghĩ như thế

Nhất định hắn sẽ mang lại hạnh phúc cho ng hắn yêu. Hắn sẽ ở bên con nhóc ....

Dù có bất kỳ chuyện gì xãy ra. Hắn cầm điện thoại lên gọi cho mẹ hắn

- Alo, mẹ ak... con đã quyết định........

Chợt mặt hắn biến sắc, dường như cắt ko ra 1 giọt máu. Mọi ý định của hắn tiêu tan hết

Bạn đang đọc Tiểu Thư Ôsin của Vô Danh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 41

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự