Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 696 Pháp lực ngàn năm

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 2521 chữ · khoảng 9 phút đọc

Từ khi Dương Phàm chuyển sang tu Y đạo tới nay, gặp qua đủ loại chứng bệnh kỳ quái, mỗi lần cơ bản đều là “Diệu thủ hỗi xuân”, cho dù là còn nửa ngụm hơi tàn bước vào Quy môn quan cũng có thể kéo trở về, có thể nói là cứu người vô số.

Hắn không chỉ là cứu người, ngay cả những sinh mệnh như yêu thú. linh hoa dị thảo đều có kinh nghiệm giài cứu trị liệu nhiêu lân.

Nhưng lẩn này. đối tượng trị liệu của Dương Phàm không hề là một cá thể. một người, một vẻu thú, một gốc linh quả, cũng không phải là vài trăm hơn ngàn sinh mệnh, mà là một vùng “Đất chết”.

Một vùng đất chết nhưthế nào khiến nó khôi phục sinh cơ?

về phần nguyền rủa theo như lời Quy Hoàng, Dương Phàm căn bản không đặt trong lòng.

Trong suy nghĩ của Dương Phàm, muốn trừ tận gốc cái gọi là nguyền rủa này, nhất định phải khién đất chết biến thành đất sống.

Bởi vì tủ khi nồng đậm vô tận kia mới là khới nguồn lực lượng nguyền rủa. Mất đi nó chống đỡ. nguyền rùa tự nhiên sẽ tiêu tan, có thể nói là rút củi đáy nồi.

Dương Phàm đắm chim trong suy diễn tính toán, cảm quan rót vào trong vùng đầm lầy tử vong bên thân.

Thổ địa nơi này không hề có sinh cơ. tử khí trầm trầm, hoàn toàn khác với thổ địa bình thường.

Cho dù là thổ địa hoang phấ cho dù là sa mạc mặc dù nhìn như không hể có sinh cơ. nhưng cũng bới vi điêu kiện ngoại giới tạo thành sinh cơ móng manh, vẫn thuộc vê thô địa bình thường.

Cám quan rót vào trong đầm lẩy. tâm thần Dương Phàm đột nhiên như bị ăn mòn, rùng mình một cái.

- Mỗi một tấc đất nơi này chẳng những bị tử khí ngăn chặn, còn bị lực nguyền rùa thẩm thấu.

Tâm thần Dương Phàm ngưng trọng, cảm nhận được khó khăn của việc này.

Lúc trước tại Nội Hải, Đông Phương dược sư cũng đua ra ý nghĩ Dương Phàm nắm trong tay lực lượng đại địa, có thể nào có cơ hội trị thương cho Địa Mạch Chi Tích hay kokhôn

Theo lý luận, Dương Phàm cho rẳng có khá năng, chỉ là tu vi không đủ, tâm có thùa mà sức không đủ.

So với Địa Mạch Chi Tích có thể hủy diệt toàn bộ Nội Hải, đầm lầy nguyền rủa này thậm chí toàn bộ Dịch Quy Lâm cũng không tính là gì.

Lúc vừa bắt đầu Dương Phàm dùng Thánh Liệu thuật xâm nhập vùng lầy, kết quả bốc lên một màng khói nhẹ. xuất hiện tan rã từng mảng lớn.

- Tiểu tử nhân loại, đừng dùng thủ đoạn với ta. Nơi này là khới nguyên của Đầm lầy nguyền rùa. tạng phủ trong thân thể bổn hoàng bién thành, chi bằng chút thần thông này của ngươi, muốn thoát khỏi nơi này còn kém mười vạn tám ngàn dặm.

Thanh âm Quy Hoàng vang lên trong khu vực trống trải tối đen này.

Dương Phàm không để ý đến Quy Hoàng, chỉ là chất lòng như mực chảy khắp đầm lầy này làm cho người ta ghê tởm, ân chứa tử khí càng kinh người. Dương Phàm cũng không dám dùng thân thể đi ngạnh kháng.

- Xem ra, nếu muốn đơn thuần dùng Thánh Liệu thuật chữa trị. hiển nhiên không có khả năng. Người, vẻu thú, thực vật đêu có điêm chung, mà thô địa thì lại khác...

Dương Phàm chau mày. lại chim vào trầm tư.

Đột nhiên, ánh mắt hắn sáng lên, Hồn Căn kéo dài thành Sinh Mệnh Lục Chủng đột nhiên nhảy lên.

Nếu muốn chữa trị đất chết, như vậy làm sao có thể tách rời khòi Hồn Căn có thể nắm trong tay đại địa?

Rất nhanh, Hồn Căn của Dương Phàm dung nhập vùng đất chết này, cố nén và chống cự lực nguyền rủa trong đó.

Dương Phàm phát hiện sau khi Hồn Căn dung nhập đại địa. sức chống cự các loại độc ôn dơ bẩn, thậm chí là tử khí đều cực kỳ cường đại.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Hồn Căn nắm trong tay một khu vực lớn gần như không có biến hóa. Dương Phàm vẫn đang suy diễn không ngừng.

Rốt cục vào một khắc, Dương Phàm đem phạm vi Hồn Cản khống chế. thu nhỏ đến phạm vi một trượng.

Lúc này hắn mơ hồ cám ứng được. Hồn Căn trừ bó có thể chống cự độc ôn dơ bẩn, tử khí trong đất chết dường như còn có thể cải thiện kết cấu thổ địa, tinh lọc tử khí dơ bần trong đó.

- Chỉ là. dựa vào loại năng lực bị động này, thật sự rất chậm...

Dương Phàm lại bắt đầu suy tư.

Cũng khôngbiết qua mấy ngày, suy diễn của hắn lại bước về phía trước một bước.

Chỉ thấy Hồn Căn kia phản hóa thành vô số cái rễ hư vô màu vàng sáng bóng, số lượng

hàng ngàn hàng vạn, giống như mạng nhện phần bố mỗi một tấc đất.

Giờ khắc này, phạm vi Hồn Căn cảm quan của Dương Phàm không gia tăng bao nhiêu, nhưng độ rõ ràng lại gia tăng mãnh liệt gấp trăm lân.

Vô số cái rễ hư vô màu vàng sáng bóng kia trải rộng mỗi một tấc đất. năng lực tinh lọc cải thiện thổ địa tăng cường gấp trăm lần.

Không bao lâu. kết cấu vùng đất chết Dương Phàm ngồi xếp bằng xảy ra biến hóa. tử khí dơ bẩn trong đó tan biến với tốc độ có thể thấy rõ.

Càng kỳ diệu là. Dương Phàm cảm giác những tử khí dơ bẳn này sau khi tan biến, từ vô số cái rễ hư vô do Hồn Căn phản hóa ra lại tràn tới một cồ thanh lưu tràn ngập khí tức sinh mệnh.

- Pháp lực dường như có dấu hiệu tăng trường...

Sắc mặt Dương Phàm lộ vẻ vui mừng.

Nhưng là, hắn cũng không vừa lòng tốc độ trị liệu đất chết của Hổn Căn lúc này.

Vì thế, Dương Phàm trong quá trình trị liệu lại bắt đầu nghiên cứu, ý đồ thôi diễn ra một bộ pháp quyết đặc thù.

Nửa tháng sau. đất chết trong phạm vi mười trượng dưới chân Dương Phàm chuyển hóa thành thỗ địa bình thường, cũng tương đương với thổ địa hoang vu, không có một tia tử khí.

Thổ địa như vậy, miễn cưỡng có thể trồng một số loại cây.

Ý niệm Dương Phàm khẽ động, từ trong Tiên Hồng Không Gian lấy ra một nắm hạt giống, gieo ở bên cạnh mình.

Sau đó, hắn lại vận chuyển lục lưu trong Sinh Mệnh Lục Chủng, tiến thêm một bước cải thiện vùng thô địa hoang vu này.

Mười này sau, thổ địa hoang vu này xuất hiện cò dại. cây hoa. cây non.

- Lực lượng của s inh Mệnh Lục Chủng dường như có thể tăng mạnh cải thiện thổ địa.

Dương Phàm lại có phát hiện mới. hắn đem từng đợt lục lưu rót vào trong Hồn Căn, sau đó phần hóa đến trong những cái rễ.

Thoáng chốc, những cái rễ hư vô tồn tại dưới dạng linh thể kia lóe ra tinh quang hai màu vàng lục, năng lực tinh lọc cải biên thô địa lại tăng cường gấp trăm lần.

Đột nhiên, Dương Phàm phát hiện tốc độ tăng trướng tu vi của minh cũng trớ nên nhanh rất nhiều.

- Thật tốt quá. Chi cẩn cho ta một ít thời gian, biến toàn bộ Đẩm lẩy nguyền rùa thành mành đất sinh cơ, cũng Không phải là việc khó.

Dương Phàm vui mừng trong lòng, bộ pháp quyết tinh lọc thỗ địa đã bị hắn không ngừng nghiên cứu t hay đôi trong vận dụng thực tế, hiệu suất càng ngày càng cao.

Hồn Căn trong vận dụng của hắn, rễ phần hóa ra biến dài biến nhỏ. phạm vi phản bố càng ngày càng rộng.

Đến một giai đoạn, rễ của Hồn Căn phần bố phạm vi mười dặm, bắt đẩu tinh lọc cải thiện đất chết, cùng khiến nó dẩn có được sinh cơ.

Dị biến lớn như thế làm sao có thể giấu diếm được Quy Hoàng thân là khổng chế tuyệt đối nơi đây.

- Tiểu tử nhân loại, ngươi đây là đang làm gì? Bổn hoàng muốn ngươi giài trừ nguyền rùa, mà không phải cho ngươi khai thông đất chểt!

Trong thanh âm rít gào của Quy Hoàng tràn ngập hoảng sợ.

- Chẳng lẽ Quỵ Hoàng các hạ không rõ. nguồn gốc lực nguyền rùa chính là mảnh đất chết này. Ta chi cần biến nó thành đất sống, mới có thể rút củi đáy nồi...

Dương Phàm luời biến nói.

- Đáng giận. Vùng đầm lầy này là thân thể ta biến thành, vị trí của ngươi càng là tạng phủ của ta...

- Như vậy xin hòi các hạ, ngươi nguyện ý muốn một khối thân thể. hay là trọn đời ở lại nơi này?

Dương Phàm trào phúng nói.

- Này... Này...

Quy Hoàng kia không lời nào đê nói.

- Quy Hoàng các hạ xin chống mắt mà nhìn, để Dương mỗ biến nơi này thành mánh đất sống. Đây là phương pháp duy nhất giải trừ nguyền rủa.

Dương Phàm chậm rãi nói.

- Tiểu tử ngươi tốt nhất đừng chơi thủ đoạn gì. Bổn hoàng muốn giết ngươi, so với bóp chết một con kiến còn đơn giàn.

Thanh âm Quy Hoàngbồng nhiên ngưng bặt.

Trong lòng Dương Phàm hừ lạnh một tiếng, đổi với lời của Quy Hoàng tự nhiên như gió thoảng bén tai. Hắn hiện tại dựa vào Hoàng Long Quan cùng một số át chủ bài. cơ hội chạy trốn vượt qua 60%.

Nên biết Hoàng Long Quan chính là chí bảo phòng ngự, ẩn chứa Long khí vương giả. cùng với khí vận nhị long, chính là khắc tinh của đất chết này.

- Hừ. Chờ ta khai thông tinh lọc vùng đất chết này xong, tất nhiên tu vi tăng mạnh, xem ngươi còn có thể làm khó dễ được ta!

Trong lòng Dương Phàm cũng đã có tính toán riêng, nhất quyết ở lại Dịch Quy Lâm này.

Cho dù Quỷ Hoàng kia đuổi hắn ra Đầm lầy nguyền rùa, hắn cùng y nguyên có thể ra tay từ vùng đất chết khác của Dịch Quỷ Lâm. đem tất cà khu vực này biến thành đất sống, sau đó từ bốn phương tám hướng vây quanh Đầm lầy nguyền rủa. Đến lúc đó cũng quá thật đon giản nhưbắt ba ba trong rọ.

Năm tháng từ từ, thời gian nhanh chóng trôi đi.

Nháy mắt đã trôi qua mấy nắm, từ mảnh đất nơi Dương Phàm đặt chán nhìn lại. trong tẩm nhìn một vùng sinh cơ lục ý. trên mặt đất tràn ngập sinh cơ.

Đặc biệt bên cạnh hắn có thể nói là chim hót hương hoa. lục ý dạt dào, thậm chí còn mọc mấy gốc đại thụ, ngẫu nhiên còn rơi xuống vài trái cây.

Trong thời gian này. Quy Hoàng yên lặng chú ý, không có quấy phá hắn.

về phần Dương Phàm, tu vi tự nhiên là tăng mạnh như hỏa tiễn, một ngày ngàn dặm.

Biến hóa rõ ràng nhất chính là Hồn Căn cường tráng gấp mấy lẩn. trờ nên vàng bóng trong suốt, năng lực khống chế đại địa cùa Dương Phàm tăng cường gấp mười, gấp trăm lần lúc trước.

Sinh Mệnh Lục Chủng càng thêm thịnh vượng hữu lực, khiến sinh mệnh lực của hắn lại tăng lên mấy lần.

Trong đầu, hai cây Hoán Thiên Nha tỏa ánh sáng rọi thần bí, hào quang hai màu xanh đỏ có chứa vài tia lưu ly.

Bất kể là tu vi hay là cảnh giới, Dương Phàm đều tăng lẻn rất lớn.

Lẩn tăng lên này. là tăng mạnh về chinh thể với biên độ lớn. Từ thể chất nhục thân, cành giới linh hồn, thậm chí là Sinh Mệnh Lục Chủng, Hòn Căn, Hoán Thiên Nha...

Có thể nói. thực lực Dương Phàm tăng lên không chỉ gấp đôi. nếu có thể tiến thêm một bước khai phá tiềm lực cỗ lực lượng này và chân chính vận dụng, cũng có thể tại nền táng này khiên thản thòng thực lực lại gia tăng lên gấp đôi cũng không khó.

- Tu luyện ba năm... Pháp lực ngàn năm...

Trong lòng Dương Phàm âm thầm thở dài, đối với kỳ ngộ lần này xâm nhập Dịch Quy Lâm có cảm xúc mạnh.

Kỳ ngộ thường thưởng đi đôi với phiêu lưu.

Nếu lẩn này hắn không chịu mạo hiểm, làm sao có thể đổi lấy pháp lực ngàn năm?

Nên biết rẳng, Dương Phàm từ khi tu luyện đếnnay còn không tới 300 năm.

Một ngân năm đối với hắn mà nói là quý báu cỡ nào?

Càng quan trọng là... lần kỳ ngộ này không chỉ khiển hắn tăng trưởng pháp lực ngàn năm, càng thêm gọi ý cho hắn một cánh cửa mới tinh trên con đường tu luyện.

Vốn dựa theo tính toán, từ Hoán Nha trung kỳ đến Hoán Nha hậu kỳ nhanh thì 500 năm, chậm thi 1000 năm. có lẽ càng lâu.

Mà lẩn này. tăng trướng pháp lực ngàn năm, tuy rằng không có làm Dương Phàm tiến vào Hoán Nha hậu kỳ, nhưng là kém không xạ đã đạt tới cảnh giới trung kỳ đinh.

Trên thực tế, Dương Phàm cũng hiểu được, tu vi tăng gấp rút trong hai ba năm cũng không ổn định, cẩn phải chán chính tiêu hóa. tạo cơ sờ tốt đến lúc đó lại đánh tới cành giới hậu kỳ mới là thích hợp nhất.

Dương Phàm thớ ra một hơi dài, triển khai thần thức, trong nháy mắt bao phủ mười hai vạn dặm, sau đó chậm rãi đứng đậy.

- Tu sĩ nhân loại, ngươi thành công chữa trị đất chết nơi này. khiến Đầm lầy nguyền rủa khỏi phục sức sống. Nhưng là, bồn hoàng vẫn phải diệt trừ ngươi.

Bạch quang lóe ra, một cái đẩu xương khô trắng hiện lên bên cạnh Dương Phàm, tinh thản uy áp vô cùng tận từ hư không buông xuống, hung hăng đánh lên người hắn.

Dương Phàm kêu một tiếng đau đớn, đại địa dưới chán chấn động mành liệt, nhưng hắn lại không bị thương.

- Làm sao có thể?!!!

Quy Hoàng khiếp sợ.

Đây chính là thần hồn công kích của nhân vật bước nửa bước vào Thông Thiên tam giai!

- Hừ. Một cái đầu lâu tàn hồn không đầy đủ cũng dám động thủ với ta.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 56

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự