Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 464 Ma đạo tranh phong

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm

Phiên bản Dịch · 7651 chữ · khoảng 27 phút đọc

- Xoẹt!!!

Một tia tử điện u ám từ phía chân trời chợt lóe qua, tốc độ nhanh đến khó tin, tốc độ tu sĩ Nguyên Anh bình thường thậm chí không bằng một phần mười nó

Nếu có Nguyên Anh bậc cao tại đây, thần thức nhất định có thể thấy được một Nguyên Anh nhỏ lóng lánh ánh tím

Viên U Thanh bỏ qua nhục thân, lấy Nguyên Anh chạy trốn, suýt nữa liền mất mạng, có thể nói là mạo hiểm vạn phần

Nếu không phải vào thời khắc mấu chốt Tam U lão ma hiện thân, có lẽ hắn đã bị ma đầu đáng sợ kia bắt giết

Nghĩ đến Thạch Thiên Hàn lôi đình bá đạo cùng ma công cường đại, hắn nghĩ lại vẫn còn thấy sợ

“Tam U lão ma đáng giận, không ngờ chậm chạp không ra tay, khiến nhục thân của ta bị hủy, xem ra đành phải tìm một túi da mới…”

Viên U Thanh trong lòng mắng thầm

Tam U lão ma này là bá chủ ma đạo, quả thật là con cái già

Ầm ầm ầm…

Đúng lúc này, ở một nơi cách hắn vài chục dặm, thiên địa linh khí chấn động, ma khí cuồn cuộn tản ra bốn phía, tiếng giao kích kinh sợ tận trời, tiếng nổ vang như sét đánh, kinh hồn bạt vía

- Hai ma đầu này đánh nhau rồi…

Viên U Thanh miễn cường dùng thần thức đảo qua, lộ vẻ kinh sợ

Bất kể là Thạch Thiên Hàn hay là Tam U lão ma đều là người hắn kiên quyết không thể trêu chọc

Một người là ma đạo tông sư kinh sợ Ngư Dương quốc mấy trăm năm, một người là ma đạo tân tú quật khởi kỳ tích như sao chổi

Thắng bại giữa hai người này quan hệ trọng đại, đủ để khiến bất kỳ người nào chờ mong cùng tò mò

Viên U Thanh cũng không ngoại lệ, nhưng hắn vẫn như cũ không chút do dự bay về phía Quỷ Linh Bảo

Nếu hắn không nhanh trở về khôi phục, vạn nhất bị chiến đầu của hai ma đầu này lan đến, hoặc là bị Nguyên Anh bậc cao khác đánh tới, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi

Vút…

Chỉ là khoảnh khắc hắn liền về tới Quỷ Linh Bảo

Nhưng khi vừa về tới đây, Nguyên Anh ảm đạm của hắn bỗng dưng cứng đờ, rồi lập tức trong mắt thiêu đốt lửa giận

Nhìn qua, toàn thể Quỷ Linh Bảo dường như trở thành một vùng đất chết

Tòa thành trống rỗng không hề có sinh cơ, khắp nơi là thi thể thối rữa, giống như một tòa thành chết

Nguyên bản đám Phệ Hồn Thiên Độc Hạt kia đã phân tán khắp nơi, đuổi giết tu sĩ Quỷ Huyễn Môn ẩn nấp các nơi

Tu sĩ Quỷ Huyễn Môn còn lại chỉ cần trốn trong phạm vi trăm dặm đều bị Phệ Hồn Thiên Độc Hạt tìm tới, sau đó để lại một thi thể đã độc phát thân vong

- Đây… Rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Nguyên Anh Viên U Thanh đứng trên hư không, kinh hãi không hiểu

Về mặt nào đó mà nói, Quỷ Huyễn Môn đã xóa tên khỏi Tu Tiên Giới, tu sĩ đều đã chết 99% trở lên

Hiện tại duy nhất còn lại một mình hắn “Quang can tư lệnh”, mà lại còn bị hủy nhục thân, chỉ còn lại một Nguyên Anh trần trụi

- Thạch Thiên Hàn rõ ràng là đuổi giết ta, hiện tại lại đang quyết đấu cùng Tam U lão ma. Làm sao hắn có thể có thời gian thao túng hơn trăm Phệ Hồn Thiên Độc Hạt này?

Nguyên Anh Viên U Thanh, ánh mắt lóe lên không ngừng

- Chẳng lẽ, ngoài Thạch Thiên Hàn còn có kẻ đáng sợ khác?

Viên U Thanh không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh

Đang khi hắn ngẩn người trầm tư, từ trong Quỷ Linh Bảo một gã nam tử mặc cẩm bào xanh ngọc đi ra, trong tay cầm túi trữ vật, đang kiểm kê chiến lợi phẩm

- Ừm, lần này cướp đoạt kho báu Quỷ Huyễn Môn, thu hoạch ngoài dự liệu

Nam tử cẩm bào thanh ngọc này dường như không chú ý đến sự tồn tại của hắn, những túi trữ vật đều biến mất trong tay hắn

Cái gì!!!

Hắn nhìn chằm chằm thanh niên này, hít sâu một ngụm khí lạnh, thần thức đảo qua không ngờ không nhìn thấu đối phương

- Ngươi… ngươi là ai?

Viên U Thanh hoảng hốt, nhìn chằm chằm thanh niên này

- Ta là ai?

Thanh niên cười lạnh nhạt

- Đương nhiên là người lấy mạng ngươi

Dứt lời, hắn chậm rãi nâng một bàn tay, một cỗ dao động kỳ dị nhộn nhạo tràn ra

Trên tay trái lộ ra một chiếc nhẫn màu bạc xỉn, bình thường vô cùng

Tức thì Nguyên Anh Viên U Thanh giãy dụa trong hư không, dường như bị người nắm chặt trong tay

Lập tức tức, toàn bộ Nguyên Anh bị giam cầm, biến mất trong hư không

Thanh niên thu tay, thản nhiên nhìn thoáng qua phương hướng ma khí cuồn cuộn, thì thào lẩm bẩm:

- Quả nhiên không ngoài dự liệu, Tam U lão ma đã nhìn trộm thật lâu

- Chỉ là không biết lão ma này thông qua loại thủ đoạn nào có thể cảm ứng được khoảng cách thực tế của ma diễm? Tuy rằng có thể cảm ứng được sự tồn tjai và phương hướng đại khái của hắn, nhưng không cách nào tính ra cự ly chân chính… Lần trước ở Dương gia bảo cũng là loại tình huống này

Dương Phàm cau mày, bỗng nhiên nhắm mắt. Toàn thân lóe ra ánh sáng màu vàng nhạt, dung nhập đại địa

Ngay sau đó, toàn bộ Quỷ Linh Bảo rung động một hồi, phát ra tiếng “Ầm ầm ầm…”

Từ ngày hôm nay trở đi, Quỷ Huyễn Môn dần dần bị quên lãng tại Tu Tiên Giới, vài trăm năm sau, rất ít người còn nhớ rõ sự tồn tại của nó

*

Trên bầu trời mây đen u ám quay cuồng, toàn bộ trên trời dưới đất đều bao phủ dưới một cỗ ma uy hoảng hốt không yên

Tam U lão ma hắc bào bay phất phới, tay áo tung bay, một tay sau lưng, một tay nhẹ nhàng treo giữa không trung, vẻ sáng bóng u ám thu vào trong

Khí tức toàn thân hắn phát ra dường như hòa hợp một thể với ma khí u ám trong thiên địa này

Từ xa nhìn lại, hắn như một bóng ma, trong hai mắt u ám sáng bóng, làm cho người ta có một loại cảm giác sâu không lường được như biển rộng

Sắc mặt Thạch Thiên Hàn ngưng trọng trước nay chưa từng có, ma khí màu đen quanh thân dày đặc như thực chất, đỉnh đầu ma khí cuồn cuộn tụ thành ma vân khổng lồ, tản mát ra ma uy mênh mông, ngang tài ngang sức với cự phách ma đạo trước mắt

Nhưng mà Tam U lão ma không kinh không hoảng, chỉ chậm rãi bước đi phảng phất như thờ ơ đi về phía hắn

Nhìn như không chút ra sức, lại khiến cho Thạch Thiên Hàn thần sắc biến đổi

Chỉ vẻn vẹn vài bước đi thong thả như tùy ý, liền mang đến cho hắn một loại cảm giác không thể chiến thắng, không biết đánh vào đâu

Bước chân kia nhẹ nhàng bước ra dường như trùng với mỗi một nhịp đập và hô hấp của Thạch Thiên Hàn, vận chuyển mỗi một phần ma khí trong ngoài cơ thể vô cùng nhuần nhuyễn

Nhìn như bước đi thong thả dạo chơi lại hình thành một loại trùng kích cùng áp lực tâm lý lớn lao

Đây là phong phạm của một tông sư ma đạo Ngư Dương quốc

Rốt cuộc, Tam U lão ma dừng bước, đôi mắt u ám bình tĩnh nhìn chằm chằm ma đạo tân tú trước mắt:

- Thạch Thiên Hàn, ngươi chạy khỏi Bắc Tần vài chục năm, lão phu cũng đợi ngươi tròn hai mươi tám năm

Đợi ngươi tròn hai mươi tám năm

Hàm nghĩa trong những lời này dường như ám chỉ cái gì

Hai mươi tám năm, có tuyệt đối đủ thời gian chuẩn bị, cũng khiến những chuẩn bị sau đó hắn bố trí có nắm chắc tuyệt đối

Mà Dương Phàm trở về dường như là tự chui đầu vào lưới

- Hai mươi tám năm, thân nhân, bằng hữu, tất cả người liên quan đến ngươi, lão phu không từng động vào một sợi lông

Trên mặt Tam U lão ma hiện ra nụ cười:

- Ngươi có biết, đó là vì sao không?

Thạch Thiên Hàn lẳng lặng đứng trong hư không, thật sự có chút tò mò

- Đó là bởi vì, lão phu muốn cho lòng ngươi có vướng bận. Chỉ cần những người này vẫn còn, bất kể ngươi chạy bao xa, cũng có một ngày ngươi sẽ trở về

Trong mắt Tam U lão ma dần lộ ra vài tia lăng lệ:

- Lão phu không sợ ngươi trở về, ngược lại lo lắng ngươi không chịu trở về

Thạch Thiên Hàn nghe lời nói ấy, hơi lộ vẻ suy tư, cảm giác Tam U lão ma này thực sự có khí khái của một ma đạo tông sư

Hắn ta không sợ tân tú Thạch Thiên Hàn này kỳ tích quật khởi, thậm chí đầy cõi lòng tin tưởng chờ mong một ngày hắn cường đại, trở về Bắc Tần

Phần tin tưởng này, phần ý chí này, không sợ khiêu chiến, lại càng không ức hiếp tiểu bối

Đột nhiên, Thạch Thiên Hàn bỗng thấy tâm thần chấn động, cơ hồ giật mình một cái

Khoảnh khắc vừa rồi, hắn gần như về phương diện tinh thần ý chí bị tin tưởng và ý chí của đối phương thuyết phục

Hắn thoáng giật mình hiểu ra, trận chiến trước mắt không chỉ là giao phong về thực lực, càng là giao phong toàn diện đấu chí đấu tâm

Tam U lão ma không hổ là ma đạo tông sư, ý chí chiến đấu không ngờ cường đại như vậy. Trong lúc bâng quơ hời hợt mà đã sáng tạo được một điểm cao về tâm linh trong trận chiến sắp tới

- Ha ha…

Thạch Thiên Hàn cười dài một tiếng:

- Tam U lão ma. ngươi thật sự rất mạnh, nhưng lại không bằng âm mưu tính kế của ngươi, ý chí khí phách của ngươi cũng rất lớn, nhưng xa không bằng một người đã chết

- Người đã chết?

Vẻ u ám trong hai tròng mắt Tam U lão ma chợt lóe

Nửa câu đầu, Thạch Thiên Hàn châm chọc hắn lẫn lộn đầu đuôi, thực lực không bằng âm mưu tâm kế

Nửa câu sau, điểm cao tâm linh Tam U lão ma cố ý tạo ra cũng tự sụp đổ

- Chẳng lẽ các hạ đã quên, hai mươi tám năm trước, một võ giả Kim Đan kỳ, một kích phát ra trước khi chết lại suýt nữa đánh thương nặng gần chết Nguyên Anh bậc cao ngươi

Khóe miệng Thạch Thiên Hàn hơi nhếch lên

- Vô Song?

Tam U lão ma sắc mặt khẽ biến, lập tức hơi khinh thường nói:

- Một Võ tu nhỏ bé không đáng kể

- Thật vậy chăng?

Thạch Thiên Hàn như cười như không nhìn về phía hắn

Tam U lão ma nao nao, sâu trong tâm linh hắn vĩnh viễn không quên một kiếm chí tử kinh thiên địa, khiếp quỷ thần, siêu việt thiên cổ

Một kiếm đó không chỉ đánh hắn bị thương nặng, càng xâm nhập vào tâm linh hắn, thậm chí để lại một khe hở về mặt cảnh giới

Sau khi bị một kiếm của Vô Song thương đến linh hồn, hắn thậm chí tốn mất mười năm mới bù lại hoàn thiện khe hở về cảnh giới kia

Giờ phút này lại bị Thạch Thiên Hàn nhắc tới, trong mắt đối phương dường như có thâm ý

- Tam U lão ma, ngươi khổ chờ Thạch mỗi hai mươi tám năm, không phải là muốn cắn nuốt U Minh Ma Diễm của ta, cho dù thực lực ngươi tăng mạng, tu vi tăng tiến một tầng, bất kể ngươi mạnh bao nhiêu, chung quy chỉ có lực lượng cùng trí tuệ của một người. Mà ta không phải một người chiến đấu

- Không phải một người?

Tam U lão ma biến sắc, thân thức vội vàng đảo qua bốn phía

- Vô Song tuy chết, tinh thần ý chí mãi bất diệt. Giờ phút này, hắn đang cùng ta kề vai chiến đấu. Ý chí và quyết tâm ta giết ngươi càng mạnh, thậm chí từng thề độc linh hồn, càng thêm không có bất kỳ đường lui. Cho nên, mặc kệ ngươi mạnh bao nhiêu, cho dù có thể lấy được ưu thế nhất thời, nhưng sớm muộn sẽ chết trong tay chúng ta

Tín niệm cùng ý chí chiến đấu trong mắt Thạch Thiên Hàn bừng bừng tăng lên, mơ hồ đột phá một gông cùm xiềng xích nào đó

Giờ khắc này, ý chí chiến đấu của hắn bước vào một tầng khác, ma khí quanh thân vận chuyển càng thêm trôi chảy như ý, tinh thần ý niệm càng thêm nhạy bén thông suốt

Trong giao phong tinh thần áp lực lớn lao như vậy, không ngờ ý cảnh của Thạch Thiên Hàn lại tăng thêm một tầng

Tam U lão ma trộm gà không được còn mất nắm gạo, chỉ sợ hối hận không kịp

- Đến đây, cùng ta đường đường chính chính đánh một trận. Thạch Thiên Hàn ta không sợ trời không sợ đất, trong thiên địa này không có bất cứ người nào có thể khiến ý chí của ta lùi bước, cho dù ngươi có mạnh hơn chục lần.

Ma vân cuồn cuộn trên đỉnh đầu Thạch Thiên Hàn ầm ầm quay cuồng, ý chí kiên cường bất khuất thanh âm kinh sợ thiên địa, khiến tất cả đều ảm đạm không ánh sáng

Đây là ý chí tinh thần chí cường chí thắng, nó không chỉ khiến Thạch Thiên Hàn đột phá về trình tự tinh thần, càng khiến cho lực lượng hắn tăng trưởng vô hạn chế

Chiến ý trong mắt hắn dường như trong khoảnh khắc thiêu đốt cả bầu trời, ma khí quay cuồng rít gàu kia theo một chưởng hắn đánh ra hóa thành hắc long hủy thiên diệt địa

Khắp hư không đều bị ma uy cùng ý chí đó tràn ngập

Sắc mặt Tam U lão ma đầu tiên là âm trầm, rồi lập tức khôi phục bình tĩnh, vẫn như trước một tay sau lưng, một chưởng chậm rãi vung lên, không có ma khí mênh mông, không có uy áp kinh thiên

Chỉ vẻn vẹn vung lên như vậy, lòng bàn tay phát ra vằn sáng màu đen tĩnh mịch không tiếng động

Phanh… Ầm!

Chân trời cuồn cuộn ma vân cùng uy áp khôn cùng trong khoảnh khắc nổ tung, trong phạm vi mười mấy dặm đều bị mây u ám vô hình bao phủ, ma khí chấn động tràn ngập mỗi một góc quanh thân

Đằng đằng đằng

Tam U lão ma một tay sau lưng bị mạnh mẽ đầy lùi ra mấy trượng, trong mắt lộ ra kinh hãi, rung động thật sâu bởi cố khí thế cùng ý chí cường đại không ai bì nổi kia

Ma vân cuồn cuộn quay cuồng cùng ma khí xông tận trời tức thì nổ tung khiến cho thiên địa linh khí trong phạm vi mấy chục dặm như nước sôi sùng sục

Trong thiên địa, mây u ám tràn ngập, chiến đấu giữa hai cường giả ma đạo Nguyên Anh của Ngư Dương quốc mới vừa bắt đầu

Tam U lão ma lộ vẻ kinh dị hoảng sợ, thân hình liên tục lui về phía sau mấy trượng, cảm giác được lực lượng tinh túy ma đjao kinh sợ núi sông, bá đạo đến cực điểm

Dưới tình huống như thế, vài trăm năm nay, lần đầu tiên hắn bị cùng bậc Nguyên Anh chính diện đánh lui vài bước

Đây là chuyện hắn hoàn toàn chưa lường trước đến

Phốc!

Thân hình Thạch Thiên Hàn tại chỗ lắc lư, không lui ra sau một bước, nhưng lại phun ra một búng máu, bị chút nội thương

Tuy nhiên, ý chí cùng chiến ý cường đại trên người hắn lại hoàn toàn chiến thắng Tam U lão ma

Luận thực lực tu vi, chênh lệch giữa hai người thật lớn

Thạch Thiên Hàn bước vào Nguyên Anh sơ kỳ mới được mấy năm

Mà Tam U lão ma hai trăm năm trước đã bước vào Nguyên Anh trung kỳ, giờ phút này lại đạt tới trung kỳ đỉnh, tiếp cận cảnh giới hậu kỳ

Về phần thần thông công pháp, hai người đều luyện Cửu U ma công

Thạch Thiên Hàn chiếm được công pháp ba cuốn hợp nhất càng hoàn chỉnh, công pháp của Tam U lão ma mặc dù không bằng hắn, nhưng tu luyện ma công vài trăm năm, vận dụng lực lượng cùng kinh nghiệm hỏa hầu có ưu thế thật lớn

Cho nên, về mặt công pháp, Thạch Thiên Hàn không chiếm nhiều ưu thế

Dưới tình huống như vậy, Tam U lão ma với tu vi Nguyên Anh trung kỳ đỉnh cùng nền tảng vài trăm năm ma công thâm hậu chiếm cứ ưu thế tuyệt đối

Nhưng mà một kích vừa rồi, Thạch Thiên Hàn dựa vào ý chí chiến đấu cùng khí thế cường đại chính diện đánh lui Tam U lão ma

Mặc dù bởi vậy hắn bị thương nặng, nhưng là về mặt tâm linh lại khiến Tam U lão ma rung động thật sâu, cảm giác sâu sắc được chiến ý cùng quyết tâm không chết không ngừng của người này

- Đến phiên ta ra tay

Con ngươi u ám của Tam U lão ma cũng như biển rộng sâu không lường được. Hắn không có khí thế kinh thiên của đối phương, nhưng toàn thân lại ngưng luyện đến mức tận cùng

- Đánh đánh đánh!

Thạch Thiên Hàn cũng không để ý lời hắn nói, cũng không quản thương thế trong cơ thể, ma khí khổng lồ cuồng bạo như hắc long rít gào, quyền cước đều sử dụng, hung hăng công kích qua

Tam U lão ma không nghĩ tới người này lại cường hãn như thế, trong mắt lóe lệ quang, bàn tay vỗ ra tầng tầng quầng sáng màu đen co rút tới mức tận cùng, giao kích cùng một chỗ với Thạch Thiên Hàn

Ầm ầm ầm…

Trong khoảnh khắc va chạm, hai chân Thạch Thiên Hàn như ảo ảnh, tốc độ chân đá ra tăng thêm vài lân

Gần như trong một chớp mắt, hắn đá ra công kích nhiều gấp vài lần bình thường, hơn nữa lực lượng càng thêm mạnh mẽ

Trong mắt Tam U lão ma thoáng hiện vẻ hồi hộp, thân hình như quỷ mị trong nháy mắt lùi sau mười mấy trượng, thoát khỏi Thiên Sơn Vạn Ảnh Cước đáng sợ kia

Sắc mặt hắn âm trầm, chỉ cảm thấy hai chân run lên phát đau, thậm chí bị một chút thương nhẹ

Nếu không phải tu vi thực lực hắn ổn định đè Thạch Thiên Hàn một bậc, nếu không đã bị đối phương đánh cho bị thương

- Hảo tiểu tử!

Trong mắt Tu lần đầu tiên lộ ra một tia kính giận, ma khí trong cơ thể như nước lũ tràn ra khiến Thạch Thiên Hàn cảm nhận được nguy cơ.

Hiển nhiên Tam U lão ma bị đánh nổi giận, bùng nổ trong áp lực nặng nề

- Đến đây đi. Nếu ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại, vị trí ma đạo đệ nhất Ngư Dương quốc chỉ sợ phải đổi chủ

Thạch Thiên Hàn cười lạnh trào phúng một tiếng, thân hình “bá” một cái, hóa thành tàn ảnh cuốn vào cùng một chỗ với Tam U lão ma

Tam U lão ma gần như đồng thời ra đòn, hai ma ảnh hỗn chiến cùng một chỗ, khiến cho mây đem u ám chân trời quay cuồng, bốn phía cát bay đá chạy, dư ba cường đại nhộn nhạo phạm vi mười mấy dặm

Thiên địa dưới mây đen u ám chỉ còn lại hai ma ảnh giống như mãi mãi trường tồn này, tiếng giao kích nổ vang như sấm rền, chấn động linh hồn, khiến sinh linh quanh đó kinh hãi vỡ mật

Trong chiến đấu liên tục, hai người khi thì gần nhau, khi thì như ảo ảnh đuổi nhau đan xen, làm cho người ta nhìn không kịp

Cường giả Nguyên Anh bình thường nếu nhìn thấy chiến đấu cấp bậc này nhất định biến sắc kinh hãi, lui được bao xa thì lui

Cũng không biết chiến đấu bao lâu, khí thế Thạch Thiên Hàn mãnh liệt như thế, khuôn mặt Tam U lão ma trầm tĩnh như nước

Vút… Bá!

Hai người đồng thời nhoáng lên, cách xa nhau trăm trượng giằng co từ xa

Một phen chiến đấu vừa rồi, đều là giao đấu lực lượng ma đạo thuần túy, không có bất kỳ hoa mỹ nào

Giờ phút này, sắc mặt Thạch Thiên Hàn tái nhợt, trên người khắp nơi đổ máu, hơi hơi thở dốc, nhưng ý chí chiến đấu trong mắt thiêu đốt hừng hực, đủ để khiến bất kỳ đối thủ nào thấy run sợ

Hô hấp của Tam U lão ma hơi nặng nề, sắc mặt âm trầm, xương cốt có chút phát đau

Tổng thể chiến đấu, Tam U lão ma bị áp chế hồi lâu nhưng không bị thương tổn thực chất. Thạch Thiên Hàn về mặt ý chí chiến đấu hơi ép một bậc, nhưng bị thương không nhẹ

Có thể đánh thành như vậy, hoàn toàn là kết quả tinh khí thần, ý chí của Thạch Thiên Hàn tăng cao, phát huy vượt trội

Chiến đấu tiếp theo khẳng định sẽ không giới hạn bởi quyền cước

Trận giao tranh nguyên thủy vừa rồi khiến hai người đối với thực lực đối phương có một đánh giá đại khái

Ông… chi chi…

Trong tay Tam U lão ma xuất hiện một cây trường mâu trầm trọng đen thui, mặt trên tia điện màu lam thẫm hỗn loạn, ẩn chưa khí tức hủy diệt áp lực

Lúc trước, Tam U lão ma dựa vào Cổ bảo này ra đòn từ ngoài vài dặm cứu Viên U Thanh một mạng, suýt nữa khiến Thạch Thiên Hàn bị thương

Thạch Thiên Hàn tâm thần chấn động, cảm giác sâu sắc sự đáng sợ của Cổ bảo trong tay Tam U lão ma

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nhấc tay, một thanh ma kiếm răng nhọn hình dạng dữ tợn máu tanh bá đạo xuất hiện trong tay hắn

Ông… ông… ông!

Ma Hoàng Kiếm rung lên, phát ra từng tiếng ngân phát tiết nặng nề trong lòng, kiếm khí sắc bén xông lên tận trời khiến mây đen tan tác, thanh thế rầm rộ

Đây chính là lợi bảo công kích đã được tấn chức xếp vào hàng pháp bảo cửu phẩm đỉnh cấp

Nó chẳng những là lợi bảo công kích, càng là thanh kiếm ma đạo bá giả máu tanh dữ tợn

Kiếm vừa ra, uy thế cùng ma khí lăng lệ vô hình trung bắt đầu giao phong cùng trường mâu trầm trọng đen thui phát ra khí tức hủy diệt áp lực của Tam U lão ma

- Kiếm khí ma đạo bá giả

Tam U lão ma gắt gao nhìn chằm chằm Ma Hoàng Kiếm trong tay Thạch Thiên Hàn, hơi lộ vẻ khác thường, kinh ngạc vô cùng

Trong mắt hắn hiện lên một tia tham lam nhàn nhạt, hiển nhiên có vài phần nhòm ngó thanh kiếm này

- Kiếm này gọi là gì?

Tam U lão ma hỏi

- Ma Hoàng Kiếm!

Thạch Thiên Hàn chậm rãi phun ra ba chữ

- Bá Hoàng Mâu

Trường mâu trầm trọng đen thui trong tay Tam U lão ma phóng ra một cỗ khí hủy diệt mơ hồ muốn đâm thủng hư không, trên thân lại lóe ra tia điện màu lam thẫm càng làm cho người ta kinh hãi run sợ

Về mặt phẩm chất tài liệu, hai kiện pháp bảo này dường như ngang nhau

Một thứ chứa khí ma đạo bá giả, đồng thời là lợi bảo công kích. Một thứ là Cổ bảo ẩn chứa khí tức hủy diệt, càng được phụ gia lực lượng lôi điện ma đạo hiếm thấy

Cách xa nhau trăm trượng, vũ khí trong tay hai người đều ngân lên không chút yếu thế

Nếu có thể đem hai thanh vũ khí ma đạo này hoàn toàn đúc vào làm một, nhất định có thể tạo ra thứ càng cường đại hơn

Hai người cũng không lập tức ra đòn, đang tiến hành một phen giao phong ý chí tinh thần. Khí thế từ từ kéo lên, tinh khí thần toàn thân lại hội tụ đến đỉnh điểm.

Ma khí trong thiên địa bởi vì hai người giao phong mà sinh ra ma sát kịch liệt, lôi điện vang lên

Một bên là lão ma chấn nhiếp Ngư Dương quốc vài trăm năm, một bên là ma đạo tân tú quật khởi như sao chổi

Tranh đấu giữa bọn họ sẽ quyết định địa vị bá chủ ma đạo của Ngư Dương quốc

- Đi…

Ma khí hùng hậu chấn động nhộn nhạo trên cánh tay Tam U lão ma, tay cầm Bá Hoàng Mâu tia điện lam thẫm vờn quanh cấp tốc xoay tròn, “Hô… vút” một tiếng, cắt qua hư không, tiếng gào thét như sấm động khiến máu sôi trào

Theo huyễn quang u ám lóe qua, khí tức hủy diệt áp lực trầm trọng tràn ngập hư không trên đỉnh đầu hai người

Thạch Thiên Hàn gần như cùng lúc ra tay, Ma Hoàng Kiếm “Xuy.. vút” một tiếng, mang theo một thân ma khí hùng hậu của hắn, kiếm khí sắc bén đến tận xương xoay tròn giao nhau hóa thành hắc long kinh thiên động địa, khiến quỷ thần run rẩy

Hắc long xoay tròn giống như con sóng tử vong dường như muốn giãy khỏi mọi gông cùm xiềng xích trong thiên địa này

Hai thanh vũ khí bá giả ma đạo ngưng tụ đến tận cùng lấy khí thế lôi đình vạn quân xẹt qua trong hư không tạo thành hai đường cong màu đen, tiếng sét rung động khiến gió mây biến sắc, bầu trời ảm đạm

Giờ khắc này, bầu trời mây u ám bao phủ dường như ngừng lại, hô hấp đình chỉ, tim ngừng đập

Hết thảy dường như đều đứng yên

Tốc độ của hai thanh vũ khí kỳ thực hơn tốc độ sử dụng độn thuật của Nguyên Anh mấy lần, nhưng lại khiến chi hết thảy động tác xung quanh trở nên thong thả như sên bò

Rốt cục khi hô hấp sắp không nín được, khi trái tim sắp nhảy lên cổ họng, khắp bầu trời đột nhiên chấn động, ma khí mênh mông, cuồn cuộn cùng mây u ám bỗng nhiên bị đánh xơ xác

Đang… Đinh!

Tiếng kim loại va chạm vang lên, lúc này mới rơi vào tai đánh tan áp lực nặng nề, xua tan mây đen u ám vô tận

Ánh mặt trời lộ vẻ nhu hòa như vậy, cơ hồ có chút hoa mắt

Hai thanh vũ khí ma đạo bá giả nhất tề văng ra, ma khí cuồn cuộn như núi lửa phun trào, tản mát ra bốn phương tám hướng

Phốc!

Thạch Thiên Hàn phun ra một búng máu, vẻn vẹn nắm lấy Ma Hoàng Kiếm bắn ngược về, hắc quang trên thân kiếm ảm đạm vô cùng

Tam U lão ma kêu lên một tiếng đau đớn, cánh tay nắm chặt Bá Hoàng Mâu run lên không thôi, mặt lộ vẻ ngưng trọng, dùng thái độ hoàn toàn mới nhìn về phía Thạch Thiên Hàn

Thạch Thiên Hàn quật khởi như sao chổi, chỉ vẻn vẹn vài chục năm ngắn ngủi

Nhưng mà hắn lại có được thành tựu khiến Tam U lão ma ko dám tưởng tượng

Càng thêm đáng sợ là ý niệm chiến đấu của đối phương mạnh mẽ không thôi, không sợ trời không sợ đất, không e ngại bất kỳ cường giả nào. Chiến ý thiêu đốt cùng ý chí chiến đấu đủ khiến bất kỳ đối thủ nào rung động tâm thần

Tuy rằng Tam U lão ma thắng ổn một bậc, nhưng về mặt tâm linh, hắn lại hoàn toàn bại bởi đối phương

Không khí ngưng trệ một loại khí tức kỳ lạ, sắc mặt Thạch Thiên Hàn tái nhợt, khóe miệng tràn máu

Lần giao phong vừa rồi, đã vượt qua Nguyên Anh trung kỳ đỉnh

Thạch Thiên Hàn bị thương hoàn toàn nằm trong dự đoán của Tam U lão ma. Nhưng so với tưởng tượng của hắn thì nhẹ hơn rất nhiều

- Tam U lão ma… Rất tốt, ngươi rất mạnh, ngươi không bị thương đúng không?

Trên mặt Thạch Thiên Hàn không có bất kỳ một tia ý bại nào, thậm chí trên mặt còn lộ ra vài tia tươi cười thuộc về người thắng

Ngược lại, ánh mắt Tu hơi ảm đạm, sắc mặt càng thêm âm trầm

Đột nhiên, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thạch Thiên Hàn:

- Bằng vào một bầu nhiệt huyết ý chí chiến đấu, không đủ cho Nguyên Anh sơ kỳ như ngươi có thể chống lại lão phu lâu như thế!

Trong mắt Tam U lão ma lóe lên vẻ âm lệ, chất vấn:

- Có phải ngươi đã chiến được Cửu U – Hạ Quyển? Ta đã cảm nhận được một số huyền ảo trong công pháp của ngươi. Huyền ảo này, ta tìm hiểu vài trăm năm, nhưng vẫn kém ngươi một bậc

- Ha ha ha…

Thạch Thiên Hàn cười dài, mặt đầy thâm ý nhìn về phía Tam U lão ma:

- Tam U lão ma, ngươi đã bước vào cảnh giới hậu kỳ, nếu không làm sao có thể toàn thân trở ra trong chiến đấu vừa rồi?

Cảnh giới hậu kỳ

Chẳng lẽ Tam U lão ma thật sự tấn chức Nguyên Anh đại tu sĩ?

Chi chi… Xẹt!

Hai mắt của Thạch Thiên Hàn cùng Tam U lão ma dường như va chạm bắn ra tia lửa trong hư không.

Cùng lúc đó, trong Quỷ Linh Bảo cách nơi đây mấy trăm dặm

- Cảnh giới hậu kỳ

Dương Phàm đang vơ vét các nơi mật thất kho báu trong Quỷ Linh Bảo, thân hình bỗng nhiên cứng đờ, chợt thở dài nói:

- Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, hành động ném đá dò đường của ta cuối cùng thăm dò ra chi tiết chân chính của hắn

Từ khi trở về Bắc Tần tới nay, thực lực trận doanh Dương Phàm dần dần lớn mạnh, nhưng không có chân chính bố cục thiết kế giết Tam U lão ma

Tam Ma Môn đương nhiên là một phương diện, nguyên nhân càng trọng yếu hơn là Dương Phàm không thể xác định được tu vi chân chính và thực lực của Tam U lão ma

Nếu Tam U lão ma thực sự chỉ là Nguyên Anh trung kỳ đỉnh, Dương Phàm tự nghĩ có thể nắm chắc bố cục tiêu diệt hắn

Nhưng nếu Tam U lão ma tấn chức cảnh giới hậu kỳ, như vậy nhất định sẽ có một trận chiến càng thêm kéo dài, nguy hiểm

- Nguyên Anh hậu kỳ

Dương Phàm ngược lại thở nhẹ một hơi dài, tảng đá trong lòng rốt cục hạ xuống

Theo sau, hắn vội vàng tận dụng thời gian vơ vét các nơi mật thất kho báu trong Quỷ Linh Bảo

Là một đại phái nhất lưu truyền thừa mấy ngàn năm, nột tình thâm hậu, tài nguyên tài liệu tu tiên nhiều không đếm xuể

Mà ở một bên khác, theo tu vi chân chính của Tam U lão ma bị vạch trần, lần đầu giao phong giữa ma đầu lâu đời cùng ma đạo tân tú cuối cùng cũng đi vào kết thúc

Trải qua một phen kịch chiến vất vả cùng với một kích kinh thiên cuối cùng, sắc mặt Thạch Thiên Hàn tái nhợt, bị thương không nhẹ

Nhưng khí thế cùng ý chí chiến đấu trên người hắn không chút nào yếu bớt, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tam U lão ma

- Ngươi liền khẳng định như vậy?

Tam U lão ma hai tay chắp sau lưng, trong mắt hiện lên một tia tinh quang, nhưng lại có vẻ khí định thần nhàn

- Phải hay không, rất nhanh sẽ biết rõ

Thạch Thiên Hàn hít sâu một hơi, ma khí trên người dần dần thu lại, chiến ý bắt đầu biến mất

Tam U lão ma nheo hai mắt, đùa cợt nói:

- Ngươi muốn ngưng chiến? Nếu là như thế, cũng coi như ngươi đã bại bởi lão phu

- Trận chiến hôm nay, Thạch mỗ thua, hơi kém một chút, có gì không dám nhận? Huống chi, sâu trong nột tâm, Thạch mỗ cho rằng, người thắng là ta…

Khóe miệng Thạch Thiên Hàn hơi nhếch lên, không chút nổi giận, dường như người thắng chân chính là chính mình

Tam U lão ma nghe lời ấy, thần sắc khẽ biến, nhưng trong nội tâm lại cảm thấy một trận vô lực

Trải qua trận chiến này, Tam U lão ma công lực thâm hậu, ma công tinh thuần có thể so với tông sư, tu vi lại càng vượt xa hắn

Thạch Thiên Hàn bị thương, Tam U lão ma không bị thương tổn thực chất gì, hơn phân nửa là có quan hệ với tu vi thực lực hậu kỳ của hắn

Nếu từ mặt này mà nói, Thạch Thiên Hàn thua

Nhưng trong quá trình chiến đấu, Thạch Thiên Hàn nhiều lần lấn át đối phương về mặt tinh thần ý chí, chiếm thế thượng phong

Cho dù thua, cũng là kết quả đương nhiên, không uổng, không hối hận

Tuy bại nhưng quang vinh, đủ để hình dùng trạng thái của Thạch Thiên Hàn

Ngược lại Tam U lão ma về mặt thực lực hơi thằng một chút, nhưng về tâm linh lại bại bởi đối phương

Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ bị Thạch Thiên Hàn vượt qua, chết trong tay đối phương

Sắc mặt Tam U lão ma biến đổi không ngừng, hơi thở thêm ồ ồ, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thạch Thiên Hàn:

- Ngươi chiếm được Cửu U – Hạ Quyển?

- Đúng vậy, ta chiếm được rồi

Thạch Thiên Hàn lạnh lùng cười, châm chọc nói:

- Ngươi có phải là muốn cướp lấy bằng mọi giá?

Tam U lão ma hơi ngây ra, dường như thực sự bị Thạch Thiên Hàn nói đúng tâm sự

Hắn rất động tâm, thậm chí hơi run rẩy:

- Cửu U – Hạ Quyển… Cửu U – Hạ Quyển… Nếu có thể có được quyển này, ma công của ta nhất định có thể tinh tiến một phần. Nếu có thể cắn nuốt U Minh Ma Diễm của người này, tấn chức Tứ U Ma Diễm, Bắc Tần này sẽ không có người có thể chống lại ta

Hai mắt hắn nháy lên tham lam cùng sát ý làm người ta thấy tim đập nhanh

Hô ~~~

Đột nhiên, quanh thân Tam U lão ma ma khí một trận rung động, một cỗ lực lượng đáng sợ hơn gấp đôi lúc trước như cấm kỵ phóng thích ra

Thân thể Thạch Thiên Hàn khẽ run lên, cảm nhận được một nguy cơ trí mạng

Đây là lực lượng khủng bố sau Nguyên Anh đại thành mới có thể có được

So với tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, trung kỳ bình thường, chênh lệch liền giống như đứa bé cùng tráng hán

Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần gọi chung là tu sĩ bậc cao

Ba cảnh giới tu tiên này được gọi là “Thần thông tam giai”, là thời kỳ thần thông pháp lực tăng mạng. Cho dò là giữa tiểu giai trong cùng một cảnh giới lớn, thực lực cũng có chênh lệch rất lớn

Đặc biệt là cảnh giới hậu kỳ, là đại thành trong cảnh giới, thần thông pháp lực đột nhiên tăng mạnh, xưng là “cùng giai đại tu sĩ”

Hàm nghĩa này cũng là “cùng giai đại thành”

Về phần cảnh giới đại viên mãn, chẳng qua là viên mãn về lực lượng cảnh giới, chênh lệch với cảnh giới hậu kỳ cũng không lớn, cho nên đồng giai viên mãn đại thành cũng nằm trong phạm trù cùng giai đại tu sĩ

- Thạch Thiên Hàn, vốn lão phu không tính bại lộ tu vi hậu kỳ, nhưng là hấp dẫn trên người ngươi thực sự quá lớn

Thanh âm Tam U lão ma dường như từ vực sâu trống trải truyền đến, sát khí cùng tham lam trong mắt càng dày đặc

Giờ phút này, ngay cả người ngốc cũng hiểu rõ dụng ý của hắn

- Cấm Pháp Chỉ Hoàn… Ma Hoàng Kiếm… Cửu U – Hạ Quyển

Thanh âm Tam U lão ma hơi run rẩy, dường như là vì hưng phấn quá độ mà không thể khống chế

Khí tức của Nguyên Anh hậu kỳ đại tu sĩ hoàn toàn phóng thích, trong phạm vi một trăm tám mươi dặm đều tràn ngập uy áp khủng bố khiến người run sợ

Thân trong cảnh này, Thạch Thiên Hàn đột nhiên nghĩ đến một người. đó là Tam Sát Nam Đế của Thiên Cầm Nội Hải

Từng ở trên Thiên Nhạc Viên, Tam Sát Nam Đế tiêu diệt Nguyên Anh sơ kỳ Thanh Long hộ pháp tựa như bóp chết một con kiến

Đương nhiên, Tam Sát Nam Đế là nhân vật phong vân thực lực tiếp cận mười hai cường giả mạnh nhất Thiên Cầm Nội Hải

Tam U lão ma có lẽ hơi kém hắn một bậc, nhưng hai người ít nhất là cường giả cùng cấp

Ở trong phạm vi rộng lớn của 13 nước Bắc Tần, nhân vật có thể sánh vai với Tam U lão ma chỉ có ba đại tu sĩ cao cao tại thượng

Cường giả như vậy, cho dù đặt trong khu vực Thiên Cầm Nội Hải cũng hết sức ít ỏi

- Đi chết đi…

Sát khí trong mắt Tam U lão ma như thực chất bắn ra, thân hình trong hư không kéo ra một mảnh hư ảnh

Ba ~~~

Ô quang nhoáng lên một cái, một chưởng của Tam U lão ma đã chụp đến trước người Thạch Thiên Hàn

Bất kể là tốc độ, nhanh nhẹn, lực lượng đều đại tới một trình độ hoàn toàn mới

Thạch Thiên Hàn bằng vào ý thức chiến đấu hơn người miễn cưỡng đưa tay chắn ngang trước mặt

Thình thịch!!!

Lực lượng cường đại khó tin trực tiếp đánh bay Thạch Thiên Hàn, cả cánh tay run lên, gần như gãy lìa

Cửu U ma khí hủy diệt tràn vào trong cơ thể hắn, càng tạo thành thương tổn to lớn, làm hắn thương càng thêm thương

Vốn là Nguyên Anh đại tu sĩ, lại thêm Cửu U ma công toàn lực xuất kích, vậy uy lực thiết tưởng không chịu nổi

Thạch Thiên Hàn chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, kém hắn hai tiểu cảnh giới, chênh lệch này như một cái khe rộng rất khó bù lại

Phốc!

Thạch Thiên Hàn điên cuồng phun ra một búng máu, thân thể bay ra, Tường Vân Ngoa dưới chân run lên, trong hư không chợt lóe ánh bạc hình cong, lao về phương xa

- Muốn chạy? Hôm nay ta đã lộ ra tu vi hậu kỳ, ngươi nhất định phải ngã xuống nơi đây

Hai chân Tam U lão ma nhẹ đạp trong hư không, mỗi một bước đều có thể bay vọt vài chục trượng, so với Thạch Thiên Hàn có Tường Vân Ngoa còn muốn nhanh hơn

Thạch Thiên Hàn sắc mặt lạnh lùng, trong tay đột nhiên có thêm một giọt chất lỏng màu lam mỹ lệ

Không chút do dự, hắn ăn một giọt thứ phẩm Nghịch Linh Huyết còn lại không nhiều này vào

Ở Thiên Cầm Nội Hải, lúc truy kích chiến đấu cùng hai Nguyên Anh Âm Hồn thượng nhân, Thạch Thiên Hàn đã tiêu hao thứ phẩm Nghịch Linh Huyết hơn phân nửa, hiện tại cơ bản đã sắp hao hết

- Hả?

Tam U lão ma phát hiện khí tức trên người Thạch Thiên Hàn có rung động quỷ dị

Chỉ thấy cơ bắp toàn thân Thạch Thiên Hàn bành trướng, bên ngoài ngưng tụ một lớp màng ánh sáng màu lam, trong mắt lóe lên một tia tinh mang màu lam khiến người ta không rét mà run

Chỉ một thoáng, khí tức trên người Thạch Thiên Hàn đột nhiên tăng vọt, khí thế gần như tăng gấp đôi

- Thạch mỗ thật muốn nhìn một chút, Nguyên Anh đại tu sĩ mạnh như thế nào?

Trong mắt Thạch Thiên Hàn chợt lóe hàn quang màu lam, “bá” một tiếng, bay vọt trở về, “ầm ầm ầm” liên miên đá ra mấy đá

Trên mặt Tam U lão ma hiện lên vẻ châm chọc, thân hình nhoáng lên một cái, vọt đến cạnh người hắn, nhẹ nhàng bâng quơ đánh ra một chưởng, lại khiến cho vùng hư không kia sinh ra một loại áp bách quỷ dị

Nhưng sau khi Thạch Thiên Hàn ăn thứ phẩm Nghịch Linh Huyết, thực lực tăng mạnh, cũng không đến mức không có sức phản kháng

Ầm ầm ầm…

Hai người giao phong như tia chớp, kinh tâm động phách, tốc độ nhanh đến khó tin

Sau thời gian hai ba hô hấp, chỉ nghe “ầm” một tiếng, thân thể Thạch Thiên Hàn bay vọt ra mấy chục trượng, sắc mặt trắng bệch

Ba ~

Trong tay Thạch Thiên Hàn xuất hiện một cây hắc phiến phong cách cổ xưa, một cỗ khí tức âm trầm lạnh băng phát ra truyền đến

- U Minh Pháp Phiến?

Khóe miệng Tam U lão ma nhếch lên:

- Không tồi, tài sản trong tay ngươi không ngờ không kém lão phu

Dứt lời, trong tay hắn xuất hiện một cây quạt lông hình thù kỳ lạ từ mấy sợi lông sắc màu vàng lóe ra ánh vàng nhàn nhạt

Càng thêm kỳ lạ chính là chuôi quạt lông màu vàng này là dạng xương, kiên cố rắn chắc

- Bằng Vũ Phiến?

Thạch Thiên Hàn bật thốt lên, cả kinh thất sắc

Từ sau khi biết được lai lịch U Minh Pháp Phiến, hắn từng nghiên cứu rất nhiều Cổ bảo, bao gồm cả tám bảo phiến

Cây quạt lông màu vàng trước mắt này chính là một trong tám bảo phiến: Bằng Vũ Phiến

Bằng Vũ Phiến: bảo phiến dùng lông thần thú Kim Sí Đại Bằng trong truyền thuyết làm thành, có thể phát động Cụ Phong phạm vi lớn, uy lực tuyệt luân. Nghe nói phiến này còn có diệu dụng khó tin khác

Đều là một trong tám bảo phiến, U Minh Pháp Phiến cùng Bằng Vũ Phiến đều có sở trường riêng

U Minh Pháp Phiến là linh hồn sát khí hiếm thấy, nhưng khuyết thiếu vật lý pháp thuật thương tổn. Mà Bằng Vũ Phiến có thần thông phạm vi lớn cùng diệu dụng khác, nhưng khó có thể tổn thương tới linh hồn

- Ha ha. Chẳng lẽ chỉ ngươi có kỳ ngộ, lão phu không thể có?

Khóe miệng Tam U lão ma hơi nhếch lên, lộ ra vài tia trào phúng

Thạch Thiên Hàn bỗng nhớ tới lúc Cửu U Bí Cảnh mở ra bốn trăm năm trước, Tam U lão ma từng đi vào

Bằng Vũ Phiến này khẳng định là hắn có được từ Cửu U Đài trong Cửu U Bí Cảnh

Đồng thời, hắn cũng hiểu được lời nói của Tam U lão ma rất có đạo lý

Dựa vào đâu mà chỉ cho phép mình có kỳ ngộ, người khác không thể có?

Đồng thời Dương Phàm tiến bộ, địch nhân của hắn cũng tiến bộ

Thế giới này có xu thế phát triển, hết thảy mọi thứ đều biến hóa

- Hôm nay liền cho ngươi nếm thử uy lực Bằng Vũ Phiến của ta. Từ khi có nó tới nay, lão phu coi là đòn sát thủ, chưa bao giờ chân chính sử dụng

Tam U lão ma lạnh lùng cười

Bỗng nhiên, sắc mặt hắn phát lạnh, Bằng Vũ Phiến trong tay “phần phật” một tiếng, thiên địa bỗng biến sắc, đám mây ầm ầm bốn phía, một cỗ Cụ Phong cường đại chỉ một thoáng bao phủ phạm vi vài dặm.

Bạn đang đọc Tiên Hồng Lộ của Khoái Xan Điếm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 45

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự