Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 53 Chạy nhanh là kỹ năng cần thiết

Bạn đang đọc Thượng Vị Công Lược: Bà đây đem vai ác dương oai (Mặc Linh) của Mặc Linh - 墨泠

Phiên bản Dịch · 1562 chữ · khoảng 5 phút đọc

Vu Hoan rời khỏi nơi hoang vu kia mới phát hiện bản thân vẫn còn đang ở gần lầu các kia.

Bầu trời âm u , lầu các xiêu vẹo đứng ở đó. Lầu các này so với lầu các trong thành Phong tuyết tương đối cao hơn, cao bốn năm tầng như vậy, bên ngoài dây leo, nhìn qua liền có cảm giác u ám.

"Lầu các này trước đây rất nổi danh," Linh La thấy Vu Hoan nhìn chằm chằm vào lầu các, cho rằng là cô hiếu kỳ, lập tức tỏ vẻ bản thân biết nhiều.

Vu Hoan trầm mặc không nói, Linh La vòng tới phía trước nhìn Vu Hoan, mới phát hiện cô căn bản không nhìn lầu các, mà là nhìn vào cỏ dại bên cạnh lầu các.

Cỏ dại thì có gì đáng xem?

Lầu các kia rõ ràng có lực hấp dẫn hơn!

"Ngươi không thấy hiếu kỳ?" Linh La vẫn chưa từ bỏ ý định.

Vu Hoan bàn tay đập vào trên gương mặt của Linh La, đem nàng đẩy ra, "Lòng hiếu kỳ hại chết mèo biết không? Bớt quản chuyện, sống được lâu."

"Ngươi thật không hiếu kỳ? Ta nói cho ngươi biết, bốn phía lầu các này đều có phòng, là một đại gia tộc ..."

"..." Ngươi đến, đem cái loly cứ chít chít này ra chém chết, cô đã nói cô không muốn nghe.

"Tổ ... tông.... cứu mạng ..." Bóng đen từ đằng xa vọt tới, phía sau lại còn có một chuỗi bóng đen, từng tên hung thần ác sát, giương nanh múa vuốt muốn bắt lấy thân ảnh bóng đen chạy phía trước nhất.

Đến, người không đến, đến rồi thì có tên quỷ càng đáng ghét hơn.

Diêm Tố như một làn khói bay tới bên cạnh Vu Hoan, co lại thành một đoàn, "Tổ ... tông .... kia ... kia những quỷ tu kia muốn ăn ta, ta sợ ..."

Linh La không nhìn thấy Diêm Tố, cô vẫn còn nói đến hăng say, thấy Vu Hoan dừng lại, còn cho rằng cô cảm thấy hứng thú, đang chuẩn bị ra sức nói.

Lại nghe thanh âm mềm mại của Vu Hoan vang lên, "Chỉ có chút ít tạp chủng như vậy lại không giải quyết được, ngươi cũng không thấy ngại nói mình là quỷ tu à."

Linh La: "Sao?" Cô đang nói cái gì, làm sao hoàn toàn không hiểu?

Diêm Tố nắm lấy góc áo Vu Hoan, cúi đầu ngượng ngùng, "Người ta ... người ta không biết đánh nhau ..."

Không biết đánh nhau ngươi còn có lý?

Làm quỷ tu lại không biết đánh nhau, ngươi là chờ quỷ tu tới ăn ngươi à?

A, đúng, quên mất, tên quỷ này chạy rất nhanh...

Quả nhiên mặt kệ thời điểm nào, chạy nhanh chính là kỹ năng hạng đầu không thể thiếu.

"Bọn chúng dừng lại rồi." Vu Hoan nhắc Diêm Tố đang run như cái sàng.

Diêm Tố lộ ra cái đầu, hướng phương hướng hắn tới mà nhìn, những bóng đen kia đang đứng ở cách đó phía xa, không có một tên theo vào.

"Tổ tông... ngươi... ngươi thật lợi hại... bọn chúng đều không dám đi vào."Khóe mắt Diêm Tố vẫn còn mang theo nước mắt, giữa hai hàng lông mày thanh tú toàn là sự sùng bái.

Súng bái cái lông a!

Lũ quỷ kia rõ ràng là sợ hãi cái lầu các ở phía sau nàng có được hay không!

Đừng hỏi vì sao cô lại biết.

Ánh mắt những quỷ tu kia nhìn thấy lầu các kia cùng nhìn thấy thiên lôi có thể hủy diệt bọn hắn như nhau.

Dạng này cô cũng nhìn không ra, cô liền là đồ ngốc.

"Ngươi làm sao lại chọc vào bọn hắn?" Cô chỉ là để hắn đi loan tin đồn, a không đúng, sự thật. Làm sao đến khi cô quay lại tên này liền bị truy đuổi vậy?

Dựa theo cái tính tình nhát gan này của Diêm Tố, không có khả năng a!

"Cái gì?" Linh La đầu óc mơ hồ.

"Không hỏi ngươi."

"Sao? Ở đây còn có người khác sao?" Linh La nhìn trái phải, không có a, nơi này rõ ràng chủ có hai ngươi bọn họ à nha...

"Tổ tông... ngươi ngươi ngươi... ngươi đi đâu tìm thấy cô nương xinh đẹp như vậy." Diêm Tô lúc này mới chú ý tới tiểu loly đang đứng đằng sau Vu Hoan, hai mắt lập tức sáng lên.

"Tặng cho ngươi." Vu Hoan đem Diêm Tố hướng Linh La trong ngực bắt lại, trên mặt bày ra vẻ mặt 'Ta rất hào phóng, không cần khách khí, thỏa thích dùng.'

Linh La trực giác quanh thân phát lạnh, khuôn mặt loly trong nháy mắt liền trở nên âm trầm, bàn tay trắng nõn ba một chút liền đánh vào trên mặt Diêm Tố.

"Quỷ tu?" Linh La thu lại tay, nghi ngờ nhằm chằm chằm vào trong hư không.

"Tổ tông..." Diêm Tố nước mắt lã chã rơi xuông, bụm mặt ủy khuất, "Nàng ta đánh ta. hu hu hu..."

"Vậy đánh lại?" Vu Hoan nghiêm túc đề nghị.

Diêm Tố co lại phía sau lưng Vu Hoan, hắn khẳng định đánh không lại, hiện tại dáng dấp đẹp mắt đều rất hung tàn, hu hu hu...

Linh La khua khua trong không khí, càng thêm nghi ngờ, làm sao lại không có rồi?

"Ngươi có thể nhìn thấy quỷ tu?" Quỷ tu tại thời điểm vẫn chưa luyện ra cơ thể, người có thực lực mạnh đều không nhìn thấy bọn chúng, chỉ có thể cảm giác bọn chúng.

Thế nhưng động tác và lời nói vừa rồi của Vu Hoan, rõ ràng là nhìn thấy...

Làm sao lại thế?

Cái này không phù hợp với quy tắc trên đại lục.

"Ừm, trước đó có biết." Vu Hoan tùy ý lên tiếng, "Ngươi làm sao lại chọc tới bọn hắn rồi? Nếu không nói, thì ta đi."

Đôi mắt đỏ của Linh La sáng một cái, không chút nào che giấu vẻ hiếu kì đối với Vu Hoan.

Diêm Tố run rẩy, vội vàng trả lời, "Ta...ta không biết, bọn chúng...bọn chúng nhìn thấy ta liền đuổi theo ta.." Hắn cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì.

"Ngươi không làm cái gì, bọn chúng đuổi theo ngươi làm gì? Trên người ngươi có bảo bối a!" Vu Hoan liếc mắt, ánh mắt chuyển qua trên thân của đám quỷ tu bên kia.

Những quỷ tu kia đều tách nhau ra đứng, hiển nhiên là không hề quen biết nhau, thế nhưng bọn hắn lại đồng thời đuổi theo Diêm Tố.

"Ngươi thường bị bọn hắn đuổi theo?" Vu Hoan đột nhiên nói ra môt vấn đề.

Diêm Tố sững sốt một hồi, mới rưng rưng gật đầu, "Không không ... nếu không ta cũng không chạy nhanh như vậy..."

Từ cái ngày hắn biền thành quỷ, hắn liền bị đủ loại truy đuổi không hiểu thấu...

"Trên người ngươi ... có cái thứ gì đặc biệt? Quỷ tu mặc dù thích cắn nuốt tu vi những tu vi thấp hơn, thế nhưng sẽ không xuất hiện tình huống những quỷ tu xa lạ lại tụ tập cùng nhau truy một con quỷ...

Đặc biệt?

Diêm Tố nghiêng đầu, mím môi suy nghĩ, lại trên người mình sờ soạng một vòng, "Không có..."

Vu Hoan nhíu mày, không có?

Không có vậy bọn chúng truy đuổi ngươi làm cái lông a?

Hắn chỉ là lớn lên tương đối ngon miệng, muốn ăn tương đối tốt hơn sao?

"Thật.. không có..." Diêm Tố nhỏ giọng nhắc lại, ánh mắt tổ tông nhìn hắn thật đáng sợ!

"Ngươi ở đây đợi, ta qua đó hỏi chút." Vu Hoan trấn an vỗ vào đầu của Diêm Tố, sau đó nhanh chân hướng về phía quỷ tu bên kia đi tới.

Diêm Tố ở phía sau cảm động đến u mê, tổ tông đối với hắn thật tốt, hắn phải báo đáp cho tổ tông thật tốt,

A...thế nhưng hắn lại không biết đánh nhau, làm sao báo đáp?

Diêm Tố xoắn xuýt dùng tay chống đỡ cái cắm, tự hỏi làm sao để bảo đáp Vu Hoan.

Mà Vu Hoan lúc này đã đi tới trước mặt đám quỷ tu kia, tới gần mới phát hiện, số lượng so với chỗ cô nhìn phía xa kia là hơn rất nhiều, chí ít cũng mười tên...

Con hàng này đem quỷ tu toàn thành hấp dẫn tới đây sao?

Những quỷ tu này nhìn thấy Diêm Tố cùng Vu Hoan giao lưu, nhìn thấy cô tới gần, đều đề phòng lui về sau.

Nữ nhân này hình như có thể nhìn thấy bọn hắn...

Trên người cô còn có một cỗ khí tức khiến bọn chúng kiêng kị...

Đẳng cấp của quỷ tu, chia làm bảy bậc, tiểu quỷ, âm quỷ, quỷ tướng, quỷ vương, quỷ tôn, quỷ thành, và quỷ tiên.

Nơi này thấp nhất là âm quỷ, cao nhất là quỷ vương. Bọn chúng lại đồng thời cảm nhận được một cỗ áp bách từ trên người cô, quá quỷ dị.

"Các ngươi đuổi theo hắn làm cái gì?" Vu Hoan hai tay vòm trước ngực, bày ra dáng vẻ thập phần đại gia trôi chảy.

Bạn đang đọc Thượng Vị Công Lược: Bà đây đem vai ác dương oai (Mặc Linh) của Mặc Linh - 墨泠
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Maxnt
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự