Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 46 Thừa Nóng Mà Ăn - Chương 46: Phiên Ngoại 3

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết

Phiên bản Dịch · 2668 chữ · khoảng 9 phút đọc

Nơi này đã rất lâu rồi chưa có tiệc rượu long trọng như vậy.

Danh lưu tụ hợp, đều là những nhân vật có máu mặt trong thành phố.

Nhớ lần gần đây nhất, cũng đã là 2 năm về trước.

Có điều khi đó đã xảy ra một chuyện lớn, hai đại ca đều bị trúng dao, một người trong đó còn bị đâm thành người thực vật.

Cho nên nơi này cũng đã lâu chưa tổ chức hoạt động giống vậy.

Lúc Hứa Vãn Hà được mời đến thực sự có chút bài xích.

Đám người này không chừng đang kêu gào chờ xem mình đây.

Nói đến sự trở lại của Hứa Vãn Hà cũng coi như kỳ tích, không chỉ là chuyện tỉnh lại, còn trong thời gian ngắn nhất có thể lấy lại vị trí vốn có của mình, rồi lại tiếp nhận địa bàn của Đường Tử Ngôn.

Tiệc rượu cũng giống như lần trước, mượn mặt mũi của nhân vật lớn, để tập hợp đầy đủ mọi người.

Vì là buổi tiệc trang trọng, Hứa Vãn Hà đã thu lại mấy bộ quần áo màu mè hoa lá hẹ bình thường, hiếm thấy mặc vest.

Lúc đó Dương Mặc Thư đang ngồi trên sôpha nhà Hứa Vãn Hà gặm đào trơn.

Sau khi Hứa Vãn Hà mặc quần áo chỉnh tề, nhìn Dương Mặc Thư, “Thế nào?”

Dương Mặc Thư nhìn áo sơmi hoa cùng dây chuyền vàng bên trong áo vest, “Anh mặc vậy muốn đi làm gì?”

“Đi dự cuộc họp mặt khá long trọng,” Hứa Vãn Hà lại hỏi qua người bên cạnh, “Sao?”

“… Anh Hứa, rất đẹp.”

Dương Mặc Thư để quả đào trơn trong tay xuống, “Vậy Đường Tử Ngôn cũng đi hả?”

“Chắc chắn là đi rồi…”

Hứa Vãn Hà soi gương, thấy dây chuyền vàng hơi nhỏ, liền đổi cái to hơn.

“Chắc còn phải ở đó ăn cơm, em sửa soạn một chút, tối đi với anh.”

Dương Mặc Thư vừa nghe có Đường Tử Ngôn, thô bạo cắn một ngụm đào trơn, nhai nhai, “Dẫn em theo làm gì…”

Hứa Vãn Hà vốn muốn nói ông đây tìm được một em người yêu trẻ như vậy phải tới trước mặt Đường Tử Ngôn khoe khoang.

Nhưng ngại còn nhiều đàn em trong phòng, cũng không tiện nói thẳng.

Chỉ đổi dây chuyền cho mình, sau đó lại nhìn Dương Mặc Thư một cái, “Đồ ăn trong đó ngon lắm.”

Dương Mặc Thư lập tức từ trên sôpha nhảy bắn lên chuẩn bị về nhà sửa soạn.

Hứa Vãn Hà kéo cậu lại, “Chờ một lát, em xem anh mặc vậy thế nào?”

Dương Mặc Thư quay người nhìn hắn, sờ sợi dây chuyền vàng siêu to trên cổ hắn, “Nói thật, áo vest của anh mà lớn thêm hai số nữa, là giống rapper chui ra từ mỏ than rồi, Tiểu Mỹ, anh cũng còn thiếu cái nón bóng chày nữa.”

Hứa Vãn Hà ngây người một hồi lâu, cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, “Con mẹ nó em… Lúc trước không phải vẫn cứ khen bố đẹp trai muốn chết à….”

Dương Mặc Thư lột rơi nhẫn kim cương trên tay hắn, “Em có nói anh không đẹp trai đâu, cho dù anh mặc thành như vậy, anh cũng là nam thần mỏ than của em nha.”

Nói xong nhặt nhẫn để lên, từ phòng quần áo chọn ra một cái áo sơmi thuần sắc, “Sao anh phải để mình thành bóng lộn như vậy… Thay cái này đi.”

Hứa Vãn Hà có chút chịu không nỗi, “Cái gì mà bóng lộn? Em có hiểu không vậy…”

Dương Mặc Thư ném áo sơmi cho hắn, “Ừ đúng rồi, anh là bóng lộn đen, mau mặc vào đi, tin em, em chắc chắn sẽ sửa soạn cho anh thật đẹp…”

Hứa Vãn Hà nghĩ thấy cũng đúng, liền đi vào thay áo sơ mi hoa.

Khi chuẩn bị xong hết, đàn em bên cạnh cũng bắt đầu tán tụng, “Đệt, anh Hứa lần này đẹp trai thật rồi…”

“Đây đâu phải anh Hứa đâu… Đây không phải ai tới chứ… Khương Văn (*) à… Đây không phải là…”

(*) Diễn viên điện ảnh.

Hứa Vãn Hà vốn còn muốn phát cáu, nhưng nghe tất cả mọi người đều khen, ngoài miệng thì không nói, nhưng trong lòng đã nhìn Dương Mặc Thư với cặp mắt khác xưa.

Cậu bác sĩ này thực sự càng nhìn càng thấy thích.

Vậy mà cũng am hiểu thời trang tới vậy.

Dương Mặc Thư nhìn hắn một cái, thầm nghĩ móc treo quần áo Hứa Vãn Hà này rất tốt, cứ nhất quyết phải tiêu nhiều tiền chà đạp bản thân vào chỗ chết thôi, giờ mặc đại một bộ đồ bình thường nhìn cũng rất có sức sống.

Chuẩn bị cho Hứa Vãn Hà xong, Dương Mặc Thư lại đưa hắn về nhà mình cũng tìm cho bản thân một bộ đồ để thay.

Bởi vì Hứa Vãn Hà vẫn luôn rất muốn diện đồ đôi với Dương Mặc Thư.

Cứ khăng khăng muốn cùng Dương Mặc Thư mang tất giống nhau và cùng màu với áo sơmi của cậu.

Sau đó lại cảm thấy chưa đủ, còn đặc biệt kéo cậu đi trung tâm thương mại mua hai cái đồng hồ mới chịu thôi.

Tiệc rượu 6 giờ chiều bắt đầu, Hứa Vãn Hà cố ý 6 giờ 30 mới đến.

Theo lời của hắn nói, tới trễ chút mới sang, chứ đi sớm tới chờ nhìn như một thằng ngu vậy.

Dương Mặc Thư ngoài miệng không nói hắn, trong lòng lại rất khinh bỉ.

Nghĩ người này đã bắt đầu chuẩn bị từ sáng, rõ ràng rất lưu tâm, còn nhất định phải ra vẻ chẳng sao cả.

Đèn thủy tinh treo cao trên trần hội trường, phía dưới là một đám người ăn vận âu phục lễ phục.

Trên mặt người đàn ông ngồi trên sôpha hồng nhung đối diện lộ vẻ nghiêm túc, trong lời nói mơ hồ oán giận, “Anh Đường, nói ra chắc anh không tin,” Dương Đức thở dài, “Hôm bố em qua đời, hắn còn ở bên ngoài bắn pháo hoa…”

Đường Tử Ngôn khẽ mỉm cười, trong lòng cảm khái lão Mạc hồ ly đó thế nào mà lại bồi dưỡng ra một thằng ngu xuẩn như Dương Đức vậy.

Nhưng ngoài mặt lại gió thoảng mây trôi, “Chắc là trùng hợp đó mà…”

Ngoài cửa bỗng nhiên có một trận xôn xao nhỏ.

Có tới mấy bước lên tha thiết bắt tay, cười nói, khom người, tán gẫu không ngớt với người vừa mới đi vào.

Dương Đức xoay người lại đứng lên nhìn một cái, sắc mặt hơi trầm xuống.

Đường Tử Ngôn ngồi yên trên ghế sôpha, nhìn người đàn ông thần sắc mặt ngạo mạn ngoài cửa, lắc lắc rượu trong ly.

Aura của một số người là do trời sinh.

Ví dụ như người này.

Đứng ở đó, dù cho phía sau không có một đàn em, cũng bất luận trong tay cầm súng hay là dao cắt dưa, thì người này vẫn chắc chắn là đại ca.

Hứa Vãn Hà chính là một người như vậy, vừa tỏ vẻ vừa rêu rao, một mình bước vào là dường như bị mọi người tiến đến vây quanh.

Phỉ Thất sau lưng khẽ cúi đầu, “Anh Đường, hay là gọi Tiểu Thẩm tránh một chút?”

“Không cần,” Đầu ngón tay Đường Tử Ngôn vuốt ve miệng ly, “Hứa Vãn Hà hoà nhã như vậy, sẽ không làm gì trước mặt nhiều người đâu.”

Dương Mặc Thư theo sau Hứa Vãn Hà, vừa vào cửa đã cảm thấy không thể ngăn nổi khí chất trâu bò của người này.

Người chào hỏi Hứa Vãn Hà cực nhiều, đa số hắn đều không để ý, chỉ nói chuyện với mấy người đàn ông nhìn rất già thôi.

Dương Mặc Thư rảo quanh hội trường, thấy cũng không nhiều người lắm, xung quanh còn có rất nhiều bảo an.

Đang muốn đi tìm đồ ăn, lại nhìn thấy Đường Tử Ngôn ở góc trong cùng.

Hào hoa phong nhã, không hề giống xã hội đen.

Đường Tử Ngôn có chú ý tới một gương mặt mới bên cạnh Hứa Vãn Hà.

Là một tên mặt trắng, gương mặt sạch sẽ, không giống đàn em, nhìn thế nào cũng ra bạn giường.

Dương Mặc Thư cười cười với Đường Tử Ngôn, trong lòng lại nghĩ ly rượu trên tay cậu ta sao không đổ sạch lên người cậu ta đi.

Hứa Vãn Hà vẫn chưa nói chuyện xong với mấy lão già.

Dương Mặc Thư đứng yên bên cạnh chán thấy sợ, liền nói với người phía sau một tiếng đi xung quanh tìm đồ ăn.

Xung quanh hội trường này còn có mấy phòng nhỏ, Dương Mặc Thư đi dọc theo lối trải thảm hoa.

Kết quả nhìn thấy tàn thuốc dưới đất, muốn nhặt lên bỏ vào thùng rác.

Khi ngón tay còn chưa chạm tới, Dương Mặc Thư mới phát hiện đây căn bản không phải tàn thuốc.

Mà là một khúc ngón tay nhỏ.

Buồn nôn đến mức Dương Mặc Thư tê cả da đầu, vội vàng đá thứ đó qua một bên rồi chạy ngược về, nhưng mới chạy mấy bước đã đụng một người ngay chỗ khúc cua, còn bị người kia quẹt trúng.

“Xin lỗi.” Người kia vội vàng xin lỗi.

Dương Mặc Thư đang muốn nói chuyện, giương mắt nhìn người này, lại thấy khá quen.

“Hình như tôi gặp anh ở đâu rồi…”

Thẩm Hàm hiển nhiên không quen biết Dương Mặc Thư, “Hả? Sao vậy?”

Dương Mặc Thư suy nghĩ kỹ một hồi, đột nhiên ngộ ra.

“Ồ… Là anh… Anh không phải cái người nhìn giống Dương Lộ sao…”

Thẩm Hàm đáp một tiếng, tiếp tục cúi đầu nhìn xung quanh dưới đất.

Dương Mặc Thư dứt khoát hỏi một câu, “Anh tìm gì vậy?”

Thẩm Hàm thấy xung quanh cũng không có, khẽ nhíu mày, “Tôi làm rớt đồ.”

“Anh rơi bóp tiền hả?”

Thẩm Hàm cười, lộ ra hàm răng trắng, “… Cũng không phải.. Là một vật nhỏ thôi…”

Nói xong cũng phất tay với Dương Mặc Thư, “Tôi đi trước đây.”

Dương Mặc Thư tự nhiên nhìn thấy anh ta chỉ có 4 ngón tay, sửng sốt một chút, “Không phải là tìm ngón tay út chứ?”

Thẩm Hàm có chút ngạc nhiên, “Ừm.”

“Đi theo tôi.”

Dương Mặc Thư dẫn anh ta tới nơi mới nhìn thấy để tìm.

Cũng may đồ chơi nhỏ đó còn nằm bên tường, chưa bị ai tưởng rác đem bỏ.

Dương Mặc Thư nhìn anh ta nhặt ngón tay giả lên, nối lên phần khuyết thiếu ngón tay út trên bàn tay.

Nghĩ cũng thật đáng tiếc, một anh chàng rất đẹp trai, ai ngờ là một người khuyết tật.

Thẩm Hàm dường như rất vui, luôn miệng nói cảm ơn.

Dương Mặc Thư còn chưa kịp hàn huyên với anh ta, đã bị đàn em Hứa Vãn Hà gọi về, “Anh Tiểu Dương, anh Hứa kêu anh về.”

Trong nháy mắt Dương Mặc Thư cảm thấy đôi mắt người đối diện chìm xuống một chút, nhưng lại dường như không có.

Dương Mặc Thư phất tay với Thẩm Hàm một cái, ra hành lang với đàn em, đi về phía đại sảnh.

Hứa Vãn Hà đã ngồi đối diện với Đường Tử Ngôn, không biết đang nói gì.

Thấy Dương Mặc Thư tới, liền kéo cậu đến bên cạnh mình.

Nói đúng hơn là trên đùi.

Trên mặt Đường Tử Ngôn vẫn nở nụ cười trước sau như một, “Vị này là?”

Hứa Vãn Hà nhướng mày, “Nói sao đây… Người yêu tôi… Là bác sĩ… Khoa thần kinh… Sau này cậu già rồi bị đãng trí có thể tìm cậu ấy…”

Dương Mặc Thư rũ mắt nhìn Hứa Vãn Hà, trong nháy mắt cảm thấy hắn như bánh bèo não tàn.

Đường Tử Ngôn bỗng nhiên nảy sinh lòng hiếu kỳ cực lớn với cậu bác sĩ này.

Hứa Vãn Hà lưu manh nhiều năm như vậy, trước giờ bên cạnh đều không có ai, kiểu không mặn không nhạt của cậu bác sĩ này, lại có thể thu phục được người như vậy, cũng thật là có tài.

Còn chưa đợi Dương Mặc Thư nói, Hứa Vãn Hà đã giành mở miệng trước, “Tôi thấy xã hội đen quen bác sĩ có lợi hơn.. Quen cảnh sát chả hay ho gì…”

“Đúng là nghề nghiệp tốt.” Đường Tử Ngôn gật gật đầu, nhìn về phía Dương Mặc Thư, “Màu áo sơmi rất đẹp.”

Hứa Vãn Hà nghe vậy liền bắt chéo hai chân, cố làm lộ ra chiếc tất cùng màu với áo sơmi của Dương Mặc Thư.

Chỉ tiếc Đường Tử Ngôn hình như căn bản không thấy.

Dương Mặc Thư nhìn hắn mất công tốn sức như vậy, bèn nói một câu, “Ông xã, sao mang đôi tất này vậy…”

Hứa Vãn Hà cực kỳ thoả mãn với phản ứng của Dương Mặc Thư.

Vừa cảm khái sự thông minh cơ trí của cậu, vừa làm bộ ra vẻ cà lơ phất phơ, “Đây không phải đôi em tặng anh sao, anh thích mặc đồ em tặng.”

Đường Tử Ngôn lòng rõ như gương, ý cười trên mặt càng sâu, “Đôi tất cũng rất đẹp, nhìn rất xứng.”

Hứa Vãn Hà vô cùng hài lòng, “Đúng rồi, sao không thấy tên cảnh sát nhà cậu nhỉ? Sao vậy? Cãi nhau à? Hay là chơi loạn bên ngoài bị bệnh, đi bệnh viện trị rồi?”

Đường Tử Ngôn có chút dở khóc dở cười, “Không có, ở đây này, không biết đi chơi chỗ nào rồi.”

Hứa Vãn Hà hừ lạnh một tiếng, “Không được đâu… Cậu nhìn Tiểu Dương nhà chúng tôi này, vừa vào là bám dính trên người tôi, căn bản không chịu đi, tôi đuổi cậu ấy ra ngoài chơi cậu ấy cũng không đi.”

Dương Mặc Thư liếc mắt nhìn hắn, “Đúng đó, vừa nãy anh với anh Đường ca nói chuyện, em đều ngồi xổm trên ghế sôpha đằng sau.”

“Ơ… Vừa nãy không giống vậy…”

Hứa Vãn Hà bỗng nhiên ý thức được mình nói hơi lố, liền có chút không nhịn được, “Được rồi, tự em chơi một lát đi, anh bàn chuyện với anh Đường.”

Dương Mặc Thư nghe vậy liền lấy điện thoại ra bắt đầu chơi Tetris.

Đường Tử Ngôn vốn muốn tiếp tục nói chuyện Dương Đức với hắn, kết quả còn chưa kịp há mồm, đã thấy Hứa Vãn Hà tỏ vẻ sùng bái nhìn chằm chằm người bên cạnh.

Hứa Vãn Hà vừa xem vừa khen ngợi, “Trò này khó chơi ghê… Rắn săn mồi gì đó cùi mía quá trời…”

Dương Mặc Thư rũ mắt chơi game, “Anh muốn chơi em chỉ anh là được rồi.”

Mí mắt Hứa Vãn Hà nhấc lên, tàn thuốc rơi đầy trên quần, “Thật sao? Trước đây anh vẫn luôn muốn học.”

Dương Mặc Thư cười ha ha hai tiếng, “Nộp học phí nha, anh Tiểu Mỹ.”

Hứa Vãn Hà theo phản xạ bộp cậu một phát, nhưng rất nhẹ, “Mẹ nó em đừng gọi như vậy trước mặt người ta, đệt.”

Đường Tử Ngôn thu hết vào trong mắt, không hiểu sao cảm thấy an lòng.

Người đàn ông này vì cậu đã trả giá cái gì, mất đi cái gì, Đường Tử Ngôn đều rất rõ.

Nhưng không cần báo đáp, cũng là chuyện rất bất đắc dĩ.

Con người chính là như vậy, có thể vô tư vì yêu một người mà móc tim móc phổi, cũng có thể ích kỷ mắt điếc tai ngơ trước tình yêu của người ta đối với mình.

Bạn đang đọc Thừa Nóng Mà Ăn của Thương Bạch Bần Huyết
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự