Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1189 Phân cao thấp

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1709 chữ · khoảng 6 phút đọc

- Đây là Bách Độc Hàn Quang Chướng, Bách Độc Hàn Quang Chướng cấp bậc Thuần Dương pháp khí, còn dung luyện Tổn Nguyên Đào Hoa Chướng!

Mọi người ở đây đều là những người biết hàng, đều có kiến thức rộng rãi, ánh mắt cũng rất độc, liếc mắt nhìn qua đã biết rõ, sắc mặt bọn họ đều khó xem.

- Phải nhanh mới được cạc cạc cạc cạc cạc!

Đúng lúc này, một âm thanh vô cùng khó nghe trong đám người truyền ra.

- Cửu Anh Đan Nguyên, chính là Cửu Anh Đan Nguyên, cạc cạc cạc, xem ra đúng là ông trời phù hộ cho ta rồi!

Khi đang nói chuyện, đột nhiên có một bộ khô lâu phá vỡ hư không xuất hiện, đứng ở trước mặt màn khói đen, mở miệng rộng ra, nuốt toàn bộ khói đen vào bụng.

- Ngươi mừng sớm thế, đây là chiến lợi phẩm của ta!

Chu Báo cười lạnh một tiếng, tay vừa nhấc lên, xuất Phiên Thiên Ấn ra, trấn áp đầu khô lâu kia.

- Tiểu tử, ngươi dám đối nghịch với ta!

Bỗng nhiên đầu khô lâu kia hét to một tiếng.

Trong ánh mắt Chu Báo lạnh lẽo.

- Lá gan của ngươi quá lớn, vậy mà dám quấy rối Nhân Hoàng đại điển, cho dù ngươi chết ở trong tay ta, cũng không ai nói được gì.

Trong lúc nói chuyện, kim quang trên Phiên Thiên Ấn đại thịnh, nện một cái thật mạnh xuống đầu khô lâu kia.

Đông đông đông thùng thùng...

Giống như có người dùng quyền đánh lên chuông đồng, Phiên Thiên Ấn và khô lâu đụng nhau, cái khô lâu màu vàng chưa bị đánh nát, nhưng cũng xuất hiện nhiều vết nứt, phát ra một tiếng gào thét, bắt đầu thối lui.

- Thằng nhãi ranh, ngươi dám...

Hổn hển rống một tiếng, trong nháy mắt vang dội khắp nơi, một đạo âm thanh phá không mà tới, không ngờ là một đầu khô lâu màu đen.

Ánh mắt Chu Báo phát lạnh, đưa tay nện lên khô lâu một quyền, quát to.

- Mẹ kiếp, mọi người chết rồi sao? Cái thằng này công nhiên phá hư Nhân Hoàng đại điển, không có người quản sao? !

Oanh!

Một quyền đập trúng đầu khô lâu này, ánh mắt của hắn có chút ngưng tụ, thân hình lóe lên, xuất hiện trước đoàn khói độc màu đen, bích chướng màu yên lâm lưu chuyển, từ từ thu hồi đoàn Cửu Anh Đan Nguyên.

- Dược trưởng lão, thỉnh yên tĩnh!

Cơ hồ khi Chu Báo thu hồi Cửu Anh Đan Nguyên, Ngọc Thái Hư vốn nhắm mắt cũng mở mắt ra, thò tay điểm lên hư không, liền đánh hai cái đầu lâu vào hư không.

- Có ân oán gì, có thể đợi Nhân Hoàng đại điển chấm dứt rồi giải quyết.

Sau khi nói xong, liền nhắm mắt dưỡng thần, mà Dược trưởng lão vừa ra tay, cũng không lên tiếng nữa.

Mà ở giữa sân, sau khi Bách Độc Hàn Quang Chướng hấp thu Cửu Anh Đan Nguyên thì phát sinh dị biến, nhưng bây giờ cũng không phải là thời điểm tu luyện, Chu Báo hít sâu một hơi, thu hồi Phiên Thiên Ấn vào đan điền, đem Bách Độc Hàn Quang Chướng vừa hấp thu Cửu Anh Đan Nguyên trấn áp xuống.

Lại nhìn tình huống trong tràng, lúc này, A Đột thượng nhân bị khôi lỗi vây quanh, nguy cơ tứ phía, chỉ có chống đỡ chứ không có sức hoàn thủ, trên người có chín vết thương, nghĩ đến, không bao lâu nữa, hắn sẽ chết rất khó coi.

Chứng kiến tình huống này, Chu Báo cười hắc hắc, cũng không có đi tương trợ, ngược lại, ánh mắt của hắn nhìn về phía A Dục Vương.

A Dục Vương bị ánh mắt hung ác của Chu Báo nhìn chằm chằm, run rẩy, nghĩ đến tình cảnh Lang đế bị phân thân toái cốt vừa rồi, hắn thoáng cái đã từ ghế ngồi đứng dậy.

- Ta rời khỏi, ta từ bỏ đại điển, không tham dự Nhân Hoàng hậu tuyển nữa, từ bỏ cạnh tranh!

Dù tu vi của A Dục Vương cũng cực kỳ cao minh, nhưng dưới sự áp bách của Chu Báo, hắn vận đủ nội khí hô to một tiếng, tất cả mọi người đều nghe rành mạch.

Hồng Thái Sư và A Đột thượng nhân cũng nghe rành mạch, chỉ thấy thân thể của A Đột thượng nhân rung lên mãnh liệt, hắn biến mất trong bầy khôi lỗi, hóa thành một đoàn ánh sáng, phá vỡ không gian, xuất hiện ở trước mặt A Dục Vương, mặt âm trầm, liếc nhìn Chu Báo, trong miệng liên tục cảm thán, sau đó không nói gì nữa, xem như cam chịu với lựa chọn của A Dục Vương.

Quy củ của Nhân Hoàng đại điển, chỉ cần người tham gia tuyên bố rời khỏi, như vậy liền có hiệu lực tức thời, cũng không thể nhúng tay vào đại điển nữa.

- Như vậy, Hồng Thái Sư a, chỉ còn lại hai chúng ta!

Nhìn thấy Khổng Tước Vương thức thời rời khỏi, Chu Báo đắc ý cười lên, đưa mắt nhìn sang bầy khôi lỗi rậm rạp trước mặt.

Phân cao thấp a!

Thanh âm không phải lớn, nhưng lại tràn ngập ý chí chiến đấu cường đại và tự tin vô cùng lớn.

Chỉ thấy Chu Báo lăng không mà đứng, một bộ thanh sam đón gió mà động, hai tay chắp sau lưng, giống như một thư sinh đứng trên đỉnh núi cao, hăng hái, chỉ điểm giang sơn.

- Ngươi đúng là không tệ, không thể tưởng được trong Trung Thổ Vực, lại có một người trẻ tuổi mạnh mẽ như vậy, đúng là vượt qua dự kiến của ta!

Hồng Thái Sư cũng không cam chịu yếu thế, thân ảnh xuất hiện trên không trung, một thân áo bào đỏ thẫm, eo buộc đai lưng ngọc, đầu đội Tử Kim Quan, dưới hàm là chòm râu đen dài cả tấc, nhìn qua Chu Báo với vẻ mặt tán thưởng.

- Nhưng mà, muốn thẳng ta, chỉ sợ không dễ dàng a!

- Không có biện pháp, đã đến mức này, cứ đánh một hồi a!

Chu Báo lộ ra ngữ khí có chút bất đắc dĩ, lại liếc nhìn gương mặt vui mừng của Yến Vân Thiên.

- Ngươi không thấy lão nhạc phụ của ta đang chuẩn bị vui mừng hay sao?

- Ha ha, tốt, ta thích người trẻ tuổi như người, như vậy, cũng không nói nhiều, ta muốn nhìn xem ngươi có bao nhiêu cân lượng a!

Khi đang nói chuyện, thân ảnh Hồng Thái Sư lại biến mất lần nữa, mấy ngàn khôi lỗi sau lưng lao về phía Chu Báo.

Khóe miệng Chu Báo cười cười, khoát tay, Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm Khí biến thành Kiếm Nhận Phong Bạo, cuồn cuộn mà đi, đụng vào vô số khôi lỗi.

- Oanh!

Huyết nhục bay tứ tung, tứ chi loạn lưu, tuy Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm lợi hại, nhưng bởi vì số lượng khôi lỗi quá nhiều, tu vi cũng cực kỳ cao minh, Kiếm Nhận Phong Bạo cũng không cách nào ngăn cản hết, sau một kích giết được mấy trăm khôi lỗi, rốt cuộc Chu Báo cũng lâm vào vòng vây của mấy ngàn khôi lỗi.

Bành bành bành!

Lâm vào lớp lớp vòng vây, Chu Báo vui mừng không sợ, bỏ qua nắm đấm loạn xạ, hắn không bị thương, tất cả khôi lỗi, cho dù có tu vi gì, dưới một quyền của hắn, đều hóa thành huyết vụ, hiệu quả nắm đấm của hắn không thua gì Phiên Thiên Ấn và Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm.

Chỉ thấy hắn loay hoay với nắm đấm, khôi lỗi chết trong tay của hắn ngày càng nhiều, mẫy ngàn khôi lỗi vây quang cũng không thể làm gì được hắn, nhưng hắn cũng không biết cách tìm chân thân của Hồng Thái Sư trong đám khôi lỗi này.

Đúng, hắn không tìm thấy chân thân của Hồng Thái Sư, tuy hắn tin tưởng Hồng Thái Sư đang ở trong bầy khôi lỗi, với nhãn lực của hắn, muốn nhìn thấy mỗi một khôi lỗi ở đây cũng không có gì khó, nhưng cho dù có thể nhìn thấy rõ mỗi con khôi lỗi, hắn cũng không cách nào xác định đâu là Hồng Thái Sư.

Mấy lần cảm ứng không được, Chu Báo liền không còn biện pháp nào cả.

Thân ảnh hơi xê dịch, ngay cả trong bầy khôi lỗi, hắn nhào đầu vào trong bầy khôi lỗi, hắn cười lạnh, tay lộn lên, một quyển trục màu vàng trong tay hắn hiện ra, chỉ thấy hắn ném quyển quyển màu vàng này lên không trung.

- Tật!

Chu Báo quát khẽ một tiếng, quyển quyển màu vàng kia lóe lên ánh sáng mãnh liệt, sau đó, một đạo hấp lực không gì sánh kịp phóng xuất ra, mà những con khôi lỗi lao về phía Chu Báo không cách nào chống lại hấp lực này, bộ pháp bắt đầu bất ổn, tất cả đều bay về hướng quyền quyển, càng ngày càng ít, càng lúc càng nhanh, trong nháy mắt, đã có hơn một nửa khôi lỗi bị hút đi.

Kim Cương Trác!

Nhìn thấy lực lượng của quyển quyển, những hít khí lạnh từ giữa sân vang lên, mỗi người đều dùng ảnh mắt kỳ quái nhìn về phía Chu Báo, mà Ngọc Thái Hư cũng không còn nhắm mắt nữa, lúc này mở to mắt nhìn chằm chằm vào Chu Báo.

Vốn là Phiên Thiên Ấn, sau là Bách Độc Hàn Quang Chướng, hiện tại lại là Kim Cương Trác, vừa ra tay là hai kiện Thượng phẩm Thuần Dương pháp khí, tại liên tưởng đến ba món Đại Thuần Dương pháp khí của Luân Tự, còn có những đồn đãi lúc trước, cái gì Kim Hi Ly Diễm Kính, Như Ý Kim Lĩnh Côn... Cái thằng này, tuổi còn nhỏ, lại có nhiều Thuần Dương pháp khí như vậy, ngay cả mình cũng không sánh kịp, hắn đúng là may mắn mà.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật Lãng.Khách
Lượt đọc 46

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự