Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1124 Thượng Cổ đại kiếp nạn, Huyền Nhất Quy Nguyên Khí.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1208 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Được rồi, đừng nhắc chuyện chúc thọ nữa, là sinh nhật, tự ăn một chén mì Dương Xuân là được rồi, không có gì phải chúc, trừ chuyện đó ra, ngươi còn chuyện gì? Với tính cách của ngươi, nếu không có chuyện gì khác, sẽ không tới gặp ta!

Nhấc tới chuyện này, sắc mặt Lý Tú nghiêm túc, đứng dậy, thi lễ với Chu Báo thật sâu.

- Lần này đến đây, trước tiên là thay mặt gia chủ tạ lỗi với Vương gia, chuyện lần trước, cũng không phải là ý của bổn gia, nhưng mà...

- Nhưng mà do khiếp sợ năm đại tông môn và uy thế của thất đại thế gia khác thì bỏ đi, đây cũng không phải là việc gì, dù sao Lý gia các ngươi cũng là một đại thế gia mà.

Chu Báo cười, nói xen vào lời của hắn.

- Tuy chuyện này có làm cho ta rất không thoải mái, nhưng đồng thời, cũng có thể xem là một chuyện tốt, để cho ta không có nổi lo về sau.

Nói tới đây, trên mặt Chu Báo hiện ra một tia thần sắc cổ quái, nói:

- Trước kia có lẽ ngươi còn không biết, hiện tại có gia đình rồi, băn khoăn cũng nhiều hơn, hiện ở loại tình huống này, cũng có thể là kết cục không tệ, ngươi cứ nói đi!

- Đúng vậy, đúng vậy!

Lý Tú đáp, đối với thái độ của Chu Báo, Lý Tú cũng cảm thấy có chút kỳ quái, trong lòng hắn, Chu Báo cũng không phải là gia hỏa cam chịu ăn thiệt thòi, tuy hắn nói chuyện có đạo lý, nhưng cũng không phù hợp với tính cách của Chu Báo.

Nhìn thấy ánh mắt chần chờ của Lý Tú, Chu Báo vừa cười vừa nói.

- Người cũng đã có hiểu biết, tiểu tử, ta nhớ lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, ngươi đều so sánh mình với Lục Thiểu Du, hiện tại cũng không có biến thành như vầy đúng không?

- Ách!

Câu này đã làm Lý Tú đỏ mặt lên, đúng vậy a, nhớ năm đó, thời điểm hắn là tiểu tử hơn mười tuổi, cũng không phải là cùng tuổi với Chu Báo, rất hâm mộ Bạch Y Kiếm Thánh trong truyền thuyết, cái gì mà một thân bạch y, một kiếm quét ngang thiên hạ, đó đã từng là giấc mộng của hắn, nhưng bây giờ thì sao? Sự thật nghiêm khắc đã làm hắn hiểu, bắt chước một người khác là chuyện ngu xuẩn, thiên hạ chỉ có một Bạch Y Kiếm Thánh, cũng chỉ có một Lý Tú, mà cùng đạo lý, Lý Tú hắn có thể cái biến, vì cái gì mà Chu Báo không thể cải biến chứ?

Mà tiểu tử Chu Báo luận thực lực, hay là ý nghĩ, đều cao hơn hắn không chỉ một bậc, nếu không, thời điểm ở Giang Thành hắn cũng không gây ra động tĩnh lớn như vậy, cũng không thể quật khởi trong thời gian ngắn như vậy được, đem những thế gia ngàn năm kia, thậm chí là hoàng tộc, đặt ở dưới chân. Nghĩ tới đây, trong lòng âm thầm thở ra một hơi, Bình Châu Lý thị, luận thực lực cũng xếp hàng chót trong bát đại thế gia, dã tâm gần đây không lớn, chỉ là mấy năm nay bảo trì quan hệ hữu hảo với Chu Báo, đạt được phát triển không nhỏ, mà Bình Châu và Chu Báo Vũ Dương Lĩnh đã sớm hình thành một quang hệ minh hữu vui buồn có nhau, cho nên, một khi trở mặt với Chu Báo, như vậy, Lý gia sẽ bị tổn thất lớn hơn so với thất đại thế gia khác, thậm chí, còn có thể bị các thế gia khác nhìn chằm chằm vào.

Bây giờ thấy Chu Báo cũng không có bất mãn với Lý gia, đương nhiên Lý Tú thở ra một hơi.

- Tuy ngươi đại nhân có đại lượng, nhưng mà, lúc này đây, là Lý gia ta có chỗ thất lễ, cho nên...

- Hảo hảo, chúng ta với nhau cả, cũng không cần dùng ngôn ngữ ngoại giao đáng chết này, ý tứ ngươi tới đây ta biết rồi, nếu Lý gia các ngươi có thành tâm, ta từ chối thì bất kính, hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của ta, ngươi tới đúng lúc, cho nên tới đây uống chút rượu đi.

- Được!

Lý Tú nghe xong đại hỉ, Chu Báo gọi hắn đi uống rượu, đó chính là hành vi bày tỏ thái độ của mình, hắn cũng không có ý định giận chó đánh mèo với Lý gia, đương nhiên hắn cam tâm tình nguyện phụng bồi.

- Hai mươi tuổi, ha ha, hai mươi tuổi, đi tới thế giới này đã được hai mươi năm, mẹ kiếp, vì cái gì mà ta lại cảm thấy giống như đã sống được trăm tuổi rồi ấy nhỉ?

Lý Tú cất bước mà lòng đầy vui sướng, Chu Báo ngồi một mình trong nội viện, có chút ngẩn người nhìn trăng tròn trên đỉnh đầu, hắn đã uống từ sáng tới bây giờ, trong tay cầm theo một bầu rượu, trong đầu hiện ra ý nghĩ miên man, trong lúc nhất thời, thậm chí có chút ít cảm khái.

- Vương gia!

Thời điểm này, Yên Vân Phỉ ôm đôi nữ nhi đi tới bên cạnh Chu Báo.

- Ngài đang suy nghĩ gì đấy!

- Không có gì, đừng đoán mò!

Chu Báo cười cười, ôm lấy hai đứa bé trong tay của Yên Vân Phỉ vào lòng, đùa giỡn với chúng.

- Vương gia, ta biết rõ, gần đây tâm tình của ngài không tốt.

- Đó là vì trước kia ta không có nghĩ ra, hiện tại nghĩ thông suốt, tâm tình cũng không tệ!

Nghe được lời này của Yên Vân Phỉ, Chu Báo chỉ là cười cười, nói.

- Nhưng mà, nhiều người như vậy tới chúc thọ cho ta, mới chỉ là sinh nhật hai mươi tuổi đã chúc thọ, ha ha, ta vẫn cảm thấy không có quen!

- Đó là vì uy danh của Vương gia càng ngày càng thịnh đấy!

Yên Vân Phỉ cũng cười, tuy nàng không quản chuyện của hắn, nhưng chưa từng nghe nói tới sinh nhật hai mươi tuổi của ai lại có thể kinh động bát đại thế gia tới chúc mừng, cho dù là thái tử ca ca của nàng, chỉ sợ cũng không có thủ bút như vậy a, trọng yếu nhất là, trừ Lý Tú ra, Chu Báo không gặp một người nào cả, tất cả đều đuổi trở về.

- Tốt rồi, trời lạnh, mang hài tử đi vào nhà đi!

Chu Báo đùa giỡn đôi nữ nhi của mình trong chốc lát, liền đem hai hài tử trả lại cho Yên Vân Phỉ.

- Tây Kinh thành bên kia, có thư tới sao?

- Phụ hoàng và thái tử ca ca đều có thư, nhưng bên trong đều là một ít việc nhà, cũng không có nhắc tới công việc!

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 34

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự