Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1080 Phong động

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1101 chữ · khoảng 4 phút đọc

Năm sáu con Liệt Mã từ Vân Châu chạy như điên ra ngoài, móng ngựa đạp lên Vũ Dương Đạo, làm bay lên một đám tro bụi.

- Tránh đường, tránh đường, Tần gia làm việc, người không phận sự tránh đường!

Tốc độ Liệt Mã rất nhanh, cho nên không có nhìn người, mà trên con đường này, hiện tại đúng là có dòng người đang gấp gáp, cho nên chỉ một lúc sau, có người bị ngựa ***ng trúng, có người bị ngựa đạp trúng, bởi vì thanh thế quá mức kinh người, cho nên người ở phía trước biết được đằng sau có tình huống không đúng mà tránh ra, bởi vậy, sau khi sáu con ngựa ***ng vào mười ba người, phía trước đã xuất hiện một lối đi.

Vốn bọn họ cho rằng cứ thế mà đi thẳng xuống dưới, nhưng sau khi đi được nửa canh giờ, bọn họ đã bị chặn lại.

Bị cản đường là việc hết sức bình thường, bởi vì người cản đường là một nam tử, hình như đã luyện qua võ công, nhưng nhìn tu vi nội khí cũng chỉ đạt tới Nhất phẩm, cũng chính là vì có chút tu vi nên nam tử này mới ngông nghênh như vậy, đúng ở trung tâm đường, mặt âm trầm như nước, ngăn đường tiến lên của bọn họ.

- Tần gia làm việc, nhanh tránh ra mau!

Người kỵ sĩ dẫn đầu nhìn thấy tình huống phía trước, biến sắc, hét lớn một tiếng, giơ roi da trong tay lên, thời điểm cách nam tử kia ba trượng đã giơ lên, bóng roi biến thành màu đen, đánh về phía nam tử áo xám này.

Nam tử áo xám biến sắc, thò tay đưa lên đón đỡ, nhưng đã muộn.

Thời điểm tay của hắn đưa tới bên hông, roi da đã quất lên người của hắn, bóng roi da màu đen như linh xà cuốn lấy, cuốn thân thể của hắn, sắc mặt nam tử đại biến, lộ ra thần sắc thống khổ, sau đó, liền cảm thấy thân thể nhẹ đi, bị roi da ném lên không trung, bay cao và rơi xuống mặt đất cách đó mười trượng, giãy dụa hai cái, liền ngất đi.

- Hừ, thật lớn mật, dám cản đường của người Tần gia chúng ta!

Người cầm đầu thu hồi cây roi, chỉ lạnh lùng liếc nhìn nam tử áo xám một cái, sau đó tốc độ của ngựa không giảm, nhanh như tên bắn mà lao đi, giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng mà, bọn họ không biết sau khi bọn họ rời đi, đã làm cho sắc mặt của những người đi đường xung quanh cổ quái.

- Nghe gì không, những người này có địa vị thật lớn, nhưng đúng là lớn mật mà!

- Đúng vậy a đúng vậy a, chẳng những phóng ngựa trên Vũ Dương Đạo đả thương người, ngay cả người của dịch trạm Vũ Dương Đạo cũng dám đánh, những người này đúng là không biết chết là gì mà?

- Hắc hắc, có trò hay để xem rồi, bọn họ đúng là không may!

- Vậy thì cũng chưa biết chừng, ngươi không có nghe bọn họ la hét sao, là người Tần gia đó? Nam Lĩnh Tần gia, cũng là một trong cửu đại thế gia ở Đại Tấn chúng ta, nói không chừng bọn họ thật sự có chuyện quan trọng muốn làm a.

- Thôi đi... Cửu đại thế gia là cái rắm gì, cũng không nhìn là ai đã xây con đường này à, quy củ do người nào định ra sao?

Một người khác cười lạnh nói ra:

- Chẳng phải lúc đó Vương gia đã xung đột với cửu đại thế gia sao? Vị kia ngay cả mặt mũi người ta cũng không thèm cho, ngay cả địa bàn của người ta cũng nuốt đi!

- Hừ, ngươi bớt tranh cãi thì cũng không ai nói ngươi bị câm đâu, ai nói cho ngươi là vị kia nuốt địa bàn? Đó là vì địa bàn kia hoàng thượng đã ban cho hắn a!

Trò chuyện tranh luận, bắt đầu từ đề tài này tới đề tài khác, kế tiếp, là một hồi thảo luận rất náo nhiệt a.

Không nói tới từng đợt thảo luận trên đường, chỉ nói tới sáu tên kỵ sĩ, sau khi đả thương người áo xám, tiếp tục đi về phía trước, sau khi đã chạy như điện ba mươi dặm, bỗng nhiên lúc này, tên kỵ sĩ cầm đầu biến sắc, ghìm dây cương lại.

Con Liệt Mã dưới háng của hắn lắc một cái thật mạnh, sau đó phát ra tiếng hí thật dài, sau khi nó đá loạn vài cái, vào lúc này mới bình tĩnh trở lại.

Mà năm tên kỵ sĩ đi theo phía sau, cũng làm ra động tác giống như vậy, sau khi mấy người này dừng ngựa lại, sắc mặt lộ ra một chút ngưng trọng.

Bởi vì nơi này chính là Vũ Dương Đạo náo nhiệt, bây giờ ngay cả một bóng người cũng không có, gió thổi qua, thổi qua mặt đất trống trải của Vũ Dương Đạo, lộ ra thập phần thanh lệ, khắc nghiệt.

Thần sắc sáu tên kỵ sĩ âm trầm, dù không có nhìn thấy người, nhưng bọn họ đều cảm thấy trong không khí truyền tới từng cơn sát khí thổi qua.

Vị trí hiện tại của bọn họ là một sơn cốc trong một tòa núi thấp.

Phải biết rằng tuy xây dựng cái Vũ Dương Đạo này vô cùng rộng rãi, nhưng bởi vì bắt đầu tử Vân Châu, đi thông tới Tây Bắc, cũng không phải là một vùng bằng phẳng, trên đường cũng phải đi qua một ít sơn mạch nhỏ, hồ nước, thậm chí sông lớn, tuy cái sơn mạch này không có khổng lồ như sơn mạch ở Mãng Thương Sơn, nhưng trước kia khu vực này là vùng hoang vu không có người ở, mà bây giờ, vị trí của sáu tên kỵ sĩ chỉ mới đi được một canh giờ!

Trừ chính giữa quan đạo ra, hai bên đều là dãy núi thấp bé, tuy những dãi núi này không cao, nhưng muốn giấu người thì rất đủ chỗ, thời điểm trước kia, đạo phỉ trên con đường này, đều ẩn nấp trên các ngọn núi này, nhưng mà, không phải nói đạo phỉ trên Vũ Dương Đạo bị tiêu diệt toàn bộ rồi hay sao?

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 41

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự