Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1017 Long Uyên Ngục, Thiết Ô Thành.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1395 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tạo Hóa Đồng Tử thản nhiên nói:

- Cho nên hiện giờ, nhân loại chỉ có thể khốn thủ Thất Thần Vực, Hải vực thì hoàn toàn biến thành thiên hạ của Yêu tộc rồi, như vậy ngược lại cũng không tệ!

- Đúng vậy a, như vậy, ngược lại cũng không tệ!

Trong lúc nói chuyện, thân hình của hai người cũng chầm rãi biến mất trong mây vàng đầy trời của Hoàng Tuyền Thiên.

Trong Long Uyên Ngục, Chu Báo chạy cả nửa ngày, cuối cùng cũng nghe thấy được tiếng người trong không gian tưởng chừng như vô cùng tĩnh mịch này, cảm thấy khí tức của người.

Hắn dừng bước, vận khởi Thiên Xà Liễm Tức Thuật, tiềm nhập vào hải dương dưới chân, phía trên hải dương, một chiếc thuyền không biết do cái gì chất liệu gì tạo thành từ đằng xa lái tới, phá sóng mà đi, thân tàu thập phần đơn sơ, phảng phất như đào rỗng ở giữa một khố Hắc Thạch vô cùng lớn mà thành vậy, cột buồm vô cùng to lớn kia cũng không biết do thứ gì tạo thành, trong sóng gió vô tận tản mát ra mùi tanh hôi khiến người khác chán ghét.

Thể tích của thuyền cũng không lớn, nghiêm khắc mà nói, chỉ có thể coi là một cái tiểu đan lô, trên đó chỉ có thể đủ chứa ba người đứng thẳng, còn lộ ra chút chen chúc nữa.

- Chuyện lần này quá lớn, đám hỗn đản chết tiệt của Hắc Phong Cốc, đã biết rõ nịnh nọt Cổn Long Vương, cái này tốt rồi, vuốt mông ngựa lại hại chết con người ta, còn làm phiền hà chúng ta nữa, quả thật là đồ hỗn trướng!

- Điều này cũng không thể trách bọn họ được, ngốc ở chỗ này lâu rồi, ai cũng muốn sớm đi ra ngoài, sinh chút tâm tư cũng không có gì kì quái, hiện giờ việc cấp bách chính là tìm hiểu rõ chuyện này, thực lực của đám ngươi kia tuy rằng cũng chưa tới Thông Huyền Bí Cảnh, nhưng chiến lực đều rất mạnh, quan trọng nhất là, bọn hắn đều rất đoàn kết, không giống chúng ta, giống như một nắm cát rời rạc vậy, muốn chế trụ bọn chúng cũng không dễ dàng!

- Đúng vậy a, thực lực của bọn hắn không tệ, chúng ta muốn chế trụ chúng cũng không dễ dàng, vì sao còn muốn cuốn vào vũng nước ***c này, cho dù Cổn Long Vương hắn có tức giận hơn nữa, cũng đâu liên quan gì đến chúng ta đâu, cần gì phải đi làm việc cho hắn, chẳng lẽ hắn có thể thả chúng ta ra sao?

- Chuyện cũng không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu, tứ thái tử là thân nhi tử của Cổn Long Vương, lại là con trai trưởng, Cổn Long Vương này lại giỏi nhất là trút giận sang người khác, tứ thái tử chết trong Long Uyên Ngục, ngươi cho rằng Cổn Long Vương sẽ có tâm tư đến tra ra nguyên nhân sao? Hắn chỉ biết vì trong Long Uyên Ngục có người muốn mã thí tâng bốc con của hắn cho nên mới hại chết con hắn, thế thôi cũng đủ rồi!

- Ngươi nói là, hắn sẽ phát động thiên tai?

- Nếu không sớm bắt đám người kia tới tay, giao cho hắn mà nói, hắn nhất định sẽ phát động thiên tai!

- Ta kháo, lão cá chạch chết tiệt, ngươi đời này không được chết yên lành đâu!

Hai người nói chuyện với nhau, đi xa, Chu Báo bất động thanh sắc tiềm ẩn dưới đáy thuyền, theo sau cái tiểu đan lô này đi về phía trước.

- Thật đúng là nơi cổ quái, ngay cả trong nước cũng không có sinh vật, nước này và nước của hiện thế cũng không có gì khác nhau a, vì sao lại không có sinh vật chứ? Hơn nữa nước ở đây lại có thể ngăn cản tầm mắt ta, ha ha, vậy mà có chuyện như vậy xảy ra, thật đúng là ngoài ý muốn!

Tiềm ẩn đáy thuyền đã một đoạn đường, Chu Báo lại lần nữa phát hiện ra một chuyện cổ quái, nguyên lai dưới đáy nước này, thậm chí ngay cả một đầu sinh vật cũng không có, phảng phất như tử hải vậy, đáy lòng Chu Báo không khỏi sinh ra một lượng hàn ý, bất quá, đã đến lúc này, Chu Báo chỉ có thể kiên trì đi theo thôi.

Đan lô đi ngàn dặm, tốc độ theo thời gian chậm dần, nước ấm chung quanh cũng dần mát lên, Chu Báo dần trượt ra khỏi đáy thuyền.

Chu Báo trượt cách thân tàu, bất quá, hắn đã có thể cảm giác được môt trận nguyên khí chấn động kịch liệt trên thuyền.

Trên đó là một chiến trường, chiến trường cực lớn, khi Chu Báo ẩn nặc khí tức của mình, rời xa ba bốn dặm, cho rằng đã tìm được một nơi an toàn, trồi lên mặt nước thì liền bị đón đầu công kích.

Trên đỉnh đầu, bóng đen cực lớn gào thét mà đến.

- Ngươi cái tên đáng chết này, muốn đột phá từ chỗ của lão tử, sao có thể chứ?!

Câu nói đầu tiên đã khiến Chu Báo tức giận sôi lên, bất quá trên đỉnh đầu nện tới cũng không phải một kiện binh khí, mà là mười mấy món, tất cả đều là trọng hình khí, trong đó có thiết chùy mà hắn quen thuộc nhất, còn có Lang Nha bổng, liên tử chuy, côn tử cùng với hơn mười lăm binh khí hạng nặng mà Chu Báo căn bản không nhận biết rõ, muốn lấy mạng nhất chính là những binh khí này đều là thần binh lợi khí, lần này nện xuống liền hoàn toàn phong tỏa không gian quanh thân Chu Báo lại, khiến Chu Báo cơ hồ không có bất kỳ không gian nào để né tránh cả, chỉ có thể đón đỡ, có lẽ, sử dụng Tam Giới Tiểu Na Di cũng có thể.

Nếu là đổi thành thường ngày, Chu Báo đã sớm thi triển ra Tam Giới Tiểu Na Di rồi, nhưng hiện giờ, Chu Báo cũng không làm như vậy, nhìn mười mấy món thần binh nện xuống trên đỉnh đầu, ánh mắt Chu Báo lóe lên, vậy mà cứ thế phóng lên trên.

- Thật đúng là muốn chết!

Trông thấy hành vi của Chu Báo, người tập kích trên mặt biển đều có chút kinh ngạc, bất quá binh khí trong tay cũng không dừng lại, trong lòng của bọn hắn, người này thật sự sống không kiên nhẫn được nữa, là muốn chết.

Nhưng khi binh khí của bọn hắn chạm vào Chu Báo, sự tình quỷ dị đã xảy ra, rõ ràng đều cảm giác được binh khí trong tay mình đập vào một vật rắn chắc, nhưng dưới một khắc, thần bình của bọn hắn đều trượt thoáng qua một phát.

Phảng phất như có người đi tới, thoáng cái lại bị trượt chân, mười mấy món thần binh, tất cả đều rơi vào khoảng không, mà người dưới đảy biển lại chui ra khỏi biển cả.

- Đám chết tiệt này, lại dám động thủ trên đầu thái tuế!

Thân hình Chu Báo đã lẻn đến giữa không trung, tuy rằng ỷ vào thiên phú thần thông "Hoạt thân" của Thái Cổ Thực Long Thu hắn cũng không bị thương, nhưng bỗng nhiên lại lọt vào công kích như vậy, hắn vẫn đang vô cùng phẫn nộ, huống chi, tên gia hỏa này lúc công kích hắn, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ, nói cái gì mà đồ chết tiệt, các ngươi mới là đồ chết tiệt đấy.

Bỗng nhiên xuất hiện biến cố, khiến thần sắc mười mấy người đều biến đổi, vô ý thức cảm giác được không tốt, nhưng còn không kịp đợi bọn hắn phản ứng, trên bầu trời, ngọn lửa màu đen đã mãnh liệt dâng lên, chín đầu Hỏa Long màu đen bay múa lộn xộn, tạo thành một cái chụp cự đại, mãnh liệt úp xuống đỉnh đầu bọn hắn.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự