Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 226 Bích Lan San

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 3232 chữ · khoảng 11 phút đọc

Bích Lan Sơn. Là một trong những ngọn núi có danh tiếng cực lớn trong vùng núi non Phiêu Tuyết. Chỉ bởi vì có thác nước cùng với Bích Thủy đàm, Bích Thủy đàm làm cho tất cả tuyết trên Bích Lan sơn đều có màu xanh biếc, cho nên lấy tên là ‘Bích Lan Sơn’. Mục tiêu lần này của Lý Dương chính là chỗ này.

Xuyên qua thác nước, liền tiến vào bên trong Bích Lan sơn, bên trong lòng núi, có không ít nhà cửa, ở đại điện trung ương là nơi các ma đầu của Bích Lan sơn thường tụ tập, lúc này, ba vị cao thủ cấp bậc Ma tướng của Bích Lan sơn đang tại đây uống rượu.

“Ha ha, thống khoái , thống khoái, hôm nay ta đã tàn sát giết chết hơn một vạn người, thống khoái, nhị đệ , tam đệ , chúng ta uống!” Đứng đầu Bích Lan sơn Phố Động cười to nói.

“Đại ca, chúng ta hôm nay có thể kiếm lời được không ít, không nghĩ tới có được một thương nhân, cũng có ‘Long Tu Thảo’, ha ha, thật sự là kiếm được tiền mà.”Bích Lan sơn nhị đại vương Phố Sơn cũng hưng phấn nói, tam đại vương Phố Húc cũng hưng phấn uống một ngụm lớn.

Đi ra khỏi Phiêu Tuyết sơn mạch là vùng đồng bằng chuyên tranh đoạt chém giết. Đây là việc làm thường xuyên của các cao thủ Ma giới.

Ma giới dân cư ức vạn (10 tỷ ?) , người bản địa đều là một ít người bình thường, đa số người bình thường so với người bình thường ở phàm nhân giới lực lượng có lớn hơn một chút mà thôi. Nói một chút , sự tình mà người bình thường tại Ma giới hướng tới nhất chính là tu luyện. Cho nên hàng năm có rất nhiều người đi tìm tu ma giả, môn phái hoặc đi tới một số núi lớn tìm Ma giới cao thủ để bái sư.

Tỷ như tại Bích Lan sơn. Thiên ma cấp bậc cao thủ có mười mấy người , Ma tướng cấp bậc cao thủ có ba người, tu ma giả lại có gần ngàn người, những người này đều là những người bình thường đến bái cao thủ làm sư phụ sau đó tu luyện.

Ma giới. Cường giả vi tôn. Con đường của tất cả những người bình thường đó là tu luyện trở thành cường giả, ít nhất cũng phải đạt tới cấp bậc Thiên ma trở thành cường giả, ít ra cũng có thể chiếm một chỗ riêng, làm một đạo Diêu Sơn đại vương.

Mỗi lần vung tay giết người, đối với cao thủ Ma giới mà nói, đó là một chuyện rất bình thường mà thôi. Lần tranh đoạt này cũng làm cho sơn đại vương Phổ Động cực kỳ hưng phấn , bởi vì thu được ‘Long Tu Thảo’, cái này chính là bảo bối. Ít nhất có thể đổi được rất nhiều thượng phẩm ma nguyên thạch.

“Báo . Báo~~” một tu ma giả môn hạ cao giọng hô lớn, xông tới.

“Chuyện gì mà bối rối như thế, từ từ nói !” Phổ Động lúc này tâm tình rất tốt, nếu là bình thường nói không chừng chỉ bởi vậy mà đem người thông báo giết chết.

“Bẩm báo ba vị đại vương. Bên ngoài có hai người đang đánh tới, tuyên bố muốn đoạt Bích Lan sơn.” Tu ma giả nọ hoảng sợ nói.

Phố Động nhất thời tỉnh rượu, đứng bật dậy, hai vị huynh đệ bên cạnh Phố Sơn Phố Húc cũng biết là không hay. Bích Lan sơn ba huynh đệ tại Phiêu Tuyết sơn mạch ít nhiều cũng có danh tiếng. Không có bản lãnh sao tiến lên núi? Dám đến cướp núi , nhất định là có thực lực.

“Đi. Theo ta ra ngoài xem thử!”

Phố Động đi nhanh ra ngoài đại điện. Phố Sơn , Phố Húc cũng đi theo sau đại ca. Vừa mới ra ngoài chém giết một phen , bây giờ lại có người giết tới cửa.

Bên ngoài Bích Lan sơn. Bên cạnh Bích Thủy đàm.

Gần ngàn tu ma giả đang diễu võ dương oai huy vũ đao kiếm, đao kiếm này không phải là sắt thường của phàm nhân giới, đều là ‘Tấn Thiết’ có rất nhiều trong Ma giới, tấn thiết mặc dù trong Ma giới tương đối dễ thấy, nhưng độ cứng rắn vượt qua cương thiết của địa cầu phổ thông cả vạn lần.

Mà ở phía trước đám người tu ma giả có hai thân ảnh đang cười nói vui vẻ.

“Bá Vương. Bích Thủy đàm này quả nhiên là động lòng người, nước rất trong, trên địa cầu cũng chưa từng nghe thấy dạng thủy đàm này.” Lý Dương nhìn Bích Thủy đàm mỉm cười nói, một bên là thác nước cực lớn đổ xuống.

Thác nước này là do sau khi tuyết hóa thành nước đổ xuống.

“Oanh long long ~ ~ ~”

Một mảnh âm thanh thác nước đổ xuống. Mà cao thủ Thiên ma cấp bậc của Bích Lan sơn không có một người nào can đảm tiến lên đối phó với Lý Dương cùng Hạng Vũ. Lý Dương vừa mới dùng một đao liền giết chết hai đại cao thủ cấp bậc Thiên ma, đao phách thật lợi hại, đủ để làm cho những người này khiếp sợ.

“Sau này không có việc gì, tại Bích Thủy đàm này uống rượu quả là không tệ.” Lý Dương tựa hồ đã đem Bích Thủy đàm trở thành như nhà mình mỉm cười nói.

Hạng Vũ nhìn một chút, xung quanh rất nhiều tuyết bay tán loạn, cả thế giới hoàn toàn là một mảnh tuyết trắng, Phiêu Tuyết sơn mạch quanh năm tuyết trắng, điều này không thể khoác lạc. Trong thế giới tuyết trắng này, một thác nước mãnh liệt đổ xuống , bên dưới lại là một thủy đàm xanh biếc, Bích Thủy đàm làm cho tuyết cũng trở nên xanh biếc.

Thác nước, Bích Thủy đàm, Bích Lan sơn, tuyết bay đầy trời, một mảnh thế giới tuyết.

Những cái này hợp lại cũng làm cho người ta vui vẻ thoải mái.

“Bắt cái con mẹ, hai tên hỗ đản các ngươi muốn tới cướp đoạt Bích Lan sơn, quả thức là không muốn sống nữa.” Nhị đại vương Phố Sơn người thứ nhất cao giọng quát lên.

Hạng Vũ nhất thời sắc mặt trầm xuống.

Một tên nho nhỏ cấp bậc Ma tướng, cũng dám bất kính đối với mình, điều này thế nào lại không làm cho Hạng Vũ trong ngực một trận lửa giận , suy cho cùng Hạng Vũ hắn chính là thân truyền đệ tử của Xi Vưu đại tôn, hơn nữa tại Ma giới cũng là đường đường có tiếng là Bá Vương.

“Hừ !”

Lý Dương hừ lạnh một tiếng , đao phách chợt lóe, Phố Sơn nhất thời con mắt sáng ngời , thân hình vừa động , dễ dàng né tránh, nhưng Lý Dương lại cười lạnh, so tốc độ? Sao có thể cùng đao phách so bì tốc độ?

“Bồng!”

Trên tay Phố Sơn đột nhiên xuất hiện một thanh Lang Nha bổng, liền hung hăng ngăn trở đao phách. Ma giới cao thủ một người nếu không phải là từ trong núi đao biển kiếm đi ra, cận thân chiến đấu đó là tuyệt đối cường hãn, cho dù đao phách nhanh , Lang Nha bổng vẫn như trước đánh vào lộ tuyến công kích của đao phách.

“Hưu !”

Phảng phất như đạp nát đậu hủ, đao phách bổ xuống bắn thủng Lang Nha bổng, bắn thẳng tới trái tim của Phố Sơn.

“A !”

Phố Sơn kinh hãi, nguyên thần của Phố Sơn lập tức thoát đi, nhưng đao phách quang mang chợt lóe, vô số đao mang từ trong đao phách bắn ra, nhất thời đem nguyên thần đánh nát.

Dưới một kích, nhị đại vương Phố Sơn chết ngay tại chỗ.

Đối phó với nguyên thần như vậy, vũ khí công kích của Lý Dương chính là đao phách, đao phách tự nhiên có thể xuất ra đao mang. Nguyên thần rất yếu ớt, đao mang có thể dễ dàng tiêu diệt, đao phách của Lý Dương có thể dễ dàng bắn đao mang ra các phương hướng khác nhau, thoáng chốc đánh nát nguyên thần.

“Ma…….khí !”

Trong sát na tử vong, Phố Sơn trừng lớn mắt nhìn Lý Dương, vẻ mặt khó tin, trong miệng chỉ kịp nói ra hai chữ- Ma khí !

Đúng vậy. Nha bổng của Phố Sơn chính là pháp khí cao nhất.

Chỉ có ma khí mới có thể dễ dàng như thế phá Lang Nha bổng. Nhưng ma khí quá trân quý, cho dù là hạ phẩm ma khí, trong cả Phiêu Tuyết sơn mạch, Ma suất cao thủ đặc biệt cũng chỉ có một bộ phận có hạ phẩm ma khí của riêng mình. Về trung phẩm ma khí , căn bản là không có.

Phố Động cùng Phố Húc cũng chấn kinh.

Sở hữu ma khí? Điều này đã nói rõ thực lực, nếu là người yếu, căn bản ngay cả ma khí cũng bảo vệ không được, hắc y thanh niên trước mắt có ma khí, dám chắc là cao thủ. Mà nam tử bên cạnh hắn tự nhiên phát ra khí phách , nhìn lại tựa hồ càng thêm kinh khủng.

“Hai vị tiền bối, hai vị thực lực cao như thế, sao lại cùng tiểu bối chúng ta tranh đoạt Bích Lan sơn? Hai vị hay là cùng với mấy vị Ma suất siêu cấp cao thủ so chiêu. ”Phố Động trong lòng run sợ, ngay cả một chút dũng khí chiến đấu cũng không có.

Nhị đệ Phố Sơn của hắn tốt xấu gì cũng là Ma tướng trung kỳ, so với hắn chỉ yếu hơn một chút mà thôi. Đối phương giết Phố Sơn đơn giản như thế, đối phó với hắn , còn phải nói sao?

“Hừ ! nói vậy , hai người các ngươi cũng đã biết quy tắc đoạt sơn từ xưa, thất bại này tính như thế nào đây?” Hạng Vũ lạnh nhạt nói.

Lý Dương sững sờ, hắn còn thật sự không biết đoạt sơn có cái quy củ gì.

Phố Động cùng Phố Húc sắc mặt biến đổi, nhất thời rất khó coi.

“Lý Dương vô luận là đoạt sơn hay đoạt thành trì, người thất bại một khi bị bắt giữ, sẽ cùng người thành công thành lập linh hồn khế ước, hoàn toàn thuần phục người thành công đó. Trừ phi bọn họ chính mình có thể chạy thoát, dù sao cũng không có người nào để mặc cho địch nhân chạy thoát.” Thần thức truyền âm của Hạng Vũ vang lên trong đầu Lý Dương.

Lý Dương gật đầu.

Điều này gọi là dưỡng hổ di hoạn. Người trong Ma giới cũng biết đạo lý này, một khi đánh bại địch nhân, nếu không giết chết liền thiết lập linh hồn khế ước, làm cho đối phương thuần phục mình. Nếu không, thả địch nhân đi, không phải làm cho địch nhân sau này quay lại báo thù sao?

Phố Động cùng Phố Húc nhíu mày. Bọn hắn tiêu diêu sơn đại vương. Như thế nào lại nguyện ý trở thành người hầu của kẻ khác đây? Nhưng một khi thành lập linh hồn khế ước, nếu phản kháng liền hồn phi phách tán, trừ phi gặp được nguyên thần của người khác mạnh hơn của chủ nhân mình hỗ trợ giải trừ linh hồn khế ước.

Phụ thuộc vào cường giả. Đây là công lý.

“Hô !”

“Muốn để cho chúng ra thuần phục. Trước hết xem thử hai tay của ta.” Trong mắt Phố Động hiện lên một tia lãnh quang, thân hình chợt lóe. Liền vọt tới trước mặt Lý Dương. Một thanh loan đao Lãnh Nguyệt(cái này tên vk) chợt lóe lên. Đó là một loan đao, mà đùi phải Phố Động cũng theo loan đao đồng thời công kích.

Tránh loan đao, cũng phải nhận công kích của một đùi.

Không một tiếng gió. Lý Dương thân hình rung động, dễ dàng né tránh công kích.

Xuyên Vân Tỏa Vụ.

Trong nháy mắt, thân hình Lý Dương hóa thành một đám mây mù, đạo đạo tàn ảnh vờn quanh Phố Động. Tốc độ của Phố Động là nhanh, nhưng không cách nào so được với Lý Dương, tùy theo tâm thần của Lý Dương ngày càng mạnh, đối với Xuyên Vân Tỏa Vụ giải thích cũng càng ngày càng cao. Tốc độ tự nhiên tiến tới càng nhanh.

“Hừ !”

Phố Húc một bên đột nhiên xuất cước, mục tiêu là thân thể Lý Dương. Phố Húc đã đợi cơ hội này rất lâu, rốt cuộc cũng nắm được cơ hội.

Trên mặt Lý Dương có một tia trào phúng.

Chiến Thần Ngõa (giày chiến thần), thượng phẩm ma khí !

“Oanh !”

Lý Dương sau khi nhận một cước này, hung hăng đá vào trên xương cổ của Phố Húc. Chiến Thần Ngõa công kích cường đại bộc phát.

“Crack!”

Một tiếng va chạm đá gãy xương cổ Phố Húc, tiếp đó một toàn phong thối, một cước hung hăng đá tới lồng ngực Phố Húc. “Crack” một tiếng, đá xuống lồng ngực , đồng thời đá Phổ Húc bay lên.

“Hô hô ~~”

Một cỗ ma nguyên lực điên cuồng tu phục thân thể Phố Húc, Phố Lúc lúc này chính là đang thông qua nguyên thần tự chữa trị thân thể bản thân, ma nguyên lực của hắn cũng bởi vậy mà hao phí điên cuồng. Chỉ chốc chốc lát , thân thể Phố Húc liền khôi phục trở lại.

“Hưu !”

Lý Dương trong cơ thể chấn động, đao phách xuất ra, Phổ Động cùng Lý Dương cận thân công kích căn bản không có thời gian né tránh.

“Đao chi bi sát !”

Thân đao phách này một màu xanh, điện xà văn ngân quang mang chợt lóe, một cổ tinh thần cường đại đánh tới Phố Động. Nguyên thần của Phổ Động bất quá mới chỉ là Ma tướng hậu kỳ, mà Lý Dương thì sao? Nguyên thần của hắn chính là Ma suất hậu kỳ.

Một cách biệt cực lớn, hơn nữa Lý Dương công kích, tinh thần của Phố Đổng căn bản không có chút đề phòng.

“Oanh!”

Tinh thần rung mạnh , Phố Động chỉ cảm thấy trong đầu một trận oanh minh, tiếng oanh minh kịch liệt cũng đủ làm cho Phố Động căn bản không biết cái gì nữa, tai không nghe thấy gì, tóm lại hắn đã không cách nào khống thế thân thể mình nữa.

“Phốc !”

Trái tim vỡ vụn, nguyên thần bị chấn nát.

Dưới tình huống này, Phổ Động bị Lý Dương chán nát nguyên thần, hồn phi phách tán ngay tại chỗ.

“Tiền bối, ta nhận thua, nhận thua.”

Ba vị đại vương duy nhất còn lại Phố Húc sợ hãi quỳ ngay tại chỗ, không ngừng đập đầu cầu xin tha mạng. Đại ca của hắn Phố Động thực lực cường đại hơn hắn rất nhiều nhưng lại bị Lý Dương diệt, chứ đừng nói là Phổ Húc hắn.

Lý Dương cùng Hạng Vũ nhìn nhau cười.

“Vậy ngươi có bằng lòng thành lập linh hồn khế ước hay không?” Lý Dương mỉm cười nói, trên tay từng đạo đao mang màu xanh đậm đang nhập vào xuất ra.

Phố Húc nhìn thấy đao mang màu xanh đậm trên tay Lý Dương đang nhập vào xuất ra, lập tức nhớ lại mới vừa rồi quang mang xanh đậm chợt lóe, đại ca của mình liền hồn phi phách tán chết đi, Phổ Húc lập tức sợ hãi nói :

”Nguyện ý, ra nguyện ý, thuộc hạ Phố Húc ra mắt đại vương.”

Lý Dương chau mày. Sao lại gọi mình là ‘Đại Vương’?

“Ta gọi là Mộc Dịch, sau này đừng gọi đại vương gì đó.” Lý Dương trách mắng nói.

Phố Húc con mắt xoay chuyển, trong lòng lập tức có chủ ý , quỳ xuống nói: ”thuộc hạ Phố Húc ra mắt Mộc Dịch đại nhân.” Nếu không cho gọi là đại vương thì chỉ có thể xưng hô như vậy thôi.

“Tốt lắm. Chúng ta liền lập linh hồn khế ước đi.” Lý Dương cười nhìn Phổ Húc, Lý Dương đối với phương pháp thành lập linh hồn khế ước chính là vẫn còn biết được.

“Lấy danh nghĩa Xi Vưu đại tôn làm chứng, Phổ Húc hôm nay suy tôn Mộc Dịch đại nhân làm chủ, một khi làm trái, hồn phi phách tán.” Nói xong một đạo nguyên thần năng lượng dung hợp với tinh huyết trong tim từ trong cơ thể Phổ Húc bay về phía Lý Dương. Lý Dương hai tay chụm lại, đồng thời đem nguyên thần năng lượng của mình hòa vào trong đó, sau đó biến thành một đạo thủ ấn quyết.

Từng đạo ấn quyết bắn lên trán của Phổ Húc, nhập vào trong cơ thể.

Chỉ cần sau này Phố Húc có bất kỳ một ý nghĩ phản bội nào, Lý Dương tự nhiên biết được. Chỉ cần một ý niệm trong đầu, thông qua ấn ký này ngay lập tức có thể làm cho Phố Húc hồn phi phách tán. Trừ phi có người nguyên thần cường đại hơn bản thân mình , giải trừ linh hồn ấn ký ấy của mình.

“Còn không bái kiến Mộc Dịch đại nhân.” Phố Húc nhìn bọn thủ hạ quát một tiếng.

Mười mấy cao thủ cấp bậc Thiên ma, còn có hơn một ngàn tu ma giả lập tức quỳ xuống thuần phục. Nương tựa vào người mạnh. Tại Ma giới là chuyện vô cùng bình thường, ngay cả đại đại vương cùng nhị đại vương đều đã bị giết. Bây giờ chủ nhân tự nhiên là rất mạnh. Gặp được chủ nhân như thế, bọn họ còn không cao hứng sao?

“Bái kiến Mộc Dịch đại nhân !”

Hơn một ngàn người , đồng thời quỳ xuống hô lớn.

“Các ngươi trước tiên ở bên ngoài thủ vệ, Phổ Húc giúp chúng ta vào xem cấu trúc bên trong của Bích Lan sơn.” Lý Dương cùng Hạng Vũ xuyên qua thác nước, tiến vào bên trong lòng núi Bích Lan sơn. Phổ Húc cũng lập tức đi theo, nhưng Phổ Húc vừa tiến vào đại sảnh liền ngây ngốc.

Chỉ thấy trong đại sảnh trong lòng núi Bích Lan sơn, có hơn mười người. Hơn mười người này , Phố Húc từ trước cho tới bây giờ chưa từng gặp qua.

Mới vào đại sảnh, Lý Dương liền đem bọn Điền Cương, Ly Ly thả hết ra ngoài, mười mấy người này đều tò mò nhìn xung quanh. Đây là Ma giới sao?

“Từ hôm nay trở đi, Bích Lan sơn này là nhà của chúng ta tại Ma giới.” Lý Dương mỉm cười tuyên bố.

Từ đây, Lý Dương một phương thế lực miễn cưỡng tính là có căn cơ tại Ma giới

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự