Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Vũ si Điền Cương

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 3290 chữ · khoảng 11 phút đọc

Lão Kiệt Khắc vừa thấy tức thì kinh hoảng : “Ô ! Điền Cương, Mộc Dịch, những hài tử thân ái của ta, các người không nên tàn sát lẫn nhau, chờ đến khi thi đấu cả hai giáo huấn người khác không được sao ? Cả hai đều mạnh như vậy, một cước hạ xuống, không phải ngươi chết thì là ta chết, hai người ai bị thương cũng đều khiến cho ta đau lòng !” Lão Kiệt Khắc đã quen nhìn những trận đấu của địa hạ quyền đàn, khi một cước hạ xuống, nếu không cẩn thận thì không chết cũng trọng thương, lão thật không nguyện ý để hai “cây tiền” của mình tàn sát lẫn nhau.

Lý Dương nhè nhẹ cười, không nói tiếng nào, nếu như thực lực tương cận với nhau, trong quá trình tranh đấu, đích xác có khả năng xuất hiện tình huống ngộ sát, bất quá hiện tại thực lực Lý Dương vượt xa Điền Cương này, nên không thể xuất hiện ngộ sát được.

Điền Cương lạnh lùng liếc nhìn Lão Kiệt Khắc, hung hăng nói : “Lão già, ta không phải là tuyển thủ của trại huấn luyện, vốn không có tự do ! Ta đến địa hạ quyền đàn chính là muốn chiến đấu với các cao thủ, nếu như lão còn ngăn trở, ngày mai người quản lý của ta sẽ là Miss Mary, Miss Mary đã đến tìm ta vài lần rồi, hừm hừm !”

Lão Kiệt Khắc tức thì không dám nói nữa, các quyền thủ từ các trại huấn luyện đều không có tự do, khi bọn họ tham gia vào trại huấn luyện thì đã có ký kết hợp đồng, nhất định phải giúp trại huấn luyện kiếm được 3 triệu USD thì mới có thể tự do. Trong các thủ hạ của Lão Kiệt Khắc thì 5 vị quyền thủ kia đều không thể li khai lão được.

Nhưng Điền Cương thì không giống vậy, Điền Cương đến từ Trung Quốc, quyết ý tiến nhập địa hạ quyền để tìm sự khiêu chiến, do Lão Kiệt Khắc có tiếng tăm lớn nên mới trở thành người quản lý của hắn, nhưng khi ký kết hợp đồng, có một điều khoản là Điền Cương có thể li khai Lão Kiệt Khắc bất cứ lúc nào, Lý Dương sớm cũng sẽ ký kết loại hợp đồng như vậy.

Điền Cương nghe nói là đến từ một gia tộc cổ lão của Trung Quốc, thậm chí Cơ nhân dược thuỷ mà hắn phục dụng cũng là loại A2, hắn rốt cuộc có bao nhiêu tiền thì không ai biết được, nhưng người ta biết được một điều, Điền Cương căn bản không có xài tiền, là một trong thập đại siêu cấp quyền thủ, phí thi đấu của hắn hơn cả triệu USD, có thể tưởng tượng ra hắn kiếm tiền nhiều đến mức nào, nhưng mà hắn đối với bản thân rất hà khắc, căn bản là không thấy hắn xài tiền bao giờ.

“Muốn đấu thì cứ đấu, nhưng phải cẩn thận, những hài tử thân ái của ta !” Lão Kiệt Khắc lúc này bộ dạng đầy vẻ quan tâm, hoặc là cái mà lão quan tâm chính là tiền của lão.

Mục quang Điền Cương lại hướng về Lý Dương, trong mục quang bốc lửa và tràn ngập chiến ý.

“Mộc Dịch, chúng ta chiến đấu tại đây !” Cơ nhục toàn thân Điền Cương như sôi trào, hắn có một sự xúc động không kìm nén được, cường giả, chỉ có cùng chiến đấu với cường giả thì mới có thể mạnh hơn, cũng chính vì điều này khiến hắn thoát li gia tộc để ra nước ngoài.

Lý Dương nhẹ nhàng cười nói : “Cũng được, nơi này cũng đủ lớn !”

Điền Cương và Lý Dương lập tức đứng đối diện nhau, bốn mắt nhìn nhau.

“Bồng !” Điền Cương tháo khối phụ trọng trên chân ném xuống đất.

“Bồng !” “Bồng !” “Bồng !”… …Điền Cương cởi luôn chiếc áo đang mặc, trên thân hắn không ngờ còn mang một miếng bối tâm, bối tâm này tối thiểu cũng phải 10 kilo !

Khiến cho mọi người kinh ngạc chính là Điền Cương không ngờ từ trên thân lấy ra nhiều phụ trọng như vậy, tất cả cộng lại cũng phải cả trăm cân, năm quyền thủ kia đều không hiểu được, thân thể Điền Cương đâu có lớn, tại sao có thể mang nhiều khối phụ trọng như vậy. Nhưng trong lòng bọn họ thì đều chấn kinh, bởi vì trước giờ bọn họ chưa từng thấy Điền Cương tháo bỏ chúng, điều này có nghĩa là Điền Cương ngay cả trong quá trình sinh hoạt hàng ngày cũng đều mang cả trăm cân phụ trọng, các quyền thủ khi huấn luyện mang phụ trọng cũng là bình thường, nhưng trong quá trình sinh hoạt mà cũng mang phụ trọng thì thật là khó tưởng tượng, bởi vì cơ nhục mà luôn luôn phải chịu áp lực lớn như vậy thì e rằng sẽ dẫn đến thụ thương.

“Ta tôn kính ngươi, do vậy ta quyết định đem toàn bộ thực lực chiến đấu với ngươi !” Điền Cương nhìn Lý Dương, trong mắt có hàm chứa sự kiêu ngạo. Hắn sở dĩ có thể luôn mang phụ trọng, không lo lắng về việc cơ nhục bị thương, chính là vì hắn có nội gia chân khí đặc hữu của Đông phương Trung Quốc, nội gia chân khí bình thường nuôi dưỡng cơ nhục, khiến cơ nhục sung mãn hoạt lực. Bất quá ở phương diện này nội gia chân khí mới đạt được trăm tinh, không bằng ngàn tình nhục thể năng lượng mà hắn đạt được.

“Xuất thủ đi !” Lý Dương không thích nói nhiều, nếu như hắn nói với người ta rằng hắn đã để Bá Vương Hạng Vũ thiết lập trọng lực cấm chế trên thân hắn, lúc nào hắn cũng mang 5000 cân phụ trọng, thì e rằng người sẽ không tin nổi.

Trọng lực cấm chế, tại ma giới có thể nói là loại cấm chế thường thấy nhất, ma giới lấy tu luyện nhục thể làm đại đạo, trong các phương pháp tu luyện nhục thể, thì thêm trọng lực cấm chế là một biện pháp rất thường thấy.

Bất quá cho dù có mang 5000 cân phụ trọng, với thực lực hơn vạn tinh của Lý Dương, đối phó với Điền Cương vẫn rất dễ dàng.

“Cẩn thận !” Điền Cương hét lên một tiếng, thân thể chớp động, lập tức như huyễn ảnh lao đến trước mặt Lý Dương, song cước hung hãn quật vào thân thể Lý Dương, Lý Dương sắc mặc bình tĩnh, chân khẽ bước nhẹ đã thoát li khỏi tầm công kích của Điền Cương.

Điền Cương lập tức đảo người đứng yên, dùng Hán ngữ nói với Lý Dương : “Ngươi cũng học nội gia chân khí ?” Vừa rồi tốc độ của Điền Cương là do kết hợp của kinh công và lực bạo phát của nhục thể, Lý Dương đến phút cuối mới chuyển động, hơn nữa còn thoát khỏi tầm công kích, hiển nhiên là tốc độ Lý Dương vượt xa hắn, do vậy hắn mới phán đoán như vậy.

Lý Dương nghe hắn nói liền cười : “Ngươi đoán đúng rồi, ta cũng học nội gia chân khí, hơn nữa đã đạt đến Tiên Thiên cảnh giới !”

Điền Cương tức thì ngạc nhiên, tiên thiên chân khí lợi hại thế nào hắn hoàn toàn hiểu rõ, cái đó năng lượng phải đến ngàn tinh đơn vị, nếu như Lý Dương thực đã đạt đến Tiên thiên cảnh giới, thì khi nội lực và lực lượng nhục thể của Lý Dương cùng bạo phát, Điền Cương căn bản là không có lực phản kích.

“Đừng lo lắng, ta chỉ dùng lực lượng cơ nhục để đấu với ngươi, bất quá tại phương diện tốc độ di động, ta không thể đứng một chỗ cho ngươi đánh, do vậy có dùng tiên thiên chân khí thì cũng không tránh được”. Lý Dương tựa hồ rất ngây thơ, trên khuôn mặt vốn không biểu tình của Điền Cương bất ngờ xuất hiện một biểu tình hiếm thấy, hoặc chúng ta có thể gọi đó là “cười nhẹ”.

“Hảo, ta để ngươi kiến thức qua chiêu lợi hại nhất địa hạ quyền đàn là liên hoàn cước !” Sắc mặc Điền Cương khôi phục lại vẻ lãnh mạc, song cước như đại đao chém tới, phong cuồng liên hoàn chém tới Lý Dương, liên hoàn cước xuất ra, Lý Dương căn bản không có không gian để tiến công.

“Ngươi mạnh, ta còn mạnh hơn !”

Lý Dương lùi lại một bước, lực lượng nhục thể cường hãn bạo phát, không khí kịch liệt chấn động lập tức sản sinh âm thanh !

“Pa !”

Chân phải Lý Dương như một ngọn roi ngoan độc quật lên chân phải Điền Cương, Điền Cương tức thì cảm nhận một trận đau đớn kịch liệt từ chân phải, liền đó người như tê liệt đứng lên không nổi.

Một cước đả bại !

Điền Cương bất lực ngồi trên mặt đất, chân phải hắn căn bản là không thể động đậy, còn may là Lý Dương mới chỉ dùng tiên thối, mặc dù trong nhu có cương, nhưng chưa đến mức khiến hắn gãy chân, Điền Cương dùng chân khí chầm chậm hoá giải, tin rằng vài ngày sau là có thể hồi phục, bất quá hiện tại chân phải hắn căn bản không thể cử động.

“Ta thua rồi !” Điền Cương nhìn Lý Dương, ngọn lửa chiến ý trong mắt càng lớn hơn : “Bất quá ta sẽ không bỏ cuộc, cuối cùng sẽ có một ngày ta nhất định thắng ngươi !”

Lý Dương tức thì cười nhẹ : “Bất kỳ lúc nào cũng hoan nghên ngươi đến khiêu chiến !” Liền đó Lý Dương chuyển thân đi về hướng Lão Kiệt Khắc vẫn còn đang đứng ngây ngốc, không biết là Lão Kiệt Khắc vì cây tiền của mình - Điền Cương thụ thương, hay là vì Điền Cương bị một cước của Lý Dương đả bại mà ngây ngốc… …

“Lão Kiệt Khắc, chuyện tôi tiến nhập địa hạ quyền đàn lão mau chóng an bài, phải rồi, cá nhân tôi không thích ồn ào, lão giúp tôi mua một căn biệt thự nha”. Lý Dương trong mắt có chút tiếu ý. Nghe hắn nói có vẻ như là muốn để Lão Kiệt Khắc bỏ tiền ra, đương nhiên, đó là Lý Dương cố ý như vậy.

Lão Kiệt Khắc nghe thấy, tức thì khựng lại, nhãn tình thiểm thước bất định, hiển nhiên là đang kịch liệt đấu tranh tư tưởng, vừa rồi Lý Dương một cước đả bại Điền Cương, trong lòng lão Lý Dương đã một phát thăng lên đẳng cấp Ma vương.

Nếu như là người quản lý của một Ma vương, vậy thì lão có thể kiếm hơn chục triệu USD, bất quá một căn biệt thự phổ thông ở Manhattan tối thiểu cũng vài triệu USD, như vậy không phải là bản thân bỏ ra quá nhiều tiền sao ? Bất quá Lão Kiệt Khắc nghĩ đến Lý Dương vẫn còn chưa ký hợp đồng với mình, tức thì trong lòng lo lắng : “A, Mộc Dịch này không thể để ký kết hợp đồng với người khác được, ai, đến khi đó ta ngay cả 1 USD cũng không có kìa !” Nghĩ đến đó, Lão Kiệt Khắc mới nén cơn đau trong tim mà nói : “Mộc Dịch thân ái của ta, ngươi cần một căn biệt thư à, ta là người quản lý của ngươi, đương nhiên là phải thoả mãn yêu cầu của ngươi”.

Mặc dù trên mặt Lão Kiệt Khắc nỗ lực nặn ra nụ cười, bất quá nụ cười cứng ngắc cùng với hai tay run run hiển thị rõ Lão Kiệt Khắc đang rất đau lòng, vài triệu USD ! Số tiền này đối với người quản lý số một ở địa hạ quyền đàn như lão mà nói, cũng là một con số lớn.

“Ha ha… … Lão Kiệt Khắc, lão cũng thật là quá rộng rãi, tôi bất quá để ngài mua giùm thôi, còn tiền thì để tôi trả. Lão vì sao mà nhiệt tình vậy ? Đương nhiên nếu như lão kiên trì muốn trả tiền thay tôi, thì tôi cũng không phiền !” Lý Dương tựa hồ rất kinh ngạc.

Lão Kiệt Khắc tức thì ngạc nhiên, bất quá tiền đương nhiên quan trọng hơn mặt mũi, Lão Kiệt Khắc lập tức nói : “Ô, Mộc Dịch, Mộc Dịch thân ái, người thật là rộng rãi, vừa rồi ? Vừa rồi là ta nói lộn, tuổi tác cao rồi, đầu óc cũng kém đi, a a… …” Lão Kiệt Khác tức thì cười theo, không một chút ngại ngùng.

Lý Dương không thích nhận ân huệ của người khác, đương nhiên là không thể để người khác mua cho hắn một căn biệt thự, vừa rồi bất quá chỉ là hí lộng Lão Kiệt Khắc mà thôi, sự thật chứng minh, Lý Dương hắn trong lòng đối phương tối thiểu cũng đáng vài triệu USD

Ba ngày sau, trên tầng thượng biệt thự Lão Kiệt Khắc.

Lý Dương ngồi dựa mình vào salon, ánh mắt vẻ hưởng thụ, bên cạnh salon là một chiếc bàn tròn nhỏ, trên bàn đặt một bình vodka.

“Hừm hừm, bình Absolut vodka này mặc dù độ cao, cũng tính là liệt tửu, nhưng uống vẫn không thoải mái bằng rượu trắng !” Lý Dương cầm ly rượu, nhìn cảnh sắc mỹ lệ của khu biệt thự, miệng lẩm bẩm, hiển nhiên là hắn rất không mãn ý.

Nếu như Lão Kiệt Khắc mà nghe hắn nói vậy, nhất định là đau tim mà chết, bình Absolut vodka này do lão đặc biệt mua từ Thuỵ Điển, người bình thường có tiền cũng không mua được, lão nhờ vào thân phận là đệ nhất quản lý của địa hạ quyền thủ suốt mấy chục năm nay mới kiếm được.

Rượu trắng, ở Bắc Kinh bất quá chỉ để mấy người già uống, giá rất rẻ mạt, một bình chỉ khoảng mấy nhân dân tệ, còn tại New York, rượu trắng tại New York cũng khá đắt, phải vài chục USD mới mua được, bất quá so sánh với bình Absolut vodka đặc biệt loại 100,000 USD này thì sự khác biệt tuyệt đối không cần phải nói.

“Hi, Mộc Dịch !” Âm thanh hô hoán vang lên, Lý Dương không quay đầu lại cũng biết là Lão Kiệt Khắc đến.

Lão Kiệt Khắc đi lên tầng thượng, nhìn bình vodka không khỏi đau lòng, bất quá lão tự an ủi : “Cái này bất quá 10 vạn USD, còn một biệt thự thì tới vài triệu USD !” Hiển nhiên là lão còn nhớ chuyện ba ngày trước. Nếu như lúc đó Lý Dương không thêm một câu, lão chắc là đã phải tốn vài triệu USD.

“Lão Kiệt Khắc, không phải tôi đã nói bình thường đừng làm phiền tôi mà ?” Lý Dương khẽ nhíu mày.

“Ha ha, Mộc Dịch, có một chuyện quan trọng, biệt thự người muốn ta đã tìm thấy rồi, ha ha, chúng ta lần này thật là quá may mắn, một tay chủ người Á Châu ở California kém may mắn, công ty hắn bị phá sản, hiện tại cần bán gấp biệt thự, nhưng hắn lúc này chưa tìm được người để bán. Nên ngay khi nghe nói ta muốn mua liền lập tức phái người tìm ta, ta bất quá chỉ thi triển một chút thủ đoạn của người quản lý, một căn biệt thư trị giá 6 triệu USD, ta có thể hạ giá xuống còn 4 triệu USD, sáng ngày mai sẽ chính thức ký hợp đồng”. Lão Kiệt Khắc thập phần cao hứng nói với Lý Dương.

Lý Dương ánh mắt hơi sáng lên, lập tức đứng người dậy, chuyên thân chiêu hô Lão Kiệt Khắc : “Lão Kiệt Khắc, tin tức này thật khiến người hưng phấn, đến đây nào, chúng ta cạn ly !”

Lão Kiệt Khắc nghe thấy, tức thì nụ cười trên mặt nở rộ, vội vàng bước tới : “Ô, Mộc Dịch, để ta tự rót rượu được rồi !” Nói rồi, Lão Kiệt Khắc lấy ra một chiếc ly đặc biệt lớn, rót hết vào nửa bình còn lại.

“Đến đây, đến đây, chúng ta cụng ly, vì biệt thự mới cạn ly !” Lão Kiệt Khắc cụng chiếc ly đặc biệt với chiếc ly phổ thông của Lý Dương, không để tâm đến sự khác biệt về kích cở giữa hai chiếc lý, ngửng đầu uống cạn.

“Cô cô… …”

Lý Dương mở to mắt nhìn Lão Kiệt Khắc một hơi uống cạn ly rượu, không khỏi trừng mắt kinh ngạc ! Đây chính là Absolut vodka, là liệt tửu !

“Ha ha, một hơi ta uống được 5 vạn USD rồi, cũng bù đắp được rồi !” Lão Kiệt Khắc trong lòng đắc ý, đem một bình vodka cho Lý Dương, lão vẩn luôn cảm thấy đau lòng, hiện tại một hơi uống hết một nửa, tức thì trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

“Lão Kiệt Khắc, lão không gì chứ ?” Lý Dương nhìn khuôn mặt đỏ rần của Lão Kiệt Khắc lo lắng hỏi, uống liệt tửu nhiều thì có thể mất mạng, còn may là Lão Kiệt Khắc cũng là người uống liệt tửu đã chục năm rồi, tiểu mệnh không có vấn đề, bất quá một hơi uống loại rượu cường liệt này nhiều như thế, thì có thể… …

“Bồng !” Lão Kiệt Khắc vừa định nói, thì chân đã sụm xuống, trời đất như quay cầu, lập tức ngã xuống, rất nhanh tiếng ngáy vang lên.

Lý Dương không khỏi có chút khổ não : “Cái này… …lẽ nào muốn ta đưa lão đi ?” Nhìn Lão Kiệt Khắc nằm trên mặt đất, tựa hồ thế giới có đến ngày tận thế cũng không phản ứng, Lý Dương than một tiếng, một tay nắm lấy tây phục của Lão Kiệt Khắc, cứ thế mang lão ta đi, còn may, tây phục của Lão Kiệt Khắc cũng thuộc loại tên tuổi, trên đường đi không có bị rách, bằng không Lão Kiệt Khắc thảm rồi.

Ngày hôm sau.

Mộc Dịch, căn biệt thự đằng đó sắp là của người rồi đó, thế nào hả ? Không tệ ha, hơn nữa chỉ cách biệt thự của Lão Kiệt Khắc này có vài trăm mét”. Lão Kiệt Khắc chỉ vào một căn biệt thự hào hoa ở không xa, lúc này tinh thần Lão Kiệt Khắc không ngờ lại rất tốt, tựa hồ không có cảm giác như đã từng uống liệt tửu ngày hôm qua.

Nhưng lão nói lâu vậy mà Lý Dương lại không hề có phản ứng, Lão Kiệt Khắc không khỏi cảm thấy kỳ quái liền quay người qua nhìn Lý Dương.

Lúc này mục quang Lý Dương đang nhìn về một toà tửu lâu phía trước khu biệt thự --- Thái Bạch tửu lâu, trên mặt xuất hiện tiếu ý, bước chân hướng về phía tửu lâu, không để ý đến chuyện mua biệt thự, nhưng đồng thời nơi cửa Thái Bạch tửu lâu có một người tiến vào, người đó chính là Điền Cương.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 48

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự