Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 133 Thân thế chi mê

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 3284 chữ · khoảng 11 phút đọc

Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ nhìn Huyễn Quang chân nhân, phảng phất như đang nhìn một cửu thiên chiến vô địch giả ……

(Lời dịch giả: cửu thiên chiến này chính là Tiên Ma đại chiến trên Ma giới, sau khi phi thăng, các độc giả sẽ tái ngộ trong Q9).

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều biết, sự cường đại của Huyễn Quang chân nhân đã ngoài sự của tưởng tượng bọn họ, vô địch, tuyệt đối vô địch, một đao phá không, tại trong Côn Luân tiên cảnh có thể phá toái hư không chỉ có một ít Tán tiên đã ba lần độ qua thiên kiếp hoặc là một ít Đại Thành kỳ cao thủ mới có khả năng.

Mà Huyễn Quang chân nhân ngày nay chỉ mới là Độ Kiếp kỳ cao thủ mà thôi.

Nhóm tu chân giả này sau một hồi bình tĩnh suy tưởng, rồi ai ai cũng trở nên vô cùng kinh ngạc.

Độ Kiếp kỳ tu chân giả cũng có thể phá toái hư không?

Chuyện này quả thật trong lịch sử xưa nay chưa từng có, nếu là trước khi Huyễn Quang chân nhân độ kiếp, có người nói với bọn họ rằng 'Độ Kiếp kỳ tu chân giả cũng có thể phá toái hư không', bọn họ chắc chắn cho dù là một người cũng sẽ không tin, nhưng bọn chúng vừa mới thấy qua cảnh tượng kia, trải qua thời gian vài lần hô hấp thì đã đưa năng lượng cường đại của kiếp vân hoàn toàn thôn phệ vào trong.

Khe nứt màu đen khủng khiếp đó đã khiến cho trong lòng đám tu chân giả này run sợ vỡ mật.

Lý Dương, Huyết Nguyệt, Lãnh Vũ nhóm đệ tử của Tinh Cực Tông đều hiện một tia tiếu ý, vì Huyễn Quang chân nhân mà cao hứng, bị vô số tu chân giả trong toàn bộ Côn Luân tiên cảnh châm biếm khinh khi hơn cả trăm năm, mãi đến giờ khắc này, cuối cũng cũng đã khiến cho bọn chúng phải ngậm tăm câm nín, từ nay trở đi sẽ không còn có thể thốt lên những lời tương tự.

Đồng thời, bọn Lý Dương cũng vì Huyễn Quang chân nhân mà cảm thấy tự hào, vì tông phái mình có một tông chủ như vậy mà cảm thấy kiêu hãnh!

Tầm Hoan chân nhân một đao phá kiếp vân!

Huyễn Quang chân nhân một đao phá không!

Truyền kỳ!

Truyền thuyết!

Toàn bộ Côn Luân tiên cảnh sẽ vĩnh viễn có câu chuyện độ kiếp này với tính truyền kỳ rung động lòng người để lưu truyền hậu thế, đem chuyện này trở thành một truyền thuyết vĩnh viễn!

"Các vị đạo hữu, độ kiếp đã kết thúc, Tinh Cực Tông ta sẽ cử hành tiệc ăn mừng. Thỉnh mời tất cả mọi người cùng đến tham dự?”

Tán tiên Lãnh Vũ lập tức mỉm cười nói với nhóm tu chân giả.

Tiệc mừng, cũng chỉ có sau khi độ kiếp thành công, tông phái mới cử hành. Nếu độ kiếp thất bại, tiệc mừng đó sẽ thật là một tang sự.

Sắc mặt của Thượng Thanh Cung Ngọc Sanh trưởng lão càng thêm khó coi, trước khi độ kiếp hắn đã ở trước mặt mọi người phỉ báng đến Huyễn Quang chân nhân, bây giờ thật sự không còn mặt mũi nào đến dự.

"Bổn trưởng lão vẫn còn việc quan trọng cần phải làm, nên đành phải cáo từ trước, mong Tinh Cực Tông đạo hữu đừng trách!" Ngọc Sanh trưởng giả lập tức phất tay áo, mang theo mười mấy người đệ tử phá không mà rời khỏi, cũng không quản đến phản ứng của người trong Tinh Cực Tông là gì.

Thấy thế, biểu tình của Lý Dương cùng nhóm đệ tử của Tinh Cực Tông đều ẩn ước một tia lãnh tiếu.

Đệ tử của Thượng Thanh Cung vốn rất kiêu ngạo, trong vạn năm qua, Thượng Thanh Cung vẫn luôn là đại tông phái đứng đầu Côn Luân tiên cảnh, cái tính khí kiêu ngạo đã được dung dưỡng hơn vạn năm qua khiến chút ít đệ tử Thượng Thanh Cung này luôn cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất. Thục Sơn kiếm phái thuộc về kiếm tu, tại Tiên giới thế lực cũng không nhỏ, sự bắt nguồn của Thục Sơn kiếm phái cùng Thượng Thanh Cung như nhau, Thượng Thanh Cung cũng không thể nói gì.

Nhưng ngày nay Tinh Cực Tông đột nhiên xuất đầu lộ diện, tựa hồ cũng đã chiếm được thượng phong trong Côn Luân tiên cảnh. Thượng Thanh Cung chúng làm sao có thể nhịn được một môn phái phi đao nhập đạo mà trong Tiên giới căn bản không hề có căn cơ. Thượng Thanh Cung bọn chúng làm sao phải kiêng dè?

Đáng tiếc Thượng Thanh Cung đã quên mất một điều: một thế lực trên Tiên giới dù là cường thịnh cũng chỉ là thế lực của Tiên giới, Tiên giới tiên nhân muốn tiến vào Phàm Nhân giới, thì cũng cần các đại thế lực thương lượng và thông qua thì mới có thể hạ phàm. Nếu như tiên nhân nào tự tiến vào Phàm Nhân giới, chuyện đó cũng như là tìm cái chết!

Thế lực của Thượng Thanh Cung trong Côn Luân tiên cảnh mặc dù cũng là rất mạnh, nhưng so với lực công kích hãi nhân của Tinh Cực Tông phi đao nhập đạo thì cũng không kể là mạnh. Khi hai tông phái chân chánh phân tranh thì không một ai có thể dự định được kết quả sẽ ra sao!

Ngọc Sanh trưởng lão vừa nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, cảm giác đầu tiên chính là chấn động, khe nứt đen ngòm khủng khiếp mà hắn không biết đến thật sự khiến hắn run đến vỡ mật, nhưng cảm giác thứ nhì chính là ghen ghét ganh tị! Trong quá khứ hắn tuyệt không hề nhìn ra Huyễn Quang chân nhân không ngờ có lại thực lực cường đại như thế, trong khoảnh khắc hắn làm sao có thể tiếp thụ được?

Ngay cả trước mặt đệ tử Tinh Cực Tông hắn cũng dám phỉ báng Huyễn Quang chân nhân, có thể tưởng tượng được trong lúc bình thường khi hắn bêu xấu Huyễn Quang chân nhân thì lại càng không có cố kị gì.

Cái quan niệm được hình thành hơn trăm năm qua - Huyễn Quang chân nhân chính là bất tài như thế, đã khiến cho Tầm Hoan chân nhân phải mất mặt!

Nhưng hiện tại trong khoảnh khắc đã bị lật đổ!

Đã loạn rồi!

"Các vị, mời theo chúng ta trở về Tinh Cực Tông, tiệc mừng sắp được cử hành!" Tán tiên Lãnh Vũ cao giọng nói. Lập tức liền bay đến trước mặt Huyễn Quang chân nhân.

“Huyễn Quang chân nhân quả nhiên lợi hại, một đao phá không, nhất định sẽ trở thành một giai thoại được lưu truyền khắp Côn Luân tiên cảnh!" Bách Hoa Tông mỹ nữ trưởng lão nể phục nhìn Huyễn Quang chân nhân, trong mắt thể hiện sự kính ngưỡng rõ rệt.

“Năm đó quang cảnh Tầm Hoan chân nhân một đao phá kiếp vân vẫn còn sờ sờ trước mắt, ngày nay lại nhìn thấy Huyễn Quang chân nhân một đao phá không, cả đời được xem hai lần độ kiếp lớn này, cũng không uổng kiếp này!" Một trong các môn chủ của Bắc Tông Ngũ Môn Dương Vũ chân nhân cảm thán nói.

"Đúng vậy, Huyễn Quang chân nhân một đao phá không này, chắc chắn sẽ truyền biến đến khắp Côn Luân tiên cảnh!”

“Loại độ kiếp này, chắc cũng như năm đó Tầm Hoan chân nhân phi đao phá kiếp vân được lưu truyền hậu thế!”

……

Các tu chân giả không ngừng tán dương Huyễn Quang chân nhân, hiển nhiên, đám tu chân giả này nói như thế đều là tự đáy lòng phát ra, dù sao thực lực của Huyễn Quang chân nhân thật là ghê gớm như vậy, truyền biến khắp tu chân giới cũng là việc có thể tiên đoán. Đương nhiên, chuyện này cũng như một việc thêu hoa lên gấm.

Lý Dương vẫn nhớ lúc trước trong đám tu chân giả này, có một số đã từng nói xấu Huyễn Quang chân nhân, hiện tại diện mục lại đổi khác như vậy, trong lòng không chỉ có thầm cười lạnh.

“Chư vị, Huyễn Quang lần này độ kiếp, đã làm phiền mọi người đến dự lễ, mọi người mời theo Huyễn Quang cùng trở về Tinh Cực Tông, đệ tử trong Tinh Cực Tông chắc đã chuẩn bị thật tốt, và đang chờ sự hiện diện của chư vị đạo hữu, ha ha ……" Huyễn Quang chân nhân cười nói. Hiển nhiên, giờ phút này tâm tình của Huyễn Quang chân nhân rất là tốt.

Dưới sự hướng dẫn của Tán tiên Lãnh Vũ cùng với Huyễn Quang chân nhân, mấy trăm vị tu chân giả cùng nhau hướng phía Tinh Cực Tông bay đi.

……

Khắp nơi tại Tinh Cực Tông giăng đèn kết hoa, trong đại điện rộng lớn của Tinh Cực Tông, mấy chục cái bàn gỗ, nhân vật đầu lĩnh (dẫn đầu) của các đại môn phái đều theo thứ tự ngồi xuống, về phần hậu bối đệ tử đều là ở trên quảng trường ngoài đại điện, còn có hơn phân nửa đệ tử Tinh Cực Tông, tổng cộng trên dưới hơn mấy trăm bàn, cực kỳ huyên náo.

Trong đại điện, những nhân vật đầu lĩnh của môn phái ai ai cũng đường hoàng trang nghiêm nói chuyện.

Mà trên quảng trường thật sự chỉ nói toàn chuyện phiếm.

“Đạo hữu, ngươi có thấy một đao đó của tông chủ Huyễn Quang chân nhân không, Tam Thanh Vu Tôn tại thượng, ta xưa nay chưa từng nghĩ đến, độ kiếp không ngờ có thể độ như vậy. Một đao đó, whoa, không ngờ phá toái hư không, khe nứt không gian hắc sắc đó, không ngờ trong khoảnh khắc đã đem cả kiếp vân hoàn toàn thôn phệ, thật là quá kinh khủng. Ôi, tại ngươi chưa được thấy thôi. Ta quả thật đã được nhìn thấy!" Bọn đệ tự ngoại phái khoe khoangg trước mặt đệ tử Tinh Cực Tông.

Tinh Cực Tông lần này mang theo hơn phân nửa các cao thủ hàng đầu, cũng chỉ có cao thủ mà thôi, tổng cộng cũng có hơn mười người, đệ tử bình thường căn bản là ở lại Tinh Cực Tông chuẩn bị bữa tiệc mừng hôm nay. Bởi vì vô luận là Lãnh Vũ hay là bản thân Huyễn Quang chân nhân, bọn họ đều biết độ kiếp đối với Huyễn Quang chân nhân mà nói, chuyện đó không có gì chút khó khăn. Tiệc mừng nhất định sẽ phải cử hành!

Đệ tử phổ thông của Tinh Cực Tông không có ai được dự. Lúc này lập tức cùng đám ngoại phái đệ tử này bắt đầu đàm luận, đám ngoại phái đệ tử ai ai cũng khoe khoang.

Theo quan điểm của họ, được thấy qua loại độ kiếp này là một việc đáng để khoe khoang.

Đệ tử của Tinh Cực Tông nghe xong cũng rất hưng phấn, tông phái mình có tông chủ lợi hại như vậy, sao lại không cao hứng chứ? Bất quá bọn họ chỉ biết là một đao phá không, nhưng lại không biết gì về quang cảnh sự thật là đã xảy ra. Vì thế bọn họ không ngừng hỏi từng người một, hỏi hết người này rồi đến người kia.

Những ngoại phái đệ tử được thấy lần độ kiếp như vậy, trong lòng cũng không đè nén được trong lòng, gặp được bất cứ đệ tử của Tinh Cực Tông nào cũng đã kể lại, hơn nữa càng nói càng khoa trương!

Dù sao Huyễn Quang chân nhân một đao kia thật sự quá nhanh, đám ngoại phái đệ tử phổ thông này khi kể về điểm này, căn bản họ không hề được thấy rõ, bọn chúng chỉ có thể chiếu theo sự tưởng tượng của bọn chúng, không ngừng suy tưởng ra: nào là một đao xuất ra, con thần long xuất hiện, một trảo phá kiếp vân, một cái đớp phá không gian, vân vân ……

Đám ngoại phái đệ tử này đã đem sự tình thổi phồng lên thật nhiều, ai cũng đều tự cho rằng đấy là sự thật, dù sao bản thân cũng không được thấy rõ, tiềm thức của chúng đã đưa chuyện này biến thành thật sự.

Lý Dương và Lý Thạc hai người đi tới lui qua lại như mắc cửi trong đám tu chân giả này.

Hai huynh đệ nhìn cảnh này, bật lực nở nụ cười.

“Hai vị đệ tử của Tinh Cực Tông, các ngươi hôm nay có nhìn thấy Huyễn Quang chân nhân độ kiếp không, khi hắn độ kiếp, một đao đó, không, đâu phải là đao, quả thực chính là một thần long, là Bắc Hải băng long trong truyền thuyết, Huyễn Quang chân nhân tay vừa phất lên, con băng long đã quét ngang trời, một trảo là phá kiếp vân, làm vỡ vụn hư không ……” Một ngoại phái đệ tử đang say sưa nói với Lý Dương và Lý Thạc.

Lý Dương và Lý Thạc cũng chỉ biết cười.

“Ca, đây là người thứ mười chúng ta gặp phải người nói với chúng ta về chuyện độ kiếp này!" Xem ra tu chân giả và phàm nhân cũng không sai biệt lắm!" Lý Thạc cười nói.

Lý Dương gật đầu nói: “Tu chân giả? Không phải họ chỉ hơn được một chút năng lực cường đại thôi sao? Bọn họ và phàm nhân đều có có thất tình lục dục như nhau, chỉ là họ khống chế chúng tốt hơn một chút mà thôi. Đám đệ tử phổ thông này, tâm cảnh tu vi cũng không kể là gì, gặp được độ kiếp có tính truyền kỳ như thế của gia gia, lực khống chế của bọn họ từ lâu không biết đã biến đi đâu! Hiện tại lại uống say như thế, bọn chúng biến thành như vậy, cũng không có kỳ quái!"

Lý Dương trong lòng đồng ý nhận xét này.

Lý Thạc cười nói: “Lúc trước mọi Côn Luân tiên cảnh tu chân giả ai cũng châm biếm phỉ báng gia gia, có thể tưởng tượng được khi đám tu chân giả này ly khai, chuyện độ kiếp của lần này cũng từ miệng của họ truyền biến khắp toàn bộ Côn Luân tiên cảnh mà xem!"

Lý Dương đồng ý: "Ừm, đám tu chân giả này cơ hồ đại biểu hơn phân nửa thế lực của các tông phái trong Côn Luân tiên cảnh, bọn họ trở về thì sẽ kể cho mấy trăm ngàn đệ tử trong tông phái bọn họ, như vậy thì tự nhiên có tối thiểu là phân nửa tu chân giả Côn Luân tiên cảnh đều được biết, đệ nghĩ muốn truyền biến khắp cả Côn Luân tiên cảnh, cũng chỉ là mấy ngày thời gian mà thôi!"

Sau một thời thần.

Lý Dương và Lý Thạc hai người ngồi trên một bàn, hai huynh đệ cứ như vậy say sưa uống.

Tế Trường Phong tiến tới trước mặt Lý Dương nói: “Lý Dương sư điệt, sư tôn muốn gặp ngươi, hai người Trần Lỵ và Trần Vũ cùng với ngươi đến đều cũng đã đến gặp sư tôn!"

Trần Lỵ là tên tiếng Hoa của Lily, Trần Vũ là tên tiếng Hoa của Tiểu Jake, hai người đến Tinh Cực Tông, đều cũng là dùng tên tiếng Hoa, dù sao để cho một tu chân giả tiếp thụ cái tên Jake như vậy, thì vẫn không làm sao quen được.

"Gia gia cũng gặp bọn họ? Chẳng lẽ là về thân thế của hai người Lily họ?" Lý Dương nghi hoặc nói.

Tế Trường Phong lắc đầu nói: “Ta cũng không được rõ, sư tôn vừa rời khỏi bữa tiệc đã liền phái ta đến triệu các ngươi!"

Trong lòng Lý Dương ôm mối nghi hoặc đi theo Tế Trường Phong tiến về nơi trú ngụ của Huyễn Quang chân nhân. Dọc theo hành lang được vài trăm thước, Lý Dương đã đến trước một tòa lạc viện nông gia, Tế Trường Phong chỉ vào lạc viện nói: “Lý Dương sư đệ, sư tôn chính là ở trong này!"

“Trường Phong, ngươi cũng vào đi!" Âm thanh của Huyễn Quang chân nhân từ trong lạc viện vang lên. "Dạ, sư tôn!" Tế Trường Phong liền cùng Lý Dương cùng tiến vào bên trong lạc viện.

Trong lạc viện, Tiểu Jake cùng Lily ngồi một bên, Huyễn Quang chân nhân cũng tùy tiện ngồi xuống.

“Lý Dương, Trường Phong các ngươi ngồi xuống trước!" Lý Dương và Tế Trường Phong vừa mới định hành lễ, Huyễn Quang chân nhân đã nói như vậy. Hai người liền kiếm một chiếc ghế trống ngồi xuống. Lý Dương chính là ngồi tại bên cạnh Lily và Tiểu Jake.

Huyễn Quang chân nhân nhìn Tiểu Jake cùng Lily cảm thán: "Không có nghĩ đến, thật sự không có nghĩ đến!"

"Gia gia, người gọi tỷ đệ Trần Lỵ cùng Trần Vũ đến có phải là bởi vì thân thế của bọn họ không?" Trong khoảng thời gian này Tiểu Jake ở tại đây vẫn xem như là tự mãn trong lòng vì hắn có thể ở trong Xuân Thu Các xem qua một ít luyện đan thuật, nhưng Lily thật sự là bị gò bó đến nhàm chán, vẫn luôn trông ngóng có người nói với nàng phụ thân nàng rốt cuộc là ai.

Huyễn Quang chân nhân nghe Lý Dương hỏi, mỉm cười gật gật đầu nói: “Lần này, chính là vì chuyện thân thế của tỷ đệ hai người mà ra! Đúng rồi, các ngươi hai tiểu gia hỏa đem ngọc bội của các ngươi cho ta cẩn thận xem một chút!"

Lily và Tiểu Jake nghe xong, lập tức lấy ra ngọc bội luôn mang theo bên mình, cung kính đưa đến trước mặt Huyễn Quang chân nhân.

Huyễn Quang chân nhân tiếp nhận ngọc bội, lập tức cẩn thận quan sát: "Quả nhiên, quả nhiên như Thông nhi đã nói, không sai chút nào!"

Đột nhiên trên hai khối ngọc bội phát xuất ra đạo đạo hào quang, quang mang rất nhạt, nhưng thật sự có vẻ rất bắt mắt.

"Ừm, quả thật là tiên ngọc!" Đến bây giờ, Huyễn Quang chân nhân xem như đã một trăm phần trăm xác định.

"Nếu hai khối ngọc bội này là của các ngươi từ nhỏ đã mang theo bên mình, phụ thân của các ngươi là ai ta đã có thể khẳng định!" Huyễn Quang chân nhân trả hai khối ngọc bội lại cho Lily và Tiểu Jake, mỉm cười nói với hai người.

“Là ai? Chân nhân có thể nói cho chúng con biết hay không?" Lily lập tức nói.

Huyễn Quang chân nhân gật gật đầu nói: “Phụ thân của các ngươi phải là chưởng môn của Thục Sơn kiếm phái - Trần Kiếm Phong! Hắn cũng sẽ độ kiếp vào ngày mốt, mới đầu nghe Thông nhi miêu tả, ta còn không xác định được, tuy nhiên nhìn thấy ngọc bội này, ta đã không còn hoài nghi gì."

Trần Kiếm Phong, chưởng môn của Thục Sơn kiếm phái!

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự