Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Đại nghĩa

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 5381 chữ · khoảng 19 phút đọc

Trong phòng lớn của Phúc Tân tửu lâu.

“Lý Dương tiểu tử này sao đến bây giờ vẫn chưa đến ?” Mông Điền nghi hoặc nhìn đồng hồ đeo tay.

Lúc này trong phòng lớn, An toàn cục 9 tổ tiểu đội Thượng Hải ngoại trừ Lý Dương, 9 người còn lại đều đã đến, hôm nay mọi ngươi đến đây để chúc mừng Lý Dương và Hắc Nham, Lý Dương không đến, buổi tiệc chúc mừng chưa thể bắt đầu.

“Tích tích… …”

Mông Điền lập tức móc di động ra, chuyển đến một tần số đặc biệt, tiếp nhận tin tức, nhưng bất ngờ Mông Điền biến sắc.”

“Đội trưởng, xảy ra chuyện gì vậy ?” Điền Lâm có chút sầu muộn, hắn nghe thấy thanh âm đó là biết ngay lại có nhiệm vụ, nhưng hôm nay là ngay mọi người tổ chức ăn mừng, hắn thật sự không muốn tình nguyện đi.

Mông Điền có chút tái đi, quay người lại nhìn 8 người còn lại của tiểu đội, nghiêm túc nói : “Cục cảnh sát truyền đến tin tức Thánh Lâm tập đoàn bức tử một hộ sĩ bệnh viện, cục cành sát đồng thời nói với chúng ta một tin, buổi chiều hôm nay, có một thành viên của An toàn cục 9 tổ đã đến cục cảnh sát để xem thi thể của cô gái !”

“Tôi không có đi !” Điền Lâm là người nói đầu tiên.

Hắc Nham và những người kia cũng lắc đầu, biểu thi bọn họ cũng không có đi.

Mông Điền nói : “Vậy là chỉ còn Lý Dương, buổi chiều hôm nay hắn đã đến cục cảnh sát xem nữ hộ sĩ đã chết”.

Điền Lâm lập tức nói : “Đừng nói càn, buổi chiều hôm nay Lý Dương đã đi gặp bà xã tương lai của hắn, tiểu tử này thật là may mắn, bà xã tương lai là hộ sĩ thì sau này có người phục vụ rồi”.

Bất ngờ, Điền Lâm biến sắc, kinh hô : “Hộ sị ! Lẽ nào… …” Điền Lâm nhớ lại khi còn ở trong xe, khi Lý Dương và hắn nói về Khương Tuyết, biểu tình lúc đó rất là hạnh phúc khoái lạc.

Mông Điền tức thì sạm mặt lại.

“Đi, mau bắt kịp Lâm Thiên Vũ !” Mông điền hét lên 1 tiếng lớn.

Điền Lâm hỏi : “Chúng ta phải đi bảo hộ Lâm Thiên Vũ sao ?” Hắn rõ ràng có chút phẫn nộ.

Mông Điền quay đầu lại, nhìn thẳng vào Điền Lâm nói : “Thánh Lâm tập đoàn đối với quốc gia quan trọng thế nào ngươi có biết không ? Chỉ riêng nó thôi đã đầu tư tại nội địa 60 tỷ USD, lần này lại mang qua 10 tỷ USD, nếu như không có Thánh Lâm tập đoàn, thì sẽ có bao nhiêu người thất nghiệp, bao nhiêu người mất việc ? Cái này vẫn chưa là gì, tối quan trọng chính là quan hệ ngoại giao mậu dịch Trung Anh vượt xa so với giữa Trung Quốc và các nước Châu Âu khác, nguyên nhân là vì cái gì ? Cũng chính là hiệu ứng của việc Anh quốc đệ tam đại tập đoàn Thánh Lâm tập đoàn toàn lực chi trì Trung Quốc ! Một khi người kế thừa của Thánh Lâm có chuyện, chỉ riêng Thánh Lâm tập đoàn triệt xuất vốn đầu tư, bất quá là 60 tỷ USD, cái đó cũng không tính làm gì ! Nhưng với lực ảnh hưởng của họ tại Anh quốc, mậu dịch Trung Anh sẽ tự động thu hẹp lại, đến khi đó, một số lượng lớn công ty xuất khẩu phải phá sản, số người mất việc càng nhiều hơn nữa ! Cái này đối với quốc gia ảnh hưởng vô cùng tệ hại !

Mông Điền mục quang sắc bén nhìn qua mỗi một cá nhân !

“Lợi ích quốc gia cao hơn tất cả ! Đứng trước lợi ích quốc gia, mọi ân oán cá nhân đều phải dẹp qua một bên”.

Hắc Nham, Điền Lâm, Viêm tả, Đàm Kim, Đàm Mộc , Đàm Thuỷ, Đàm Hoả, Đàm Thổ mỗi người đều đứng thẳng lên, thần sắc kiên định, mặc dù trong lòng đau đớn, nhưng tất cả bọn họ đều đã chọn lựa !

Lợi ích quốc gia cao hơn tất cả !

“Đi !”

Mông Điền hét lên một tiếng, cả 9 người lập tức li khai.

Lý Dương trên người mặc áo khoác, chầm chậm đi trên con đường dành cho người đi bộ, tựa như một cái xác không hồn đang đi.

“Tuyết, em yên tâm, anh sẽ vì em mà báo thù”. Lý dương khoé miệng lẩm bẩm tự nói.

“Tích tích… …”

Lý Dương lập tức móc di động ra, điều chỉnh qua tần số đặc biệt dùng để giao lưu với đệ đệ.

“Chuyên xa của Lâm Thiên Vũ ba phút nữa về đến biệt thự tại Thượng Hải ! Đại ca, đáo để là anh muốn làm gì, anh mau nói với em”.

Lý Dương nhìn tin tức, rồi đóng lại, lại nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

“Ba phút, Lâm Thiên Vũ, để cho ngươi sống thêm ba phút nữa”.

Thân tai Bắc Kinh Lý Thạc cảm thấy trống ngục đập dồn dập, Lý Thạc từ trước giờ nổi danh còn trẻ những đã già dặn trầm ổn âm hiểm nhưng khi đối diện với yêu cầu của đại ca, thì lại không có cách gì cự tuyệt, bởi vì đó là anh ruột của hắn.

“A Tam, giúp ta chuẩn bị vé máy bay đi Thượng Hải, nhanh lên !”Lý Thạc nhấc điện thoại ra lệnh cho thủ hạ ở bên ngoài.

Ba chiếc Mercedes-Benz ST100 đặc chế chạy trên công lộ.

“Đại công tử, trong biệt thự có ba vị mỹ nữ, phân biệt là 15 tuổi, 20 tuổi và 32 tuổi. Đều là loại công tử thích”. Trong chiếc xe ở giữa, một người đàn ông tóc dài đẹp trai cung kính nói với người đàn ông bên cạnh.

Người đàn ông đẹp trai là thư ký của Lâm công tử Đinh Ứ Dương, đồng thời, hắn cũng là bạn trai của Lâm công tử. Lâm công tử không chỉ thích phụ nữ, mà đồng thời cũng thích những chàng trai tuấn mỹ.

Đại công tử chính là Lâm công tử, Lâm công tử rất là khác người, đặc biệt là đôi mắt của y, nhìn vào đôi mắt của y, cảm giác giống như là sa vào một vũng lầy, nhưng khi Lâm Thiên Vũ cười nhẹ thì lại biến thành một quý ông trong công sở.

“Ừm, không tệ, Ứ Dương, còn có ngươi biết được sở thích của ta. Lần trước gặp được mỹ nữ đúng là cực phẩm, đáng tiếc không ngờ lại tự sát !” Lâm đại công tử lắc đầu than, tự hồ có chút hối tiếc.

“Đại công tử, đến biệt thự rồi”. Ứ Dương đề tỉnh.

Lập tức ba chiếc xe dừng lại, Lâm công tử và mọi người từng người xuống xe, tài xế lái xe vào gara.

Ba chiếc xe, hai chiếc đầu và sau đều là xe vệ sĩ, ngồi ở giữa đích thị là Lâm Thiên Vũ, Đinh Ứ Dương và một đặc cấp chấp sự của Giáo đình, còn có một vệ sĩ của An toàn cục phái đến. Vệ sĩ trong hai xe kia là 8 vị cao cấp vệ sĩ của công ty vệ sĩ đệ nhất thế giới - Hắc Ma công ty.

Sự huy hoàng của Hắc Ma công ty không cần phải nói nhiều, trong giới vệ sĩ tuyệt đối là No.1, với đặc hữu “ Ma Chiến Đấu Khí” khiến cho bọn họ trong địa hạ thế giới trở thành một đại thế lực !

Lâm Thiên Vũ dưới sự hộ ủng của chúng nhân tiến về phía biệt thự.

Bất ngờ, một luồng đao mang phóng qua.

Một hắc nhân vệ sĩ của Hắc Ma công ty bất ngờ phóng ánh mắt như điện, đầu hướng về bụi cỏ gần biệt thự. Nhưng những người còn lại như không phát hiện điều gì, không thấy sự tồn tại của đao mang, tiếp tục tiến tới.

“Hát !”

Thiết quyền, trên nắm đấm cự đại của hắc nhân vẹ sĩ thậm chí phóng ra hắc sắc khí lưu ! Chính là “Ma Chiến Đấu Khí” đặc hữu của Hắc Ma công ty !

Bất ngờ, đao mang loé lên ! Phương hướng tức thì cải biến.

Ngay khi phi đao biến hướng, Lâm công tử thân thể lập tức khựng lại, đầu quay qua, nhìn về hướng bụi cỏ, rồi lại nhìn phi đao biến hướng, khoé miệng của hắn xuất hiện một tia tiếu ý.

“Ách !”

Hắc nhân vệ sĩ vẻ khó tin đưa tay vuốt vuốt cổ họng của mình, rồi lập tức ngã ra đất.

Nhưng lúc này vệ sĩ do An toàn cục phái đến cùng đặc cấp chấp sự của Giáo đình, còn có những vệ sĩ đều nhìn về hướng bụi cỏ !

“Hưu !” “Hưu !”

Lưỡng đạo quang mang tựa như thiểm điện bắn tới Lâm Thiên Vũ.

Nhìn thấy cố chủ gặp nguy hiểm, lưỡng vị cao cấp vệ sĩ của Hắc Ma công ty lập tức hét lên 1 tiếng mạnh mẽ, trên thân phát xuất ra hắc sắc đấu khí, quyền đầu có mang quyền sáo đặc biệt lập tức ngăn đón phi đao. Bọn họ đã hấp thu được sự giáo huấn từ đồng bọn, đấu khí hoàn toàn bao phủ toàn thân. Đồng thời bọn họ đứng trước mặt Lâm Thiên Vũ, hoàn toàn bảo hộ Lâm Thiên Vũ ở phía sau.

Đấu khí đạt đến cảnh giới như vậy, tối thiểu cũng là cao thủ tiên thiên cấp biệt.

Khi phi đao sắp sử đụng vào quyền đầu, hốt nhiên…

Phi đao biến hướng !

Lưỡng vị vệ sĩ không hổ là vệ sĩ cao cấp của Hắc Ma công ty, quyền đầu đã không kịp phòng ngự rồi, hơn nữa tốc độ phi đao quá nhanh, bọn họ vào phút cuối cùng, tại vị trí cổ họng mật độ đấu khi được đề cao lên ba lần.

Chỉ là, phi đao này có uẩn hàm chân khí ! Ngay cả hộ thể chân khí của tiên thiên cao thủ phi đao cũng có thể xuyên thấu !

“Ách !” “Ách !”

Cả hai vệ sĩ đều có vẻ khó tin ngã lăn ra đất, trên cổ họng phân biệt có cắm một ngọn phi đao.

“Mấy thằng ngu này, tránh cho ta !” Một đại hán lưu loát tiếng Anh đứng ở vị trí đầu tiên.

Trốn trong bụi cỏ Lý Dương biến sắc, đại hán vừa rồi căn bản không có trong thông tin, Lý Dương làm sao biết được, đại hán này chính là thủ lĩnh của đám vệ sĩ do Hắc Ma công ty phái đến, bất quá lần này hắn đóng vai tài xế, là tài xế riêng của Lâm Thiên Vũ.

Đại hán này là thành phần cấp cao của Hắc Ma công ty, một trong bát đại siêu cấp vệ sĩ – Ai Nhĩ !

“Rõ !“ Ngũ vị cao cấp vệ sị lập tức ứng mệnh tránh qua một bên. Ai Nhĩ mở to cái miệng : “Để ta xem ngươi trốn đến khi nào !”

Ai Nhĩ bất ngờ “Hống !” bạo hống một tiếng, liền đó Ma Chiến đấu khí cường đại tức thời bạo phát, Ai Nhĩ tung mình lên không, song cước như trảm đao đồng thời phóng ra, lưỡng đạo hắc sắc đấu khí từ song cuớc Ai Nhĩ thoát li phóng ra, tựa như lưu tinh phóng tới bụi cỏ.

“Không hay, cái tên này không ngờ lại là ngũ cấp cao thủ !” Lý Dương thân là thành viên An toàn cục 9 tổ, đối với Hắc Ma công ty đương nhiên là thập phần hiểu biết, loại đấu khí cấp biệt này chỉ cần nhìn cái là nhận ra.

Đối diện với lưỡng đạo đấu khí cường hãn đang lao tới, Lý Dương thân thể tức thì tránh qua, không lùi mà tiến, hướng thẳng đến Ai Nhĩ, tức thì rút ngằn cự li giữa bản thân và Ai Nhĩ.

“Oanh !”

Lưỡng đạo đấu khí trực tiếp thổi tung bụi cỏ. Từ trong bụi cỏ thân ảnh Lý Dương xuất hiện như quỷ mị, khoé miệng Lý Dương lộ xuất một nụ cười lạnh, nội lực vận chuyển phi đao, mỗi tay nắm một ngọn phi đao !

“Hưu !” “Hưu !”

Hai ngọn phi đao đồng thời phóng ra hai hướng.

“Ngươi ngăn được một ngọn nhưng không ngăn được ngọn kia đâu, Lâm Thiên Vũ, ngươi chết chắc rồi !” Lý Dương mục quang tàn khốc nhìn Lâm Thiên Vũ.

Lâm Thiên Vũ tức thì dụng loại mục quang như tra xét cẩn thận nhìn Lý Dương, hốt nhiên khoé miệng hắn xuất hiện một nụ cười ám muội. Tiện tay vỗ vào vai kim phát nam tử đứng bên cạnh, kim phát nam tử này chính là một đặc cấp chấp sự của giáo đình.

“Vui lòng làm việc cho Lâm tiên sinh !” Giáo đình tái phán sở đặc cấp chấp sự Phỉ Lý nhìn phi đao cười sáng lạn.

“Bồng !”

Chỉ thấy tay phải Phỉ Lý nhẹ nhàng đưa ra, Lý Dương vừa mới cải biến phương hướng, hốt nhiên một đạo bạch sắc kiếm mang từ ngón tay Phỉ Lý phóng ra, kiếm mang trực tiếp xuyên thấu phi đao, tức thì đem phi đao cắt thành hai phần. “Ai Nhĩ, ta chỉ xuất thủ một lần, tiểu tử này giao cho ngươi !” Phỉ Lý vuốt mái tóc vàng lấp lánh ánh vàng, cười nhẹ nói với Ai Nhĩ.

Ai Nhĩ giận dữ rống lên : “Phỉ Lý con bà nhà ngươi, tránh ra cho bố, chuyện nhỏ này không cần ngươi nhúng tay vào”.

“Hô !”

Một quyền phẫn nộ của Ai Nhĩ tốc độ kinh nhân, hắc sắc Ma Chiến đấu khí tựa như hoả diễm bốc lên, trực tiếp nhắm vào phi đao của Lý Dương.

Biến hướng

Phi đao nháy mắt cải biến quỹ tích, trực tiếp nhắm vào cổ họng Ai Nhĩ !

“Tê ~~~”

Hắc sắc đấu khí tại vị trí cổ họng Ai Nhĩ bất ngờ bạo phát, phi đao như bị giữ lại, hãm nhập trong đấu khí, thực sự không thể tiến được nửa phân.

“Bồng !”

Dưới sự áp bức qua lại giữa chân khí Lý Dương và Ma Chiến đấu khí Ai Nhĩ, phi đao cuối cùng chịu không nổi, tức thời hoá thành toái phiến. Phi đao Lý Dương vẫn không thể phá được hộ thể chân khí của Ngũ cấp cao thủ.

Lý Dương hung quang trong mắt loé lên, thân thể bám theo phi đao, thể nội chân khí khuấy động một trận.

Địa hạ quyền đàn - Tử Vong thối pháp !

“Hát !” Lý Dương hét lên một tiếng, chân phải hoá thành thiểm điện, trực tiếp phách vào đầu Ai Nhĩ. Tinh quang trong mắt Ai Nhĩ loé lên, tay trái to lớn thô kệch như chân người bình thường uẩn hàm đấu khí cường đại trực tiếp đụng vào chân phải Lý Dương.

“Oanh !”

Chân khí và đấu khí đụng vào nhau, đấu khí Ai Nhĩ hùng hậu vượt xa chân khí Lý Dương, nhưng Ai Nhĩ tức thì biến sắc, nhân vì hắn că bản cảm nhận được bản thân lực lượng không có mấy tác dụng, Lý Dương căn bản không có chân chánh công kích vào đầu hắn.

Tá lực đả lực, Lý Dương thuận thế lăng không xoay mình 180 độ - Toàn Phong suý thích !

Chân phải Lý dương tựa như độc xà, xoay vòng hiểm độc đá vào chi dưới Ai Nhĩ. “Bồng !” Tốc độ tá lực đả lực của Lý Dương khiến Ai Nhĩ phản ứng không kịp.

“Ngao !” Ai Nhĩ kêu lên một tiếng đau đớn, may mắn là chỉ đá trúng phần hông, không có đá trúng phần dưới, bằng không Ai Nhĩ khắng định là kêu còn thảm hơn.

Chân trái Lý Dương lập tức hoá thành trảm đao, như thiểm điện phách thẳng vào ngực Ai Nhĩ

Chân phải Lý Dương đồng thời hoá thành trảm đao !

“Bồng !” “Bồng !” “Bồng !” “Bồng !” “Bồng !”… …

Tử Vong thối pháp Liên hoàn giảo sát !

“Hống !”

Ai Nhĩ ngửng đầu cuồng hống, đấu khí trên thân bất ngờ bạo phát, song cước Lý Dương công kích vô ích, thân thể chỉ đành tránh qua, lùi nhanh lại, đồng thời lúc đó, phi đao trong tay Lý Dương loé lên, phi đao trực tiếp nhắm tới Lâm Thiên Vũ.

“Phỉ Lý, bảo hộ Lâm tiên sinh cho tốt”. Gân cốt toàn thân Ai Nhĩ kêu lên “răng rắc”. “Ta ghét nhất chính là Tử Vong thối pháp của địa hạ quyền đàn”. Ai Nhĩ nhìn Lý Dương tàn nhẫn nói.

Thân thể Ai Nhĩ bất ngờ gia tốc, lao tới Lý Dương. “Hỗn đản, chết đi !” Ai Nhĩ toàn thân phát xuất đấu khí cường đại, lao tới như cỗ xe tăng.

Lý Dương thấy cảnh đó không khỏi nhíu mày, lập tức nghiến răng tung mình nhảy lên, thể nội chân khí tấn tốc lưu chuyển, song cước hiểm độc đá thẳng vào đầu Ai Nhĩ.

“Bồng !” “Bồng !”… …

Ai Nhĩ để mặc cho Lý Dương công kích, quyền đầu tức thì trực tiếp đập thẳng vào Lý Dương.

“Chết đi !” Cùng với tiếng hống, thiết quyền Ai Nhĩ độc ác đập thẳng vào Lý Dương, Lý Dương định tránh né, nhưng đấu khí Ai Nhĩ bất ngờ dài ra thêm ba phân, đấu khí cường liệt trực tiếp quán nhập thể nội Lý Dương. Chân khí trong thể nội Lý Dương mỏng manh như giấy, tức thì dễ dàng bị oanh phá, đấu khí trực tiếp chạy khắp toàn thân kinh mạch Lý Dương

Ai Nhĩ tức thì đứng lại, hắn tin rằng, với đấu khí cường liệt của mình, kẽ trước mặt chết là cái chắc.

“Phụt !” Lý Dương vô lực quỳ nửa người xuống đất. Trong miệng phun ra một ngụm máu lớn !

“Lẽ nào phải chết sao ?” Lý Dương có chút bất lực, đối phương không ngờ có nhiều cao thủ như vậy, hắn phát hiện có hai người ngũ cấp cao thủ và 8 người tứ cấp cao thủ.

Hốt nhiên, toàn bộ đấu khí đang hoành hành trong thể nội Lý Dương hướng thẳng lên đầu, não bộ Lý Dương tựa như cái động không đáy, đấu khí toàn bộ biến mất.

Lý Dương tức thì vui mừng, nhưng biển tình trên mặt vẫn giữ cái vẻ vừa rồi.

“Đáng tiếc, một phi đao cao thủ lại thành như vậy !” Lâm Thiên Vũ lắc đầu than một tiếng, quay người định li khai.

“Hưu !”

Lý Dương tích tụ số nội lực cuối cùng, trong tay phải một ngọn phi đao tức thì loé lên.

Tâm cảnh Lý Dương tức thì tẩm nhập “Hối Hận chi cảnh” !

Tam đại cảnh giới, mỗi một cảnh giới đều có một hiệu quả đặc thù, “Hoan Linh chi cảnh” là phi đao biến hướng, còn “Hối Hận chi cảnh” thì sao ? Cùng với việc tâm cảnh Lý Dương tẩm nhập “Hối Hận chi cảnh”, cường đại linh lực trong thiên địa tấn tốc dũng nhập vào phi đao, tức thì phi đao quang mang mở rộng, tốc độ đạt đến mức độ không thể tưởng được.

Hối Hận chi cảnh – Phi đao gia tốc

Nguyên bổn phi đao đã như thiểm điện, thoáng chốc tốc độ tăng lên gấp đôi !

“Hưu !”

Thanh âm hô khiếu cường liệt vang lên, thiên địa trong một lúc ảm nhiên thất sắc.

Mục tiêu – Lâm Thiên Vũ không có chút phòng bị.

Lâm Thiên Vũ nhìn phi đao đang tấn tốc phóng tới, đôi mắt khẽ lim dim, từng tia thanh sắc điện bao lấy xung quanh thân thể, không gian xung quanh hắn tựa như bị méo mó… …

Phỉ Lý cười nhẹ, thân thể hoành ngang, đứng chắn trước lâm Thiên Vũ, hai tay giơ cao, tức thì bạch sắc quang mang trong tay đại trướng, lập tức biến thành cụ đại quang cầu. Phi đao Lý Dương tốc độ vô cùng nhanh, nhanh đến mức quang cầu của Phỉ Lý chưa kịp đạt đến cực hạn, phi đao đã mang theo âm thanh chói tai lao đến rồi.

“Phốc !”

Thiểm điện ! Chỉ là thiểm điện, phi đao Lý Dương tốc độ quá nhanh, bản thân phi đao không nhìn thấy được, chỉ thấy một đạo thiểm điện thoáng chốc xuyên phá quang cầu Phỉ Lý, cùng lúc đó, kim loại tạo thành phi đao cũng hoá thành toái phiến, nhưng với tốc độ khủng khiếp đó, lực công kích của toái phiến cũng cực kỳ lợi hại.

Phỉ Lý hít lấy một hơi khí lạnh, trên thân mình không ngờ lại xuất hiện nhiều vết đao như vậy, cho dù bản thân có “Thánh Lực” bảo hộ cũng bị thụ thương, có thể tưởng tượng được tốc độ của phi đao khủng khiếp thế nào.

Thánh lực, là lực lượng đặc hữu của cao thủ trong giáo đình, tại phương diện công kích và trị liệu đều thập phần công hiệu.

Phỉ Lý chầm chậm nhắm mắt lại, trên thân bạch sắc quang mang thánh khiết tức thì đại trướng, vết thương do phi đao toái phiến tạo thành với mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ khôi phục, chỉ một lúc các vết thương trên thân Phỉ Lý đã biến mất.

Phỉ Lý quay đầu lại nhìn Lâm Thiên Vũ, hôi nghiêng người nói : ”Lâm tiên sinh tôn kính, cái tên này không đáng để ngài xuất thủ, loại chuyện nhỏ nhặt này để tôi xuất thủ là được rồi”. Lâm Thiên Vũ mãn ý gật đầu, chỉ là thanh sắc điện mang vẫn lúc ẩn lúc hiện quanh thân thể.

Phỉ Lý ghen tỵ liếc nhìn thanh sắc điện mang, nhưng hắn biết, loại lực lượng này không phải có thiên tư là có thể được, còn cần phải có thế lực cự đại, vô số kim tiền, bằng không Giáo đình không vì một người có thiên tư tốt mà cấp ra một thứ đáng giá như vậy.

“Thất bại rồi sao ?” Lý Dương rõ ràng cảm nhận được thể nội chân khí đã hoàn toàn tiêu háo, vừa rồi Ma Chiến đấu khí lưu lại trong tểh nội đã gây ra trọng thương khiến hắn căn bản không thể tái xuất thủ.

Ai Nhỉ nhìn thấy cố chủ của mình không có xảy ra chuyện gì, mới quay đầu lại nhìn Lý Dương.

“Tên đáng ghét, tên khốn kiếp, không ngờ lại dám vọng tưởng gây hại đến Lâm tiên sinh”. Ai Nhĩ trong lòng thẹn quá hoá giận, hắn là ai chứ ? Một trong bát đại siêu cấp vệ sĩ của đệ nhất vệ sĩ Hắc Ma công ty, xuất phát từ sự tự tin về thực lực, hắn tin chắc rằng dưới sự công kích của Ma Chiến đấu khí Lý Dương nhất định xong đời, nhưng không tưởng được là Lý Dương lại bất ngờ phát xuất công kích còn mạnh hơn nữa !

“Chết đi !” Thẹn quá hoá giận AI Nhĩ cuối cùng đã phát cuồng, song cước mang theo Ma Chiến đấu khí cuồng bạo hung ngận nhắm tới Lý Dương.

Lần này có là một khối cự thạch cũng bị đập nát, nói gì đến Lý Dương đã kiệt sức.

“Ngũ cấp cao thủ, hơn nữa lại còn tới 2 người, ha ha, ông trời đối với ta cũng thật không bạc à !” Lý Dương nhìn cong cước đoạt mệnh trước mắt, khoé miệng bất ngờ xuất hiện một nụ cười khổ, “Bại rồi, bại rồi, ta tẩm nhập Hối Hận chi cảnh, khống chế đại lượng thiên địa linh khí tiến nhập vào phi đao, án chiếu theo bí kỷ trong “Tinh Cực tam cảnh”, thì tốc độ phi đao tăng lên 2 lần, lực công kích có thể công phá phòng ngự của ngũ cấp cao thủ, nhưng dưới linh khí hùng hồn như vậy, ta thực sự không thể khiến phi đao biến hướng được !”

Lý Dương cúi gục đầu, hắn tuyệt vọng rồi.

“Bất qua cho dù có chết, ta cũng không để Lâm Thiên Vũ được yên lành ! Hối Hận chi cảnh – phi đao gia tốc !“ Lý Dương trong lòng hống lên đê trầm, mạnh mẽ đứng lên, hoàn toàn không để ý đến song cước của Ai Nhĩ sắp đá tới, hai tay như thiểm điện, phi đao tức thì rời tay.

“Chết !” Lý Dương gầm lên, tiếng gầm phát ra từ sinh mệnh, toàn bộ lực lượng, lực lượng của tâm thần, lực lượng hối hận hoàn toàn bạo phát, linh khí trong thiên địa với một tốc độ khủng bố thoáng chốc dung nhập vào hai ngọn phi đao, tức thì toàn bộ thiên địa đều biến mất, chỉ còn lại lưỡng đạo “Thiểm Điện” !

Thiên địa lúc này như ảm nhiên thất sắc, trong mắt Lý Dương chỉ còn lại hai ngọn phi đao đang phát ra thôi xán quang mang. Nhìn hai ngọn phi đao, Lý Dương cười rất nhẹ nhàng : “Tuyết, anh đến đây”. Tâm thần Lý Dương thoáng chốc trầm nhập vào một trạng thái không tên.

Nhẹ nhàng nhìn phi đao, Lý Dương tức thì vô dục vô cầu vô ngã vô tha, hắn biết là bản thân phải chết, lúc này trong lòng hắn chỉ còn lại nội dung mỗi lần hắn cùng Khương Tuyết điện thoại, tiếng cười trong sáng, khi ở bệnh viện, mỗi lần Khương Tuyết ân cần chăm sóc hóc, nhãn thần của Khương Tuyết mỗi lần nhìn thấy hắn… …

Bất ngờ, Lý Dương cảm nhận được thiên địa, cảm nhận được thể nội lực lượng của Ai Nhĩ và Phỉ Lý, cũng cảm nhận được một cỗ lực lượng khủng bố cường hãn trong thể nội Lâm Thiên Vũ, đồng thời cũng cảm nhận được cự li ngoài 100 mét các vị huynh đệ An toàn cục 9 tổ đang chạy đến, quan trọng nhất là hắn đã cảm thụ được phi đao !

Ảm Nhiên chi cảnh !

“Tinh Cực tam cảnh” đệ tam tầng cảnh giới – Ảm Nhiên chi cảnh, tại phút giây tiếp cận cái chết, Lý Dương cuối cùng đã cảm ngộ được, cảnh giới huyền ảo tại khảnh khắc sinh tử vô dục vô cầu vô ngã vô tha.

Hiệu quả đặc thù của Hoan Linh chi cảnh là phi đao biến hướng, hiệu quả đặc thù của Hối Hận chi cảnh là phi đao gia tốc, còn Ảm Nhiên chi cảnh thì sao ?

Lún này Lý Dương cuối cùng đã biết được, nhân vì hắn đã cảm nhận được phi đao, hoàn toàn cảm thụ được phi đao, phi đao phảng phật như chính bản thân hắn vậy, phi đao tự như bị hai bàn tay vô hình của hắn điều khiển vậy.

Gia tốc ! Biến hướng !

Trong mắt Lý Dương thoáng chốc phát ra tinh quang, tại giây phút sinh tử, hắn đã nhìn thấy hy vọng chiến thắng, phi đao đạt đến tốc độ khủng bố không ngờ lại có thể linh hoạt như du ngư, không ngừng cải biến quỹ tích, đứng phía trước Lâm Thiên Vũ là Phỉ Lý cũng biến sắc.

Phỉ Lý lập tức hống lên một tiếng, bạch sắc quang mang thánh khiết trên thân tức thì đại sí, một thanh kị sĩ kiếm nơi eo Phỉ Lý tức thì bay ra, lúc này Phỉ Lý cuối cùng đã bạo phát ra lực lượng tối cường đã khiến hắn trở thành ngũ cấp cao thủ.

“Dương tiên sinh đến từ An toàn cục, vì sao người còn chưa xuất thủ ? Lẽ nào còn cần tôi đề tỉnh nữa sao ?” Lâm Thiên Vũ nói với vị vệ sĩ do An toàn cục 11 tổ phái đến.

Dương Ngu bình tĩnh nói : “Đừng lo lắng, khi mà hai người bọn họ không chống được thì tôi tự nhiên sẽ xuất thủ, ví như là tình huống hiện tại này”. Dương Ngu sắc mặcđỏ lên, tức thì hữu thủ của hắn cũng biến thành hoả hồng. Tay Dương Ngu như thiểm điện trực tiếp chắn trước phi đao, thân thể hoành ngang đứng trước Lâm Thiên Vũ.

“Tiểu Lý Phi Đao, dường như ngươi là tiểu tử đó của An toàn cục 9 tổ, ai, ta cũng không thể không xuất thủ !” Dương Ngu trong lòng than một tiếng, hắn từ khi nhìn thấy phi đao đã đoán ra, dù gì trong địa hạ thế giới, cũng không có người khác biết Tiểu Lý Phi Đao, hơn nữa lại còn xảo hợp là ở Thượng Hải, quan trọng nhất là tuổi tác cũng tương đương.

Hữu thủ Dương ngu cũng bắt đầu phát xuất ra quang mang ánh kim, đồng thời bên ngoài thân thể hoả hồng sắc khí lưu bắt đầu lưu chuyển.

Lý Dương mặc dù có thể khống chế phi đao biến hướng, nhưng phi đao tốc độ nhanh như vậy, Lý Dương chỉ kịp cải biến có một chút, hơn nữa cũng chỉ hơi cải biến được quỹ tích, vẫn chưa thể đạt đến trình độ trực tiếp cải biến phương hướng đạt đến 90 độ.

Do vậy… …phi đao của Lý Dương bị chặn lại, bị thân thể Phỉ Lý và Dương Ngu chặn lại.

Kiếm của Phỉ Lý, chưởng của Dương Ngu đều không đụng vào được, phi đao thoáng chốc biến hướng, Phỉ Lý thì bị bắn vào bụng, còn Dương Ngu thì bị ở vai.

“Ha ha ha, hảo tiểu tử, chỉ với 20 năm công phu ngắn ngủi, cuối cùng đã cảm ngộ được Ảm Nhiên chi cảnh, hiện tại tam tầng cảnh giới đều đã cảm ngộ rồi, đã tiếp cận tự nhiên chi đạo rồi, sau nay tốc độ tu luyện của hắn sẽ rất nhanh. Bổn Bá Vương không thể tiết kiệm năng lượng nữa, cũng nên giúp hắn một chút, sau đó sẽ nói cho hắn biết chuyện có liên quan đến thê tử của hắn !”

“Oanh !”

Song cước của Ai Nhĩ đập vào thân thể Lý Dương, Ma Chiến đấu khí bất ngờ nổ lớn.

“A !” Ai Nhĩ thân thể vô lực bị ném qua một bên, nhưng Lý Dương đáng lẽ phải chết rồi thì lại vẫn còn đứng đó, một kích dũng mãnh vừa rồi của Ai Nhĩ không hề lưu lại chút thương tích nào, hiện tại trong thể nội hắn nội lực không ngừng vận chuyển, trạng thái đạt đến đỉnh điểm, tay phải Lý Dương nhẹ nhàng chùi đi vết máu nơi khoé miệng.

“Lâm Thiên Vũ, hiện tại là lúc chúng ta hãy chân chánh một lần nhất quyết sinh tử nào !” Lý Dương sắc mặt nghiêm túc nhìn Lâm Thiên Vũ, vừa rồi trong thoáng chốc hắn cảm ngộ được Ảm Nhiên chi cảnh cũng đã phát hiện ra, nguồn năng lượng khủng bố trong thể nội Lâm Thiên Vũ hoàn toàn vượt xa đám người Ai Nhĩ, điều đó nói lên Lâm Thiên Vũ chắc chắn là đã vượt qua ngũ cấp siêu cấp cao thủ, cho dù hiện tại Lý Dương có đạt đến đỉnh điểm như vừa rồi, hắn cũng thể nắm chắc, do vậy hắn mới nói “Nhất Quyết Sinh Tử” !

“Lý Dương, dừng tay !” Thanh âm Mông Điền bất ngờ vang lên.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự