Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 39 Tình yêu là gì

Bạn đang đọc Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy của Đồng Hoa

Phiên bản Dịch · 7688 chữ · khoảng 27 phút đọc

Đại khái từ nhỏ tôi đã bị ảnh hưởng từ Tiểu Ba, anh Lí và Ô Tặc, nên định nghĩa tình bạn của tôi tràn ngập hương khí giang hồ, thành tâm là chính, nghĩa khí quan trọng nhất, khi cần thiết, không tiếc giơ đao tương trợ, sống chết có nhau.

Tôi cảm thấy bản thân mình vẫn làm rất khá, tôi không nợ bất kỳ người bạn nào; nhưng Quan Hà lại tác động mạnh mẽ đến tiêu chuẩn đạo đức của tôi, cô ấy là người tốt tính, tôi vừa coi cô ấy là bạn tốt, vừa ghen tị những điều tốt đẹp của cô ấy

Hành vi và tiêu chuẩn đạo đức đã sai lệch, thế nên tôi thường bị tra tấn vì cảm thấy xấu hổ. Bởi vì xấu hổ, nên tôi cố gắng đối tốt với Quan Hà, bù lại tất cả những gì không tốt của mình, nhưng Quan Hà cũng không biết tôi đang đấu tranh tư tưởng, cô ấy chỉ nhìn thấy tôi đối tốt với mình, vì vậy, cô ấy liền dùng những điều tốt đẹp báo đáp lại tôi, tình bạn của chúng tôi càng ngày càng thân thiết, nhưng tôi vẫn không thể không ghen tị với cô ấy, tình bạn càng sâu sắc chỉ có thể làm cho áy náy trong lòng tôi càng ngày càng nặng nề hơn.

Vì áy náy, mà tôi càng đối tốt với cô ấy; vì tôi đối tốt với cô ấy, nên cô ấy cũng tốt với tôi, tình bạn tự nhiên càng sâu sắc; vì tình bạn càng sâu sắc, nên tôi thấy rất áy náy. Tôi bị cuốn vào một vòng tuần hoàn luẩn quẩn.

Bởi vì ngày đó đi ra ngoài chơi bowling, trượt patin, trong lòng tôi vô cùng âm u đã sản sinh ra hành động làm bẩn tình bạn, cảm thấy rất có lỗi với Quan Hà, tự khinh miệt bản thân, vì vậy, thấy cô ấy hy vọng mình cũng có thể trượt patin như các bạn khác, tôi quyết định dạy cô ấy trượt patin.

Trương Tuấn cười nhạo tôi: “Với kỹ thuật đó của cậu mà cũng dám làm thầy người ta?”

“Kỹ thuật của tớ thế nào? Hoàn toàn không kém những người khác dạy đâu, dạy trượt chân trước chân sau cơ bản, trượt xoay, một chân, hai chân đều biết hết.”

“Không phải tớ nghi ngờ cậu, mà là lo lắng cho cậu. Dạy người khác trượt patin, nếu kỹ thuật của mình không tốt, sẽ dễ bị ngã, để tớ đi tìm cậu con trai nào trượt tốt dạy cậu ấy.”

“Quan Hà rất sĩ diện, cậu ấy không thích để mình ngã chổng vó trước mặt con trai đâu, nếu cậu không tin, gọi điện thoại hỏi thử xem.”

Ngày đó đã thấy bộ dáng Quan Hà dè dặt cẩn trọng, không dám buông tay ra, tôi liền hiểu không có nam sinh nào có thể dạy cô ấy trượt patin được.

Trương Tuấn lập tức gọi điện thoại, đáp án quả nhiên như tôi dự liệu, cậu kinh ngạc nhìn tôi.

Thực ra, tâm tư của Quan Hà không khó đoán chút nào, mà chỉ vì nó được phóng đại trong đầu tôi thôi, năm tôi học trượt patin, cũng là trốn tránh âm thầm luyện tập, không muốn các bạn trong lớp nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của tôi, chẳng qua tôi là vì tự ti sinh ra tự tôn quá đỗi, còn nguyên nhân của Quan Hà lại càng phức tạp hơn

Mỗi tuần hai lần, tôi và Quan Hà có thời gian “ước hẹn” riêng với nhau.

Đối với cô ấy, tôi có sự kiên nhẫn lạ thường, Quan Hà tự tôn kiêu ngạo tuy rằng ngoài miệng không nói một câu cảm ơn nào, nhưng trong lòng cô ấy rất cảm kích, tôi có thể cảm nhận được, tình bạn của chúng tôi đã nhanh chóng phát triển trên đường trượt patin.

Còn chưa hết kỳ nghỉ hè, Quan Hà cũng đã là trò giỏi hơn thầy. Chỉ cần cô ấy muốn, cô ấy cũng có thể mặc váy ngắn, trở thành một cảnh đẹp trên sân trượt.

Làm lễ “tạ thầy”, Quan Hà mời tôi đi ăn món cay nóng.

Ở trên đường, tôi nhìn thấy một người quen cũ —— chị Xinh Đẹp.

Dưới ánh mặt trời chói chang, một người con trai đội mũ lưỡi trai đang đạp xe ba bánh, Xinh Đẹp ngồi ở phía sau, bên cạnh là những hộp giấy. Chị ấy nhìn không chớp mắt, chỉ chuyên tâm nhìn chằm chằm hàng hóa của mình.

Cô gái có khuôn mặt dãi nắng này thật sự là chị Xinh Đẹp trang điểm kỹ càng xinh xắn sao?

Đột nhiên một thùng giấy bị rơi xuống, từ trong thùng rơi ra một đống kẹp tóc và dây buộc tóc của con gái, Xinh Đẹp lập tức nhảy xuống xe nhặt lên. Anh kia dừng xe giúp chị ấy. Chắc anh ta thấy ánh nắng quá gắt, nên lấy mũ lưỡi trai của mình xuống đội lên đầu chị ấy. Xinh Đẹp ngẩng đầu cười, rồi lại vội vàng nhặt lại hàng của mình. Hai người vô cùng tự nhiên gần gũi.

Tôi đứng ở xa xa, nhìn họ, đáy lòng tràn ngập nỗi bi thương lành lạnh. Mới hơn một năm, Xinh Đẹp đã quên rồi, quên Ô Tặc, quên lời thề non hẹn biển của họ, quên ước hẹn sống bên nhau đến bạc đầu của họ.

Thế gian này có bao nhiêu người chịu để mình mang xiềng xích trói buộc? Vĩ Sinh [1] giữ vững tín ước, nhưng cho dù buông tay, cũng không có gì đáng trách. Thế gian này vốn không có nhiều người nguyện chống đỡ khó khăn, mệt nhọc, hoặc là thế gian này có những người không chống đỡ được mà rời đi, vì thế, buông tay mới là tự nhiên, nhưng tôi vẫn không thể không bi thương.

[1] Vĩ Sinh: là chàng trai đầu tiên được ghi lại trong lịch sử Trung Quốc vì tình mà chết. Vĩ Sinh chờ một cô gái ở bên cầu, cô gái không đến, chàng chịu mưa gió bão bùng, nước tới mà chàng ta không đi. Vĩ Sinh ôm cột cầu mà chết.

Quan Hà thấy tôi đột nhiên dừng lại, chân giống như đang cắm rễ xuống đất, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

Tôi lắc đầu, nhìn cô ấy cười, làm bộ như không có tâm sự gì, Quan Hà nắm tay tôi, đi thẳng đến quán ăn vặt.

Chúng tôi ăn món cay nóng, đang ăn, bỗng nghe thấy có người gọi tôi: “La Kì Kì.”

Tôi ngẩng đầu, không ngờ lại là Lâm Lam.

Cô ấy cao hứng phấn chấn đi tới: “Lâu rồi không gặp cậu, nghỉ hè vừa trở về đã nghe thấy vô số tin tức về cậu.”

Chia tay lâu ngày gặp lại, tôi cũng rất vui, không nhịn được ôm cô ấy một cái: “Cậu có khỏe không?”

Sự nhiệt tình của tôi làm cô ấy hơi bất ngờ: “Tớ vẫn tốt, còn hai năm nữa là tốt nghiệp rồi, năm nay tớ về cũng là để tìm trước đơn vị thực tập. Cậu đã khác trước nhiều lắm.”

Tôi một tay chống nạnh, nghiêng người tạo dáng, hoạt bát nói: “Đúng đó, càng lớn càng xinh đẹp!”

Lâm Lam giật mình trừng mắt nhìn tôi, tựa như hoàn toàn không thể tìm ra chút liên quan gì giữa người trước mắt và cô gái trầm mặc lãnh đạm năm đó.

Tôi nói: “Cùng ăn với bọn tớ đi, tớ mời.”

Cô ấy cười lắc đầu: “Để lần sau nhé, hôm nay tớ đi với mẹ rồi.”

Cô ấy chỉ vào quầy bán món cay nóng cách đây không xa, lúc nhìn thấy mẹ cô ấy, tôi kinh ngạc ngây người, người phụ nữ tiều tụy gầy yếu kia thật sự là mẹ Lâm Lam sao? Năm đó nhìn cô ấy còn trẻ hơn mẹ tôi đến mười tuổi, nhưng bây giờ xem ra còn già hơn mẹ tôi đến mười tuổi, nhưng cái này vẫn chưa phải điều đáng buồn nhất, mà điều đáng buồn nhất là cô ấy không để ý đến bản thân mình nữa, ăn mặc không hề thời trang mà lại tùy ý, để lộ ra sự nghèo túng của mình.

Bởi vì rất khiếp sợ, nên cho dù tôi vốn giỏi che giấu cảm xúc, cũng không thể che giấu nổi, Lâm Lam dường như hoàn toàn hiểu được suy nghĩ của tôi, thờ ơ nói: “Người đàn ông kia nói không thể chịu nổi áp lực nên bỏ đi, tình yêu của bà ấy đã chết. Nhìn bộ dáng bây giờ của bà ấy, tớ cảm thấy thật đáng thương, lại cảm thấy đã hết giận. Năm đó tất cả mọi người đều khuyên nhủ, tớ cũng óc cầu bà ấy, nhưng trong lòng bà ấy chỉ có người đàn ông kia, trong mắt bà ấy, tớ và bố tớ đều kém tình yêu vĩ đại của mình, bây giờ, rốt cuộc cũng phải nhận lấy hậu quả xấu.”

“Cậu có tính toán gì không?”

“Tớ đã quyết định sau khi tốt nghiệp sẽ trở lại, bây giờ bà ấy chỉ có tớ. Thật buồn cười, tớ vì mẹ mình mà trốn khỏi nơi này, nhưng lại vì mẹ mình mà trở về nơi này.”

Tôi yên lặng nhìn cô ấy, không thể nói cái gì, cũng không có khả năng nói cái gì.

“Bố tớ lại kết hôn, đứa con sinh ra với người vợ mới đã có thể nói chuyện điện thoại với tớ, gọi tớ là chị. Cuộc sống mới của bố tớ vừa mới bắt đầu, còn đời này của mẹ tớ đã hết rồi.” Lâm Lam lạnh lùng châm biếm, “Đàn ông và phụ nữ không giống nhau, đàn ông cho dù bốn mươi tuổi cũng có thể phạm sai lầm, đàn ông có thể ‘Lãng tử hồi đầu quý hơn vàng’, phụ nữ chỉ có ‘Một kiếp sa chân muôn kiếp hận’, phụ nữ không cần nói bốn mươi tuổi, mà ngay cả khi mới mười lăm tuổi, chỉ cần đạp sai một bước, sẽ hủy hoại tất cả cuộc đời của mình.”

Lâm Lam không nói mười bốn tuổi, cố tình nói mười năm tuổi. Nhớ tới Hiểu Phỉ, thần sắc tôi lại buồn bã, Lâm Lam biết rõ chỗ đau của tôi, lại vẫn cào lên chỗ đau ấy. Tôi nhìn cô ấy chằm chằm, cô ấy lại giả bộ hồ đồ, khóe miệng giương lên, nụ cười rất khéo, nhìn như một cô gái bình thường ở lứa tuổi này.

“Cả đời này tớ tuyệt không tin vào tình yêu. Đàn ông chỉ biết dệt hoa trên gấm, chỉ khi cậu xinh đẹp, anh ta mới có thể đến yêu cậu, khi cậu xấu xí, nghèo túng, anh ta sẽ chạy trốn còn nhanh hơn bất kỳ ai khác. Kì Kì, cậu hãy nhớ kỹ, vĩnh viễn phải yêu bản thân mình nhất.”

Lâm Lam nắm lấy tay tôi, trong mắt có nỗi lo lắng chân thành, lúc này tôi mới phản ứng lại điều ám chỉ của cô ấy, xem ra cô ấy đã nghe được mấy tin đồn vỉa hè giữa tôi và Trương Tuấn, Trương Tuấn ăn chơi nổi tiếng, cô ấy sợ tôi chịu thiệt.

Chúng tôi gần như không liên lạc với nhau, nhưng đại khái thật sự là quân tử chi giao đạm như thủy [2], nếu không với tâm tính lãnh đạm như bây giờ của cô ấy, tuyệt đối sẽ không tùy ý rộng mở trái tìm mình cho người khác xem.

[2] Quân tử chi giao đạm như thủy: sự giao thiệp giữa người quân tử với nhau trong như nước lã. Ngày xưa, có khi hai người bạn (hay hai tình nhân) gặp nhau, chỉ ngồi hằng giờ không nói năng gì. Họ đã đối diệnđàm tâm mà tâm tình lại thông cảm sâu sắc với nhau, đượm đà tha thiết hơn bao nhiêu lời môi miếng dông dài.

Tôi cầm lại tay cô ấy: “Tớ hiểu, cảm ơn cậu.”

“Học tập tốt nhé, một đám cô gái chúng ta năm đó, tớ vẫn nghĩ chỉ có tớ và Cát Hiểu Phỉ là ưu tú nhất, khẳng định có thể đỗ vào trường đại học danh tiếng, nhưng bây giờ lại chỉ có cậu…” Lâm Lam cười lắc lắc đầu, xua đi vẻ lo lắng trong ánh mắt, “Tớ chờ nghe tin tốt cậu được vào đại học Thanh Hoa hay đại học Bắc Kinh.”

Tôi cười thở dài: “Chỉ có mấy người đứng đầu cả khối mới có thể vào Thanh Hoa và Bắc Kinh, tớ ngay cả đứng đầu lớp cũng không được.”

“Tớ tuyệt đối có niềm tin với cậu.”

Lâm Lam đã đi rồi, để lại cho tôi một bóng dáng nhẹ nhàng, nhưng lưng mang trách nhiệm nặng nề dưới cái bóng ấy chỉ có chính cô ấy biết.

Tôi mỉm cười trở lại quán ăn vặt, nhưng Quan Hà cũng là người vô cùng nhạy cảm, hỏi tôi: “Cậu và Lâm Lam nói gì vậy? Hình như có tâm sự.”

“Không có gì.” Tôi im lặng ăn tiếp, cuối cùng không nhịn xuống được hỏi, “Cậu nói, rốt cuộc tình yêu là gì? Thi từ ca phú, thần thoại truyền thuyết, tiểu thuyết trong phim đều ca tụng nó, tựa như nó là loại tình cảm đẹp đẽ nhất, chân thành nhất, tha thiết nhất của nhân loại. Nhưng vì sao tớ không thể nhìn thấy điều đó trong thế giới thực? Những bạn bên cạnh chúng ta dễ dàng nói thích, nhưng hôm nay viết thư tình cho cậu, ngay ngày mai thôi lại theo đuổi một nữ sinh khác. Thế giới của người lớn lại không cần phải nói, thay đổi tồn tại là sự thật, một đồng nghiệp của bố tớ vừa đỗ nghiên cứu sinh liền đá ngay cô bạn gái kết giao đã hai năm, vì sợ làm cản trở tiền đồ đang tươi sáng của mình.”

Quan Hà cười đến không thở nổi, vừa cười vừa nói: “Cậu hỏi tớ, tớ hỏi ai đây? Cậu là người đang yêu mà còn không biết, tớ làm sao có thể biết? Nhưng so với tình yêu, tớ càng sẵn sàng tin tưởng tình thân hơn, tớ biết mẹ tớ yêu tớ, mẹ vĩnh viễn sẽ không vì nhìn thấy một cô gái hấp dẫn hơn mà thay lòng đổi dạ với tớ, vì thế, tớ yên tâm lớn mật, toàn tâm toàn ý yêu mẹ.”

Tôi cười ha ha, Quan Hà thật sự là người đặc biệt! Mặc kệ sự thật, mặc kệ điều sai, cô ấy luôn dùng màu sắc rực rỡ để trang trí cho cuộc sống của mình, cô ấy làm cho bản thân mình giống một cô công chúa, người khác cũng liền coi cô ấy là. Đây đại khái là một cách tự yêu mình, không đem bi thảm của mình làm bi thảm, cũng không ai dám coi thường bạn.

Quan Hà tò mò hỏi tôi: “Kì Kì, thích một người có cảm giác như thế nào?”

Tôi hỏi lại: “Nhiều nam sinh thích cậu như vậy, chẳng lẽ cậu chưa bao giờ thích một nam sinh nào sao?”

Quan Hà lắc đầu: “Tớ không giống các cậu, tớ không có lòng nào nghĩ đến chuyện này, muốn học tập thật tốt, nếu không tớ thật có lỗi với người mẹ hy sinh rất nhiều của tớ.”

Tôi yên lòng, cười hì hì nói: “Không thích cũng tốt, thích chính là giao trái tim mình cho người khác nắm giữa, để cho người khác quản hết hỉ nộ ái ố của mình, đây chẳng phải một chuyện tốt.”

Quan Hà cười: “Vậy sao cậu còn thích Trương Tuấn? Cậu thích cậu ấy nhiều không? Ý tớ là…” Cô ấy nghĩ nghĩ, “Có lẽ nhân sinh quan của tớ tương đối thực tế, nghĩ rất nhiều điều, ví dụ như, cậu có nghĩ là, nếu cậu ở bên Trương Tuấn, thành tích học tập sẽ bị trượt xuống? Những lời của giáo viên không phải đều là đúng, nhưng sự thật chứng minh, yêu sớm thật sự sẽ ảnh hưởng tới học tập. Đối với một số học sinh, vị trí sa sút chỉ đứng thứ từ bảy mươi tám trở xuống trong khối cũng không sao cả, nhưng ở vị trí của chúng ta, vào Thanh Hoa, Bắc Kinh với Tây An là rất khác nhau.”

Vấn đề của Quan Hà không dễ trả lời, sau một lúc suy nghĩ, tôi hỏi cô ấy: “Cậu đã đọc truyện của Lev Tolstoy chưa? “Anna Karenina” ấy?”

Bá tước Lev Nikolayevich Tolstoy (1828-1910) một tiểu tuyết gia người Nga, nhà triết học, người theo chủ nghĩa hòa bình, nhà cải cách giáo dục, nhà tư tưởng đạo đức…

Anna Karenina được xem như là một đỉnh cao của tiểu thuyết lãng mạn. Nhân vật chính trong truyện Anna Karenina được Tolstoy sáng tác dựa vào Maria Aleksandrovna Hartung, người con gái lớn của đại thi hào Aleksandr Sergeyevich Pushkin. Sau khi gặp cô ở một bữa ăn tối, ông bắt đầu đọc truyện viết dở dang của Puskin: Những người khách họp mặt trong biệt thự, Tolstoy nảy ra ý định viết Anna Karenina. Là tác phẩm được xây dựng và sắp xếp tinh vi, công phu nhất. Nó tường thuật hai câu chuyện song song về một phụ nữ ngoại tình bị kẹt trong những quy định và những trò lừa dối của xã hội và một điền chủ mê triết học (như Tolstoy), người làm việc cùng với những người nông dân trên cánh đồng và tìm cách cải thiện cuộc đời họ.

“Đã đọc rồi, nhưng tớ không thích, nam ích kỷ, nữ nhát gan, tớ càng thích “Phục sinh” hơn. “

Phục sinh: xuất bản năm 1899, kể câu chuyện của một vị quý tộc tìm cách chuộc lại một lỗi lầm đã phạm phải từ nhiều năm trước và trong đó thể hiện rất nhiều quan điểm mới của Tolstoy về cuộc sống.

““Anna Karenina” là quyển truyện tớ thích nhất, tớ đọc nó vào lúc nghỉ hè lớp 9, đọc liên tục ba lần, có thể nói nó làm đảo điên cái nhìn về tình yêu của tớ.”

Quan Hà làm biểu tình nghi vấn, tôi nói: “Vronsky rất yêu Anna, yêu đến không ngại cô ấy đã kết hôn sinh con, cũng không ngại thanh danh của mình bị hao tổn, có thể nói họ đã phải trải qua vô vàn khó khăn mới đến được với nhau, họ tuyệt đối có được tình yêu chân thành nhất thế gian. Nhưng kết quả thì sao? Sau khi Vronsky thật sự có được Anna, khi tình yêu nhiệt tình tươi sáng của họ chứng thực với sự thật cuộc sống ngày này qua ngày khác, kích tình lui bước, Vronsky phát hiện tình yêu chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống, anh ta bắt đầu khát vọng có được những điều khác, rõ ràng Anna vẫn là Anna từng làm anh ta say lòng mê mẩn, nhưng anh ta hối hận vì Anna mà đã từ bỏ —— gia tộc, địa vị xã hội, anh ta bắt đầu nảy sinh cãi vã với Anna. Cuối cùng Anna lựa chọn lao đầu vào xe lửa tự sát, lấy cách hy sinh cuộc sống để trả thù Vronsky. Khi Vronsky già đi, chắc chắn sẽ không an lòng, nhưng có đáng không?”

“Cậu rất ghét Vronsky?”

“Không, tớ không ghét Vronsky, không ti bỉ, cũng không phải người xấu, nếu không cũng sẽ không vì cái chết của Anna mà cảm thấy đau khổ tự trách, ý tưởng và hành động của anh ta cũng là của phần lớn đàn ông bình thường, Lev Tolstoy chỉ phóng đại người đàn ông bình thường lên người anh ta thôi. Đàn ông chỉ có thể sống vì tình yêu trong chớp mắt, tuyệt đối không thể sống cả đời vì nó. Trong cuộc đời họ, sự nghiệp, gia tộc, địa vị xã hội đều quan trọng hơn so với tình yêu, nếu lúc ấy anh ta không cảm thấy quan trọng, cho rằng tình yêu quan trọng hơn, thì hãy tin tớ, đó nhất định là ảo giác!”

Quan Hà lắng nghe hết sức chăm chú: “Vậy Anna thì sao? Cậu có đồng tình với cô ấy không?”

Tôi nói: “Tớ cũng không đồng tình với Anna, yêu một người là không sai, cuộc sống của phụ nữ nhờ tình yêu mà muôn vẻ, nhưng, yêu một người, yêu đến đánh mất bản thân, vậy nhất định là sai. Phụ nữ luôn thích vì tình yêu mà hy sinh, lại không biết rằng khi cô ấy hy sinh chỉ còn lại tình yêu, cũng à lúc tình yêu rời khỏi cô ấy. Đàn ông vĩnh viễn không làm tất cả vì tình yêu, thế nên, phụ nữ cũng nhất định phải không thể coi đàn ông trở thành cả cuộc đời mình. Anna coi Vronsky là cả cuộc đời mình, kết quả cũng là hại chết bản thân, làm cho Vronsky cả đời bất hạnh, tình yêu của Anna thật sự thất bại.”

Quan Hà gật gật đầu: “Đây là nguyên nhân tớ không thích quyển sách này, bởi vì trong đó không có nhân vật nào làm tớ thích, có điều phải công nhận Anna cũng là thực tế được phóng đại của tất cả phụ nữ, Anna trong cuộc sống thật chỗ nào cũng có. Tớ nghĩ tớ hiểu ý cậu, cậu sẽ không làm Anna, cũng tuyệt sẽ không cho Trương Tuấn cơ hội làm Vronsky.”

“Đúng vậy! Tớ không muốn mười năm, hai mươi năm sau, Trương Tuấn nhớ lại thời trung học của mình, sẽ vô cùng hối hận nói, nếu năm đó mình không yêu La Kì Kì, có lẽ mình có thể thi vào một trường đại học danh tiếng, có thể học một chuyên ngành có giá, có lẽ sẽ không giống như bây giờ, mình có thể làm….”

Quan Hà cười ha ha: “Ừ, bởi vì tình yêu với đàn ông chỉ như là ảo giác, sẽ có một ngày, anh ta tỉnh lại từ trong ảo giác, tiếc nuối mình vì tình yêu mà mất mát.”

Tôi tự giễu nói: “Tớ cảm thấy lý trí của mình rất không đáng yêu, lúc nào cũng cân nhắc tình yêu và sự thật.”

Quan Hà đánh giá tôi. nói: “Sai lầm rồi, Kì Kì, cậu rất thích Trương Tuấn, thích đến mức sợ rằng mười năm sau cậu ấy sẽ tiếc nuối, cậu không muốn cậu ấy hối hận vì đã từng thích mình.”

Đại khái từ nhỏ tôi đã bị ảnh hưởng từ Tiểu Ba, anh Lí và Ô Tặc, nên định nghĩa tình bạn của tôi tràn ngập hương khí giang hồ, thành tâm là chính, nghĩa khí quan trọng nhất, khi cần thiết, không tiếc giơ đao tương trợ, sống chết có nhau.

Tôi cảm thấy bản thân mình vẫn làm rất khá, tôi không nợ bất kỳ người bạn nào; nhưng Quan Hà lại tác động mạnh mẽ đến tiêu chuẩn đạo đức của tôi, cô ấy là người tốt tính, tôi vừa coi cô ấy là bạn tốt, vừa ghen tị những điều tốt đẹp của cô ấy

Hành vi và tiêu chuẩn đạo đức đã sai lệch, thế nên tôi thường bị tra tấn vì cảm thấy xấu hổ. Bởi vì xấu hổ, nên tôi cố gắng đối tốt với Quan Hà, bù lại tất cả những gì không tốt của mình, nhưng Quan Hà cũng không biết tôi đang đấu tranh tư tưởng, cô ấy chỉ nhìn thấy tôi đối tốt với mình, vì vậy, cô ấy liền dùng những điều tốt đẹp báo đáp lại tôi, tình bạn của chúng tôi càng ngày càng thân thiết, nhưng tôi vẫn không thể không ghen tị với cô ấy, tình bạn càng sâu sắc chỉ có thể làm cho áy náy trong lòng tôi càng ngày càng nặng nề hơn.

Vì áy náy, mà tôi càng đối tốt với cô ấy; vì tôi đối tốt với cô ấy, nên cô ấy cũng tốt với tôi, tình bạn tự nhiên càng sâu sắc; vì tình bạn càng sâu sắc, nên tôi thấy rất áy náy. Tôi bị cuốn vào một vòng tuần hoàn luẩn quẩn.

Bởi vì ngày đó đi ra ngoài chơi bowling, trượt patin, trong lòng tôi vô cùng âm u đã sản sinh ra hành động làm bẩn tình bạn, cảm thấy rất có lỗi với Quan Hà, tự khinh miệt bản thân, vì vậy, thấy cô ấy hy vọng mình cũng có thể trượt patin như các bạn khác, tôi quyết định dạy cô ấy trượt patin.

Trương Tuấn cười nhạo tôi: “Với kỹ thuật đó của cậu mà cũng dám làm thầy người ta?”

“Kỹ thuật của tớ thế nào? Hoàn toàn không kém những người khác dạy đâu, dạy trượt chân trước chân sau cơ bản, trượt xoay, một chân, hai chân đều biết hết.”

“Không phải tớ nghi ngờ cậu, mà là lo lắng cho cậu. Dạy người khác trượt patin, nếu kỹ thuật của mình không tốt, sẽ dễ bị ngã, để tớ đi tìm cậu con trai nào trượt tốt dạy cậu ấy.”

“Quan Hà rất sĩ diện, cậu ấy không thích để mình ngã chổng vó trước mặt con trai đâu, nếu cậu không tin, gọi điện thoại hỏi thử xem.”

Ngày đó đã thấy bộ dáng Quan Hà dè dặt cẩn trọng, không dám buông tay ra, tôi liền hiểu không có nam sinh nào có thể dạy cô ấy trượt patin được.

Trương Tuấn lập tức gọi điện thoại, đáp án quả nhiên như tôi dự liệu, cậu kinh ngạc nhìn tôi.

Thực ra, tâm tư của Quan Hà không khó đoán chút nào, mà chỉ vì nó được phóng đại trong đầu tôi thôi, năm tôi học trượt patin, cũng là trốn tránh âm thầm luyện tập, không muốn các bạn trong lớp nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của tôi, chẳng qua tôi là vì tự ti sinh ra tự tôn quá đỗi, còn nguyên nhân của Quan Hà lại càng phức tạp hơn

Mỗi tuần hai lần, tôi và Quan Hà có thời gian “ước hẹn” riêng với nhau.

Đối với cô ấy, tôi có sự kiên nhẫn lạ thường, Quan Hà tự tôn kiêu ngạo tuy rằng ngoài miệng không nói một câu cảm ơn nào, nhưng trong lòng cô ấy rất cảm kích, tôi có thể cảm nhận được, tình bạn của chúng tôi đã nhanh chóng phát triển trên đường trượt patin.

Còn chưa hết kỳ nghỉ hè, Quan Hà cũng đã là trò giỏi hơn thầy. Chỉ cần cô ấy muốn, cô ấy cũng có thể mặc váy ngắn, trở thành một cảnh đẹp trên sân trượt.

Làm lễ “tạ thầy”, Quan Hà mời tôi đi ăn món cay nóng.

Ở trên đường, tôi nhìn thấy một người quen cũ —— chị Xinh Đẹp.

Dưới ánh mặt trời chói chang, một người con trai đội mũ lưỡi trai đang đạp xe ba bánh, Xinh Đẹp ngồi ở phía sau, bên cạnh là những hộp giấy. Chị ấy nhìn không chớp mắt, chỉ chuyên tâm nhìn chằm chằm hàng hóa của mình.

Cô gái có khuôn mặt dãi nắng này thật sự là chị Xinh Đẹp trang điểm kỹ càng xinh xắn sao?

Đột nhiên một thùng giấy bị rơi xuống, từ trong thùng rơi ra một đống kẹp tóc và dây buộc tóc của con gái, Xinh Đẹp lập tức nhảy xuống xe nhặt lên. Anh kia dừng xe giúp chị ấy. Chắc anh ta thấy ánh nắng quá gắt, nên lấy mũ lưỡi trai của mình xuống đội lên đầu chị ấy. Xinh Đẹp ngẩng đầu cười, rồi lại vội vàng nhặt lại hàng của mình. Hai người vô cùng tự nhiên gần gũi.

Tôi đứng ở xa xa, nhìn họ, đáy lòng tràn ngập nỗi bi thương lành lạnh. Mới hơn một năm, Xinh Đẹp đã quên rồi, quên Ô Tặc, quên lời thề non hẹn biển của họ, quên ước hẹn sống bên nhau đến bạc đầu của họ.

Thế gian này có bao nhiêu người chịu để mình mang xiềng xích trói buộc? Vĩ Sinh [1] giữ vững tín ước, nhưng cho dù buông tay, cũng không có gì đáng trách. Thế gian này vốn không có nhiều người nguyện chống đỡ khó khăn, mệt nhọc, hoặc là thế gian này có những người không chống đỡ được mà rời đi, vì thế, buông tay mới là tự nhiên, nhưng tôi vẫn không thể không bi thương.

[1] Vĩ Sinh: là chàng trai đầu tiên được ghi lại trong lịch sử Trung Quốc vì tình mà chết. Vĩ Sinh chờ một cô gái ở bên cầu, cô gái không đến, chàng chịu mưa gió bão bùng, nước tới mà chàng ta không đi. Vĩ Sinh ôm cột cầu mà chết.

Quan Hà thấy tôi đột nhiên dừng lại, chân giống như đang cắm rễ xuống đất, liền hỏi: “Làm sao vậy?”

Tôi lắc đầu, nhìn cô ấy cười, làm bộ như không có tâm sự gì, Quan Hà nắm tay tôi, đi thẳng đến quán ăn vặt.

Chúng tôi ăn món cay nóng, đang ăn, bỗng nghe thấy có người gọi tôi: “La Kì Kì.”

Tôi ngẩng đầu, không ngờ lại là Lâm Lam.

Cô ấy cao hứng phấn chấn đi tới: “Lâu rồi không gặp cậu, nghỉ hè vừa trở về đã nghe thấy vô số tin tức về cậu.”

Chia tay lâu ngày gặp lại, tôi cũng rất vui, không nhịn được ôm cô ấy một cái: “Cậu có khỏe không?”

Sự nhiệt tình của tôi làm cô ấy hơi bất ngờ: “Tớ vẫn tốt, còn hai năm nữa là tốt nghiệp rồi, năm nay tớ về cũng là để tìm trước đơn vị thực tập. Cậu đã khác trước nhiều lắm.”

Tôi một tay chống nạnh, nghiêng người tạo dáng, hoạt bát nói: “Đúng đó, càng lớn càng xinh đẹp!”

Lâm Lam giật mình trừng mắt nhìn tôi, tựa như hoàn toàn không thể tìm ra chút liên quan gì giữa người trước mắt và cô gái trầm mặc lãnh đạm năm đó.

Tôi nói: “Cùng ăn với bọn tớ đi, tớ mời.”

Cô ấy cười lắc đầu: “Để lần sau nhé, hôm nay tớ đi với mẹ rồi.”

Cô ấy chỉ vào quầy bán món cay nóng cách đây không xa, lúc nhìn thấy mẹ cô ấy, tôi kinh ngạc ngây người, người phụ nữ tiều tụy gầy yếu kia thật sự là mẹ Lâm Lam sao? Năm đó nhìn cô ấy còn trẻ hơn mẹ tôi đến mười tuổi, nhưng bây giờ xem ra còn già hơn mẹ tôi đến mười tuổi, nhưng cái này vẫn chưa phải điều đáng buồn nhất, mà điều đáng buồn nhất là cô ấy không để ý đến bản thân mình nữa, ăn mặc không hề thời trang mà lại tùy ý, để lộ ra sự nghèo túng của mình.

Bởi vì rất khiếp sợ, nên cho dù tôi vốn giỏi che giấu cảm xúc, cũng không thể che giấu nổi, Lâm Lam dường như hoàn toàn hiểu được suy nghĩ của tôi, thờ ơ nói: “Người đàn ông kia nói không thể chịu nổi áp lực nên bỏ đi, tình yêu của bà ấy đã chết. Nhìn bộ dáng bây giờ của bà ấy, tớ cảm thấy thật đáng thương, lại cảm thấy đã hết giận. Năm đó tất cả mọi người đều khuyên nhủ, tớ cũng óc cầu bà ấy, nhưng trong lòng bà ấy chỉ có người đàn ông kia, trong mắt bà ấy, tớ và bố tớ đều kém tình yêu vĩ đại của mình, bây giờ, rốt cuộc cũng phải nhận lấy hậu quả xấu.”

“Cậu có tính toán gì không?”

“Tớ đã quyết định sau khi tốt nghiệp sẽ trở lại, bây giờ bà ấy chỉ có tớ. Thật buồn cười, tớ vì mẹ mình mà trốn khỏi nơi này, nhưng lại vì mẹ mình mà trở về nơi này.”

Tôi yên lặng nhìn cô ấy, không thể nói cái gì, cũng không có khả năng nói cái gì.

“Bố tớ lại kết hôn, đứa con sinh ra với người vợ mới đã có thể nói chuyện điện thoại với tớ, gọi tớ là chị. Cuộc sống mới của bố tớ vừa mới bắt đầu, còn đời này của mẹ tớ đã hết rồi.” Lâm Lam lạnh lùng châm biếm, “Đàn ông và phụ nữ không giống nhau, đàn ông cho dù bốn mươi tuổi cũng có thể phạm sai lầm, đàn ông có thể ‘Lãng tử hồi đầu quý hơn vàng’, phụ nữ chỉ có ‘Một kiếp sa chân muôn kiếp hận’, phụ nữ không cần nói bốn mươi tuổi, mà ngay cả khi mới mười lăm tuổi, chỉ cần đạp sai một bước, sẽ hủy hoại tất cả cuộc đời của mình.”

Lâm Lam không nói mười bốn tuổi, cố tình nói mười năm tuổi. Nhớ tới Hiểu Phỉ, thần sắc tôi lại buồn bã, Lâm Lam biết rõ chỗ đau của tôi, lại vẫn cào lên chỗ đau ấy. Tôi nhìn cô ấy chằm chằm, cô ấy lại giả bộ hồ đồ, khóe miệng giương lên, nụ cười rất khéo, nhìn như một cô gái bình thường ở lứa tuổi này.

“Cả đời này tớ tuyệt không tin vào tình yêu. Đàn ông chỉ biết dệt hoa trên gấm, chỉ khi cậu xinh đẹp, anh ta mới có thể đến yêu cậu, khi cậu xấu xí, nghèo túng, anh ta sẽ chạy trốn còn nhanh hơn bất kỳ ai khác. Kì Kì, cậu hãy nhớ kỹ, vĩnh viễn phải yêu bản thân mình nhất.”

Lâm Lam nắm lấy tay tôi, trong mắt có nỗi lo lắng chân thành, lúc này tôi mới phản ứng lại điều ám chỉ của cô ấy, xem ra cô ấy đã nghe được mấy tin đồn vỉa hè giữa tôi và Trương Tuấn, Trương Tuấn ăn chơi nổi tiếng, cô ấy sợ tôi chịu thiệt.

Chúng tôi gần như không liên lạc với nhau, nhưng đại khái thật sự là quân tử chi giao đạm như thủy [2], nếu không với tâm tính lãnh đạm như bây giờ của cô ấy, tuyệt đối sẽ không tùy ý rộng mở trái tìm mình cho người khác xem.

[2] Quân tử chi giao đạm như thủy: sự giao thiệp giữa người quân tử với nhau trong như nước lã. Ngày xưa, có khi hai người bạn (hay hai tình nhân) gặp nhau, chỉ ngồi hằng giờ không nói năng gì. Họ đã đối diệnđàm tâm mà tâm tình lại thông cảm sâu sắc với nhau, đượm đà tha thiết hơn bao nhiêu lời môi miếng dông dài.

Tôi cầm lại tay cô ấy: “Tớ hiểu, cảm ơn cậu.”

“Học tập tốt nhé, một đám cô gái chúng ta năm đó, tớ vẫn nghĩ chỉ có tớ và Cát Hiểu Phỉ là ưu tú nhất, khẳng định có thể đỗ vào trường đại học danh tiếng, nhưng bây giờ lại chỉ có cậu…” Lâm Lam cười lắc lắc đầu, xua đi vẻ lo lắng trong ánh mắt, “Tớ chờ nghe tin tốt cậu được vào đại học Thanh Hoa hay đại học Bắc Kinh.”

Tôi cười thở dài: “Chỉ có mấy người đứng đầu cả khối mới có thể vào Thanh Hoa và Bắc Kinh, tớ ngay cả đứng đầu lớp cũng không được.”

“Tớ tuyệt đối có niềm tin với cậu.”

Lâm Lam đã đi rồi, để lại cho tôi một bóng dáng nhẹ nhàng, nhưng lưng mang trách nhiệm nặng nề dưới cái bóng ấy chỉ có chính cô ấy biết.

Tôi mỉm cười trở lại quán ăn vặt, nhưng Quan Hà cũng là người vô cùng nhạy cảm, hỏi tôi: “Cậu và Lâm Lam nói gì vậy? Hình như có tâm sự.”

“Không có gì.” Tôi im lặng ăn tiếp, cuối cùng không nhịn xuống được hỏi, “Cậu nói, rốt cuộc tình yêu là gì? Thi từ ca phú, thần thoại truyền thuyết, tiểu thuyết trong phim đều ca tụng nó, tựa như nó là loại tình cảm đẹp đẽ nhất, chân thành nhất, tha thiết nhất của nhân loại. Nhưng vì sao tớ không thể nhìn thấy điều đó trong thế giới thực? Những bạn bên cạnh chúng ta dễ dàng nói thích, nhưng hôm nay viết thư tình cho cậu, ngay ngày mai thôi lại theo đuổi một nữ sinh khác. Thế giới của người lớn lại không cần phải nói, thay đổi tồn tại là sự thật, một đồng nghiệp của bố tớ vừa đỗ nghiên cứu sinh liền đá ngay cô bạn gái kết giao đã hai năm, vì sợ làm cản trở tiền đồ đang tươi sáng của mình.”

Quan Hà cười đến không thở nổi, vừa cười vừa nói: “Cậu hỏi tớ, tớ hỏi ai đây? Cậu là người đang yêu mà còn không biết, tớ làm sao có thể biết? Nhưng so với tình yêu, tớ càng sẵn sàng tin tưởng tình thân hơn, tớ biết mẹ tớ yêu tớ, mẹ vĩnh viễn sẽ không vì nhìn thấy một cô gái hấp dẫn hơn mà thay lòng đổi dạ với tớ, vì thế, tớ yên tâm lớn mật, toàn tâm toàn ý yêu mẹ.”

Tôi cười ha ha, Quan Hà thật sự là người đặc biệt! Mặc kệ sự thật, mặc kệ điều sai, cô ấy luôn dùng màu sắc rực rỡ để trang trí cho cuộc sống của mình, cô ấy làm cho bản thân mình giống một cô công chúa, người khác cũng liền coi cô ấy là. Đây đại khái là một cách tự yêu mình, không đem bi thảm của mình làm bi thảm, cũng không ai dám coi thường bạn.

Quan Hà tò mò hỏi tôi: “Kì Kì, thích một người có cảm giác như thế nào?”

Tôi hỏi lại: “Nhiều nam sinh thích cậu như vậy, chẳng lẽ cậu chưa bao giờ thích một nam sinh nào sao?”

Quan Hà lắc đầu: “Tớ không giống các cậu, tớ không có lòng nào nghĩ đến chuyện này, muốn học tập thật tốt, nếu không tớ thật có lỗi với người mẹ hy sinh rất nhiều của tớ.”

Tôi yên lòng, cười hì hì nói: “Không thích cũng tốt, thích chính là giao trái tim mình cho người khác nắm giữa, để cho người khác quản hết hỉ nộ ái ố của mình, đây chẳng phải một chuyện tốt.”

Quan Hà cười: “Vậy sao cậu còn thích Trương Tuấn? Cậu thích cậu ấy nhiều không? Ý tớ là…” Cô ấy nghĩ nghĩ, “Có lẽ nhân sinh quan của tớ tương đối thực tế, nghĩ rất nhiều điều, ví dụ như, cậu có nghĩ là, nếu cậu ở bên Trương Tuấn, thành tích học tập sẽ bị trượt xuống? Những lời của giáo viên không phải đều là đúng, nhưng sự thật chứng minh, yêu sớm thật sự sẽ ảnh hưởng tới học tập. Đối với một số học sinh, vị trí sa sút chỉ đứng thứ từ bảy mươi tám trở xuống trong khối cũng không sao cả, nhưng ở vị trí của chúng ta, vào Thanh Hoa, Bắc Kinh với Tây An là rất khác nhau.”

Vấn đề của Quan Hà không dễ trả lời, sau một lúc suy nghĩ, tôi hỏi cô ấy: “Cậu đã đọc truyện của Lev Tolstoy chưa? “Anna Karenina” ấy?”

Bá tước Lev Nikolayevich Tolstoy (1828-1910) một tiểu tuyết gia người Nga, nhà triết học, người theo chủ nghĩa hòa bình, nhà cải cách giáo dục, nhà tư tưởng đạo đức…

Anna Karenina được xem như là một đỉnh cao của tiểu thuyết lãng mạn. Nhân vật chính trong truyện Anna Karenina được Tolstoy sáng tác dựa vào Maria Aleksandrovna Hartung, người con gái lớn của đại thi hào Aleksandr Sergeyevich Pushkin. Sau khi gặp cô ở một bữa ăn tối, ông bắt đầu đọc truyện viết dở dang của Puskin: Những người khách họp mặt trong biệt thự, Tolstoy nảy ra ý định viết Anna Karenina. Là tác phẩm được xây dựng và sắp xếp tinh vi, công phu nhất. Nó tường thuật hai câu chuyện song song về một phụ nữ ngoại tình bị kẹt trong những quy định và những trò lừa dối của xã hội và một điền chủ mê triết học (như Tolstoy), người làm việc cùng với những người nông dân trên cánh đồng và tìm cách cải thiện cuộc đời họ.

“Đã đọc rồi, nhưng tớ không thích, nam ích kỷ, nữ nhát gan, tớ càng thích “Phục sinh” hơn. “

Phục sinh: xuất bản năm 1899, kể câu chuyện của một vị quý tộc tìm cách chuộc lại một lỗi lầm đã phạm phải từ nhiều năm trước và trong đó thể hiện rất nhiều quan điểm mới của Tolstoy về cuộc sống.

““Anna Karenina” là quyển truyện tớ thích nhất, tớ đọc nó vào lúc nghỉ hè lớp 9, đọc liên tục ba lần, có thể nói nó làm đảo điên cái nhìn về tình yêu của tớ.”

Quan Hà làm biểu tình nghi vấn, tôi nói: “Vronsky rất yêu Anna, yêu đến không ngại cô ấy đã kết hôn sinh con, cũng không ngại thanh danh của mình bị hao tổn, có thể nói họ đã phải trải qua vô vàn khó khăn mới đến được với nhau, họ tuyệt đối có được tình yêu chân thành nhất thế gian. Nhưng kết quả thì sao? Sau khi Vronsky thật sự có được Anna, khi tình yêu nhiệt tình tươi sáng của họ chứng thực với sự thật cuộc sống ngày này qua ngày khác, kích tình lui bước, Vronsky phát hiện tình yêu chỉ là một phần nhỏ trong cuộc sống, anh ta bắt đầu khát vọng có được những điều khác, rõ ràng Anna vẫn là Anna từng làm anh ta say lòng mê mẩn, nhưng anh ta hối hận vì Anna mà đã từ bỏ —— gia tộc, địa vị xã hội, anh ta bắt đầu nảy sinh cãi vã với Anna. Cuối cùng Anna lựa chọn lao đầu vào xe lửa tự sát, lấy cách hy sinh cuộc sống để trả thù Vronsky. Khi Vronsky già đi, chắc chắn sẽ không an lòng, nhưng có đáng không?”

“Cậu rất ghét Vronsky?”

“Không, tớ không ghét Vronsky, không ti bỉ, cũng không phải người xấu, nếu không cũng sẽ không vì cái chết của Anna mà cảm thấy đau khổ tự trách, ý tưởng và hành động của anh ta cũng là của phần lớn đàn ông bình thường, Lev Tolstoy chỉ phóng đại người đàn ông bình thường lên người anh ta thôi. Đàn ông chỉ có thể sống vì tình yêu trong chớp mắt, tuyệt đối không thể sống cả đời vì nó. Trong cuộc đời họ, sự nghiệp, gia tộc, địa vị xã hội đều quan trọng hơn so với tình yêu, nếu lúc ấy anh ta không cảm thấy quan trọng, cho rằng tình yêu quan trọng hơn, thì hãy tin tớ, đó nhất định là ảo giác!”

Quan Hà lắng nghe hết sức chăm chú: “Vậy Anna thì sao? Cậu có đồng tình với cô ấy không?”

Tôi nói: “Tớ cũng không đồng tình với Anna, yêu một người là không sai, cuộc sống của phụ nữ nhờ tình yêu mà muôn vẻ, nhưng, yêu một người, yêu đến đánh mất bản thân, vậy nhất định là sai. Phụ nữ luôn thích vì tình yêu mà hy sinh, lại không biết rằng khi cô ấy hy sinh chỉ còn lại tình yêu, cũng à lúc tình yêu rời khỏi cô ấy. Đàn ông vĩnh viễn không làm tất cả vì tình yêu, thế nên, phụ nữ cũng nhất định phải không thể coi đàn ông trở thành cả cuộc đời mình. Anna coi Vronsky là cả cuộc đời mình, kết quả cũng là hại chết bản thân, làm cho Vronsky cả đời bất hạnh, tình yêu của Anna thật sự thất bại.”

Quan Hà gật gật đầu: “Đây là nguyên nhân tớ không thích quyển sách này, bởi vì trong đó không có nhân vật nào làm tớ thích, có điều phải công nhận Anna cũng là thực tế được phóng đại của tất cả phụ nữ, Anna trong cuộc sống thật chỗ nào cũng có. Tớ nghĩ tớ hiểu ý cậu, cậu sẽ không làm Anna, cũng tuyệt sẽ không cho Trương Tuấn cơ hội làm Vronsky.”

“Đúng vậy! Tớ không muốn mười năm, hai mươi năm sau, Trương Tuấn nhớ lại thời trung học của mình, sẽ vô cùng hối hận nói, nếu năm đó mình không yêu La Kì Kì, có lẽ mình có thể thi vào một trường đại học danh tiếng, có thể học một chuyên ngành có giá, có lẽ sẽ không giống như bây giờ, mình có thể làm….”

Quan Hà cười ha ha: “Ừ, bởi vì tình yêu với đàn ông chỉ như là ảo giác, sẽ có một ngày, anh ta tỉnh lại từ trong ảo giác, tiếc nuối mình vì tình yêu mà mất mát.”

Tôi tự giễu nói: “Tớ cảm thấy lý trí của mình rất không đáng yêu, lúc nào cũng cân nhắc tình yêu và sự thật.”

Quan Hà đánh giá tôi. nói: “Sai lầm rồi, Kì Kì, cậu rất thích Trương Tuấn, thích đến mức sợ rằng mười năm sau cậu ấy sẽ tiếc nuối, cậu không muốn cậu ấy hối hận vì đã từng thích mình.”

Bạn đang đọc Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy của Đồng Hoa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự