Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 18 Chương 18

Bạn đang đọc Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy của Đồng Hoa

Phiên bản Dịch · 5704 chữ · khoảng 20 phút đọc

Trái tim của cô gái giống như bông hoa, sẽ vì người trong lòng mà nở rộ, cũng sẽ vì người trong lòng mà héo rũ.

Có những người dù nở tươi hay héo tàn thì vẫn như bông hoa hồng trước ánh mặt trời, dù nở hay tàn cũng đều lừng lẫy khắp chốn, trở thành truyền kỳ được người người ghi nhớ và truyền tụng; có những người dù nở tươi hay héo tàn t cũng như bông bách hợp mọc giữa núi rừng, dù nở hay tàn cũng không ai hay biết, trở thành bí mật bị thời gian vùi lấp.]

Người yêu của Vương Chinh

Tôi đã quá để tâm đến những chuyện của mình, phải rất lâu sau khi cuộc thi diễn thuyết kết thúc, tôi mới biết Vương Chinh không đi học ở trường kỹ thuật.

Vào những năm đó, ở thành phố của chúng tôi, cho dù thành tích học tập kém đến đâu, thì cũng có thể học ở trường kỹ thuật, bởi vì trường kỹ thuật hợp tác giáo dục với một vài xí nghiệp nhà nước (bây giờ được gọi là các ngành công nghiệp độc quyền). Sau khi tốt nghiệp trường kỹ thuật, căn cứ vào trình độ sẽ được điều đến những xí nghiệp khc nhau, chắc chắn sẽ có một công việc ổn định, tiền lương không thấp, phúc lợi cũng khá tốt. Vì vậy, những bậc cha mẹ có yêu cầu thấp cũng không quá lo chuyện con mình có thành tích thấp kém, bởi vì thành tích kém đến mấy cũng còn đường ra. Nhưng Vương Chinh thật sự rất có cá tính, anh ta không để ý đến sự uy hiếp hay khóc xin của cha mẹ, tự quyết định con đường tương lai của mình, không theo học trường kỹ thuật, hành vi như thế lúc bấy giờ quả thực chẳng khác tự sát là bao.

Vương Chinh mang theo cái trống của mình, đi tới “Bên Dòng Nước”, lại tìm vài anh bạn cùng chung chí hướng rồi thành lập một ban nhạc, bắt đầu biểu diễn. Lúc ấy, đa số những vũ trường ở thành phố của tôi đều đệm nhạc từ đĩa, giống như anh Lí vậy, trên sân khấu không có một ban nhạc nào, hơn nữa Vương Chinh có bộ dạng anh tuấn, dưới hàng chục ngọn đèn, hăng say chơi trống, lại mang theo hơi thở phóng đáng không kềm chế được, nhóm con gái ở đó đều ý loạn tình mê trước anh ta.

Anh Lí tìm vài cô gái xinh đẹp, n mặc mát mẻ như những cô diễn viên trong phim, ca hát trên sân khấu. Rất nhanh, vũ trường “Bên Dòng Nước” đã có tiếng tăm vang xa trong thành phố, dù là nam hay nữ đều kéo nhau tới “Bên Dòng Nước” chơi. Nghe nói những cửa hàng tạp hóa bên cạnh cũng buôn bán thuận lợi hơn, có thể thấy được “Bên Dòng Nước” có sức mạnh tiếp thị thế nào.

Tuy nhiên, mọi người không thể nghĩ cứ vào vũ trường là người không tốt, những năm đó có không khí xã hội tốt hơn bây giờ rất nhiều, đến vũ trường chính là để xem nhảy xem hát, bố mẹ của một bạn cùng lớp với tôi cũng thường xuyên đi khiêu vũ, cuối tuần còn dhai chị em bạn ấy đi chơi cùng, hai chị em bạn ấy cũng học khá tốt.

Nhưng, cũng không phải tất cả vũ trường đều lành mạnh, không có mấy chuyện tiêu cực, vớ vẩn, với giới trẻ, khiêu dâm, cờ bạc đều có cả, nhưng khẳng định nó được ẩn sâu dưới mặt bàn.

Vì Vương Chinh biểu diễn ở vũ trường, nên Hiểu Phỉ cũng bắt đầu thường xuyên ra vào vũ trường.

Những cô gái trong nhóm nhảy đều có vòng eo thon, ăn mặc rất thời trang, phong cách hoàn toàn khác với đám học sinh, chỉ nói vài câu với con trai thôi mà cũng uyển chuyển xoay eo, múa chân múa tay rất nhiều lần.

Vương Chinh ngày càng lãnh đạm với Hiểu Phỉ, thậm chí còn đặt biệt ghét Hiểu Phỉ đi theo anh ta đến các sàn nhảy, lòng Hiểu Phỉ rất rối loạn, sự tự tin trước đây không còn nữa, cậu ấy không ghét bị mọi người gọi mình là “Phỉ Nhi” nữa, dần dần đã bắt chước dáng vẻ của cô gái Trần Phỉ Nhi trong chương trình “Tuổi mười sáu là mùa hoa nở”, tựa như chỉ khi mượn dáng vẻ của ngôi sao, cậu ấy mới có thể áp đảo người khác. Mà những chuyện đó, tôi hoàn toàn không biết gì cả, tôi còn bận tranh thủ luyện tập để đoạt giải trong các cuộc thi diễn thuyết, bận dõi theo bóng dáng trong lòng mình. Mãi đến khi Tiểu Ba nói với tôi, tôi mới biết, “Kì Kì, đêm qua Cát Hiểu Phỉ uống say rồi đánh nhau với người ta, anh Lí nể mặt em nên cũng không nói gì cả, nhưng tốt nhất em nên khuyên cô ấy một chút đi, bảo cô ấy đừng trở lại Bên Dòng Nước nữa.

Cậu ấy còn ít tuổi, nên có người lớn đi cùng, không hợp ra vào sàn nhảy.

Tôi mờ mịt, một ngày sống trong núi, đã là ngàn năm bên ngoài rồi ư?

Buổi tối, tôi cũng đến Bên Dòng Nước. Tuy trường học nghiêm cấm học sinh không được vào vũ trường, nhưng thực rõ ràng, học sinh trung học ra ra vào vào vũ trường thật sự không ít, tôi còn quen mặt vài người, lớp tôi có bạn Lí Tụy, lớp 8-8 có bạn Đồng Vân Châu, họ đều là những cô gái tốt, là con nhà gia giáo. Nhóm mỹ nữ nhỏ tuổi sẽ có rất nhiều nam sinh theo đuổi, không phải ai cũng có tâm trong sạch, không ham muốn gì như Quan Hà, phần lớn mỹ nữ đều không chọn những nam sinh mọt sách, họ thích những nam sinh năng động, có thể là cá biệt nhưng rất bảnh trai.

Trên đài, một cô gái có mái tóc dài mặc quần lụa mỏng và áo trắng đang hát bài “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” [1], những đôi nam nữ đang khiêu vũ dưới sàn, ngọn đèn mờ ảo uyển chuyển dường như có thể bộc lộ cảm xúc, tỏa sáng dịu dàng như những vì sao, chiếu rọi từng bước nhảy

Mỗi cái bàn cạnh sàn nhảy đều đốt nến, chợt nhìn thấy, có cảm giác như đang ở Bên Dòng Nước, lãng mạn không giống nhân gian.

Lần đầu tiên tôi vào phòng khiêu vũ, tay chân cũng không biết nên đặt đâu, vẻ mặt cũng rất rụt rè, cố gắng trấn tĩnh đi qua từng bàn một, cẩn thận tìm Hiểu Phỉ, khi nhìn rõ ràng mọi thứ ở đây, tôi mới biết nó không phải là “Bên Dòng Nước” trong Kinh Thi, ánh nến lấp lánh không phải lãng mạn, mà là dục vọng.

Tìm một vòng mà vẫn không thấy Hiểu Phỉ, khi đi qua ghế lô, tôi nhìn thấy hàng ghế ở gần cửa có một cô gái tết bím tóc, anh chàng bên cạnh mời rượu cô ấy, cô cúi đầu, bả vai run run, có lẽ đang khóc thút thít.

Tôi lập tức chạy vọt vào, đột nhiên có một bàn tay vươn ra, một tay cầm cổ tay của tôi, một tay đè nặng vai tôi, buộc tôi phải lui về phía sau. Khi tôi đã lui ra sau thì cô gái ngồi trên sofa kia ngẩng đầu lên, cô ấy khoảng trên dưới hai mươi tuổi, đang cười hi hi ha ha, cười đến run rẩy cả người, mà anh chàng cùng đùa với cô chính là Tiểu Lục.

Suýt nữa thì tôi gặp rắc rối.

Người nắm tay tôi, kéo mạnh tôi xuống ghế lô là Trương Tuấn, bên cạnh cậu ta là cô bạn gái dạy ở trường mầm non.

Tuy cậu ta cứu tôi một lần, nhưng tôi lại không cảm kích, trừng mắt nhìn tôi một cái rồi cậu buông tay tôi ra.

Trương Tuấn lạnh lùng hỏi: “Cậu muốn làm gì?” Tôi hỏi: “Cát Hiểu Phỉ ở đâu?” Trương Tuấn nói: “Không ở trong này.”

Bạn gái cậu lại nói: “Cát Hiểu Phỉ à? Chính là cô bé tự cho mình là Trần Phỉ Nhi sao?” Tôi nhìn chằm chằm cô ta, cô ta cười chỉ vào một hàng ghế khác, “Ở bên kia. “

Tôi nhanh chóng chạy tới đó, nhìn thấy Hiểu Phỉ đang ngồi quanh một đám cả trai lẫn gái, nói “loạn” thật sự cũng không khoa trương chút nào, một ghế sofa vốn chỉ ngồi được tám người, mà bây giờ lại có mười mấy người chen chúc ngồi ở đó, cả trai lẫn gái ngồi cùng một chỗ ôm người này kéo người kia. Có người đang uống rượu, có người đang hút thuốc, dưới ánh đèn mờ mịt nhấp nháy, những cô gái trang điểm ở đó nhìn qua đều giống nhau như đúc.

Tôi không thể tin vào mắt mình, đau lòng đến cực điểm, tôi đến gần đám hỗn loạn đó, kéo Hiểu Phỉ ra, không biết vì Hiểu Phỉ uống rượu hay ăn cái gì đó không nênăn, mà cứ cười mơ màng, tôi túm lấy cậu ấy, cậu ấy lại không vui giật tay tôi ra.

Người bên cạnh cậu ấy đều cười, rất nhiều người không kiên nhẫn, trực tiếp trách móc: “Cút ngay!”, “Không thì ăn đánh đấy.” Tôi không hé răng, gắng sức kéo Hiểu Phỉ đứng lên, một đứa con trai ngồi cạnh Hiểu Phỉ tức giận, đứng lên muốn giơ tay đánh tôi, Trương Tuấn ở phía sau tôi nói: “Để cho cô ấy đi.” Đứa con trai đó lại ngồi xuống, tôi nửa kéo nửa ôm Hiểu Phỉ ra ngoài, cậu ấy gục trong lòng tôi hét lên không chịu đi, gây không ít chú ý cho những người xung quanh, may mắn có một chị quản lý từng gặp tôi, nên đi ra giải quyết mấy chuyện xung đột với đám người kia, chị ấy giúp tôi đỡ Hiểu Phỉ sang một bên, Hiểu Phỉ nằm trên sofa, ngây ngô cười ha ha.

Tôi nhìn cậu ấy, không biết nên làm cái gì bây giờ. Sao cậu ấy có thể biến thành cái dạng này? Bím tóc như vậy, kiểu tóc như vậy, thật sự rất giống Trần Phỉ Nhi, nhưng làm sao có khí chất thanh thuần như Trần Phỉ Như được? Làm sao có tinh thần tiến thoái lưỡng nan vẫn tích cực như Trần Phỉ Nhi chứ?

Tôi hỏi chị quản lý, “Cậu ấy chỉ say thôi, hay là. . . “

Chị ấy đến gần kiểm tra kĩ càng, nói cho tôi biết, “Chỉ say thôi, có thể còn ăn phải cái gì nữa.”

Lúc đó tôi mới bớt lo, hỏi, “Vương Chinh đâu ạ?” Chị ấy nhìn qua lịch chương trình rồi nói: “Chưa đến giờ cậu ấy biểu diễn, nhưng cũng nhanh thôi.”

“Vương Chinh có bạn gái không?”

“Khách nữ đến đây đều thích Vương Chinh đấy.”

Chị quản lý trả lời rất thông minh, nhưng tôi không muốn Hiểu Phỉ có cơ hội, chỉ vào Hiểu Phỉ hỏi: “Anh ta đối với cô gái này thế nào? Có bắt nạt cô ấy không?” Chị ấy chần chừ, tôi nói: “Nếu Tiểu Ba đứng đây hỏi chị, chị cũng ấp a ấp úng như thế này sao?” Chị ấy lập tức nói: “Cũng bình thường thôi, thậm chí còn có chút không kiên nhẫn, đối xử tệ hơn so với những người khác.”

Tôi nghịch ngọn nến trên bàn, sáp nến chảy xuống tay tôi, tôi chẳng những không lau, mà còn nghiêng cây nến đi, tập trung tinh thần nhìn từng giọt từng giọt sáp nến chảy xuống tay mình.

Chị quản lý ngồi cạnh tôi, cẩn thận nói: “Vương Chinh không phải người xấu, rất nhiều cô gái thích cậu ấy, nhưng cậu ấy cũng không lợi dụng tình cảm của họ để đoạt lấy cái gì. Chị cảm thấy. . . Chị cảm thấy cậu ấy không tốt với cô bé đó, là vì cô bé quá tốt. Chị nghe người trong ban nhạc nói, Vương Chinh đang dành tiền, sau này cậu ấy muốn đi Quảng Châu, ở đó có rất nhiều người đam mê âm nhạc như cậu, sẽ có công ty tìm họ để làm đĩa nhạc.

Tôi giật mình, ngơ ngác nhìn giọt sáp nến rơi xuống lòng bàn tay, chị quản lý thấp giọng nói: “Chị có việc phải làm, vài phút nữa Vương Chinh sẽ lên sân khấu, em muốn uống gì không?”. “Không cần đâu ạ.”

Một cô gái tết tóc hai bên đứng trên sân khấu hát bài “Không nên hái hoa dại ven đường”[2], động tác của cô ấy rất sinh động, làm cho mọi người bên dưới đều cười đùa cùng cô. Khi hát xong, không khí trong phòng khiêu vũ lại im lặng lạ kì, những người trung tuổi nhanh chóng rời khỏi sàn nhảy, càng ngày càng nhiều thanh niên nam nữ trẻ tuổi tiến vào sàn nhảy. Tôi không chớp mắt nhìn đám nam nữ đang nhảy, đột nhiên, tiếng đàn ghi-ta điện tử vang lên giữa tiếng trống binh binh bang bang, tràn ngập cảm xúc của Rock ‘N’ Roll, hoàn toàn khác với tiếng nhạc tươi vui mềm mại nãy giờ, toàn bộ sàn nhảy từ không khí nguội lạnh của những người trung niên đột nhiên biến thành không khí trào dâng sôi sục của những thanh thiếu niên.

” Uoh . . . Uoh . . . ” Biển người ở kia có những người gặp được bạn mình rồi cười vui vẻ với nhau, họ không cần rõ mình muốn cái gì, chỉ làm những gì họ thấy vui thích, khi đứng trong đám đông hỗn loạn đó, có lẽ họ không còn chướng ngại tâm lý nữa. Đứng giữa không khí này, có lẽ sẽ không cảm thấy mình từng bị xa lánh, từng cô đơn một mình. Nam nữ trên sàn nhảy đều rất kích động, vừa nhảy múa vừa hát theo ban nhạc, tựa như tất cả áp lực đều được giải tỏa. Tôi nhìn vào tay trống trong ban nhạc, một chàng trai anh tuấn mặc quần da đen bó sát và áo trắng đang say mê đánh trống. Ánh mắt buông xuống, biểu tình lãnh đạm, không hòa theo không khí dưới sàn nhảy, mà chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình, theo động tác thân thể mạnh mẽ, mái tóc dài cũng tung bay, vẻ mặt bình tĩnh khác người của anh ta, tạo ra một ma lực hết sức đặc biệt. Bừa bãi, đặc biệt, nhiệt liệt, thiêu đốt như vậy, lại không để tâm đến thế giới bên ngoài, gần như lạnh lùng khắc nghiệt, thật sự làm cho người ta không thể dời mắt, khó trách nhiều cô gái phát cuồng vì anh ta. Chỉ trong nháy mắt, ngay trong tiếng nhạc này, dường như tôi đã hiểu được Vương Chinh, trừ bản thân mình ra, thì đối với anh ta tất cả những thứ khác đều không tồn tại. Khó trách Hiểu Phỉ thích anh ta, anh ta không để tâm đến người khác cũng giống Hiểu Phỉ vậy, chỉ sống vì bản thân mình, nhưng Hiểu Phỉ lại để ý đến anh ta, còn anh ta lại để ý đến âm nhạc của mình.

Tôi quay đầu, phát hiện Hiểu Phỉ không nằm trên sofa nữa, tôi vội vàng chen vào sàn nhảy tìm cậu ấy. NhVương Chinh trên sân khấu, lòng tôi bất an, rốt cuộc Hiểu Phỉ thích Vương Chinh đến mức nào?

Bốn phía cả trai lẫn gái đều la hét ồn ào, chưa từng biết đến Rock and Roll, đây là lần đầu tiên tôi biết được ma lực của nó.

Tôi cố gắng xuyên qua đám người để tìm Hiểu Phỉ, cuối cùng cũng thấy cậu ấy. Cậu ấy đang nghiêng ngả chao đảo đi về phía sân khấu, giống như muốn đi bắt lấy Vương Chinh, tên con trai vừa rồi ôm cậu ấy xuất hiện, hắn ôm Hiểu Phỉ, Hiểu Phỉ muốn đẩy hắn ra, đẩy vài lần cũng thành công, đang muốn đi thì lại bị hắn ta kéo vào lòng. Hiểu Phỉ xoay người liền cho hắn một bạt tai, hắn cũng không khách khí tát lại cậu ấy một phát.

Giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc, mọi người còn đang cuồng loạn, không ai để ý đến sự hỗn loạn bên góc sàn nhảy. Vương Chinh ở trên cao nhìn thấy mọi chuyện, nhưng lại thờ ơ, chỉ lạnh lùng đánh trống.

Rốt cuộc tôi cũng đến trước đài, người nọ còn muốn ôm Hiểu Phỉ, lần này không đợi Hiểu Phỉ ra tay, tôi đã tát mạnh một cái lên mặt hắn, hắn ngây người ngẩn ngơ, giận tím mặt, muốn đánh tôi, tôi vớ đại được một ống đèn tuýp trên bàn, đang phân vân xem có nên đập vào đầu hắn không, thì hắn đã nhìn thấy trong tay tôi có cái đèn, ngừng lại, vài thằng bạn của hắn đi đến, cười xấu xa nhìn tôi.

Bởi vì chỗ này là góc sàn nhảy, rất gần những cái bàn, trên bàn còn có mấy ly rượu khách đang uống dở, trong phút chốc, tôi bỗng có ý nghĩ ác độc, nếu đột nhiên tôi hắt rượu vào người họ, cắm dây điện của cái đèn này vào ổ, ném đèn về phía họ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, không biết trong sách nói những chất lỏng không thuần sẽ dẫn diện có phải là thật không.

Nhưng, Trương Tuấn và Tiểu Ba đều đi đến đã không cho tôi cơ hội được xác minh ý tưởng này, một người ngăn cản lũ con trai kia, một người đứng trước tôi, sắc mặt Tiểu Ba xanh mét, cầm lấy cái đèn trong tay tôi, kéo tôi đi ra ngoài, người bên cạnh anh ấy cũng kéo Hiểu Phỉ đi.

Anh Lí đang chờ chúng tôi trong phòng, nhìn thấy tôi, cười tủm tỉm hỏi: “Nữ thổ phỉ, một mình em tính đối phó với mấy thằng con trai kia thế nào?”

Tôi không mở miệng, anh ấy liếc tôi một cái, nhìn Hiểu Phỉ giờ đã tỉnh táo, nói: “Lại là vì Vương Chinh sao, thực phiền phức, đi gọi Vương Chinh tới!

Khi Vương Chinh tiến vào, nhìn thấy những người trong phòng, vẻ mặt có chút kinh ngạc, nhưng chỉ trong giây lát, vẻ mặt anh tabình tĩnh, lạnh lùng như trước.

Anh Lí nói: “Cô bé kia là bạn của em gái bọn anh, hôm nay vì mày mà thiếu chút nữa em gái đánh nhau với người của anh Lục, hôm nay ở đây mày hãy nói rõ với cô bé ấy đi, anh không muốn nhìn thấy cô bé ở vũ trường này nữa.”

Tôi muốn ngăn cản, nhưng lại nghĩ, biện pháp này của anh Lí tuy có tàn nhẫn những cũng rất dứt khoát.

Hiểu Phỉ nhìn thấy Vương Chinh, lập tức sửa sang lại đầu tóc, lau nước mắt, vừa mừng vừa lo.

Vương Chinh đi đến trước mặt Hiểu Phỉ, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cậu ấy, nói vô cùng rõ ràng: “Anh biết em thích anh, nhưng anh không thích em. Trước đây anh không nói ra, là vì cảm thấy em còn nhỏ, anh chỉ coi em là em gái, hy vọng em có thể hiểu, nhưng bây giờ em làm vậy anh không thể chuyên tâm làm việc được, em làm cho anh ngày càng ghét em hơn, em có thể biến khỏi tầm mắt anh được không, để cho anh chuyên tâm làm việc của mình?” Nói xong, anh ta đi về phía anh Lí, “Vậy đã được chưa?”. Anh Lí gật gật đầu, Vương Chinh xoay người rời đi.

Sắc mặt Hiểu Phỉ trắng bệch, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe, nhìn chằm chằm bóng dáng Vương Chinh, hét lớn: “Vương Chinh, anh Vương Chinh. . . “

Vương Chinh không thèm để ý đến cậu ấy, rất nhanh đã biến mất ở cuối hành lang.

Hiểu Phỉ ngốc nghếch càng khóc lớn tiếng, nhưng tôi lại có thể an tâm một chút, cậu ấy ngơ ngác nhìn chằm chằm ra bên ngoài, giống như mất đi hồn phách, tôi chưa bao giờ thấy Hiểu Phỉ như vậy, đau lòng, gọi: “Hiểu Phỉ”.

Hiểu Phỉ đau đớn kêu to: “Đều tại cậu đấy, sao cậu lại nhiều chuyện thế hả? Ai muốn cậu xen vào chuyện của người khác?” Cậu ấy vừa nói vừa chạy ra ngoài, tôi đang muốn đuổi theo, thì Tiểu Ba nhéo tôi, nói với người đứng gần cửa: “Đi theo cô bé, đưa cô bé ấy về nhà.”

Từ nhỏ đến lớn Hiểu Phỉ chưa bao giờ thất bại, hôm nay lại bị nam sinh cậu ấy thích đứng trước mặt mọi người nói lời từ chối tình cảm của mình, tâm trạng của cậu ấy lúc này, tôi hoàn toàn hiểu rõ, nghe thấy Tiểu Ba bảo người đi theo cậu ấy, tôi cũng quyết định không đi làm phiền cậu ấy nữa, nên để cậu ấy yên tĩnh một chút.

Anh Lí thấy trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi, đứng dậy đóng cửa lại, thực đau đầu hỏi Tiểu Ba: “Sao tính tình con bé này lại như thế chứ? Năm đó anh thấy mày đánh nhau cũng đủ liều lắm rồi, thế mà con bé này lại còn liều hơn mày nữa!”. “Vừa rồi em định đánh nhau với bọn chúng sao?”. “Không đánh thì em phải đứng chịu à.”

“Anh thấy em không hề sợ hãi chút nào, trong lòng hẳn là có chút máu côn đồ, thế em không sợ chúng sẽ gọi người đến đánh sao?”. “Trong tay em có đèn tuýp, trên bàn có nước không thuần.”

Anh Lí không hiểu ý tôi lắm, nhưng Tiểu Ba lại hoàn toàn hiểu rõ, anh ấy vung mạnh tay lên, muốn đánh tôi, nhưng khi bàn tay gần chạm đến mặt tôi, lại thay đổi ý định, cố gắng kìm lực, muốn thu bàn tay lại, nhưng cũng không kịp nữa, vừa lúc tôi nghiêng người né tránh theo bản năng, cái tát của anh đã đập lên vai tôi, tôi bị anh đánh loạng choạng lùi ra sau mấy bước, suýt thì té ngã.

Anh Lí kinh ngạc, sắc mặt biến đổi, vội đẩy Tiểu Ba ra, “Kì Kì, nhiều năm rồi Tiểu Ba không tức giận như thế, cậu ta chỉ nhất thời xúc động thôi, em đừng giận đấy. . . “

Tiểu Ba lại lạnh lùng nói: “Không phải em xúc động, mà là thật sự muốn đánh.”

Thật kì lạ, Tiểu Ba muốn đánh tôi, nhưng lòng tôi lại vừa thấy giận vừa thấy ấm áp, tôi bắt đầu cảm thấy cấu tạo đầu óc của mình chẳng giống người thường chút nào. Có người ở bên ngoài gõ cửa, “Anh Lí, bên ngoài có người hút thuốc phiện.”

Mặt anh Lí lập tức xanh mét, chạy nhanh ra ngoài, còn không quên nói với Tiểu Ba: “Con bé này để mày giáo dục đó.”

Trong phòng chỉ còn tôi và Tiểu Ba, hai người đều không nói lời nào.

Thật lâu sau, Tiểu Ba nói: “Kì Kì, em còn muốn nói chuyện với anh không?”. Tôi cúi đầu không hé răng. Anh ấy bỗng chỉ lên khuôn mặt mang biểu tình buồn buồn của mình, muốn nói cái gì nhưng lại thôi, tôi cắn cắn môi, tước vũ khí đầu hàng, “Anh thật ngốc, nếu em trả lời anh, thì không phải là đã nói chuyện với anh sao? Em đang giận anh đó, anh không biết à. Tiểu Ba, anh ngốc như thế thì sau này làm sao dỗ bạn gái được?”

“Em còn giận không?”.

Tôi trừng mắt nhìn anh, “Vô nghĩa! Thử nghĩ xem nếu anh bị người ta đánh một cái thì sao, em đương nhiên rất giận rồi! Nhưng nếu em có anh trai, anh trai đánh em, em giận thì có giận, dù sao cũng không thể giận cả đời được.”

Anh nở nụ cười, xoa xoa bả vai tôi, “Đau

“Có.” Tôi ngồi xuống ghế da của anh Lí, để anh ấy bóp vai cho mình.

Anh ấy vừa bóp vai cho tôi vừa nói: “Trước đây tính tình anh cũng rất giống em, hay đánh nhau với người ta, chỉ cần tức giận thì sẽ ra tay không xem nặng nhẹ gì, cứ nhằm vào đầu đối phương mà đánh, thiếu chút nữa gây tai nạn chết người, may mắn gặp được anh Lí, anh ấy chi không ít tiền mới giúp anh giải quyết xong mọi chuyện.”

“Vì sao?”. “Xúc động thời niên thiếu, vì những chuyện mà lúc đấy cảm thấy rất quan trọng, nhưng thật ra đó là những chuyện không đáng, em có thể tưởng tượng được, nếu trước đây anh thật sự gây tai nạn chết người thì sẽ thế nào không?”.

“Em sẽ không thể quen anh.”

Anh ấy cười rộ lên, biết tôi đang tránh nặng tìm nhẹ, cũng không nói ra, chỉ nói: “Kì Kì, tuổi trẻ thường mắc rất nhiều sai lầm, nhưng vẫn còn cơ hội sửa đúng, có điều có những sai lầm không thể mắc phải, nếu phạm vào, sẽ không còn đường lui nữa đâu.”

Tôi không nói gì, Tiểu Ba ngồi xuống bàn làm việc của anh Lí, hai tay chống lên thành ghế dựa, hơi nghiêng người về trước, nhìn tôi, “Chúng ta từ nhỏ đã không giống những người khác, cuộc sống của những đứa trẻ khác có tiếng cười, có tình yêu thương, họ có sợ hãi, có nhớ nhung, nhưng chúng ta không có, đối với thế giới này và ngay cả bản thân mình chúng ta đều mang nỗi tuyệt vọng, trong tiềm thức của chúng ta có thể cảm thấy sống là chuyện vất vả nhất, nhưng, điều đó không đúng, nguyên nhân chỉ vì vận mệnh cho chúng ta quá ít, chúng ta càng phải học cách yêu thương, quý trọng bản thân mình hơn. Em cho rằng anh tức giận là vì em muốn giết ba thằng kia sao? Nếu không có pháp luật, em muốn giết chúng, thì anh sẽ tìm dao giúp em.”

“Vậy. . . Vậy anh tức giận cái gì?”. “Anh tức giận là, chỉ vì ba đống rác rưởi đó mà em muốn hủy diệt bản thân, chẳng lẽ em không coi trọng chính mình sao?”

Nước mắt tôi trào tới hốc mắt, cũng không muốn để anh ấy nhìn thấy, tôi vội quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy, “Mới trước đây thôi, chúng ta đều rất yếu ớt, vì không muốn thế giới bên ngoài bắt nạt mình, nên chúng ta liều mạng bằng bất cứ giá nào, nhưng bây giờ chúng ta đã trưởng thành rồi, phải học được cách xử lý mâu thuẫn trong cuộc sống.”

Tôi vụng trộm lau nước mắt, cười nói: “Lần sau em sẽ học được cách khống chế cảm xúc

Tiểu Ba mỉm cười nói: “Thế giới bên ngoài rất lớn, phải cố gắng bay ra nhìn một lần mới không uổng công cả đời, vì vậy không thể làm đôi cánh của mình bị thương quá sớm.”

Tôi nghe ý hiểu ý không, bay đi đâu? Muốn nhìn cái gì?

Tiểu Ba hỏi: “Kì Kì, sau này em muốn làm gì?” Ngoài đề bài văn trên lớp “Lý tưởng của em” ra, dường như tới giờ vẫn không ai hỏi tôi vấn đề này, tôi cau mày suy tư, nói: “Em cũng không biết, trước đây em nghĩ khi trưởng thành sẽ đến ở cùng ông ngoại, nhưng ông ngoại đã không còn nữa rồi.”

“Vậy đại học thì sao?”. “Đỗ hay không cũng không sao, em không nghĩ nhiều đến chuyện vào đại học, học trường kỹ thuật cũng rất tốt, gần nhà em có chị Đan Nguyên đi làm thủy điện, mỗi ngày nhìn máy móc ngẩn người cũng kiếm được tiền, mười bảy tuổi đã có thể nuôi sống bản thân rồi, nếu em có thể giống chị ấy thì cũng rất tốt.

Tiểu Ba không ngờ tôi lại có ý muốn đi làm ở ngành thủy điện để kiếm tiền sớm, nén cười hỏi: “Ngày nào cũng làm một việc như vậy, em không sợ nhàm chán à? Em có việc gì rất thích làm không?”.

“Có. . . có. . . Em thích đọc sách, có thể mở một hiệu sách nhỏ, như thế ngày nào cũng được đọc sách mà lại còn kiếm được tiền nữa.” Tôi càng nói càng hưng phấn, “Anh làm việc buôn bán, Hiểu Phỉ đi làm, chúng ta cuối tuần tụ tập lại, cùng nhau chơi poker, ăn thịt dê nướng, uống bia.” Tôi chỉ vào người anh ấy, “Anh cũng có tướng đấy, tương lai khẳng định là kẻ có tiền, không được ghét kẻ nghèo hèn yêu kẻ giàu sang đâu đấy”. Tiểu Ba cười to, “Được, anh mời khách.”

(poker là trò chơi bằng bài tây… nói về trò này chắc tốn cả ngày ^^.)

Tôi cũng cười rộ lên, có một chút vui vẻ, cũng có một chút an tâm.

Tiểu Ba nhìn đồng hồ, nói: “Anh đưa em về nhà.”

Hai người sóng vai bước ra ngoài, mặc dù gần khuya rồi, nhưng sàn nhảy lại càng sôi động hơn, tôi hỏi anh: “Cách bố trí ở đây là ý tưởng của anh à?”. “Ừ.”

Trương Tuấn và bạn gái của cậu ta đang ngồi cạnh nhau, có vẻ đang có tâm sự, người ta nói năm câu, cậu chỉ đáp lại một câu. Cô ta kéo cánh tay cậu, vừa nói vừa nhìn sàn nhảy, giống như đang năn nỉ cậu ta lên

Tim tôi chợt đau nhức, nhưng tầm mắt lại không thể dời đi được, thật là chỉ thích tự ngược đãi mình. Trương Tuấn đột nhiên đứng lên, tim tôi cũng nhảy dựng, lại lập tức phát hiện ra cậu ta nhìn Tiểu Ba, Tiểu Ba chào hỏi cậu ta, “Vừa rồi thật sự cảm ơn em.”

Cậu khách khí nói: “Là người của bọn em gây chuyện trước mà, mong anh Lí và anh Tiểu Ba bỏ qua cho.”

Tiểu Ba ngoắc tay gọi chị quản lý lại đây, cười nói: “Tiền của bàn này tối nay anh trả.”

Trương Tuấn không từ chối, chỉ nói: “Cảm ơn anh Tiểu Ba.”

Bạn gái Trương Tuấn nói: “Anh Tiểu Ba có việc à? Nếu không có việc gì thì mọi người cùng nhau chơi đi!”

Tôi không nhịn được lạnh lùng châm chọc, “Anh Tiểu Ba còn nhỏ hơn chị một tuổi đấy, anh ấy nên gọi chị là chị mới đúng, sao chị lại gọi anh ấy là anh?” Mặt cô ta đỏ bừng, nước mắt sắp chảy ra đến nơi, xem ra trong lòng cô ta vẫn rất để ý chuyện mình hơn tuổi Trương Tuấn.

Tiểu Ba liếc nhìn tôi, đang muốn nói mấy câu làm dịu đi không khí, nhưng Trương Tuấn vẫn nhàn nhạt lại cười nói trước: “Cô ấy là bạn gái của tôi, tôi gọi anh Tiểu Ba là anh, đương nhiên cô ấy cũng gọi là anh Tiểu Ba rồi.”

Cô ta lập tức mỉm cười tươi tỉnh, đến lượt tôi bị nghẹn lời, có điều, đầu óc tôi cũng được thầy chậu châu báu và cô Từng Hồng huấn luyện mà ra, trong lòng đã chứa cả mấy thùng giấm chua Sơn Tây, hơn nữa giấm chua Sơn Tây còn được bỏ thêm hoàng liên [3], nhưng trên mặt lại cười tươi như gió xuân, thân mật ôm cánh tay Tiểu Ba, “Chúng ta đi thôi.” Tiểu Ba chào Trương Tuấn một câu: “Không quấy rầy hai người nữa, anh đi trước nhé.”

Ra khỏi vũ trường, tôi hỏi Tiểu Ba: “Anh thấy cô gái đó xinh đẹp không?” Tiểu Ba hỏi: “Ai? Trong sàn nhảy đâu đâu cũng có các cô gái.”

“Chính là bạn gái Trương Tuấn ấy.”

“Em rất để ý đến cô ấy, rất ghét cô ấy à? Vừa rồi sao lại nói như thế? Tuy Trương Tuấn đi theo bọn Tiểu Lục, nhưng tính tình cũng không giống Tiểu Lục, chuyện tối nay em cũng phải cảm ơn cậu ta.”

Tôi nhụt chí, quên đi! Hỏi ra có xinh đẹp hay không thì có tác dụng gì chứ, dù sao người ta cũng xinh đẹp hơn tôi, tôi nửa thật nửa giả nói: “Chị ta từng nói xấu Hiểu Phỉ, em không thích chị ta, bản thân chị ta cũng không phải hình mẫu đạo đức, có tư cách gì mà chê bai Hiểu Phỉ?”. Tiểu Ba thở dài cười.

Rất nhanh đã đi đến dưới lầu nhà tôi, tôi vẫy vẫy tay với anh ấy, “Anh không cần tiễn nữa đâu, quanh nhà em toàn các bà các cô lưỡi dài nhiều lời thôi.”

Anh dừng bước, tôi thùng thùng chạy về nhà.

Buổi tối, nằm trên giường, nghĩ đến Hiểu Phỉ, lại nghĩ về bản thân mình, thấy vận mệnh khác biệt, nhưng vẫn có điểm tương đồng, người chúng tôi yêu đều không yêu chúng tôi, người cậu ấy yêu chỉ yêu âm nhạc tịch mịch lạnh lẽo của mình, người tôi yêu lại dụ hoặc chốn hồng trần phồn hoa, ai may mắn hơn ai đây?

Chú thích:

[1] Ánh trăng nói hộ lòng tôi:

http://www.youtube.com/watch?v=dsSaweKz09E

[2] Không nên hái hoa dại ven đường:

http://www.youtube.com/watch?v=Av1C3g-9nlY

[3] Giấm chua ở Sơn Tây, Trung Quốc rất nổi tiếng. Hoàng liên là một vị thuốc, có vị đắng.

Bạn đang đọc Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy của Đồng Hoa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự