Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1081 Chương 1081: Đan Thành

Bạn đang đọc Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi của Ta Là Lão Ngũ

Phiên bản Dịch · 1205 chữ · khoảng 4 phút đọc

Đan Thành, là một tượng trưng ở Nam An Châu.

Thành phố mười sao duy nhất,một thành phố mà đanh tiếng của nó còn lớn hơn thành phố lớn nhất ở Nam An Châu.

ờ thành phố khác,anh có thề không tuân thủ quy tắc, nhưng ở Đan Thành nhất định phải tuân thủ quy tắc. Người ngoài đồn rằng, không người nào dám lũng đoạn thị trường ở Đan Thành, cũng không có ai dám diễu võ dương oai ở Đan Thành. Lúc trước Điền Ngạo Phong bị giết ở Vô Tâm Hai, tu sĩ Hóa chân của Lôi Vân Tông dám uy hiếp toàn Thành Nam An, phong tỏa toàn thành, thế nhưng nếu như chuyện này phát sinh ở Đan Thành, Lôi Vân Tông tuyệt đối không dám làm như vậy.

Thế nhưng ở Tu Chân giới, cho dù thành phố có quy tắc nghiêm ngặt, cũng lấy thực lực làm chuẩn, cho dù Đan Thành cũng giống như vậy, thực lực chính là quy tắc. Nếu như nhất định nói có ai dám khi đễ người ở Đan Thành, vậy nhất định là đan sư ở Đan Thành, ở Đan Thành đan sư là sự tồn tại cao nhất.

Đan Thành cách Mặc Nguyệt Chi Thành không gần,Diệp Mặc không sử dụng Tử Đao 'cho nên hắn ngồi Thi vân thuyền' dù tốc độ nhanh cũng cần gằn một tháng, mới tới được Đan Thành.

Còn chưa tiến vào Đan Thành, Diệp Mặc đã ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt của đan dược,đồng thời cảm giác được linh khí ở đây vượt gấp mấy lần so với những nơi khác. Diệp Mặc tinh thằn cả người run lên, càng kỳ vọng đối với Đan Thành.

ờ đây quả nhiên là một thánh địa đan dược,chưa đi vào,đã ngửi thấy được mùi thơm ngát của đan dược,Diệp Mặc cảm thấy rất Ịiằí少tóng.

Diệp Mặc xuống Thi vân thuyền' ở ngoài Đan Thành một trăm dặm, không phải Diệp Mặc không muốn bay vào Đan Thành, mà ở đây đã có cấm chế cấm không. ở phạm vị ngoài cấm chế cấm không, bốn phía Đan Thành đều là đại ữận phòng ngự cấp chín dựng lên sừng sững.

Diệp Mặc mặc dù là một đại sư trận pháp cấp sáu, thế nhưng loại đại ữận phòng ngự cấp chín không một chút hư hỏng này hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Cái trận pháp cấp chín này chẳng những có trận pháp công kích,còn có một ữận pháp tụ linh cấp chín.

Thảo nào linh khí nồng nặc như thế,Diệp Mặc nhìn mấy ữận pháp cấp chín này, ữong lòng cực kỳ cảm thán. Hắn khẳng định Đan Thành còn có linh mạch, thậm chí không chỉ là một linh mạch.

Rất nhiều tu sĩ ra ra vào vào,điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là,Đan Thành không ngờ ngay cả thành thủ cũng không có,lại càng không vì số lần ra vào nhiều mà phải nộp linh thạeh.

Thế nhưng thằn thức của Diệp Mặc lập tức quét được một vài đạo thân ảnh mờ mịt, lập tức hiểu được những thân ảnh này là tu sĩ âm thầm giám sát. Nhất thời ữong lòng hiểu rõ,Đan Thành chắc là trong chặt ngo^i lỏng,không phải không có thành thủ, mà là lúc nào cũng có người âm thầm thpổ dõi.

Sau khi tiến vào Đan Thành, cái loại mùi dược khí thơm ngát này càng đậm. Diệp Mặc ữong lòng thầm nghĩ, thảo nào rất nhiều tu sĩ đều thích tới nơi này. Nếu như tu luyện ở trong hoàn cảnh này. Không những linh khí dư thừa, còn có công hiệu linh dược,hiển nhiên có nhiều cái lợi hơn so với nơi khác.

Vài tên tu sĩ Hư Thần và một gã tu sĩ Ngưng Thể đi qua bên người Diệp Mặc, Diệp Mặc lắc đầu, ở Đan Thành thật đúng là khắp nơi đều có Hư Thần, Ngưng thể lại nhiều như chó. Một thành phố lớn như vậy, nói không chừng có thể tiêu diệt một châu lớn như Bắc Vọng Châu. Lúc này hắn càng thêm tin tưởng lòi Cảnh Anh Ly nói, nếu như minh có thế đứng vững ở Đan Thành, môn phái chín sao sẽ không dám tìm hắn gây phiền phức nữa rồi.

Diệp Mặc biết Cảnh Anh Ly lúc này hẳn là còn chưa tới Đan Thành, ở Đan Thành một chút hắn đều không quen, dù là muốn gia nhập Đan Thành, hay là tham gia đại hội luyện đan lần này củâ Đan Thành, đều cần Cảnh Anh Ly giúp đỡ.

Khi Diệp Mặc còn đang lo lắng có nên tìm một chỗ để trú ngụ,tu luyện hai tháng, rồi chờ Cảnh Anh Ly tới. Thì một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở trước mắt hắn không xa.

Sau khi thấy người nọ, Diệp Mặc trong lòng cà^kitìli, phản ứng đầu tiên chính là trực tiếp giết gã,thế nhưng hắn rất nhanh đã tỉnbtáo lại,lập tức xoay người, chỉ hy vọng thằn thức của người kia không qạết đến hắn.

Cái thân ảnh quen thuộc kia dĩ nhiên là Mạc Hữu Thâm, hắn ở Đan Thành lại nhìn thấy Mạc Hữu Thâm.

Hơn nữa lúc ỉiàỷlu vi của Mạc Hữu Thâm đã là Kim Đan tầng chín. Nếu như gã vào Nam An Châu mới bất đầu tu luyện, thì tốc độ của gã quả thực quá mức kinh người rồi. Diệp Mặc khằng định tốc độ tu luyện của gã không thể so với Tô Tĩnh Văn, nhưng Tô tMìè Văn là linh căn gì, Ân Băng linh căn đó

Diệp Mặc quay đầu. Đứng ở torơc một sạp nhỏ bên cạnh vỉa hè,cầm lấy một pháp bảo tàn tích loang lồ ở trong tay nhìn, thần thức căn bản không dám phóng ra ngoài.

Nếu như Mạc Hữu Thâm nhận ra hắn là Diệp Mặc, vậy hắn chỉ còn một con đường chết. Lúc này bên người Mạc Hữu Thâm có hai gã tu sĩ Hư Thần, một gã thậm chí là Hư Thần tầng chúi rồi. Hiển nhiên tư chất tu chân củâ Mạc Hữu Thâm rất nghịch thiên, hơn nữa gã còn tìm được một chỗ dựa vững chắc, thậm chí cái chỗ dựa vững chắc này còn rất coi trọng gã,phái hai gã tu sĩ Hư Thần bảo vệ gã.

Giờ khắc này Diệp Mặc cảm giác rất bực bội,vì sao tên khốn nạn này lại tìm được một chỗ trú chân tốt đến vậy? Chính minh mỗi lần thăng nhất cấp đều đau khổ giãy dựa, thậm chí còn không thể nổi danh, lại có một nhóm quân địch lớn.

Tuy rằng Diệp Mặc không biết Mạc Hữu Thâm dựa vào môn phái nào, thế nhưng hiện tại hắn đã biết dù hắn muốn dạy bảo Mạc Hữu Thâm, hay là muốn giết Mạc Hữu ThâiĩỊ, cũng không phải chuyện đơn giản nữa rồi. Có thể nói một ngày nếu hắn bị Mạc Hữu Thâm thấy,hắn chắc chắn phải chết. Với cá tính của Mạc Hữu Thâm, nhìn thấy Diệp Mặc,chắc chắn sẽ giết hắn.

- Bọn họ đã đi rồi.

Bạn đang đọc Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi của Ta Là Lão Ngũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi miucung
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 536
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự