Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 77 Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em!!! (The End)

Bạn đang đọc Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em của Đông Phương Nhược Phi

Phiên bản Dịch · 2929 chữ · khoảng 10 phút đọc

- Tất cả chỉ là vở kịch.- Hắn nhàn nhạt nói.

Trong lớp học,không khí căng thẳng hẳn lên.Nó vẫn không rời mắt khỏi hắn cho dù là nửa giây.

- Ý anh là sao???- Nó ngu ngơ hỏi.

- Thực ra,lúc anh hôn mê ở trong phòng cấp cứu.Ba anh đã nhờ bác Yen tiêm một thứ chất lỏng màu xanh giúp tim ngừng đập trong một thời gian nhất định.Khi hết thời gian đó thì tim sẽ đập trở lại.- Hắn vòng hai tay,cả người dựa vào thành ghế,đầu ngước lên trên.Ánh mắt mơ hồ nhìn lên trần nhà.

Nó thực sự không hiểu,tại sao ba hắn lại làm như vậy chứ???Ba hắn làm như vậy thì không phải mọi người sẽ nghĩ hắn chết mà đau buồn sao???

- Nhưng...Tại sao ba anh phải làm như vậy???- Nó thắc mắc.

- Bởi vì ba anh biết,cơ hội được chữa lành bệnh ở Việt Nam rất mong manh.Ba anh làm như vậy vì không muốn mọi người nuôi hy vọng để rồi lại thất vọng.Vì thế nên,ba anh lén đưa anh qua Mĩ để chữa trị.Nếu thành công thì có thể về gặp mọi người.Nếu lỡ may thất bãi thì mọi người cũng sẽ không đau buồn.- Hắn từ từ giải thích.Ánh mắt màu tím sáng lên.Hắn nhẹ nhàng nhìn nó.

Hai ánh mắt thâm tình nhìn nhau như có hàng ngàn lời muốn nói.Đang trong giây phút lãng mạn thì từ bên ngoài,cả lớp ùa vào như kiến.Nhìn hắn và nó,bọn họ lại bịt miệng cười.Lớp trưởng Alissa thay mặt cả lớp rồi nói:

- Hêy...Sorry vì đã làm kì đà cản mũi nhưng...Cả lớp dự định sẽ mở party mừng Rick quay lại.Tối nay,hai người nhớ đến ở chỗ cũ nhé!!!

- Ok.Tôi và Ken nhất định sẽ đến.- Hắn gật đầu,nắm lấy tay nó rồi nói.

Thấy cảnh tượng tình cảm này,cả lớp không ai hẹn ai mà cũng nhau đi ra ngoài.Hắn và nó cũng đứng dậy rồi lên xe đi đâu đó.Con xe của hắn dừng lại trước một ngọn đồi bồ công anh lớn.Cả hai tay trong tay đi lên ngọn đồi.

Gió mát lùa qua mái tóc của nó,khẽ trêu đùa.Nhìn thấy cảnh tượng này,trong lòng hắn không khỏi rung động.Chỉ mong rằng,thời gian sẽ dừng lại ngay lúc này.Để hắn có thể cảm nhận được hai từ "hạnh phúc".

- Lại đây.- Hắn ngồi xuống bãi cỏ.Thấy nó nhìn mình thì ngoắc ngoắc tay kêu nó lại.

- Ừm.- Nó gật đầu rồi nhanh chạy đến ngồi xuống bên cạnh hắn.

Hắn ôm lấy nó ngồi vào lòng mình.Mắt hắn và nó đều hướng về phía chân trời xa xôi kia.Trên bầu trời xanh ngát,những đàn chim bay lượn trên bầu trời.Cũng đã có lần,hắn ước mình được như chim,có thể tự do bay trên bầu trời mà không bị ràng buộc.Nhưng...Đó chỉ là ước muốn.

Hận thù luôn là thứ ràng buộc hắn.Cũng vì hai từ "hận thù" mà hắn đã tạo cho mình một vỏ bọc lạnh lùng.Ngay phút này đây,hắn đã có thể tháo bỏ vỏ bọc đó rồi.Thật sự rất thoải mái.

- Anh...Anh và Thiên My gặp nhau như thế nào vậy???- Nó đột nhiên lại muốn biết về chuyện tình của hắn.Muốn nắm rõ quá khứ của hắn.Đó có lẽ là sự ích kỷ của tình yêu chăng.

- Vào một ngày đẹp trời.Khi anh đang đi ngang qua một cái ngõ thì thấy Thiên My bị mấy tên côn đồ ức hiếp.Vì ngứa mắt nên anh lao vào cứu.Thiên My bị thương rất nặng,anh không nỡ bỏ cô ấy ở đó nên đưa cô ấy về nhà.Từ đó,anh và cô cũng có tình cảm.Sau khi biết cô ấy là em gái của Khôi thì anh càng yêu mến cô ấy hơn.Vậy thôi.- Hắn nhún vai kể lại.

- Òa,thì ra là tình yêu sét đánh.- Nó suýt xoa.

- Ừ,tình yêu sét đánh.Còn anh và em là yêu từ cái nhìn đầu tiên.- Hắn ôm chặt lấy nó hơn.Nhẹ nhàng thì thầm vào tay nó.

- Anh...Hát cho em nghe.- Nó đề nghị khiến hắn suýt nữa là ngất.

Cái gì chứ???Sao lại bắt hắn hát nhỉ???Cái gì Dương Lâm Hoàng Phi này cũng có thể làm ngoại trừ hát.

- Không...Anh không hát đâu.- Hắn lắc đầu liên tục.Ánh mắt tránh né.

- Sao vậy???Người nào tỏ tình cũng hát cả mà.Sao anh lại không hát cho em nghe.- Nó bĩu môi.

- Anh...Anh không biết hát.- Hắn thú nhận.

- Gì???Hát mà cũng không biết sao???- Nó ngạc nhiên,quay lại nhìn chằm chằm vào hắn như sinh vật lạ.- Hahahahaha...Anh có phải là người không vậy???- Nó cười lớn,cố gắng trêu chọc hắn.

Mặt hắn hiện tại đã đỏ lên như hai quả cà chua rồi.Lần thứ hai,hắn bị người khác chế nhạo như vậy.Lần đầu tiên chính là khi hắn nói hắn sợ độ cao,nó cũng phản ứng như hiện tại.Thật là mất mặt mà.

- Em...Im ngay.- Hắn gằn giọng.

- Không.- Nó vẫn không ngừng cười.

Nói xong từ "không" nó liền chạy vụt mất.Ngu gì mà ở lại đó.Lỡ hắn điên lên,đánh nó thì sao???Gì chứ,đối đầu với Rick thì nó không dám rồi.Hắn được mệnh danh là Demon mà.

- Này.Đứng lại đó cho anh.- Hắn đứng lên,vội vàng đuổi theo nó.

- Anh có bị ngu không.Đúng lại đó cho anh bắt được à.- Nó lè lưỡi,trêu chọc hắn.

- Em to gan lắm rồi.Để anh dạy cho em một bài học.

Nói xong,hắn liền đuổi heo nó với tốc độ ánh sáng.Nó liền bị tóm gọn vào tay hắn.Hắn ôm lấy nó,nhẹ nhàng đặt lên môi nó một nụ hôn thật ngọt ngào.Nó chỉ biết mở tròn mắt nhìn hắn.

Não của nó bắt đầu hình thành day phản xạ có điều kiện.Phải đẩy hắn ra.Phải đẩy hắn ra.Nhưng nụ hôn cuồng nhiệt của hắn khiến nó đê mê.Phản xạ dần dần mất đi.Nó cứ như vậy để hắn hôn.

Khi hơi thở đã bắt đầu cạn kiệt,hắn mời quyến luyến rời khỏi làn môi nó.Hắn ôm lấy nó rồi ngã xuống bãi cỏ.Nó vẫn ngơ ngác nhìn từng hành động của hắn.

Em yêu có lẽ bây giờ đã ngủ sau.

Đâu hay anh nhớ em lúc này.

Ai thức suốt đêm mới biết đêm dài.

Khi yêu mới biết ta yêu nhiều.

Em đâu hay biết rằng anh đang rất vui.

Dù bên em anh ít hay khi cười

Mệt không hỡi im khi giờ nãy vẫn nhớ em.

Thế giới ấy với anh dường như không quá to

Bởi lúc em buồn anh tìm em đâu quá khó

Anh vẫn biết em đi đâu khi buồn nhất

Anh buồn cùng em có được không.

Dẫu vẫn biết em giờ đây đang ngủ say

Em ơi anh lẻ loi phải chi em ở đây

Anh muốn nắm tay và trao môi hôn đắm say

Em ơi anh nhớ em lúc này.

Em ơi anh nhớ em lúc này

Mong em mơ thấy anh lúc này...

Khi em ngủ sau_ Chi Dân.

Bỗng nhiên,hắn hát lên.Tuy hát không hay,không thuần thục,không dễ nghe như người bình thường nhưng nó lại cảm thấy rất ấm lòng.Không biết từ lúc nào,nó lẳng lặng đi vào giấc ngủ.Thấy nó đã ngủ,hắn an tâm ôm chặt lấy nó.Để nó có một chỗ ngủ thật thoải mái trong lòng mình.

Đúng 6h,tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên.Hắn mệt mỏi nhìn sang người bên cạnh mình.Nó vẫn đang ngủ say.Ánh mắt nhắm nghiền lại.Đôi mi cong dài thu hút ánh nhìn của hắn.Đôi môi mọng đỏ khiến người khác không thể rời mắt.Nó tại sao lại đẹp đến như vậy???

- Anh phải trả phí nhìn em đấy.- Nó đột nhiên mở mắt ra.Mỉm cười nói.

- Gì mà phí nhìn em chứ???Em ngày nào chẳng nhìn anh.Huề!!!

Nói xong,không để nó nói thêm câu gì.Hắn liền lập tức đứng dậy rồi kéo nó dậy theo.Cả hai cùng nhau lên xe và trở về biệt thự của hắn.

Két...

Con xe dừng lại trước biệt thự to lớn.Nó ngơ ngác nhìn kiến trúc của biệt thự này.Qủa thật không hổ danh là con trai cưng của Dương Long Tuấn Kiệt.Từ lúc sinh ra đã nằm trên vàng và kim cương rồi.

- Sao lại đưa em đến đây.- Nó ngạc nhiên,nhìn hắn hỏi.

- Em đã đồng ý làm vợ anh rồi thì tất nhiên phải ở cùng anh chứ!!!- Hắn thản nhiên nhún vai.

Không để nó nói thêm gì,hắn liền kéo nó vào trong đại sảnh.

- Chào ba con mới về.- Hắn nhìn người đan ông đang ngồi trên ghế lớn rồi nói.

- Oh...Con về rồi sao???...Ken...Ken...Sao con lại ở đây???- Ông Kiệt ngước mắt lên,nhìn thấy nó thì không khỏi hoảng hốt.

- Dạ,con chào chủ tịch.Con mới đến Mĩ ngày hôm qua.Con sang đây để đi học ạ.- Nó lễ phép chào hỏi rồi trả lời.

- Ừ.- Ông Kiệt mỉm cười gật đầu.Con gái của Hoàng Kỳ mà làm con dâu ông thì không còn gì để chê nữa.Vả lại,nó hiền lành,dễ thương nên giao con trai của ông cho nó khiến ông rất yên tâm.Vậy là từ nay có người quản lí hắn rồi.

- Thôi.Con xin phép lên phòng.Tối nay con có party nên con sẽ không ở nhà đâu ạ.Ba đón mẹ và nhóc Key sang đây ở luôn đi.- Hắn vừa nói vừa kéo nó đi lên tầng 2.

- Ba biết rồi.- Ông Kiệt nói với theo.

Hắn kéo nó vào trong phòng rồi mở tủ ra.Một tủ quần áo con gái khiến nó không khỏi ngơ ngác.Hắn làm sao có quần áo của con gái nhỉ???Như hiểu được nổi thắc mắc trong lòng nó,hắn từ từ giải thích.

- Cái này là những bộ sưu tập của chị Vic.Trước kia chị ấy ở đây nên để những bộ trang phục này ở đây luôn.Đây là phòng của chị Vic,không phải của anh đâu.

- Ồ.- Nó ồ lên một tiếng.

Nhìn những bộ trang phục này,nó mở tròn mắt lên.Qủa thật rất long lanh.

- Em chọn đi.- Hắn nói.

Nó lấy một chiếc váy búp bê màu hồng nhạt.Chiếc váy được may rất sắc sảo.Phần chân váy còn được phối một lớp ren màu trắng rất đẹp.Sau lưng là chiếc nơ màu hồng bản to.Nó nhanh chân đi vào thay đồ.

5' sau,nó bước ra.Nhìn nó chẳng khác gì một công chúa.Thật xinh đẹp.Dưới chân nó là một đôi giày búp bê cũng màu hồng thật dễ thương.Hắn nhìn nó không chớp mắt.Nó thật sự rất rất đẹp.Cảm thấy thiếu thiếu gì đó,hắn liền đi đến học tủ,lấy một chiếc hộp đỏ ra rồi đưa đến trước mặt nó.

Chiếc hộp được hắn mở ra.Đó là một sợi dây chuyền kim cương trắng thật sáng chói.Hắn đeo sợi dây lên cổ nó.Không có sợi dây đã đẹp,có sợi dây lại càng lung linh thêm bội phần.Đúng là người đẹp vì lụa.

- Em xuống nhà trước đi.Anh thay quần áo rồi xuống sau.- Hắn cẩn thận nói.

- Ừm.- Nó gật đầu rồi rời đi.

Khoảng 20' sau,hắn bước xuống trong bộ đồ vest màu đen cực bảnh.Mai tóc được cắt tỉa thật cẩn thận.Bên tai trái của hắn là chiếc khuyên được làm bằng kim cương trắng thoắt ẩn thoắt hiện tạo nên một nét bí ẩn gì đó cho hắn.

Hắn nắm lấy tay nó rồi bước lên con Lamborghini Reventon quen thuộc.Sau 20' chạy xe,cuối cùng cũng đã đến nơi.Đó là một nhà hàng cực sang trọng.Chuyên tổ chức những buổi tiệc cho các ông ta bà lớn.

Hắn như một chàng hoàng tử bước xuống xe.Đi vòng qua bên kia,hắn mở cửa cho nó.Hắn mở tay ra,nó khoắc lấy tay hắn rồi chầm chậm bước vào.

Cả lớp đã có mặt đầy dủ từ lúc nào.Thấy hắn và nó đi đến,mọi người vội vàng tung pháo bông lên.

- Hai nhân vật chính đến rồi.- Kang Min cười lớn rồi nói.

Hôm nay,mọi người mặc đồ rất đẹp.Các bạn nam thì đều mặc vest sang trọng như hắn.Còn nữ thì mặc những chiếc váy búp bê hay váy dạ hội cực kỳ mắc tiền.Trông họ thật lung linh.

- Hello Everyone.- Nó mỉm cười thân thiện.

- Ric,..Ken...

Đang mải mê trò chuyện với mọi người thì những giọng nói quen thuộc vang lên.Hắn và nó ngạc nhiên nhìn bọn Hưng và bọn Nhi đang đi đến.Qủa thật rất bất ngờ nha.

Nhìn thấy mọi người,nó vui mừng chạy đến ôm chầm lấy Thiên rồi Nhi,Trân và Trúc.Còn có cả Nhật Hạ,Trâm Anh và Bảo Đăng nữa chứ.

- Hey...Người anh em.Cậu như vậy mà làm em tôi khổ sở suốt thời gian qua nha.- Thiên Thiên buông nó ra,nhẹ nhàng đi đến quàng vai bá cổ hắn rồi nói.

- Hihi...Em cũng không có muốn vậy mà.- Hắn cười gượng nhìn anh vợ tương lai.

- Mày hay lắm Ric ạ.- Khôi và Nguyên kinh bỉ nhìn hắn.

- Ấy ấy đừng dùng ánh mắt ấy nhìn tao.- Hắn tránh né.Mỉm cười giảng hòa.

- Chuyện là thế nào.Còn không mau khai báo.- Hưng lạnh đạm vòng hai tay,cùng Victoria đến bên cạnh hắn.

- Ồ...Ồ...Hai người công khai rồi à.- Hắn nhìn Hưng và Vic như vậy thì trêu chọc.

- Đừng có đánh trống lãng mày.- Duy nghiến răng nghiến lợi ôm lấy Phương Di rồi nói.Đúng...Anh và Phương Di chính thức đã trở thành một cặp cực hot nha.

Biết không thoát khỏi mấy đứa nhiều chuyện này,hắn đành kể lại tất cả sự việc.

- Bác sĩ Jack chính là người đã cứu tao đấy.Jack là anh trai của Vic và cháu của bác Yen.- Hắn vừa nói vừa nhì về phía Jack đang tán tỉnh lớp trưởng Alissa.

- Giờ tính sao???Mày cũng phải tạ tội chứ nhỉ???- Thiên Minh vòng hai tay,lãnh đạm bước gần đến hắn.Dở giọng lưu manh nói.

- Mày muốn phạt gì???- Hắn dương mặt thách thức.

- Trước hết uống một chai Whisky đã.- Gia Long đề nghị.

Không đợi mọi người nói gì thêm,hắn ngay lập tức cầm chai Whisky lên rồi uống hết một hơi.Nhìn hắn như vậy,nó cũng hơi lo lắng.Định chạy đến cản hắn thì bị Thiên Minh chặn lại.

- Rồi.Gì nữa???- Hắn uống xong,liền hỏi tiếp.

- Không tệ nha.- Duy thán phục nói.

- Tiếp theo...- Thiên Thiên định ra yêu cầu tiếp thì bị nó ngăn lại.

- Thôi mà anh.Anh định giết anh ấy à.

- Ơ...Chưa gì mà đã bênh vực cho chồng rồi sao???- Thiên trêu nó.

- Anh...Cầu xin anh đấy.- Nó năn nỉ.

- Ok...Thôi,tha cho Rick đi.- Thiên Thiên nói.

Mọi người thấy vậy thì cũng nhất trí.

Đột nhiên,bản nhạc Beautiful in white phát lên.Mọi người cũng hòa mình và âm nhạc mà quên mất luôn buổi cãi vả này.

Hắn nắm lấy tay nó,kéo nó đi ra khỏi đám đông đó.Cả hai đi ra đằng sau khuôn viên của nhà hàng,nơi có một bãi có xanh ngát.Hắn ôm lấy nó từ phía sau.Nhẹ nhàng hỏi.

- Em yêu Dương âm Hoàng Phi hay Rick Martin Simspon hơn???

Câu hỏi của hắn làm nó hơi ngạc nhiên.Không phải cả hai đều cùng một người sao???Hắn hỏi gì kì vậy nhỉ???Như hiểu được ý ngầm trong câu hỏi đó,nó nhẹ nhàng nhìn lên bầu trời đầy sao rồi trả lời;

- Em yêu Rick Martin Simspon hơn.

- Tại sao???- Hắn thắc mắc.

- Bởi vì trong ấn tượng của em,Dương Lâm Hoàng Phi là một con người lạnh lùng,tàn nhẫn,độc ác,luôn sống trong hận thù.Còn Rick thì luôn đem đến cho em cảm giác bình yên,nhẹ nhàng nên em yêu Rick hơn.- Nó nhàn nhạt giải thích.

- Ừm.Vậy em xem như Dương Lâm Hoàng Phi đã chết rồi đi.

- Nhưng Dương Lâm Hoàng Phi đã từng nói sẽ mãi ở bên cạnh em.Nếu Phi chết thì chẳng phải Phi thất hứa sao???

- Vậy anh chính là thiên sứ được Dương Lâm Hoàng Phi gửi đến cho em.Anh sẽ thay Phi yêu em,quan tâm em và chăm sóc cho em.Được chứ???- Hắn nhẹ nhàng hỏi.

- Ừm.- Nó vui vẻ trả lời.

Dưới ánh trăng màu bạc,một cặp đôi nữa lại có thể tìm thấy nhau.Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời bỗng dưng lấp lánh,sáng rực lên thật đẹp.Phải chăng,thượng đế chính là đang mỉm cười với họ.

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở cùng nhau.Được cùng nhau làm những điều mình thích và được mang hạnh phúc đến cho đối phương mà thôi!!! ^_^

THE END.

* Chốt: + Đừng để hận thù ngăn cản đường đến hạnh phúc.

+ Đừng để quá khứ phá nát tương lai.

* Lời cuối: + Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Min trong thời gian qua.cúi đầu

+ Vì đây là tác phẩm đầu tay nên có khá nhiều sai sót.Vì vậy,mong các bạn bỏ qua cho Min.

+ Chương cuối rồi,buồn quá!!! Hy vọng các bạn không quên Min.

+ Hẹn gặp các bạn ở bộ chuyện mới của Min: Nụ hôn của quỷ (Version TFBoys).Đây là một câu chuyện nói về thần tượng của Min.Nội dung cũng khá khác biệt,hy vọng các bạn có thể ghé qua ủng hộ Min.

+ Xin chân thành cảm ơn các bạn một lần nữa lại cúi đầu.

Bạn đang đọc Thiên Sứ Sẽ Thay Anh Bên Em của Đông Phương Nhược Phi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự