Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Đền tội

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú

Tiểu thuyết gốc · 1555 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nhìn những việc làm và hành động ma quỷ của tên Nam trong xưởng gỗ , quả là không có tính người , “hắn” cũng cảm thấy run hết cả người , “hắn” nghĩ cơ hội cho mình làm anh hùng đã đến , nên cúi mình nhặt cây súng khi nãy bị văng ra do xô xát của 2 tên tội đồ , run run , “hắn” nhớ lại cách sử dụng như trong phim , cầm cây súng trong tay , hít một hơi cho đủ bình tĩnh . “Hắn” rón rén đến bên cánh cửa , ho khan một tiếng báo hiệu cho sự có mặt của hắn .

Điều này , khiến cho tên Nam đang bình tĩnh trong nhà giật bắn cả người lên , mắt trợn tròn khi nhìn thấy “hắn’’, ồ không phải , thấy cây súng trong tay người đang ở trước cửa mới đúng . Theo bản năng , Nam thụt lùi ra sau , trân trân nhìn vào vị khách đột nhiên xuất hiện , không mời mà tới , nhất là trên tay tên kia đang cầm vũ khí của mình . Hắn trầm giọng cố gắng bình tĩnh hỏi dò : Anh là ai ? Anh làm gì trong này ? Anh muốn cướp ư ? – Vô số câu hỏi được đưa ra . Hắn đang chờ “tên kia” trả lời.

_ Tao là ai không quan trọng , nhưng điều quan trọng là tội ác của hai đứa mày , tao đã biết và tao đã thấy rõ ràng , nếu tao nghĩ không sai , chính hai đứa mày dã nổ súng cướp ngân hàng Tỉnh bên cạnh mà chiều này Báo đài đã đưa tin , tao nói đúng không ? – Vị khách kia vừa trả lời vừa chú ý sắc mặt của tên Nam .

Có vẻ giật mình , tên Nam hỏi lại : Anh nói gì vậy ? Ai nổ súng ? Ai cướp ngân hàng ? Anh nhầm Tôi với ai chăng ? – Vừa nói vừa cúi người nắm chặt cái giỏ tiền , nhưng điều này không tránh khỏi con mắt của vị khách kia .

Mày đừng chối , tao quay video lại rồi , Tao sẽ báo công an , mày không thoát được đâu . Khôn hồn thì thú tội đi , mày không tránh khỏi lưới pháp luật được . Vị Khách nói .

Lúc này , Nam cảm thấy như bị rơi xuống nước , mồ hôi ướt cả áo , mắt láo liêng nhằm tìm cơ hội bỏ chạy . Nhưng khi nhìn thấy nòng súng đen thui đang chỉa về phía mình , thì hắn thấy hết cơ hội rồi , hắn ngước mắt nhìn “tên kia” , liền quỳ xuống , van xin :

_ Tôi xin … xin … xi..n anh ! Nam lắp bắp , run rẩy dữ dội .

_ Xin anh tha tôi một con đường , nhưng việc xảy ra tôi thật sự không muốn làm đâu , bị..b..ị…bị bất..đắc…dĩ thôi . Tôi sẽ … ra đầu..đâ..ầ…u th..thú , nhưng ..nhưng…xin anh hãy cứu con gái tôi , nó..nó….nó……nó cần tiền để giải phẩu . Nó…nó ..bệnh nặng lắm rồi , nó chỉ mới ba tuổi thôi . Nam vừa khóc vừa nói .

_ Nhưng xin anh , Tôi mà ra đầu thú thì con bé sẽ không được cứu !

Vị khách kia nhíu nhíu mày , nhìn thẳng con người vừa mới có những hành động giống ác ma kia , vậy mà quỳ lạy chính mình buông tha hắn , xin mình cứu con gái hắn . Có thể tin sao ? “Hắn” nghĩ . Nếu thật sự có một sinh mạng cần cứu , để thằng ku này đầu thú , không những không cứu được bé con kia mà chắc pháp luật sẽ bắt gia đình con bé nộp phạt thì lại khốn mất . “Hắn “ nhìn lại tên Nam , lại nghĩ một hồi , phân vân , đắn đo suy nghĩ đến việc Ngân hàng bị cướp thì sẽ tội cho nhiều người dân khi gửi tiền mà bị mất thì sẽ ra sao ?

Sau một lúc , “hắn “ đã có quyết định cho mình , không cần nghĩ nhiều lắm , tên Nam này phải chịu sự trừng phạt của pháp luật , nhưng con bé cũng phải được cứu và nhất là gia đình con bé – những kẻ chịu oan uổng khi có người thân phạm tội .”Hắn” nhìn tên Nam rồi nói :

_ Mày sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật ! – Tuy nhiên , vấn đề con bé của mày , tao sẽ lo . Còn mày , mày nên nghĩ đến việc thú nhận tội lỗi của mình và làm sao không liên lụy đến con bé . Mày hiểu lời tao nói không ? kẻ gây tội thì phải chịu trừng phạt đúng tội dù bất kỳ lý do gì .

Tên Nam nghe vậy , có chút thầm thở ra , bây giờ hắn chỉ muốn con bé , con của hắn khỏe mạnh thôi . Hắn nhìn “ tên kia” rồi gật gật đầu . Cám ơn !

Bây giờ phải làm gì ? Mày biết không ? – Tên kia cầm cây súng lăm lăm trong tay nhìn tên Nam rồi nhìn sang cái xác của tên Ben bên cạnh .

Nam nghe vậy , giật mình hồi tỉnh lại , nhìn cái xác gần như biến dạng của Ben , bỗng nhiên thấy lạnh hết cả tim . Muốn nôn mửa , Nam nhìn “ tên kia “ và thấy hắn vẫn dửng dưng cầm cây súng nhìn mình lăm lăm . Thu hết can đảm , xách bình ắc quy lại , quay đầu nói với “ tên kia “ :

_ Tôi xin nhận tội với Pháp luật , xin lỗi cô gái đã bị tôi bắn thương kia , xin lỗi xã hội này , tôi sẽ nhận trừng phạt nhưng xin anh hãy giúp con gái tôi , xin anh hãy nói cho tôi một lời .

“ Tên kia “ nhìn tên Nam đang cầm bình a-xít trong tay , vội lùi sang một bên , đề phòng bất trắc , nhưng nghĩ đến mình vẫn còn cầm cây súng nên bình tĩnh hơn một chút . Nói :

_ Số tiền kia , Tao sẽ trả lại cho ngân hàng , tao sẽ lấy ra một ít , tìm cơ hội giúp cho con gái mày và một ít cho người nhà cô gái bị thương kia . Tao chỉ có thể làm như thế , đừng mong tao sẽ sẽ làm gì thêm cho mày , tự giải quyết tốt đi . À quên ! Đưa địa chỉ phòng bệnh đây , còn khi nào tao gặp thì không cần nói với mày .

Nghe được ‘ tên kia “ hứa hẹn , Nam đọc ra địa chỉ cho “ hắn “, Nam run rẩy cầm bình ắc –quy có chứa a-xít tự tưới vào 2 chân của mình , cắn chặt lưỡi , nén đau đớn , tâm trí có vẻ ngốc trệ hẳn đi , cúi mình nhặt một mãnh gỗ nhỏ ngậm giữa hai hàm răng , chỉ sợ mình cắn lưỡi , hắn nhìn “ tên kia “ hạ quyết tâm lấy hai bàn tay thọc sâu vào bình điện rồi thoa trên mặt mình , xong hắn lăn lộn , rồi bất tỉnh .

Lúc này vị khách của chúng ta , nhìn thấy cảnh này , dù có bình tĩnh thế nào nhưng với tâm cảnh của một người trong chùa đi ra , “ Hắn “ không thể không cảm thấy muốn nôn mửa nhưng kìm lòng lại , hắn nghĩ phải giải quyết việc này .

Trước tiên , “hắn “ lấy cái giỏ tiền đổ ra sân , nhìn từng cọc tiền với mệnh giá 500 ngàn lan tràn ra giữa sân , nhưng nhìn lại gần như hai cái xác chết , hắn không có tham niệm ở đây , cầm 1 cục tiền lên , hắn đoán khoản 50 triệu 1 cục . Hắn lấy cây khều 3 cục gần bên xác Ben , 3 cục gần bên Nam , lấy 1 cục nhỏ mở dây ra rồi vung lên giữa 2 người , nhìn lại trong góc có cái bao đựng mùn cưa , hắn thoát mùn cưa ra rồi cho 4 cục tiền còn lại vào trong bao , vứt luôn khẩu súng vào trong bình ắc –quy gần Nam . Định đứng dậy về , thì thấy bên áo của thằng Ben có cái điện thoại cục gạch , hắn cúi xuống nhặt lên kiểm tra thì thấy đồng hồ đã gần 4h sáng , kiểm tra danh bạ , hắn xóa hết danh bạ cuộc gọi , danh bạ tên cần gọi rồi nhấn nút ..113.. nghe được tín hiệu , hắn bóp cổ họng mình , khàn khàn mấy tiếng , hắn nói rằng hắn hối hận khi cướp ngân hàng rồi , hắn xin thú tội . Mặc cho bên kia hỏi , hắn để chuông điện thoại như vậy , ra cửa cột cái bao lên xe đạp rồi về phòng . Chuyện kế tiếp thì có công an lo . Hắn không hơi sức quan tâm nữa .

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 21
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự