Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 21 Ngoại truyện 2 : Gặp gỡ

Bạn đang đọc Thê Tử Bỏ Trốn của akiaki

Phiên bản Dịch · 1536 chữ · khoảng 5 phút đọc

Dự Tấn Ninh ngồi ngẩn ra trong gian phòng thượng hạng của khách điếm nhỏ gần biên giới Thổ quốc và Siêm quốc. Có phải vì hắn quá đường đột khi muốn nàng thêu hắc bào, nên nàng mới trốn như vậy. Nói thì ra cũng thật kỳ lạ, vì sao hắn lại ngưỡng mộ một vị cô nương mà đến dung nhan nàng ra sao hắn cũng chưa từng biết đến. Chỉ là một bức tranh thêu phong cảnh được thần tử dâng lên, hắn mang lòng mến mộ tài hoa và khí chất của người thêu tranh. Rồi tất cả những vật dụng của hắn đều được đem đến nhờ nàng thêu hoa văn trên đó. Ngưỡng mộ nàng khiến hắn vài lần lén sang Thổ quốc để tìm gặp.

Thế nhưng đến được Thổ quốc cũng chẳng thể gặp được người. Nàng cứ như biến mất hẳn trên thế gian này. Nếu như những vật dụng nàng từng thêu cho hắn không còn đây, nếu bức tranh thủy mặc không còn đây, có lẽ hắn sẽ nghĩ rằng hắn chỉ đang nằm mộng.

- Chủ tử….có một việc….

- Nói…Dự Tấn Ninh lên tiếng phá vỡ do dự của thuộc hạ.

- Hai ngày trước ta gặp một tiểu khất cái…thằng nhỏ mang đôi hài thêu hoa mà mẫu hoa…họa tiết giống hệt hài đã thêu cho chủ tử….ta theo dõi thằng nhóc…phát hiện có một vị cô nương thường đến thăm nó mỗi lần đến đếu đem rất nhiều thức ăn, áo và vài thứ khác…

- Nàng hiện đang ở đâu…. ??? Tấn Ninh kích động hỏi…

- Thần không thể theo dõi được nơi nàng ấy ở….vì người đi cùng nàng võ công rất giỏi….Nhưng thần biết…hôm nay nàng ấy sẽ lại đến thăm tiểu khất cái kia….

- Vậy chúng ta đi thôi….Hắn trở nên hưng phấn lôi thuộc hạ ra cửa….Kẻ kia nhìn niềm vui đã quá lâu không thấy trên khuôn mặt chủ tử mà có chút do dự…chủ nhân liệu có thất vọng không khi gặp nàng…..

Quanh co qua vài con nhẻm nhỏ, ruốt cuộc bọn họ cũng đến một một căn nhà lụp xụp có một cái sân thật rộng. Căn nhà này bụi bặm cũ kỹ, cứ như là rất lâu rồi không có người ở. Bước qua cái cổng cũ kỹ ấy thì bên trong lại hoàn toàn trái ngược với bên ngoài. Trong sân trồng những cây hoa đào đang trổ hoa….mọi thứ trong căn nhà mặc dù cũ kỹ nhưng lại được người ta thu dọn sạch sẽ tinh tươm.

- Ai đó….giọng nói thanh nhẹ như tiếng mộc cầm khiến người nghe như muốn bay bổng. Chủ nhân giọng nói này hẳn phải là một mỹ nhân….

- Xin lỗi…tại hạ lạc đường….muốn ghé vào xin chén nước…..Dự Tấn Ninh từ tốn lên tiếng sợ sự đường đột của mình khiến nàng hoảng sợ….

- a…Thật ngại quá…tiểu nữ có bệnh trong người….lại không quen gặp người lạ…hay đợi muội muội ta về muội ấy sẽ mời người dùng nước vậy….Nàng lại từ tốn trả lời…chưa nói xong nàng đã có ý muốn đi khiến Tấn Ninh vô cùng bối rối…

- Ta…thật ngại quá…tại hạ đi một đoạn đường xa…cổ họng đã khát khô cả….tỷ muội nhà cô lại chẳng biết đến khi nào về….Cô nương có lòng từ bi thì làm ơn cho trót….Hắn nghe thuộc hạ bẩm báo, Tú nương kia tất cả đều do nàng thêu….muội muội nàng chỉ phụ trách đem giao tú nương cho các cửa hàng trong thành.

- Thật ra dung mạo tiểu nữ dọa người….chỉ sợ sẽ làm ngài sợ….Nàng thở dài đáp lời… Hai tháng trước vốn tưởng dừng lại việc thêu thùa, sẽ khiến vị khách kia biết khó mà lui. Nhưng nào ngờ hắn cho người dò hỏi, điều tra về nàng. Để cắt đứt mọi hi vọng cùng những phiền phức kéo theo, Nguyệt Phù quyết định lộ diện một lần. Nàng muốn nhân lần này giải quyết luôn mọi phiền phức phát sinh.

- Không dám…Tại hạ là đến xin nước…nào dám khen chê, bình phẩm dung mạo của cô nương….chỉ là tại hạ rất khát nước nếu phải chờ thêm e rằng rất khó chịu….

- Vậy ngài có thể tiến vào….ta sẽ pha trà…mời khách….Giọng nói trầm bổng ngọt ngào làm say lòng người lại nhẹ nhàng cất lên.

- Đa tạ cô nương …hắn nhẹ nhàng trả lời cũng đẩy cửa từ từ bước vào nhà.

Trong nhà là một người con gái có làn da trắng xanh của người bệnh lâu ngày, trên mặt nàng mang một tấm sa mỏng khiến hắn không thể nhìn rõ dung mạo nàng. Nhưng nàng có đôi mắt thật đẹp, nàng cúi người rót trà cho hắn rồi quay người lui vào trong. Đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi bay mất tấm sa trên mặt nàng, để lộ ra một bên mặt có cái bớt to đỏ dọa người. Làn da trắng xanh kết hợp cùng cái bớt xấu xí kia dễ khiến người ta bị giật mình.

- Thật xin lỗi….Tiểu cô nương vì bị khách nhân thấy được dung nhan dọa người của mình bỗng trở nên lúng túng đến mức làm đổ ấm trà nóng lên tay mình. Bị phỏng đau khiến nàng buông rơi ấm trà trên đất, nước nóng trong ấm văng tứ tung…bắn cả lên người Tấn Ninh. Nhưng hắn chẳng những không tránh xa mà còn lao đến vừa chắn cho nàng khỏi bị nước nóng tiếp tục văng trúng, vừa lo lắng cầm bàn tay bị phỏng đỏ kia của nàng. Nguyệt Phù cứng đờ cả thân thể khi bị hắn chạm vào. Nàng không nghĩ với dung nhan dọa người kia mà nàng ngụy trang, có thể khiến kẻ khác dù đã nhìn thấy, không những không quay đầu bỏ chạy, còn chủ động tiến lại gần nàng như thế.Trong ánh mắt Nguyệt Phù thoáng chút cảm động, nàng bối rồi rút tay về ửng đỏ hai gò má…

- Cô nương không sao chứ,,,có đau lắm không ?? Nói xong hắn quay sang nhìn thuộc hạ, kẻ kia móc ra lo thuốc trị thương cung kính dâng lên hắn.

- Thất lễ một chút, hắn bắt lại bàn tay muốn trốn kia không để nàng dãy.Nhẹ nhàng đổ thuốc lên bàn tay bị phòng trà của nàng, lại hết sức chuyên chú, cẩn thận sợ làm nàng đau.

Những gì diễn ra đều nằm ngoài mọi dự liệu của Nguyệt Phù, ….Nàng đoán rằng hắn sẽ hoảng sợ khi nhìn thấy dung nhan dọa người của nàng. Sau đó hắn còn bị nàng đổ trà nóng lên người khiến hắn bị phỏng, hắn sẽ giận dữ mà không bao giờ quay trở lại nữa….Nhưng đây là tình huống gì thế này…..hắn không thấy nàng xấu xí sao…không tức giận sao ???Hành động của hắn khiến tâm nàng có chút loạn…Nhưng cố tỏ ra không có gì…nàng nhìn những nơi bị trà nóng đổ vào trên người hắn có chút lo lắng không yên.

- Vai ngươi….bị phỏng rồi….Nhìn một mảng ướt trên vai hắn nàng nhẹ nhàng lên tiếng…Thì ra hắn cũng bị nước nóng đổ vào….là lúc che cho nàng sao…nhưng vì sao hắn không nổi giận cùng nàng….

- Ta không sao…nước thấm qua áo….cũng bớt nóng phần nào nên không việc gì…Hắn mỉn cười giải thích, cố gồng người chịu đau sợ nàng sẽ áy náy….

- Vậy hai người uống nước xong có thể đi rồi….ta còn phải nấu cơm….vừa nói Nguyệt Phù vừa thoát khỏi tay hắn lập tức lui vào trong . Dự Tấn Ninh ngẩn ngơ lưu luyến nhìn theo bóng nàng.

- Chủ nhân…thương thế của người….Thuộc hạ phía sau hắn lo lắng hỏi…

- Không sao…đợi về rồi nói…đừng khiến nàng lo lắng…..Tấn Ninh lừ mắt với thuộc hạ thấp giọng nói.

- Cô nương…nói thật…ta vì ngưỡng mộ tài tú nương của Nguyệt Phù cô nương nên mới tìm đến…Không giấu gì cô nương, ta từ nhỏ đã mất mẫu thân….thứ duy nhất ta còn giữ được chính là bức chân dung họa hình mẫu thân ta…nhưng năm trước trong một tai nạn, bức vẽ kia bị hư hại ít nhiều…Chỉ sợ sẽ không thể giữ được quá lâu…..Ta biết nàng đã không còn thêu nữa…nhưng xin nàng niệm tình ta vượt dường xa đến đây, nhận lời thêu chân dung mẫu thân cho ta có được không…. ???

- Việc này….Nguyệt Phù do dự không thể trả lời hắn….nếu nàng nhận lời…thì chẳng phải sẽ phải còn phải tiếp tục gặp hắn hay sao….Nhưng nàng lại có phần nào cảm động vì lòng hiếu thảo của hắn…hắn chỉ muốn lưu giữ lại bức chân dung của mẫu thân hắn…..

- Ngài có thể cho ta xem qua chân dung đó hay chăng ???Do lự thật lâu cuốn cùng nàng cũng lên tiếng.

- Vậy nhờ nàng….Vứa nói hắn vừa móc ra rong tay áo một bức tranh vải đã cháy xém một góc lại có chút ấm ướt dưa đến cho nàng xem.

Bạn đang đọc Thê Tử Bỏ Trốn của akiaki
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự