Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 31 Thay Thế Phẩm - Chương 31: Phiên Ngoại 2

Bạn đang đọc Thay Thế Phẩm của Tại Tuần Nhĩ

Phiên bản Dịch · 1961 chữ · khoảng 7 phút đọc

Phiên ngoại vô trách nhiệm của cuộc sống hai người

Câu chuyện của nhân vật thứ ba trong Ngôn gia, một ngày của bạn nhỏ Ngôn Dịch Dịch.

  1. Sáng sớm.

Ngôn Dịch Dịch đứng trước phòng ngủ của cha và ba ba bé, cố gắng kiễng mũi chân, đôi tay đô đô ngăn ngắn dùng sức để mở cửa.

Cửa vừa mở, bé bịch bịch chạy vào, đứng ở bên giường vươn tay vỗ vỗ mặt cha, Trang Khải không phản ứng lại, bé mím môi nằm úp sấp lên giường thỏ thẻ thúc giục Ngôn Thư Vũ nằm bên cạnh, “Ba ba, ba ba.”

Ngôn Thư Vũ mở to mắt nhìn con trai, hỏi, “Dịch Dịch, làm sao vậy?”

“Ba ba, chúng ta rời giường ra ngoài ăn cơm đi.” Khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn tràn ngập bốn chữ “Con muốn ăn cơm” chạy qua chạy lại.

Ngôn Thư Vũ với lấy đồng hồ báo thức đầu giường, thấy mới sáu giờ ba mươi phút thì không khỏi thở dài. Đây là lần thứ mấy con đến gọi chúng ta dậy sớm như vậy, đứa nhỏ này sao lại sợ ăn cơm nhà đến thế cơ chứ.

Trang Khải cũng tỉnh lại, bàn tay to dày chụp Ngôn Dịch Dịch nhấc bổng lên giường, uy hiếp nói, “Tiểu hỗn đản, sáng sớm như vậy đã đến phá cha và ba ba, lần sau liền khóa luôn cửa không cho con vào.”

“Cha, chúng ta có thể không ăn cơm ở nhà không?” Ngôn Dịch Dịch nhìn cha bé, đôi mắt to long lanh như động vật nhỏ.

Trang Khải không trả lời, đuôi mắt liếc về phía Ngôn Thư Vũ.

Ngôn Thư Vũ ngồi xuống, tay véo má bé một cái, trảm đinh tiệt thiết nói.

“Không được.”

“Vậy có thể không ăn cà rốt và hành không?” Ngôn Dịch Dịch mếu máo hỏi.

“Không.”

“Ba ba, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.” Ngôn Dịch Dịch khóc òa lên, mấy bạn ở nhà trẻ nói với bé ở ăn ở nhà hàng sẽ không có cà rốt và hành lá.

Trang Khải ở một bên nói chen vào, “Thư Vũ, nếu không thì hôm nay chúng ta ra ngoài ăn cũng được.”

Ngôn Thư Vũ liếc mắt nhìn hắn, Trang Khải lập tức im bặt lui về. Cậu vừa lòng quay đầu nói với Ngôn Dịch Dịch, cười đến thập phần ôn nhu, “Dịch Dịch, ăn ở tiệm cơm bên ngoài vẫn có thể ăn cà rốt và hành nha~”

Ngôn Dịch Dịch bĩu môi, phụng phịu lao vào vòng tay cha ôm ấp, Trang Khải ôm bé, trên mặt cũng bày ra bộ dáng tội nghiệp, diễn cảnh một bộ đôi nan phụ nan tử hết sức động lòng người. [=))]

Sau khi Trang Khải và Ngôn Thư Vũ xác định tâm ý lẫn nhau không bao lâu, mẹ Trang Khải tự mình yêu cầu hắn tìm người sinh hộ Ngôn Dịch Dịch. Đứa nhỏ là huyết thống của Trang Khải, vốn hắn muốn có thêm một đứa mang dòng máu Ngôn Thư Vũ, nhưng cậu sợ bọn họ không thể chiếu cố tốt cho hai đứa nhỏ nên không đáp ứng.

Trang Khải để đứa bé này mang họ Ngôn, đại danh Ngôn Hi Dịch, nhũ danh Ngôn Dịch Dịch, hiện tại đã được năm tuổi.

Ngôn Dịch Dịch lớn lên rất giống Trang Khải, ngay cả thói quen ăn uống cũng giống, bé đặc biệt chán ghét hành và cà rốt. Trang Khải khi ở cùng Ngôn Thư Vũ cũng rất ít ăn, cậu biết hắn không thích nên cũng không miễn cưỡng. Chỉ có điều Ngôn Dịch Dịch thì không được.

Trẻ nhỏ không nên kén ăn, người lớn không làm gương cho con cũng không tốt, thế nên trên bàn ăn liền xuất hiện hai khuôn mặt thập phần giống nhau, dài hơn cả mướp đắng mật.

Điểm tâm vẫn là ăn ở nhà.

Sau khi sinh Ngôn Dịch Dịch, vì muốn đứa bé phát triển trong hoàn cảnh tốt hơn nên bọn họ đã đổi nhà, ngay cả xe cũng thay đổi. Phòng bếp mới bố trí so với trước kia ấm áp hơn, nhưng mà lúc này có ba người ngồi bên bàn ăn, hai người trong số đó thì trông như sắp khóc.

Trang Khải không nghĩ tới hắn ở cái tuổi này rồi còn bị bắt ăn hành hoa cà rốt, nếu là trước kia Ngôn Thư Vũ tuyệt sẽ không ép buộc hắn, hiện tại vì Ngôn Dịch Dịch nên không ăn cũng không được. Hắn là gia trưởng chính chực tấm gương mẫu mực nha~ Nội tâm bi thống quá ;A;

“Nào, hôm nay là cà rốt trư cốt thang, Dịch Dịch mau uống đi con.” Ngôn Thư Vũ múc một bát đầy đặt xuống trước mặt Ngôn Dịch Dịch.

Ngôn Dịch Dịch khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít, tội nghiệp cầm lấy thìa, ánh mắt ướt sũng nhìn sang cha bé, “Ba ba, sao cha lại không phải uống?”

Trang Khải quay đầu hướng con hắn hiền lành nở nụ cười.

Ngôn Thư Vũ nhướn mày, đặt một bát khác trước mặt Trang Khải, ở bên tai hắn thấp giọng cảnh cáo, “Anh tốt nhất là ăn hết cà rốt trong bát cho em.” Đoạn không thèm nhìn phản ứng của hắn, lại quay đầu ôn hòa mỉm cười, “Dịch Dịch, cha và ba ba đều uống đây.”

Trang Khải trừng mắt nhìn cà rốt trong bát, uống một ngụm thang, lại lấy đũa gắp một mảnh cà rốt nuốt vào, hướng Ngôn Dịch Dịch giả cười, “Ăn ngon lắm, Dịch Dịch cũng ăn nhanh lên.”

Ngôn Dịch Dịch uể oải cúi đầu, đau khổ ăn hết cà rốt trong bát.

  1. Ngôn Dịch Dịch từ nhà trẻ về.

Bé lôi kéo ống quần Trang Khải hỏi, “Cha, con là như thế nào mà có ạ?”

Trang Khải nhìn sang Ngôn Thư Vũ, Ngôn Thư Vũ quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Trang Khải cúi người, vươn tay xoa bóp hai má bầu bĩnh của bé, “Dịch Dịch, sao tự nhiên lại hỏi cái này?”

Ngôn Dịch Dịch vươn tay kéo tay cha đang niết mặt bé ra, nghiêm túc nói, “Hoa Hoa nói bạn ý là mẹ bạn ý sinh ra, con là do cha sinh ra sao?”

Ngôn Thư Vũ giả vờ quay mặt đi, hoàn toàn không nhìn tới ánh mắt tràn ngập cầu cứu của hắn.

Trang Khải thấy không được cứu trợ, ngượng ngùng ngồi xổm xuống, mỉm cười với Ngôn Dịch Dịch, “Con là bạch hạc mang tới cho chúng ta. Tối hôm đó cha và ba ba ở trong phòng khách, đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ cánh từ phòng của con hiện tại, sau đó…”

Ngôn Dịch Dịch vẻ mặt khẩn trương truy vấn, “Sau đó làm sao ạ?”

“Sau đó chúng ta cùng nhau chạy vào phòng con, phát hiện một em bé bị bạch hạc ngậm trong miệng thả xuống giường, đó chính là con. Vì thế cha và ba ba cùng nhau nuôi con cho tới bây giờ.” Trang Khải nói xong, khẽ vuốt đầu tóc xù lên của bạn nhỏ, cười đến từ ái.

Ngôn Dịch Dịch một phen lao vào ngực cha, cảm động gọi, “Cha!”

Nhìn cha con thâm tình ôm nhau, Ngôn Thư Vũ yên lặng nghiêng thân đưa lưng về phía bọn họ, không đành lòng nhìn thẳng.

Buổi tối hôm đó.

Trang Khải và Ngôn Thư Vũ vừa định ngủ, Ngôn Dịch Dịch lại mở cửa đi vào phòng.

Ngôn Thư Vũ bật đèn đầu giường, “Sao vậy Dịch Dịch?”

Ngôn Dịch Dịch ôm cái gối cao gần bằng người, con ngươi tròn vo chứa đầy nước mắt, “Ba ba, nếu đêm nay con lại bị bạch hạc ngậm đi thì làm sao bây giờ?”

Ngôn Thư Vũ, “…”

Ngôn Dịch Dịch nói xong liền trèo lên giường, ôm cái gối chen vào giữa, nhanh chóng đẩy cha ra, thành công ôm lấy ba ba bé.

Trang Khải, “…”

  1. Ngôn Dịch Dịch đi nhà trẻ

Cô giáo tiếng Anh ôn nhu hỏi, “Dịch Dịch, người mỗi sáng đưa con đến trường là ai vậy?”

“Là ba ba con.” Ngôn Dịch Dịch tự hào ưỡn ngực đáp.

Cô gái tiếng Anh ôn nhu lại hỏi, “Sao mỗi ngày đều là ba ba con đứa tới, mụ mụ con đâu?”

Ngôn Dịch Dịch lấy từ túi sách ra một chiếc kẹo que, vừa ăn vừa phồng má nói, “Con không có mụ mụ, là bạch hạc ngậm con đến.”

Cô giáo tiếng Anh ôn nhu trong lòng mừng thầm, ôn nhu xoa xoa đầu Ngôn Dịch Dịch, “Vậy con có muốn có mụ mụ không?”

“Mụ mụ là cái gì?” Ngôn Dịch Dịch mở to đôi mắt trong veo, nghi hoặc hỏi lại.

Cô giáo tiếng Anh ôn nhu vẻ mặt từ ái véo nhẹ hai má Ngôn Dịch Dịch ,”Giống như cô là mẹ của con vậy?”

Ngôn Dịch Dịch về nhà.

Bé một mạch đi vào trong bếp nói với ba ba bé, “Cô giáo tiếng Anh của con hỏi con có nghĩ muốn mụ mụ giống cô không?”

Ngôn Thư Vũ đang nấu cơm, động tác trong tay hơi dừng một chút hỏi, “Con trả lời thế nào?”

Ngôn Dịch Dịch ôm đùi Ngôn Thư Vũ đáp, “Con đương nhiên không muốn, con đã có ba ba và cha rồi nha~”

Trang Khải ở một bên phụ bếp vẻ mặt cảm động, không uổng công hắn yêu thương tiểu hỗn đản này như vậy. Bất quá vẫn phải cẩn thận cô giáo tiếng Anh kia, Thư Vũ mấy năm nay ngày càng đẹp hơn, trách không được cô giáo kia lại tương tư thương nhớ.

Trong lòng Trang Khải đang mưu toán tính kế, chợt nghe thấy tiếng lanh lảnh của bạn nhỏ vang lên, “Nếu cha là mụ mụ thì tốt rồi, như vậy Dịch Dịch sẽ có cả ba ba và mụ mụ.”

Gân xanh trên trán Trang Khải nhảy dựng lên, một tay túm lấy cậu bạn nhỏ bên chân Ngôn Thư Vũ ôm vào ngực, âm hiểm cười, “Dịch Dịch là cảm thấy cha không bằng mụ mụ đúng không?”

Ngôn Dịch Dịch nhìn cha bé sắp nhe cả răng nanh ra, vội vàng làm nũng, “Cha là mụ mụ tốt nhất, không, là so với mụ mụ còn tốt hơn~~~” thuận thế ở trên mặt cha bé hôn một cái, “Chụt~~”

Cha bé nghe được câu kia đã rất nhanh hắc tuyến xổ đầy đầu, bất quá đảo mắt đã bị cái hôn của con trai đánh bại.

Ngày hôm sau, Trang Khải kiên quyết giành quyền lợi được đưa con trai đi học.

Trang Khải đưa cậu bạn nhỏ đến nhà trẻ, cô giáo tiếng Anh ôn nhu ra chào đón, không thấy thân ảnh quen thuộc liền có chút thất vọng, sau đó nhanh chóng khôi phục như thường.

Trang Khải nói chuyện với cô giáo hai ba câu, sau đó xoay người trở về, một đường nhịn không được cong cong khóe miệng.

Ở phía sau.

Cô giáo tiếng Anh ôn nhu, “Dịch Dịch, sao hôm nay ba ba lại không đưa con đến?”

Ngôn Dịch Dịch rung đùi, đắc ý dào dạt, “Hôm nay là mụ mụ đưa con đi học~”

Cô giáo tiếng Anh ôn nhu, “…”

Cách đó không xa, ‘Trang mụ mụ’, “…”

[Phiên ngoại vô trách nhiệm hoàn]

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đến tận đây toàn bộ văn mới chính thức kết thúc. Cảm ơn một đường có mọi người làm bạn *cúi đầu*

18:40′ – 140713
.End/.

Bạn đang đọc Thay Thế Phẩm của Tại Tuần Nhĩ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự