Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 28 Thay Thế Phẩm - Chương 28

Bạn đang đọc Thay Thế Phẩm của Tại Tuần Nhĩ

Phiên bản Dịch · 2022 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trời rất nhanh nhập thu, Ngôn Thư Vũ đóng cửa tiệm hai ngày để ở nhà sửa sang lại, chuẩn bị quần áo mùa lạnh.

Công ty Trang Khải gần đây bề bộn, thường phải rất khuya mới về nhà, Ngôn Thu Vũ lại lần nữa đảm nhiệm chức vụ đầu bếp. Hôm nay cậu vừa đem quần áo dày lên sân thượng phơi xong, chuẩn bị đi mua thức ăn chợt nghe thấy tiếng chuông cửa.

Cậu đi ra mở cửa, đứng bên ngoài là một đôi lão nhân áng chừng sáu mươi tuổi, cách ăn mặc cực kì có khí chất, ung dung nhã nhặn, nhìn giống như một đôi vợ chồng.

Ngôn Thư Vũ sững sờ, thiếu chút nữa phản ứng không kịp, bình thường chỉ có bằng hữu tới chơi, hôm nay lại là một đôi vợ chồng quả thực làm cậu giật mình không ít.

“Cháu chào hai bác.” Ngôn Thư Vũ lấy lại bình tĩnh vấn an.

Bác trai hướng Ngôn Thư Vũ gật gật đầu, cử chỉ mang theo khí độ của cuộc sống vương giả.

Bác gái vỗ vỗ tay bác trai, quay đầu nhìn Ngôn Thư Vũ hiền hậu cười nói, “Bác là mẹ Trang Khải.”

Ngôn Thư Vũ lắp bắp kinh hãi, vội vàng mời hai người vào phòng khách ngồi, chính mình tranh thủ thời gian đi pha trà.

Đặt ấm trà xuống bàn, Ngôn Thư Vũ xoay người ngồi đối diện cha mẹ Trang Khải, trong lòng không đoán được ý đò hai người muốn đến tìm mình mà có chút lo sợ bất an. Trang Khải không ở nhà, bình thường hắn cũng không nói nhiều về gia đình nên cậu quả thực không biết nhiều lắm về hai người.

Cái này, chân tay thật sự có phần luống cuống.

“Không ngại chúng ta gọi cháu là Thư Vũ chứ?” Mẹ Trang Khải là người đầu tiên đánh vỡ trầm mặc.

Ngôn Thư Vũ lắc lắc đầu, “Hai bác tùy tiện gọi ạ.” Nội tâm lại càng thêm bất an, cha mẹ Trang Khải bộ dạng có vẻ như hiểu rất rõ về cậu.

Mẹ Trang Khải phảng phất nhìn ra nỗi lòng Ngôn Thư Vũ, nhẹ nhàng nói, “Chúng ta chỉ muốn đến xem hai đứa bình thường sống như thế nào, không có ý tứ gì khác.”

“Hai bác biết, biết rõ?” Nhịn không được lắp bắp hỏi thăm.

Mẹ Trang Khải gật đầu, ánh mắt nhìn sang chồng mình bên cạnh.

Cha Trang Khải hiểu ý mở miệng, khẩu khí không tính là hiền lành nhưng cũng không quá ác liệt, “Căn hộ này cũng không tệ lắm, chính là hơi cũ. Hai người ở khá tốt nhưng sau này nếu có con sẽ không thuận tiện.”

“Con?” Ngôn Thư Vũ sợ hãi kêu lên một tiếng, thanh âm mờ mịt, mặc dù bình thường cậu kiềm chế tốt nhưng vẫn có điểm không chịu nổi tin shock này. Như thế nào lại đột nhiên bàn đến chuyện có ‘con’?

Mẹ Trang Khải không nghĩ tới Ngôn Thư Vũ phản ứng lớn như vậy, xem ra con mình có lẽ còn chưa nói với cậu, lập tức nhẹ giọng nói, “Đúng vậy, con. Là con của hai đứa.”

Ngôn Thư Vũ chấn động mạnh, nghĩ thế nào cũng không ra tại sao mẹ Trang Khải lại nói như vậy, không kìm được ngây ngốc lặp lại, “Con của chúng cháu?”

“Trang Khải đã sớm nói với chúng ta chuyện của hai đứa. Lúc trước chúng ta cũng không đồng ý nhưng lại không lay chuyển được nó.” Mẹ Trang Khải thở dài nói, “Nó từ nhỏ đã là đứa trẻ có chính kiến, một khi đã quyết định cái gì thì kéo cũng không quay đầu lại. Chúng ta tức giận nói về vấn đề con cái để thuyết phục nó, kết quả nó lại nói sẽ tìm người sinh hộ, chúng ta còn có thể nói gì được nữa. Cuộc sống là của nó, nếu nó hạnh phúc thì cứ để nó như vậy đi.”

Ngôn Thư Vũ cúi đầu nghịch ngón tay, ngoài mặt bình tĩnh trong lòng lại cuồn cuộn sóng lớn.

Dù Trang Khải không nói nhiều lắm về gia cảnh nhưng cậu có thể nhận ra được cha Trang Khải là người cực kì uy nghiêm và khó thuyết phục, tất cả đều nhờ mẹ hắn lãnh đạm nhẹ nhàng nói vài câu mới xem như bình thản trôi qua.

Có lẽ bởi nội tâm vẫn thiếu cảm giác an toàn nên đến tận bây giờ Ngôn Thư Vũ vẫn không hỏi thăm Trang Khải về người nhà của hắn, là do cậu kì thật cũng không còn đủ kiên định để tin tưởng mình xứng đáng có một người ở bên cạnh cả đời.

Cậu cũng biết rõ Trang Khải hiểu cậu đang nghĩ gì, càng biết được hắn đang chờ cậu. Có điều cậu thực sự không biết ngay khi mình còn đang do dự, Trang Khải đã lén lút trải ra cho hai người một con đường thuận lợi.

Mẹ Trang Khải ngồi trước mặt vẫn tiếp tục hỏi han, nàng là một trưởng bối ôn hòa hiền lành, chủ đề đều xoay quanh ý định sau này của bọn họ. Cha Trang Khải ngẫu nhiên cũng thêm vào đôi lời, dù khẩu khí như cũ không mấy ôn hòa. Hai vị trưởng bối đều không lấy lí do cậu là nam nhân mà làm khó dễ, ngược lại chân thành tâm sự như tri kỉ.

Cha mẹ Trang Khải càng như vậy, Ngôn Thư vũ lại càng muốn biết lúc trước Trang Khải đã phải chịu sức ép từ gia đình như thế nào.

Đảo mắt đã đến trưa, bởi cha Trang Khải còn có việc gấp nên không thể lưu lại ăn một bữa cơm, hai người đành phải ra về.

Ngôn Thư Vũ tiễn bọn họ đi đến cửa tiểu khu mới trở lại, cả người không còn tinh thần muốn nấu cơm nữa, xem ra đã chịu tác động lớn bởi cuộc ghé thăm này.

Cậu ngồi trong nhà, bên tai vẫn vọng lại từng lời của mẹ Trang Khải.

“Đứa nhỏ kia nó sợ chúng ta quấy rầy nhất quyết không muốn chúng ta tới tìm cháu. Gần đây nhìn ra được nó thực sự vui vẻ, chúng ta làm cha mẹ đã thật lâu chưa thấy nó cao hứng như vậy, mới lặng lẽ đến đây nhìn xem. Cháu là đứa trẻ ngoan, từ nay về sau cứ hạnh phúc cùng nhau là được.

Ngôn Thư Vũ ngồi trên ghế sopha, càng ngồi lâu tâm càng loạn.

Có áy náy, có cảm động, còn có tiếng tim đập nhanh không thể giấu kín.

Trang Khải.

Người nam nhân này.

.

Thời gian về sau Ngôn Thư Vũ không kể cho Trang Khải nghe chuyện cha mẹ hắn tới nhà bọn họ, Trang Khải cũng không hề hay biết. Công ty của hắn xảy ra chút sự cố, công việc bận ngập đầu, thường phải đi xã giao đến tận nửa đêm.

Ngôn Thư Vũ ngoài lo lắng cũng không biết làm thế nào, chỉ có thể giúp hắn nấu súp bồi bổ sức khỏe.

Ngày hôm đó Ngôn Thư Vũ đang ở tiệm bánh, đột nhiên nhận được điện thoại của bằng hữu Trang Khải gọi tới.

Trang Khải thổ huyết phải nhập viện.

Ngôn Thư Vũ hoảng hốt, thiếu chút nữa đánh rơi cả mẻ bánh đang cầm trong tay.

Cậu không biết mình chạy tới bệnh viện như thế nào, đối với thế giới xung quanh tựa như mất đi tri giác cùng nhận thức. Kí ức về một ngày năm đó mẹ Ngôn qua đời dồn dập đổ về, còn có loại cảm giác thống khổ tuyệt vọng đau đớn đến tận xương tủy.

Nếu như Trang Khải xảy ra chuyện gì…

Ngôn Thư Vũ ngồi trong xe taxi, vùi mặt vào hai cánh tay ép mình không được nghĩ tới giả thuyết kia nữa.

Một đường lo sợ bất an, lúc tới bệnh viện gương mặt Ngôn Thư Vũ đã sớm trắng bệch, Trang Khải sau khi được điều trị ổn định vừa vặn đang nằm ngủ. Vị bằng hữu kia ở một bên trong coi, nhìn thấy Ngôn Thư Vũ đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, sau đó vội vàng gọi bác sĩ đến kiểm tra cậu so với người bệnh còn tái nhợt nghiêm trọng hơn.

Ngôn Thư Vũ cố gắng trấn an chứng minh mình không có việc gì người nọ mới chịu cáo biệt đi trước. Y là phó tổng của công ty, lúc này cũng bận không còn thời gian để thở.

Ngôn Thư Vũ chua xót đứng bên cạnh giường bệnh nhìn Trang Khải trầm ngủ, gương mặt hắn xanh xao không một tia huyết sắc. Ngày thường hắn cường thế kiên định là vậy, đằng sau tấm mặt nạ được gỡ xuống lại là bộ dáng mệt mỏi suy yếu đến cùng cực.

Tìm bác sĩ hỏi kĩ mới biết được Trang Khải nhập viện bởi xuất huyết dạ dày, gần đây phải xã giao nhiều, trước kia hắn cũng vì nguyên nhân này mà dạ dày bị thủng, hôm nay lại lần nữa tái phát. May mắn tình huống trước mắt không có gì đáng ngại, chú ý nghỉ ngơi cùng ăn uống cẩn thận sẽ không có vấn đề gì.

Tảng đá trong lòng Ngôn Thư Vũ cuối cùng cũng thả được xuống, cúi người chào bác sĩ, đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán rồi mới quay trở lại phòng bệnh.

Ngôn Thư Vũ ngồi bất động trên ghế bên cạnh giường lẳng lặng nhìn Trang Khải sắc mặt nhợt nhạt, cho dù trong lúc ngủ vẫn mơ hồ nhíu mày. Người này trong lòng cậu xưa nay đều là người có thể vượt qua mọi chuyện, tựa hồ không gì có thể làm khó được hắn. Hôm nay mới biết được, hóa ra bệnh tật mới là đối thủ tàn nhẫn nhất.

Cậu vươn tay xoa lên khuôn mặt Trang Khải, một lần nữa khẽ vuốt phẳng lông mày đang cau lại của hắn.

Một lần, một lần nữa.

Đến gần nửa đêm Trang Khải mới tỉnh lại.

Hắn vừa mở mắt đã nhìn thấy Ngôn Thư Vũ ngồi bên cạnh giường, lập tức sững sờ giãy dụa muốn ngồi dậy, “Sao em lại ở đây?”

Ngôn Thư Vũ bước lên dìu hắn, lấy gối ôm kê tốt sau lưng, nói, “Em không đến anh còn muốn giấu tới khi nào, dạ dày không tốt cũng không nói. Anh muốn cậy mạnh thì cho rằng thân thể làm bằng sắt à?”

“Anh không muốn em lo lắng.” Trang Khải gục đầu hạ thấp giọng, ngữ khí không tự giác giống như đứa trẻ nhận tội.

“Anh nghĩ anh như thế này thì em sẽ không lo lắng?” Ngôn Thư Vũ ngồi trở lại ghế, giọng nói mơ hồ không vui.

Trang Khải nghe ra được cậu đang lo lắng vì mình, trong lòng không khỏi mừng thầm, nịnh nọt nói, “Từ nay về sau không dám nữa.”

Ngôn Thư Vũ nhìn bộ dáng của hắn thì không còn tức giận, thở dài nói, “Từ giờ anh cũng đừng nấu cơm nữa, dạ dày mình tự anh còn không nuôi được tốt nhất là để em nuôi đi.”

Trang Khai thấy Ngôn Thư Vũ đau lòng càng thêm vui vẻ, mỉm cười nói, “Xin tuân lệnh! Thế anh rửa bát nhé?”

Ngôn Thư Vũ liếc hắn một cái, cố ý nghiêm nghị trả lời, “Anh tưởng ăn cơm chùa chắc? Còn không biết xấu hổ mà hỏi.”

“Dạ dạ, ngài nấu cơm, con rửa bát giặt quần áo.” Hai mắt Trang Khải đã sớm cong lên thành hình lưỡi nguyệt lấp lánh.

Ngôn Thư Vũ nhìn Trang Khải như đứa trẻ được nhận quà, nhịn không được khẽ nở nụ cười.

.

.

.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chương sau là xong rồi, tung hoa~~~

Bạn đang đọc Thay Thế Phẩm của Tại Tuần Nhĩ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự