Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 90 Hoả linh thể, Thạch An Nhiên.

Bạn đang đọc [Thánh Gióng] Thông Thiên Chi Lộ sáng tác bởi _AnnA_

Tiểu thuyết gốc · 2307 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thạch động như được thắp một ngọn hỏa diễm đỏ rực, An Nhiên bước từng bước nhỏ hai tay nàng nắm chặt lại, dưới đôi chần nó như được sự thúc đẩy lan ra trên nền đất đá.

Hỏa diễm lan đến chân lũ hài tử khiến chúng hoảng sợ, hoảng hốt kêu tên nàng:

- An Nhiên...

- An Nhiên tiểu thư...

....

An Nhiên quay lại nhìn họ, thấy hoả diễm sắp đến phía họ, nàng có chút không biết sử lý sao khẽ xoay chuyển suy nghĩ, hoả diễm liền dừng lại trước mặt đám hài tử và thi thể những nữ nhân.

Nàng đi về phía Quanh Phúc và người của Phúc Hưng bang, bọn họ lùi lại phía sau mắt kinh ngạc nhìn về nữ hải tử trước mặt này, nàng mấp máy môi thanh âm nhỏ bé thốt ra:

- Các ngươi, tất cả các ngươi đều phải chết~~~~ trả mạng phụ mẫu lại cho ta.... Trả lại cho ta.

Người Phúc Hưng trại lùi lại một chút, rồi quay hướng mắt nhìn về phía Trại chủ của mình dò hỏi:

- Trại chủ, chuyện này có chút kỳ quái ah, nhóc con này...

Quang Phúc ngầm ngĩ gật đầu:

- Đúng là có chút kỳ quái.

Đây là chuyện lần đầu họ thấy nha, một tiểu hài tử lúc này như một hoả nhân, hỏa diễm cuộn trào xung quanh thân thể nàng, nó mới sáu, bẩy tuổi thôi nếu là kẻ trưởng thành không biết sẽ kinh dị ra sao.

- hừ... dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ thôi ! Có thể làm gì được chứ ? Vẽ được nét gì ??

Quang Phúc hừ lạnh tỉnh táo nói với chúng nhân, linh lực từ trong cở thể hắn trào ra ngăn cản lửa phía trước mình, quả nhiên chúng không thể tiến thêm nữa.

Thấy hành động và lời nói của trại chủ có hiệu quả thì chúng yên tâm thở phào cũng sử dụng linh lực bảo vệ bản thân cũng như lũ động bạn yếu hơn trước đám lửa đỏ.

Gióng và đám người Thạch Sanh đến đây lúc Quang Phúc chuẩn bị hấp thi, vốn dĩ đã định ra tay nhưng thấy điều kì dị trên người nữ hài tử nhỏ tuổi này thì ngạc nghiên dừng lại.

- Công tử, đây là ?? Hài tử này mới sáu, bẩy tuôi thôi ah.

Xuân mai quyên đi thảm cảnh mà mắt to tròn, miệng hơi hé kinh ngạc.

- Hoả Linh thể thức tỉnh ah, tạm thời chưa ra tay ta muốn xem thử nàng có thể làm được gì ?

Gióng nhìn chăm chú tiểu nữ hài phía trong nói với mọi người, hoả linh thể chú định sinh ra là thiên tài tu luyện hoả hệ, một nữ hài chưa tu luyện đã như vậy thì Gióng muốn quan sát xem nàng có thể làm gì?

Ba người gật đầu, lơ lửng trên không trung ngoài động nhìn xuống nữ hài mong đợi vào biểu hiện tiếp theo của nàng.

An Nhiên đang đi thì giang hai tay ra sau nàng chạy nhanh tiến về phía Quang Phúc, hai ta nàng lửa hoả diễm bốc lên ngùn ngụt, nàng ném từng luồng hỏa diễm về phía hắn.

Quang Phúc đưa tay hời hợt gạt đi, những luồng hỏa diễm này chưa đủ uy lực để uy hiếp đến hắn được, nó chỉ là như những đốm lửa của phàm nhân, trước người có lực lượng thì chưa có thể gây tổn hại lớn.

Nàng xông đến hai tay hoả quyền đánh về phía hắn, một nữ hài tử đánh đấm một gã hán tử cao lớn, quang mang hỏa thổ trao đổi qua lại, mặc dù nàng rất cố gắng nhưng không hề gây nổi khó khăn.

Quang Phục dễ dàng ngăn trở như người lớn chơi đùa với trẻ nhỏ, nhìn đôi mắt hận thù của An Nhiên hắn cười khinh miệt.

- Mày hả bưởi, bốp.... Này thì nháo....

Nói rồi hắn vung tay tát vào mặt nàng, khiến nàng bay ra đằng xa, hoả diễm trên thân thể có dấu hiệu yếu dần, nàng gắng gượng chống hai tay trên nền đất người run rẩy hét lớn:

" aaaaaaaaaaa"

Hoả diễm cuộn trào như đang tức giận, cả thân thể nhỏ bé được bảo phủ bởi hoả diễm hừng hực, mắt nàng như hai đốm hoả diễm đang khao khát thiêu rụi tất cả, đuôi mắt những vệt lửa kéo dài ra phía sau đầy quỷ dị, mái tóc ngắn đen bay phất phơ trong hoả diễm từng chút một biến thành màu đỏ rực, hoả diễm bùng phát khiến khói bụi bay dạt ra sau.

Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn lên cao, từ bàn tay một hoả diễm tụ lại thành một hoả cầu, hoả cầu này lớn dần, lớn dần lên mang theo hơi nóng khủng khiếp, nàng như hoả thần bé nhỏ nâng lên cả một mặt trời trên tay.

- Ta muốn ngươi phải chết~~~~

Nàng ném mạnh hỏa cầu lớn trong tay về phía Quang Phúc, rồi như thoát lực người nàng đổ sập về phía sau. Đôi mắt nhắm nghiền, da thịt tái nhợt, môi hồng nứt nẻ, màn lửa xung quanh lịm dần vì không có sự điều khiển của nàng, mặt đất cháy đen khói vẫn nghi ngút bỏng rát.

Quang Phục nhìn hoả cầu lớn bay về phía mình, hắn thấy một sự nguy hiểm dâng lên trong lồng ngực, hắn khẽ cắm đại đao xuống đất hai tay đan chéo vào nhau miệng lẩm bẩm, theo thanh âm trong miệng hắn, mặt đất dưới chân như được kêu gọi bay lên xung quanh hắn tạo thành một lớp giáp dầy màu xám đen, lúc này thân thể hắn được bao phủ khiến hắn như một thổ nhân cao lớn.

Hắn hoàn thành xong thì hoả cầu cũng đã đến trước mặt mang theo hơi thở nóng rực, quả cầu đâm vào hắn rồi nổ tung tứ tán ra phía sau, lớp giáp đất của hắn bị bào mòn bay ra như những mũi hoả thương.

Đám người Phúc Hưng ảnh hưởng của vụ nổ hỏa cầu nên bị bao trùm trong một biển lửa, nhiều tên bị hoả diễm đốt cháy hết y phục như một hỏa nhân lăn lộn, chạy lung tung sợ hãi, có những tên bị mảnh đất bắn từ giáp của Quang Phục cắm xuyên người, từ vết thương huyết dịch bị nung nóng bỏng rát.

Từng người, từng người ngã xuống những tên tu vi trên Trúc Cơ may mắn sống xót nhưng quần áo bị cháy xém, lông tóc quăn tít lại người bốc mùi khét như thịt nướng ngoài trời bị quá lửa.

Quang Phục va chạm chính diện với hoả cầu nên hắn biết sức nóng của nó như thế nào, lớp thổ giáp hắn bị mài mòn, y phục bị cháy sạch để lộ ra cơ thể săn chắc đầy những thứa cơ cuồn cuộn đôi chỗ bị bỏng rộp, râu lá trên người hắn bị cháy sạch sẽ khiến hắn như một lão tăng thiếu lâm tay chắp trước ngực phía, phía dưới hạ thể chú voi con có chiếc vòi dài lủng lẳng như đang ở hoang mạc khô cằn vì cây cối đã cháy rụi.

Hắn mở mắt cảm nhận sự bỏng rát của cơ thể, thở phào một hơi dài vừa rồi quá nguy hiểm, không ngờ đứa bé này có thể bộc phát ra được lực lượng mạnh như vậy, nếu hắn không kịp thời phòng bị e rằng cũng bị thương không nhỏ.

Nghe âm thanh la hét phía sau mình thì quay lại nhìn lũ trại chúng, cười khổ ah hoả cầu này hắn cũng phải ăn thiệt thòi thì bọn chúng khó ở là điều đương nhiên, lũ Luyện Khí kỳ như cục than đỏ nằm la liệt, Trúc Cơ chật vật như vừa băng qua dãy hỏa diệm sơn.

Đưa mắt lại nhìn thân hình bé nhỏ nằm sóng soài trên nền đất, nữ hài này khiến bọn hắn tổn thất nặng nề như vậy, gần hai trăm người giờ chỉ còn vỏn vẹn bốn mươi người thương tích đầy mình, nữ hài này nếu để thoát khỏi tay sau này hắn không có một ngày an ổn.

Hắn tiến cầm đại đao tiến lại, mối nguy tiềm tàng này hắn phải diệt trừ để phòng hậu hoạn lần sau, dù ngươi là thiên tài nhưng thiên tài đã chết thì có thể sảy ra chuyện gì nữa được chứ ?

Lũ trẻ đứng trong góc trong quan sát tràng diện hoả sắc thì ngừng khóc trố mắt nhìn, An Nhiên tiểu thư thường ngày bình dị khả ái, nhưng không ngờ lại có mảng khủng bố hiện giờ.

Thấy gã cầm đầu loã thể cầm đao tiến lại phía nàng thì chúng chạy ra ngăn lại, ai nấy mắt nhìn gã không một chút lảng tránh nhường nhịn, chúng muốn bảo vệ nàng chỉ cần nàng còn sống chúng có hi vọng báo thù cho những người đã chết.

Quang Phúc thấy bọn chúng dám ngăn trở mình thì tức giận hét lớn với bọn người còn lại:

- lên giết hết chúng cho ta.

Đám người nghe lệnh tuốt vũ khí xông lên chém giết, bỗng một cây rìu lớn phá không bay tới cắm phập xuống đất ngăn trở bước chân của chúng lại, thanh âm vang lên đầy tức giận:

- Lũ súc sinh, muốn chết.

Mọi người trong hang động nhìn cây rìu lớn cắm xuống đất thành một hố đất sâu thì thất thần, dừng mọi hoạt động lại nhìn về phía phát ra thanh âm .

" ầm"

Một bóng người bay từ trên không tới, rơi thì đúng hơn làm mặt đất lún xuống, họ thấy rõ đó là một tráng hán cao lớn đang ngồi khuỵ chân, từ từ đứng dậy phủi phủi đồ đồ.

Tráng hán tay nắm lấy cán rìu nhổ ra khỏi mặt đất rồi vác trên vai nói lớn :

- Sư phụ, lão nhân gia người cũng mạnh tay quá đi, đâu cần phải vậy chứ ?

Đám đông nhìn người mới xuất hiện này mà há hốc miệng, người này xuất hiện dị thường quá đi.

Người này nguyên lai là Khải Đức, khi Gióng thấy tràng diện rực rỡ kết thúc Quanh Phúc đang có ý định diệt sát thì ra lệnh:

- Khải Đức ngươi xuống ngăn lại đi.

- vâng, công tử.

Hắn đáp lời quát lớn rồi ném cây rìu vào hang, đang loay hoay lựa chỗ nhảy xuống.

Thạch Sanh túm gáy hắn quăng hắn vào trong:

- Rề rà mất thời gian.

May mắn hắn da dày thịt béo, tiếp đất an toàn nhìn đám người Phúc Hưng trại đang ngơ ngẩn hắn ngoáy ngoáy lỗ tai nói:

- Đường này do ta mở, cây này do ta trồng, hang hốc này muốn nghỉ qua phải trả tiền phí....

Hắn vừa mở miệng thì một quả táo cắn dở từ xa bay tới, hắn đưa tay đón lấy cắn một miếng:

- Mấy người này ta bảo hộ chắc rồi ! Cho các ngươi một là ra đi thanh thản tự sát, hai là ta cho các ngươi giao cấu với hốc đá đến chết.

Đám người Quang Phục từ trong ngơ ngẩn tỉnh lại nhìn lại Khải Đức rồi quay mặt nhìn nhau, Quang Phục nghiến răng nữ hài này hắn nhất định không thể giữ lại được:

- Không muốn chết thì lên giết cho ta,....

Chúng nhân nghe vậy liền liều chết xông đến, Khải Đức nhìn vậy thì cầm rìu lớn đứng háo hức chờ đợi, đây là lần đầu sau khi hắn đi theo sư phụ học tập mới giao chiến với người khác ah.

- Khải Đức, để gã cầm đầu lại còn lại giết cả đi.

Gióng cùng hai người Xuân Mai hạ xuống cạnh nữ hài nói với hắn.

- vâng, công tử.

Khải Đức đáp lời cầm rìu xông vào đám đông như hổ lạc bầy hươu, chém giết cuồng nhiệt làm máu huyết bắn tung toé khắp nơi.

Quang Phúc nhìn thảm cảnh tàn sát một bề, thâý đám người mới đến người thiếu nữ thì hắn có thể nhìn ra tu vi là Kết Đan trung kỳ, còn hai nam tử cao lớn này hắn không nhìn ra nông sâu ah. Quyết định nhanh chóng hắn quay người phá không bỏ chạy khỏi hang không thèm nhìn lại.

Thấy Quanh Phục chạy trốn Gióng nói với Thạch Sanh:

- Đi đưa hắn về đây.

- vâng.

Thạch Sanh phá không đuổi theo hướng Quang Phúc rời đi, kẻ này hôm nay dù trời có sập thì cũng nhất định không thể trốn thoát được.

Gióng nhìn Xuân Mai nói:

- nàng xem nữ hài có bị sao không ?

Xuân Mai gật đầu tiến đến, lũ trẻ biết nàng và mọi người không có phải người xấu liền tách ra một bên, Xuân Mai lại gần An Nhiên xem xét một chút khẽ thở phào rồi đút vào miệng nàng một viên hồi khí đan.

- Công tử, nàng chỉ bị kiệt sức thôi không có vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi một hồi rồi sẽ khoẻ lại.

- tốt.

Gióng gật đầu khẽ thở phào trong lòng, không có chuyện gì là tốt rồi ! Một thiên tài như vậy nếu phải bỏ mình như vậy thì thật sự đáng tiếc.

Xuân Mai để An Nhiên nằm gối đầu lên đùi mình khẽ vuốt ve mái tóc ngắn màu đỏ của nữ hài mà thương cảm. Trong hang động Khải Đức vẫn đang mải mê chém giết, hắn như thể là môt gã tiều phu hăng say với công việc chặt phá của mình.

Bạn đang đọc [Thánh Gióng] Thông Thiên Chi Lộ sáng tác bởi _AnnA_
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi _AnnA_
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 6
Lượt đọc 170
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự