Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Nhập Môn Linh Hồn Thánh Điện

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]

Phiên bản Convert · 1368 chữ · khoảng 6 phút đọc

… “Chào buổi sáng, tỷ tỷ. Có thể nói cho ta biết muốn tới Linh Hồn phân điện phải đi đường nào không?”

Yến ngữ oanh đề Khí chất tuyệt thế Khinh vân tế nguyệt Khiến người si mê… ( Tác giả rảnh rỗi làm thơ về nhân vật chính, mời quý vị thưởng thức )

Sáng Thế mang theo một giọng nói nhẹ nhàng, bình tĩnh. Trên gương mặt mi mục như họa, song mâu lung linh, tinh thần vạn chớm. Mái tóc vàng lam ngắn được chải chuốt gọn gàng, xõa ngang vai một cách tự nhiên ( ôm trọn khuôn mặt V-line của cậu, hihi).

Trên người cậu bận một bộ trang phục kiểu dáng tây âu, áo trắng cài khuy hở dần về phía trên, cổ đeo khăn quàng đỏ làm bằng lụa cứng, ống tay áo sắn hơn phân nửa khuỷu tay trên. Phía dưới là chiếc quần đen xạm, ống dài, thô, nghiêm nghị, sơ vin tạo cảm giác nối liền với thân áo. Quanh hông có hai vòng đai lưng lấp lánh ánh bạc, trên vòng cứ cách một đoạn lại có một cái gờ nhỏ vểnh lên, hiển nhiên là có công dụng của nó chứ không phải chỉ để trang trí. Từ vai đến hông còn đeo thêm một cái túi nhỏ, dùng để đựng đồ.

Đây đã là kiểu ăn mặc Sáng Thế đắn đo suy nghĩ khá lâu để mặc trong buổi đầu gia nhập Thánh điện. Nó không quá tùy tiện như những bộ y phục cậu vẫn thường mang, lại vẫn có thể làm cho người mặc dễ dàng vận động.

Trước mặt cậu hiện giờ là một thiếu nữ tầm 14,15. Thoạt nhìn cũng rất là xinh xắn. Tóc nâu, thắt đuôi ngựa, mái đầy, hai bên để tua mì ống. Khuôn mặt tròn thanh tú, tu mi liên quyến, đôi mắt dễ thương, cái miệng nhỏ nhắn đang bặm không ngừng, đôi môi chà sát qua lại, hình như đang suy nghĩ điều gì. Trừ điều đó ra thì có thể nói cô có thần thái rất tốt, phong phạm tiêu chuẩn.

Nghe Sáng Thế hỏi vậy, nàng chau đôi tu mi, tức giận nói:

“Không biết!”

“Ờ.” Sáng Thế đi mất.

Mặt trời đã đi được 1/2 thời gian lên đỉnh, cuối cùng phía trước tầm mắt của Sáng Thế cũng hiện lên một tòa nhà nguy nga, nằm phía sau khuôn viên rộng hàng mấy chục mẫu. Đây chính là Linh Hồn phân điện, một trong hai phân điện trong Trạm Sơ thành hiện tại, cùng với Kỵ Sĩ phân điện. Tuy nói thành tiêu chuẩn nào cũng có đầy đủ 6 Phân điện nhưng không phải thành nào cũng được cấp danh hiệu “tiêu chuẩn”. Ít nhất trong Vinh Chi liên thành chi có duy nhất Hỏa Thần thành được cấp danh hiệu này. Hơn nữa Hỏa Thần thành còn nằm ở phía Bắc, rất gần Tâm Liên Bang, có nhiều điều khác biệt cũng là bình thường. Trạm Sơ thành mới thành lập được vài năm nay, có được hai Phân điện đã rất không dễ dàng.

Để đi được đến đây, Sáng Thế cũng phải hỏi đường những ba lần. Phân điện này cũng không nằm ở gần trung tâm của thành.

Vòm cổng của Linh Hồn phân điện cao phải tới ba trượng, có rào chắn làm từ hắc thiết bảo vệ. Tường bao xung quanh điện cũng làm từ Tử Quặng, một nguyên liệu chính để rèn đúc vật liệu, binh khí… phổ thông, rất cứng rắn, khí lực của Linh Tâm giả cấp 10 cũng chưa chắc phá vỡ được, đừng nói đến dân thường.

Từ tốn đến trước cổng điện, không cần Sáng Thế nói gì đã thấy hai tên canh gác đã từ phía trong bước ra. Giọng hai người họ ồm ồm:

“Người tới có việc gì?”

“Ta tới để gia nhập vào Phân điện, trở thành một thành viên của Linh Hồn thánh điện.” Sáng Thế đáp. Ánh mắt khẽ lướt qua hai người này, rồi thu về.

“Có gì chứng minh thân phận không?”

“Có. Mời kiểm tra.”

Sáng Thế lấy từ trong túi nhỏ bên hông ra một tờ giấy, là niềm hi vọng mà cậu đã nhận từ dân làng.

Trên giấy cũng không ghi gì nhiều, chỉ có một số thông tin như tên các tổ chức có liên quan, ngày tháng năm, chức năng của tờ giấy, người có thẩm quyền đóng dấu xác nhận…

Một tên canh gác cầm lấy tờ giấy, nhìn qua một lượt những thông tin thấy không có vấn đề gì, liền trả lại cho Sáng Thế.

“Mời vào trong, tới phòng giám vụ ở cuối hành lang tầng một tòa nhà bên trái ngay thẳng phía từ cổng vào để hoàn tất thủ tục. Người mới tới không biết, ta cũng nhắc luôn. Quy định ở đây là không được gây ồn ào, làm bất kể việc gì cũng được miễn là không gây ồn ào, nếu không sẽ bị ban kỉ luật chúng ta xử lí, ngươi rõ chưa?”

“Đã rõ.” Sáng Thế cười. Dù đây là một phân điện lớn thì quy tắc này cũng thật là kỳ lạ.

Nói rồi cậu sải bước nhanh vào trong khuôn viên, nơi mọi thứ được bày bố vô cùng ngăn nắp, sạch sẽ, có cây, có đất, có hoa, có nước. Thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua, có người nán lại ngồi trên ghế đá, cũng có người rảnh rỗi lấy nước tưới hoa…

Sáng Thế nhanh chóng tìm được một người cũng chạc tuổi mình, bèn lại gần, bắt chuyện:

“Nè. Chào cậu.”

Cậu bé này không biết vì lí do gì vừa đi vừa nhắm mắt. Cũng không phải do buồn ngủ. Khi bị Sáng Thế gọi thì cậu ta giật bắn cả người, hét lên thất thanh: á á á á…

Hai người gác cổng lúc nãy không biết từ đâu lại xuất hiện, mỗi người cầm một chân, lôi cậu ta đi…

“Ách…”

Sáng Thế cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Thở dài một tiếng. Cậu đành lập tức chạy theo sau lưng hai người kia, lên tiếng hỏi:

“Xin lỗi. Hai vị mang cậu ta đi đâu vậy ạ? Đúng là vừa rồi cậu ấy có làm ồn nhưng là do bị ta làm giật mình thôi.”

“Đuổi ra ngoài.” Giọng nói ồm ồm lại vang lên.

Nói rồi hắn túm lấy cậu bé kia, xách lên như xách tai thỏ, ném cậu ta ra ngoài, rồi đóng sầm cổng lại.

“Thật sự đuổi…” Sáng Thế há miệng.

Hai gã gác cổng kia cũng không đứng lại chỗ đó, xoay người rời đi.

Sáng Thế hỏi nhanh:

“Cậu ấy thực sự bị đuổi sao? Dù gì cũng là do ta…”

“Chỉ là cấm túc nửa ngày thôi, thiếu một bữa ăn, không chết được đâu mà lo.” Giọng nói ồm ồm lại vang lên.

Hai người đó đi mất hút.

Sáng Thế cũng không hỏi gì nữa. Cậu khẽ thở phào. Nơi này đúng thật là hắc, quá hắc.

Sau đó cậu cũng không dám tìm ai đó bắt chuyện nữa mà đi thẳng một mạch tới phòng giám vụ luôn,

Tới trước cửa phòng, Sáng Thế hít thở sau.

Phải, bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ làm những thứ trước kia chưa có thời gian làm.

Cạch.

Mở cửa phòng ra, ánh sáng từ trong đó chiếu ra rọi thẳng vào mắt cậu.

Như một phản xạ, cậu đóng cửa lại, lùi ra bên ngoài thậm chí còn liều mạng rướn mình sang bên phải.

Một giây sau đó, toàn bộ cánh cửa và phần tường bên trái biến mất không còn một dấu vết. Bức tường hành lang sau lưng Sáng Thế thì đen thui hai màu tro đen.

Quả thực là bá đạo! Chẳng lẽ đây chính là những gian nan thử thách mà Linh Tâm giả phải chịu đứng sao? Rất mới mẻ!

Ánh mắt Sáng Thế nhìn lên bức tường hành lang bị quệt đen xì. Trong lòng không khỏi tràn ngập sự phấn khích.

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự