Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 53 GẶP LẠI

Bạn đang đọc Tam Thái Tử của Thuỵ Tỉnh Thỏ

Phiên bản Convert · 2746 chữ · khoảng 13 phút đọc

Bách Hiểu Đồng Tử nghe rõ lời bảo chứng của Trưởng công chúa, liền giải khai huyệt đạo cho Lý Lân.

- Tiểu tử, lộ ra chân diện thực sự của ngươi đi, ngươi ngụy trang tuy rằng tinh diệu, nhưng vẫn chưa thể lừa gạt được con mắt lão phu đâu.

Vẻ mặt Tư Đồ Thiên Trùng trêu tức nói.

Lý Lân từ trên mặt đất nhảy dựng lên, dùng sức xoa xoa cái mông của mình. Sau đó vô cùng nhanh nhẹn trốn đến phía sau Trưởng công chúa, vẻ mặt kiêng kỵ nói:

- Đại hoàng tỷ, ngươi cần phải làm chủ cho ta a! Lão nhân này là kẻ điên biến thái. Ngươi cẩn thận một chút!

- Cái gì? Tiểu vương bát đản ngươi có đúng hay không da lại ngứa!

Sắc mặt Bách Hiểu Đồng Tử triệt để đen lại. Trước mặt người ngoài Lý Lân không để cho hắn mặt mũi như thế, điều này làm cho Bách Hiểu Đồng Tử có loại cảm giác cực kỳ buồn bực.

- Ngươi gọi ta hoàng tỷ? Ngươi là ai?

Trưởng công chúa sửng sốt, trưởng công chúa luôn luôn thành thục cơ trí đột nhiên bị Lý Lân làm cho bối rối.

Lý Lân bày một bộ dạng sợ hãi đáng thương không thôi, sau đó tại trên mặt xoa một vòng, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn trẻ tuổi. Chỉ là hiện tại sắc mặt hắn trắng bạch bất mãn sợ hãi.

- Ngươi... Là lão tam? Vì sao ngươi lại bị Tư Đồ lão sư mang đến?

Trưởng công chúa ngổn ngang. Cuối cùng có chuyện gì xảy ra? Đường đường là Hoàng tử sau khi ngụy trang lại bị người giống như xách chó chết đưa đến trước mặt mình, việc này cũng quá quỷ dị.

- Các ngươi biết nhau?

Lần này đến phiên Tư Đồ Thiên Trùng buồn bực. Tiểu tử mặt đen này chẳng lẽ là người trong hoàng thất, thoạt nhìn rất có lai lịch.

Trưởng công chúa có chút buồn bực gật đầu:

- Hắn là tam đệ của ta, Đại Đường Tam hoàng tử Lý Lân. Lão tam, còn không bái kiến Tư Đồ lão sư.

- Tam hoàng tử? Tiểu vương bát đản không hề giáo dưỡng này là hoàng thất Tam hoàng tử? Ta nói Thanh Vi nha đầu, ngươi sẽ không lừa gạt lão nhân gia ta chứ!

Bách Hiểu Đồng Tử bấy giờ đối với Lý Lân mới có chút hiểu, trên người tiểu tử này có lẽ có chút khí chất bất phàm, nhưng tuyệt đối không có ung dung hào hoa phú quý như truyền nhân của hoàng thất, trái lại có chút tật xấu của loại thế tục giang hồ.

- Ta đương nhiên sẽ không lừa ngài. Lão tam, không nghĩ tới đồ đệ Tư Đồ lão sư coi trọng dĩ nhiên là ngươi.

Trưởng công chúa xoay người lại nói. Trong mắt đầy vẻ tìm kiếm. Đối với Tam hoàng tử Lý Lân, trong nội tâm nàng tràn ngập hiếu kỳ. Thực lực thấp như vậy, nhưng lại có thể đối với cao thủ Võ tông sản sinh ra uy hiếp. Lần trước nếu không phải tại thời khắc mấu chốt hắn thu đao lại, hạ thủ lưu tình, Vãn Tình kết quả tốt nhất cũng sẽ bị hủy dung. Cho dù là vậy, dung mạo Vãn Tình vẫn bị hắn nhìn thấy, chỉ cần xử lý không tốt sẽ dẫn tới phiền toái lớn.

- Ta cũng không biết a! Hoàng tỷ, ta thật không muốn bái sư, ngươi giúp ta từ chối đi!

Lý Lân cười khổ nói. Một bộ dạng bất đắc dĩ.

- Hồ đồ, Tư Đồ lão sư chính là cao thủ bát phẩm Vương tọa, tại Thần Ma học viện cũng là lão sư có tên tuổi, ngài ấy coi trọng ngươi là đại phúc duyên của ngươi , ngươi lại còn không muốn, thực sự là hồ đồ hết sức.

Trưởng công chúa trầm giọng nói.

- Mỗi người đều có chí hướng riêng, ta đối với võ đạo cũng không có truy cầu gì, chỉ cầu cường thân kiện thể là được rồi. Những cao thủ Vương tọa có thực lực mạnh hơn nữa cùng ta không có quan hệ. Ta còn muốn an tâm làm Hoàng tử Đại Đường, say nằm gối đầu mỹ nhân, tỉnh dậy thì chưởng quyền thiên hạ, chuyện này đối với cao thủ võ đạo còn mạnh hơn nhiều. Hoàng tỷ, ngươi giúp ta nói vài lời nói tốt, để cho lão nhân này bỏ qua cho ta đi!

Lý Lân có chút cầu xin nói. Đáy mắt hiện lên một vệt bất đắc dĩ. Vẫn là thực lực không bằng người, bằng không không cần tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục như vậy.

- Ngươi... Ngươi thực sự làm ta tức chết!

Trưởng công chúa thật có chút tức giận. Trưởng công chúa cùng nữ tử bình thường bất đồng, nàng là nữ tử hiếm thấy, địa vị Đại Đường trong lòng nàng rất nặng, đây cũng là nguyên nhân trọng yếu nàng đang tại Thần Ma học viện học tập có thành tựu, nhất thời gấp rút trở về, vì Đại Đường thăng cấp ra một phần lực. Thế nhưng không ngờ Lý Lân làm người thừa kế dòng chính của Đại Đường, nhưng đối với thực lực chẳng thèm ngó tới, đối với cơ hội một bước lên trời này càng vô cùng thẳng thắn cự tuyệt. Điều này làm cho Trưởng công chúa có cảm giác uất ức giảng giải như nước đổ đầu vịt vậy.

- Đúng vậy, lão phu muốn thu ngươi làm đồ đệ, ai dám ngăn cản!

Tư Đồ Thiên Trùng cũng buồn bực. Mẹ nó, hiện tại ngay cả đánh đều không được. Nơi này chính là Hoàng cung, nếu như mình không kiêng nể gì mà hành hung một Hoàng tử, sợ rằng lão già trong nội cung kia sẽ không ngồi yên. Bách Hiểu Đồng Tử - Tư Đồ Thiên Trùng làm việc tuy rằng không kiêng nể gì cả, nhưng cũng không phải thanh niên sức trâu không để ý động cái liền xông lên. Bằng không hắn cũng sẽ không tại Thương Long đại lục tông phái mọc san sát xông ra tên tuổi.

- Hừ, chỉ biết lấy lớn ức hiếp nhỏ, có bản lĩnh tìm lão tổ tông hoàng thất chúng ta nói đi, lão tổ tông chỉ cần đồng ý, Bổn hoàng tử tuyệt không hai lời.

Lý Lân nhìn như nhỏ giọng lầm bầm nói, thế nhưng ở đây người nào không phải là cao thủ, ngươi nhìn như nhỏ giọng, nhưng cùng bên tai mọi người nói không có gì khác nhau.

Tư Đồ Thiên Trùng chán nản, đi tìm lão quái vật của hoàng thất? Vẫn là thôi đi. Nếu để cho lão già kia biết chuyện thân thể Tiên Thiên của Lý Lân, chính mình càng thêm không có bất kỳ hi vọng thu đồ đệ nào. Hắn cũng không có năng lực dưới cao thủ Võ Hoàng hạ thủ cướp người. Huống chi, nếu như chính bản thân Lý Lân không muốn, hắn dù có cướp đi cũng không có tác dụng gì. Trong lúc nhất thời, Bách Hiểu Đồng Tử cảm thấy vô cùng vướng tay vướng chân.

- Thanh Vi nha đầu, ngươi xem chuyện này phải làm sao bây giờ?

Tư Đồ Thiên Trùng thở phì phì nói.

- Ta?

Trưởng công chúa không biết nói gì. Ngài thu đồ đệ là chuyện ta có thể quyết định sao? Về phần Tam hoàng tử Lý Lân, Trưởng công chúa nghĩ càng thấy khó có thể nắm bắt. Tiểu tử này bản thân đã đủ thần bí, hơn nữa hắn biết rõ đối phương là bát phẩm Vương tọa vẫn còn kiên cườngnhư vậy, khuyên bảo căn bản không có tác dụng gì.

- Tư Đồ lão sư, xá đệ thiên tư bình thường, vì sao người lại coi trọng như thế?

Trưởng công chúa nghi hoặc hỏi. Đây là nguyên nhân nàng vẫn không giải thích được, khi còn bé con cháu hoàng thất có thi trắc nghiệm tư chất, Lý Lân cá tính quái gở cùng biểu hiện kém cỏi nhất, chưa từng biểu lộ ra thiên phú võ đạo, sau này lại chưa từng tu võ, tự nhiên càng không được người khác coi trọng.

- Chuyện này...

Tư Đồ Thiên Trùng chần chờ.

Thấy Tư Đồ Thiên Trùng không nói, Trưởng công chúa như thế nào không rõ ràng tâm tư của hắn, một phát bắt lấy mạch môn Lý Lân, ngón tay ngọc làm Lý Lân có chút hoảng hốt.

- Mẹ nó, nữ nhân thế giới này như thế nào đều xinh đẹp như vậy. Lưu Thanh Thanh đã là vưu vật khiến người ta thú huyết sôi trào. Đại hoàng tỷ này của hắn càng thêm xuất sắc, hơn nữa trên người Đại hoàng tỷ mang theo khí chất quý phái bẩm sinh mà Lưu Thanh Thanh tiểu thư điêu ngoa không có.

Lý Lân không tự chủ được đem Trưởng công chúa cùng nữ tử hắn gặp qua so sánh với nhau, trong nữ nhân hắn gặp qua ở kiếp trước lẫn kiếp này, chỉ có Hoàng hậu Đại Đường có thể trên phương diện khí tràng cùng Trưởng công chúa so sánh hơn thua. Thế nhưng khí chất quý phái trên người Hoàng hậu là một loại “thân ngồi trên chưởng quản tất cả”, cùng đại khí phách từ trong ra ngoài trên người Trưởng công chúa hoàn toàn bất đồng. Khí chất như vậy sinh ra ở trên người một nữ tử thực sự đáng tiếc. Nếu như Trưởng công chúa là nam tử, vậy ngôi vị Thái tử thế hệ Đại Đường này trừ nàng không còn ai có thể. Dù là trời sinh khí chất vương giả Ngũ hoàng tử Lý Triệt trên phương diện quyết đoán cũng phải thua kém nàng một bậc.

Cơ thể Lý Lân có chút căng thẳng, nhưng không có phản kháng. Tiên Thiên Thuần Dương khí ở trong đan điền vẫn không nhúc nhích. Hắn biết lần này thoát không khỏi tra xét, đơn giản là thu nạp chân khí, mặc kệ cho chân khí Trưởng công chúa tiến quân thần tốc.

Chân khí Trưởng công chúa tiến vào trong cơ thể Lý Lân, trên mặt nàng lộ ra thần sắc kinh ngạc, kinh mạch trong cơ thể Lý Lân cực kỳ rộng rãi cứng cỏi, cho dù là cửu phẩm Võ sĩ cũng không thể có loại kinh mạch cường độ cùng độ rộng như thế này.

Chân khí Trưởng công chúa tại trong kinh mạch của Lý Lân chậm rãi mà đi, chậm rãi tiếp cận đan điền Lý Lân

- Đại hoàng tỷ, ngươi muốn làm gì!

Sắc mặt Lý Lân có chút khó coi nói. Đan điền là địa điểm tồn trữ cùng lớn mạnh chân khí của một người, là nơi căn cơ tu luyện võ đạo của một người. Nếu như trong đan điền xuất hiện chân khí dị chủng, rất dễ dẫn đến tình huống phát sinh tẩu hỏa nhập ma.

- Yên tâm đi, ta sẽ không hại ngươi.

Lý Lân không biết, hiện tại trong lòng Trưởng công chúa đã trở nên cực kỳ kinh ngạc.

Tổn thương đâu? Kinh mạch Lý Lân phải bị thương nặng chứ? Nửa tháng trước, Lý Lân bị đao khí phản phệ, kinh mạch bị thương nặng, không có thời gian nửa năm căn bản rất khó để khôi phục. Thế nhưng hiện tại, kinh mạch trong cơ thể hắn không có chút dấu hiệu thụ thương nào, trái lại còn vô cùng cứng cỏi tràn ngập hoạt tính. Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

- Tam Hoàng đệ, ta nghe nói nửa tháng trước ngươi gặp phải tập kích, bị đao khí phản phệ làm cho kinh mạch thụ thương, thế nhưng hiện tại ngươi lại không có dấu hiệu bị thương nào, trái lại cường độ kinh mạch hoàn toàn vượt qua khỏi tiêu chuẩn người bình thường.

Trưởng công chúa không giải thích được hỏi.

Trong mắt Lý Lân hiện lên một vệt tinh quang. Từ bên trong những lời này của Trưởng công chúa, Lý Lân rốt cục xác định đêm đó trong ba nữ nhân đánh lén mình khẳng định có một người là Trưởng công chúa. Bởi vì chuyện Lý Lân bị thương ngoại nhân mặc dù biết, nhưng cũng chỉ là biết kinh mạch hắn bị thương, cần phải tu dưỡng nửa năm, về phần tại sao bị thương, không có một ai có thể nói rõ được. Mà ngay cả là ngự y phụ trách chẩn đoán bệnh cho Lý Lân cũng chỉ cho rằng hắn vì tẩu hỏa nhập ma bị phản phệ mà tạo thành tổn thương. Thế nhưng Trưởng công chúa lại một ngụm nói ra chuyện này, thoáng cái khiến Lý Lân cuối cùng xác định thân phận một người bịt mặt . Kết hợp với đối thoại vừa rồi nàng cùng Tư Đồ Thiên Trùng trong miệng nhắc tới "Vãn Tình" đã khiến cho Lý Lân nghi hoặc, hiện tại bất quá là triệt để xác định mà thôi.

- Ta trời sinh kinh mạch khác hẳn với người thường, một chút vết thương nhỏ kia không coi vào đâu.

Lý Lân đem nguyên nhân chính mình khôi phục quy tội do trời sinh thể chất dị thường. Ngược lại trước đây có rất ít người quan tâm hắn, không ai có thể nói rõ được tình huống của hắn.

- Thanh Vi, ta đem Tuyết Linh mang đến, Tư Đồ lão sư đã trở về rồi sao?

Một đạo thanh âm thanh thúy dễ nghe truyền vào, một người mặc cung trang hồng nhạt mang theo nữ tử cao gầy đeo khăn che mặt màu trắng đi tới. Phía sau còn dẫn theo Tần Tuyết Linh Tần đại tiểu thư đầy vẻ nghi hoặc. Tại đêm Tần lão công tước hạ xuống tử mệnh, toàn bộ Tần phủ bị giới nghiêm, không cho phép nàng xuất phủ một bước. Tuy rằng Tần lão nguyên soái cũng chưa nói cái gì, nhưng Tần Tuyết Linh lại nhạy cảm biết đêm nay sẽ phát sinh đại sự, mà bằng vào thực lực của nàng sợ rằng ngay cả tư cách tham dự cũng không có. Sự tình quả nhiên giống như trong dự liệu của nàng. Buổi tối hôm nay, toàn bộ Đế quốc đều không ngừng bộc phát ra khí thế cường đại của cao thủ Tiên Thiên. Hai cỗ đi ra cuối cùng bạo phát hung hãn nhất, thậm chí có loại khí phách uy áp thiên địa vô địch tứ phương. Điều này làm cho Tần Tuyết Linh có chút kinh hồn bạt vía, vô cùng thành thật ngốc ở trong phủ. Thẳng đến sau nửa đêm, Tần Mục lão công tước cả người đều là máu trở về, giải trừ lệnh cấm cho Tần phủ. Ngay thời điểm Tần Tuyết Linh muốn đi tìm gia gia giải thích nghi hoặc, Lâm Vãn Tình đi tới Tần phủ, đem nàng trực tiếp dẫn tới Hoàng cung.

- A... !

Bỗng nhiên nhìn thấy Lý Lân, Lâm Vãn Tình phát ra một tiếng kinh hô rất nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp. Ngay sau đó Tần Tuyết Linh cũng thấy Lý Lân.

- Là ngươi, ngươi tại sao lại ở chỗ này.

Tần Tuyết Linh nhìn Lý Lân lôi kéo tay Trưởng công chúa, trên mặt tràn đầy vẻ mê hoặc

- Nơi này là Hoàng cung, ta vì sao không thể ở chỗ này.

Lý Lân trợn mắt một cái, đối với chỉ số thông minh của Tần Tuyết Linh thật sự không dám khen tặng.

- Không đúng, ta là hỏi ngươi vì sao ở Thiên Nữ cung! Ngươi không phải là ở Cảnh Thái cung sao?

Tần Tuyết Linh nói, tựa hồ đối với thái độ Lý Lân phi thường không hài lòng.

- Ta đến ở nhờ, không được sao! Nhưng thật ra là ngươi, đêm khuya khoắt không đi ngủ, đi bộ khắp nơi cái gì. Ngươi là một tiểu nữ hài, cẩn thận gặp phải lão đầu háo sắc biến thái.

Lý Lân bĩu môi, hữu ý vô ý nhìn về phía Tư Đồ Thiên Trùng ngồi ở trên bàn, vẻ mặt bất lương.

Bạn đang đọc Tam Thái Tử của Thuỵ Tỉnh Thỏ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi DựcLong
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 80

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự