Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 64 Chương 64: Khống chế trong tầm tay

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1188 chữ · khoảng 4 phút đọc

Chương 64: Khống chế trong tầm tay

---

Diệp Ngôn đã chuẩn bị mọi thứ để hành động ... Hắn vừa bước ra xe chuẩn bị xuất phát liền có tiếng chân chạy thật nhanh đến ôm chầm lấy hắn từ đằng sau...

Hắn không quay đầu lại tay chạm vào cánh tay nhỏ bé phía sau, miệng mĩm cười nói:" Anh sẽ quay về.. Yên tâm đợi anh ..

."Người phía sau nghe vậy càng siết mạnh tay ôm chặt hơn rồi từ từ buông ra... Nhìn ai đó bước lên xe , chiếc xe duy chuyển từ từ khuất bóng...Tố Thanh Thanh tiến lại gần vỗ vai Bảo Thiên :

" Yên tâm nó sẽ không sao..."

Bảo Thiên nghe vậy gật đầu nhẹ quay vào trong nhà...

-----

Diệp Ngôn đến ngôi nhà ngoại ô, tay cầm theo sắp tài liệu mật tiến vào bên trong không chút do dự

-----

" Đứng lại..." Cổ Mạnh Y phía sau đưa súng thẳng về hướng Diệp Ngôn trong tay hắn còn đang giữ chặt Tiểu Vy...

---

Nhìn thấy nhà họ Hà cùng Tiểu Vy đều có mặt bình an vô sự... Miệng Diệp Ngôn bỗng nhếch nhẹ lên...Hắn từ từ quay lại nhìn Cổ Mạnh Y :" Chào Cổ Thiếu gia... anh cũng thù dai thật... haha "Cổ Mạnh Y cau mày đưa súng chỉ thẳng về Diệp Ngôn cất giọng giận giữ nói :

"Anh cướp vợ tôi, đánh cắp tài liệu, thâu tóm địa bàn, anh gan to lắm Diệp Ngôn... "

Diệp Tổng nhà ta nghe xong nét mặt vẫn lạnh lùng chưa kịp cất tiếng nói ở đằng sau vọng tới giọng của Trác Phi:

" mày mới là người không có tư cách cưới em tao hay dám hỗn xược với em rễ tao... Tên điên "

Vừa nghe xong Diệp Ngôn mới cất giọng cười sảng khoái nói :

" Cám ơn anh trai ..."

----

Diệp Ngôn từng bước từng bước tiến thẳng tới Cổ Mạnh Y không một chút sợ hãi với súng hắn đang cầm trên tay.. Làm tay cầm súng uy hiếp của cổ mạnh Y run lên bất chợt...

Tiểu Vy lúc này vì quá sợ hãi nên hai mắt nhắm chặt vào nhau, răng cũng nghiến thật chặt... Diệp Ngôn thấy vậy sững lại đôi chút...Cổ Mạnh Y cười to:

" không dám bước tới nữa à, bước thêm bước nữa thì đầu của Hà Tịnh Kỳ sẽ bị tao ghim một viên đạn vào, xem mày cứu cô ấy bằng cách nào... "

Tiểu vy nghe vậy từ từ dùng hết can đảm mở mắt ra nhìn tình hình xung quanh, cô liền cất giọng nói vô cùng trấn tĩnh khác thường :

" Tôi đã bảo anh là Tôi tên Tiểu Vy, không phải Hà Tịnh Kỳ, anh có bắn chết tôi, thì cũng chẳng ảnh hưởng gì Diệp Tổng..."

- " Im Miệng ...."

Hắn nhìn vẻ cương nghị của cô lúc này và hành động bình tĩnh của Diệp Ngôn đã đoán ra rằng hắn thật sự bắt nhầm người rồi....

Nghe xong hắn tức điên lên ném tiểu Vy qua một bên tính dùng súng bắn cho cô ấy một phát thì phía sau hắn Vũ Ca bay đến khống chế tay hắn lại...

---

Cổ Mạnh Y liền bóp mạnh nút bấm bên trong cổ tay áo của hắn khởi động gì đó,,, Cả căn nhà đóng sầm cửa lại hết toàn bộ...

----

Lúc này Tiểu Vy được Vũ Ca cứu thoát ôm chầm lấy nhau, hai người họ không để ý gì xung quanh, mặc kệ cửa đóng mở bóng tối tràn ngập , Vũ Ca ôm hôn Tiểu Vy cuồng nhiệt ngay sau đó......

Cổ Mạnh Y bất ngờ không đề phòng bị Diệp Ngôn nhanh như tên lửa đã không chế được súng của Cổ Mạnh Y và hắn ta..

.Diệp Ngôn không quan tâm gì hai người đang hôn nhau, không đưa mắt nhìn, không chút ngạc nhiên, giống như đã đoán ra từ trước vậy...

----

" Các người sẽ phải chết ở đây ..."

Hắn vừa nói hơi thở hơi thở gấp lên, rồi ôm ngực co rút... Hình như lên cơn suyễn.Diệp Ngôn thấy vậy vội tìm trong người hắn lục tung lên, tìm ra chai thuốc đưa hắn ngay.. trong chốc lát hắn tỏ vẻ ngạc nhiên lạ thường nhìn Diệp Ngôn hít lấy hít để nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn hiện lên nét khó hiểu vô cùng..

.Diệp Ngôn đi đến cởi dây trói cho toàn bộ người họ Hà..

Lúc này Hà Khôn do sức già yếu nên rất mệt và không nói được gì.. Ông ta chỉ mở miệng nhè nhè :" Ở đây có cài thuốc nổ ..."

Diệp Ngôn nghe thấy vậy đi đến chỗ Cổ Mạnh Y túm lấy áo hắn kéo sát mặt hắn lại nói to :

" Mau nói ...."

- " Không bao giờ.... Chúng ta cùng nhau chết chung đi... "

Hắn vẫy tay về camera để ẩn trong bóng tối ra lệnh... Nhưng đột nhiên hắn cau mày ..." người đâu ...

"Diệp Ngôn liền nói :

" Không cần kêu nữa người đã bị tôi khống chế hết rồi ..."

Kế hoạch của Diệp Ngôn luôn rất kỹ lưỡng nếu không hắn ta sẽ không một mình tới đây nộp mạng dễ dàng như vậy...Cổ mạnh y cười ha hả rồi đẩy tay Diệp Ngôn ra cất giọng lạnh lùng:" Nhưng thuốc nỗ vẫn sẽ bùm bùm ... Anh cũng sẽ phải chết cùng tôi ..."

---

Diệp Ngôn vẫn lộ nét bình tĩnh cầm điện thoại trên tay kết nối máy đưa hắn xem trong màn hình:" Con trai mau thả họ ra đi, bọn họ đang uy hiếp cha ..."

Bên trong đang đoạn kết nối đó có sự xuất hiện của Diệp Viễn đang không chế Cổ Phương lên tiếng .... đây cũng là nằm trong kế hoạch của Diệp Ngôn.

Diệp Viễn dùng hết những mối quan hệ cùng thế lực thù địch muốn tiêu diệt sự đè đầu cỡi cổ của Cỗ gia từ lâu, giờ người nắm bằng chứng của họ là Diệp Viễn chứ không phải nhà họ Cỗ nữa việc gì họ phải sợ, nên họ liên kết tạo phản tấn công lật đổ tình thế... Tạo nên cục diện mới....

" Anh hay lắm Diệp Ngôn , tôi khăm phục... Cha...!!! con xin lỗi, hôm nay con sẽ không tha cho hắn.. không có con không ai phá vỡ được hẹn giờ con đã lắp đặt đâu..."

Diệp Ngôn hơi cau mày rồi ra tay đấm vào người tên khốn điên kia, đánh liên tục vào hắn...

--

" Tha cho nó đi, Tôi chỉ có một thằng con duy nhất, tôi sẽ chỉ các anh chỗ điều khiển để các anh cho người xâm nhập tắt khởi động...."

- " Được tôi hứa, nhanh lên ...."

Diệp Viễn lên tiếng

---

Lúc này Hà Khôn nghe vậy cũng lên tiếng :

" Diệp Tổng ... Tịnh Kỳ... Tịnh kỳ có thể làm được...."

Tất cả trong phòng im bặt quay qua nhìn Hà Khôn...

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự