Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 16 Chương 16: Ngày đầu đi làm

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien

Tiểu thuyết gốc · 1048 chữ · khoảng 3 phút đọc

Chương 16: Ngày đầu đi làm

Bảo Thiên đang bận rộn chọn quần áo đi làm.

" Ngày đầu đi làm phải để lại ấn tượng tốt mới được ..Haizz mặc gì cho phù hợp đây " ...

Cô cứ mãi mê suy nghĩ, chọn tới chọn lui, mặc kệ Diệp Ngôn đang thắt cà vạt khó chịu nhìn cô.

Diệp Ngôn không chịu nổi việc vợ mình chả quan tâm gì mình, hắn cầm chiếc cà vạt lại đưa cho Bảo Thiên hỏi cô :

" Biết cách thắt không ...."

"...." . Tên chồng này lại nổi cái gì không biết, mỗi lúc hắn nói chuyện không chủ vị là hiểu ngay, cái tính khí bá đạo lại trỗi dậy.

Cô vừa chọn áo sơ mi không thèm nhìn hắn chỉ trả lời hoa loa cho xong việc. Bổn tiểu thư đang bận chọn quần áo rồi, không rảnh tiếp ông đây :

" Không ...!!! Em quên rồi ...."

Hắn thấy cô trả lời hờ hững không chú ý gì hết. Dám cả gan không xem lời nói hắn ra gì. Mệnh lệnh của Diệp Ngôn là tối cao , mà đối với cô vợ này chẳng đáng một xu. Hắn nhíu mày tức giận , liền đứng chen ngang vào hướng cô lựa quần áo nói :

" Anh sẽ hướng dẫn lại, từ đây về sau mỗi sáng em phải thắt cho anh ..... ".

"...."

Cô nhìn hắn đang đùng đùng phẩn nộ, biết là chọc phải ông đại Boss nào đó rồi.

Bảo Thiên mĩm cười nhẹ, cô liền để tay lên cổ anh cầm chiếc cà vạt thắt nhanh thần tốc, vừa nhanh vừa thuần thục và tức nhiên rất đẹp mắt nữa.... chỉnh chỉnh lại cho hắn xong, cô cúi đầu lựa đồ cho mình tiếp. Mặc ai kia đang đứng ngẩn người.

Diệp Ngôn đứng hình vài giây ngạc nhiên nhìn cô vợ thân yêu của hắn vừa thể hiện năng lực một cách rất bản lĩnh...

Cô lựa chọn trong mấy cái áo sơ mi đã mua tối qua, được một chiếc áo sơ mi mình thích vui vẻ mặc vào soi gương. Cô quay qua định hỏi hắn có đẹp không thì bị hắn cướp lời :

" Bảo bối này ...!!! Em có thật sự mất trí không vậy ...? "

"..."

( Cô ấy không mất trí chắc anh bắt về nuôi được à Diệp Tổng, đâu mà có của" hời " thế kia ..)

Cô cũng ngạc nhiên với câu hỏi đó, từ lúc cô mất trí đến nay cô cũng hay hỏi về chuyện trước kia nhưng đều nhận được sự im lặng của anh, nay anh lại hỏi như thế là ý gì...

Cô nói :

" Em không hiểu ý anh là sao ... em thật sự không nhớ gì... em phải hỏi anh mới đúng chứ ...?"

Diệp Ngôn nhìn cà vạt trên cổ ngắm nghía rồi nói :

" Em xem...!! Có ai mất trí mà làm được như em không ... rất không tồi ... "

Bảo Thiên mĩm cười nghiêng người nhìn hắn mắt long lanh :

" Chồng...!!! Đây là anh vừa khen em đấy à ...!!!l"

" Nói thật em chạm vô thì làm theo quán tính, giống như ở buổi tiệc rượu trước đó, nghe tiếng Tây Ban Nha hay tiếng Nhật thì tự hiểu và nói lại ... Anh nghĩ đi có lạ không chứ .... Chỉ là vậy thôi ...em không thể nhớ ra gì sau đó tiếp "

Diệp Ngôn gật gật đầu thầm mãn nguyện nói trong lòng :

" Đúng là mình vô tình bắt được thiên thần rồi ..."

----

Cả hai xuống ăn sáng, cô nói với hắn không muốn gây chú ý nên cô sẽ đi tàu điện đến công ty. Hắn tức nhiên không đồng ý. Vợ của Diệp Ngôn, phu nhân của Diệp Gia thiếu xe sang sao mà phải hạ mình đi tàu điện. Thật khó hiểu cách nghĩ của người mất trí mà.

" Cái nhà này không thiếu xe..!!! Nếu em quyết tâm đi tàu điện như thế ..!!! Anh sẵn sàng mua cả hãng tàu khu vực cho em đi đến khi nào chán thì thôi..."

Lời nói của Diệp Tổng đầy uy lực như một tảng đá nghìn tấn đổ thẳng lên suy nghĩ kia của cô. Đè bẹp hết mọi ý muốn nào đó.

Bảo Thiên uống sữa mà sock muốn phun cả vào mặt hắn....

Cô bỏ ly sữa xuống vỗ vỗ vào ngực nhìn anh nói :

" Dạ ...!!! Thưa ông xã đại nhân...!!! Em sẽ đi xe nhà nhưng sẽ đi xe sau anh được chưa, quyết định vậy đi nhé ..."

Cô chống hai tay lên má vẻ nịnh nọt van xin ông xã bá đạo của cô.

Hắn cuối đầu ăn sáng không nói lời nào thêm.

( có nghĩa là đồng ý rồi nhé, vẻ mặt ai kia không thể không đồng ý với vợ hắn, trông thật đáng thương... hihi)

---

Như lời đã hứa, ăn sáng xong, hắn hôn trán cô rồi lên xe đến công ty trước. Bảo Thiên vui vẻ chào mọi người rồi lên xe sau đó đi làm ( trên xe có một tài xế và hai vệ sĩ bảo vệ cô )

---

Bước đến công ty thì trợ lý Lý đã ra trước cửa đón cô. Bảo Thiên nhìn thấy anh ta đi tới liền cuối chào, anh ta ngượng ngùng khi thấy cô chào lễ phép như vậy.

" Diệp Tổng mà thấy phu nhân hắn cúi chào mình như vậy chắc mình tổn thọ 10 năm với hắn luôn mất. "

Trợ lý Lý vội gật đầu chào lại nhưng Bảo Thiên đã ngăn cản :

" Trợ lý Lý anh quên hứa với tôi gì rồi sao, kêu tôi là Bảo Thiên là được rồi ..."

Trợ lý Lý đưa cô đến phòng PR ở tầng 25 tòa nhà 58 tầng Diệp Thị .....

Công ty của Diệp Ngôn thật lớn, huy hoàng như một cung điện, nhân viên ai cũng cuối chào trợ lý Lý và cũng không quên đưa ánh mắt liếc nhìn cô.

Cô vẫn lịch sự gật đầu chào hỏi từng người một cho dù họ có vẻ không thân thiện mấy.

Bạn đang đọc TẠI SAO RƠI TRÚNG ANH ? sáng tác bởi maithaocattien
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi maithaocattien
Thời gian
Lượt đọc 11
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự