Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 450 Chương 450: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài

Bạn đang đọc Sống Cùng Vạn Tuế của Hà Phi Sông Giá

Phiên bản Dịch · 4448 chữ · khoảng 16 phút đọc

Cả đời Hạ Linh cho tới bây giờ còn chưa có gặp qua khó khăn như vậy. Này thực sự là cảm thấy quá khó xử!

Mình đương nhiên cũng mong muốn giúp hắn. Phàm là hành động hữu ích đối với hắn. Mình cũng không sẽ cự tuyệt. Chỉ là, trong lòng mình xấu hổ quá mức. Làm sao có thể làm trò cỡi quần áo trước mặt hắn chứ? Hơn nữa hắn còn muốn quan sát tỉ mỉ thân thể của mình... Có điều là. Bởi vì do dự trước đó. Bỏ lỡ cơ hội. Lúc này đây, Hạ Linh không có khả năng lại do dự nhiều lần. Làm mất đi cơ hội nữa.

Nàng cắn môi anh đào một cái. Đem thân thể di chuyển qua.

Dùng tốc độ nhanh nhất đem y phục cởi ra. Mà bởi vì động tác cởi áo ngực quá mạnh nên quả lê tuyết trắng run rẩy. Nụ hồng đong đưa. Hạ Linh trong lòng càng xấu hổ không sao kìm nổi.

Hạ Linh giơ tay tới quần lót. Hơi do dự một chút. Quay đầu lại nhìn Lục Minh. Nếu như trên người còn có thể bảo lưu lại cái vật nhỏ này. Như vậy còn có thể hơi che đi ngượng ngùng trong lòng. Nàng vừa quay đầu lại. Thấy hai tay Lục Minh như vàng, rất nhanh, kết thành Mật Tông Đại Thủ Ấn. Cuối cùng không tiếng động rống lên một tiếng. Hạ Linh cảm thấy đỉnh đầu tựa hồ bị cái gì đó rót xuống. Có một cổ nhiệt lưu chảy xuống theo hình xoắn Ốc. Cảm giác toàn thân đều như được trải qua tẩy rửa giống nhau. Thoải mái vô cùng. Đại Thủ Ấn của Lục Minh hình thành Bảo Bình Ấn cuối cùng. Đặt tại trên đỉnh trán của Hạ Linh...

Trong đầu, có loại cảm giác thần kỳ. Tựa hồ bị một loại thần bí lực lượng nào đó mở ra.

Trong thế giới tâm linh cũng thoáng hiện lên bức tranh vô cùng cao lớn, như núi Thái Sơn của hắn.

Hạ Linh không hề cảm thấy ngượng ngùng. Chỉ có một loại hạnh phúc phiêu phiêu. Từ đáy lòng tựa hồ có thể nghe được tiếng kêu gọi của hắn. Rất muốn trả lời một tiếng. Lại phát hiện cả người mình lại không thể nhúc nhích một chút nào. Liền ngay cả tư tưởng, cũng biến thành thong thả.

Chân khí mà Lục Minh đưa vào. nàng cảm thấy rõ ràng quá trình mỗi một ti mỗi một tí di chuyển trong thân thể mình.

Tại lúc chân khí mạnh mẽ đột phá kinh mạch không thông thì thân thể có phản ứng kịch liệt chua xót tê dại đau nhức như muốn chết. Sau khi kinh mạch quán thông vàng nhiều, thân thể càng thư sướng cùng dễ chịu tới cực điểm!.. Chân khí của hắn tựa như nước chảy, bất luận là bên ngoài thân hay là trong cơ thể, đều lưu động giống như thủy ngân. Đột phá kinh mạch đồng thời cũng làm da trơn mịn. Đi từ cổ xuống ngực rồi tiểu phúc sau đó đi tới tiểu hoa viên đặc biệt mẫn cảm.

Phía sau cũng thế, từ Bách Hội huyệt ở đỉnh đầu xuống cái ót rồi lưng, eo, tới cái mông nhỏ nhắn. Cuối cùng cùng chân khí phía trước giao hội. Lại đi xuống đùi cùng ngón chân. Cuối cùng mới từ huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân chui ra.

Hạ Linh phát hiện mình tại lúc bị chân khí của hắn xối xuống, đồng thời kinh mạch trong thân thể tựa hồ lóe lên quang mang. "Nhập tĩnh. Tâm thần hư không". Lục Minh kêu to. "..." Hạ Linh vừa nghe, vội vàng cố hết sức thu nhiếp tâm thần. Tận lực làm cho mình duy trì trạng thái trống không, không suy không nghĩ. Nhưng mà không cái này không thử không biết. Muốn yên tĩnh thì phi thường khó khăn. Tựa hồ công việc bề bộn như vậy, cái thứ gì cũng đều hiện ra, thế như dời non lấp biển. Thậm chí cả chuyện khi còn bé sớm đã thành quên hết, cũng đều nhất nhất hiện lên trước mắt.

Lục Minh không biết Hạ Linh nghĩ thầm cái gì. Cũng không biết nàng có cái cảm giác gì.

Hắn chỉ biết là. Thế giới tinh thần của nàng một mực chống cự xâm lấn. Nếu cứ mạnh mẽ đột nhập như vậy khẳng định sẽ tạo thành tổn thương không thể dự đoán đối với nàng.

Rất tự nhiên. Lục Minh đem Hạ Linh ôm vào trong lòng. Cúi xuống khẽ hôn lên môi đỏ mọng của nàng. Nhất thời, thế giới tinh thần của nàng chấn động. Tất cả ý niệm lập tức biến mất vô tung vô ảnh. Trống không một mãnh. Lục Minh phát hiện mình rất nhẹ nhàng đã tiến nhập được vào thế giới tinh thần của nàng . Dựa theo bí pháp mà trong lòng lĩnh ngộ được. Dùng tinh thần ý niệm tìm kiếm. Không có bất luận cái mục tiêu gì. Cũng không biết hướng tới nơi nào đi nhưng Lục Minh tại trong nháy mắt xuất ra ý niệm tìm kiếm. Có một loại cộng hưởng đặc biệt nhào tới.

Vô số bức tranh giống hồng thủy ào tới. Đập thẳng vào mặt mà đến. Làm cho Lục Minh hoa cả mắt không kịp nhìn.

Một thanh âm thần bí thanh âm trong đầu của Lục Minh: Mở ra thế giới tinh thần của người khác phái. Mục tiêu có một phần ngàn vạn sáng thế huyết mạch. Một phần trăm vạn thái cổ huyết mạch. Mười một phần vạn thượng cổ huyết mạch. Một phần vạn viễn cổ huyết mạch. Năm phần ngàn cận cổ huyết mạch. Bản huyết mạch truyền thừa đời trước tinh lại là...

Có bức tranh vẽ một nữ tử anh khí mày kiếm đập vào mặt. Lục Minh phát hiện nữ tử trong tranh huy kiếm chém tới. Lại càng hoảng sợ.

Tâm thần hơi rung động. Đã phát giác ra rời khỏi cảnh giới linh đài huyền diệu rồi Thanh âm kia lại phát ra :"Sóng não thay đổi liên tiếp. Sóng não kêu gọi thay đổi liên tiếp". "Ngất!" Lục Minh điên cuồng toát mồ hôi. Mình lại lúc quan trọng yếu nhất lại lui về trạng thái bình thường . Hạ Linh cũng có thể cảm thấy chân khí cấp tốc đảo lưu quay về hai tay của Lục Minh. Năm giác quan càng ngày càng rõ ràng. Nhìn lại Lục Minh. Phát hiện hắn dần dần hồi phục con ngươi màu đen. Trong lòng thoáng cái nỗi lên ngượng ngùng. Người này biến trở về sói rồi. Mình phải mặc lại quần áo đi? Nhưng mà. Hắn còn đang hôn mình. Thật không muốn đẩy hắn ra? "Ừ!" Hạ Linh nhắm mắt lại. Dù sao cũng đã bị hắn hôn. Sẽ tùy hắn khinh bạc đi!

Đầu lưỡi len lén chui qua đi. Chăm chú hôn hắn. Thoả thích hưởng thụ nụ hôn tuyệt vời khó có thể dùng lời nói này.

Ngoài cửa, Thanh Y che miệng lại. Nàng ngừng thở nhìn tất cả điều này. Rất sợ quấy rối hai người Lục Minh cùng Hạ tỷ.

Trời ạ. Hai người bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì? Không giống như là thân thiết. Trái lại như là đang luyện công... Vừa rồi thân thể của Hạ tỷ hình như ra tóe ra ánh sáng kỳ quái Hình dạng giống như một nữ tử múa kiếm. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Điện thoại trong phòng vang lên. Ba người đều bị tiếng nhạc chuông bất thình lình làm cho càng hoảng sợ.

Cùng Lục Minh nhả ra, quay đầu hướng ngoài cửa vừa nhìn. Phát hiện Thanh Y kinh ngạc nhìn.Chợt cả kinh. Cô gái nhỏ này tỉnh lại rồi? "Thanh Y. Không phải như em nghĩ như vậy. Chúng ta A. Chúng ta cái gì cũng không có làm!" Hạ Linh sợ Thanh Y hiểu lầm. Vội vàng muốn chạy qua ôm lấy nàng. Nhưng mà trên người lại không có quần áo. Vừa vội lại ngượng ngùng, vội vàng đẩy Lục Minh: "Đi... tôi đi tiếp điện thoại Tôi cho cậu đi an ủi Thanh Y. Giải thích rõ ràng chuyện vừa rồi cho này. Cậu tên ngu ngốc này!" Hạ Linh vừa thấy Lục Minh sẽ nghĩ bậy bạ. Chạy đi tiếp điện thoại. Tức giận cầm lấy áo ngực ném mạnh về phía hắn.

Lục Minh phản ứng nhanh. Đón lấy áo ngực, vẫn là tràn đầy nghi vấn.

Hạ Linh mặc áo tiến lên đẩy Lục Minh rồi dời đi tới cửa. Lại vội vàng đóng cửa. Rồi nhào lên lên trên giường cầm điện thoại ở tủ nhỏ đầu giường. "Ai?" "Hạ tỷ. Lục Minh có ở đó không?" Thanh âm dịu dàng của Giai Giai vang lên. "A. Hắn. Hắn. Hắn ở đây... Bảo hắn trở lại ăn cơm phải không? Chị lập tức bảo hắn trở lại!" Hạ Linh trong lòng hơi đau xót. Rất không đành lòng. Nhưng không có lý do đem hắn lưu lại. "Ngày hôm nay chúng em đều có việc bận. Thanh Lam tỷ phải tăng ca. Cảnh Hàn muội muội trở lại vấn an sư phụ, Tiểu Điệp ở bệnh viện. Mộng Ly tới Phương Phỉ Uyển thiết kế quần áo. Tất cả mọi người không rảnh bồi tiếp hắn, bão hắn ăn cơm ở chỗ các chị đi!" Người vợ nhỏ Giai Giai chỉ là muốn biết Lục Minh đi đâu. Đối với việc hắn có trở về ăn hay không trái lại không quan tâm. "Được rồi. Chúng ta vừa vặn có chút việc. Muốn hắn hỗ trợ!" Hạ Linh tung ra một lời nói dối. Nàng muốn tìm Lục Minh hỗ trợ là không sai. Có điều là chuyện ảnh khỏa thân đã kết thúc tốt đẹp. "Vậy Hạ tỷ các chị làm việc đi!" Giai Giai vừa nghe. Thật đúng là cho rằng Hạ Linh bề bộn nhiều việc.

Buông điện thoại, Hạ Linh áy náy trong lòng. Giai Giai nàng khoan dung như vậy. Không tính toán chút nào . Mình lại còn muốn gạt nàng... Lần sau tìm cơ hội cùng nàng nói lời xin lỗi đi!

Ngoài cửa, Thanh Y nhìn Lục Minh cùng áo ngực trong tay của hắn, nhẹ giọng nói: "Em không biết mọi người đang bận. Mọi người tiếp tục đi!" Nàng mới vừa đi. Lục Minh vội vàng kéo nàng: "Đừng hiểu lầm. Anh chỉ là muốn kiểm tra viễn cổ huyết mạch của em và nàng. Chuyện là như vậy!" Hắn đem mấy thứ viễn cổ huyết mạch này giãn lược nói một chút. Lại kỳ quái mà hỏi thăm: "Vừa rồi em cũng thấy một nữ tử tay cầm trường kiếm ? Nàng là ai? A. Em cũng không nhận ra!" Khi Thanh Y nghe được Lục Minh nói, chỉ biết Hạ Linh có huyết mạch đời trước truyền thừa. Rất dịu dàng gật đầu nói: "Đều là tại em, nếu không phải em ở một bên nhìn. Có lẽ là anh đã biết cái tên kia." Lục Minh vội vàng xua tay: "Không. Cùng em không quan hệ." "Không bằng chúng ta lại thử lại một lần!" Ngu Thanh Y bỗng nhiên kích động nói: "Anh lại tiến vào cái loại cảnh giới đó, bảo Hạ tỷ phối hợp với anh. Chúng ta phải biết rõ ràng về nó!" "A!" Lục Minh vốn định nói. Cái cảnh giới linh đài huyền diệu này, không phải muốn tiến liền tiến vào được. Mà phải có thời cơ.

Hắn còn chưa nói xong. Ngu Thanh Y đã mở rộng cửa, kéo tay hắn vào phòng.

Hạ Linh còn đang vừa tìm áo ngực vừa mặc quần. Vừa nhìn Thanh Y cùng Lục Minh tới, lập tức vô cùng xấu hổ. Quần cũng không kịp mặc. Vội vàng che ngực chạy trốn hướng phòng tắm. Ý muốn tách rời khỏi ánh mắt của hai người.

Thanh Y bước nhanh đuổi theo. Nhưng mà tốc độ của nàng tốc độ làm sao có thể so sánh với Hạ Linh.

Tuy rằng nàng cố gắng đuổi kịp nhưng Hạ Linh đã chạy vào phòng tắm. Hạ Linh vội vàng muốn đóng cửa phòng tắm . Dưới tình thế cấp bách, ngón tay nhỏ bé của Thanh Y giơ tới hướng cạnh cánh cửa ngàn cản Hạ Linh đóng cửa. Hạ Linh đang dùng lực đóng cửa. Vừa nhìn thấy ngón tay trắng như tuyết kia của Ngu Thanh Y với vào. Bị dọa chẳng như thế nào cho phải. Xong rồi. Mình đóng cửa thi cố hết sức . Tay của Thanh Y... May là tay của Lục Minh luồn vào một cái, cầm lấy phiến cửa gỗ kia. Làm cho ngón tay trắng nõn của Ngu Thanh Y tránh được một kiếp. "Mọi người nói chuyện đi. Tôi đi nghỉ!" Lục Minh vừa rồi tiêu hao lượng lớn chân khí Thật là có ý nghỉ. Hướng tới phía trên giường của Hạ Linh nằm một cái.

Thanh Y cùng Hạ Linh tại trong phòng tắm nói chuyện hồi lâu. Cũng không biết các nàng nói cái gì đó.

Lục Minh không có cố sức đi nghe. Ý thức mơ hồ. Dần dần ngủ.

Lúc đầu, Hạ Linh thế nào cũng không chịu cho Lục Minh điều tra lại. Tuy rằng trong lòng nàng rất khát vọng biết mình có cái viễn cổ huyết mạch gì. Nhưng bởi vì rất sợ Ngu Thanh Y thương tâm cùng vấn đề mặt mũi. Nàng luôn miệng cự tuyệt đề nghị của Ngu Thanh Y.

Thanh Y sau lại xúc động khuyên nhủ: "Chị. Chị là người thân nhất của em! Bình thường chị hiểu rõ em nhất. Em cũng hiểu rõ chị nhất. Chúng ta hai tỷ muội sống nương tựa lẫn nhau mà lớn lên. Có cái gì đều một người phân nửa! Em thích Lục Minh. Chị cũng thích. Này không lừa được người khác. Cũng không lừa được mình. Hơn nữa chúng ta cho dù thích hắn, cũng không có gì sai! Đây là thiên tính. Đây là duyên phận. Đây là tình yêu! Hơn nữa. Lục Minh hắn là ai. Chị cũng biết các cô gái thích hắn nhiều như vậy. Chúng ta không tranh thủ. Vậy kết quả cuối cùng chỉ có thể là hai chị em ôm đầu khóc. Hối hận không kịp. Chúng ta cùng hắn luôn luôn chỉ là duy trì quan hệ sâu hơn bạn bè một tầng, không phải người yêu. So ra kém các nàng ở Phong Đan Bạch Lộ. Không phải hình dạng hoặc chỗ nào của chúng ta kém quá. Mà là chúng ta không dám dũng cảm. Hạ tỷ, chị còn không rõ sao?" "Thực sự muốn cho hắn cái kia..." Hạ Linh kỳ thực cũng hiểu rõ đạo lý này. Nàng đã tranh thủ. Chỉ là tại Thanh Y trước mặt. Nàng làm tỷ tỷ còn có chút không buông được ra. "Chị. Mị lực của chị lớn nên hắn mới thể. Nếu như hắn khẳng khái đối với em như vậy thì tốt rồi!" Ngu Thanh Y vừa nói. Trên mặt Hạ Linh đỏ thẫm. Vội vàng phủ nhận.

Thanh Y cùng Hạ Linh hoàn toàn bỏ qua e ngại, nói chuyện chân thành hồi lâu.

Sau khi quyết định mượn một cái cơ hội này. Tiếp tục làm cho Lục Minh tìm kiếm viễn cổ huyết mạch trên người Hạ Linh. Nếu như hai chị em có thể trợ giúp Lục Minh lĩnh ngộ tri thức về mặt viễn cổ huyết mạch này, như vậy tuyệt đối là một cái công lớn. Tin tưởng chúng nữ Thanh Lam cũng sẽ nhìn các nàng với cặp mắt khác xưa. Tại trong chúng nữ, tất cả các cô gái đều có trợ giúp đối với Lục Minh. Cả Giai Giai không có một điểm vũ lực cũng vậy. Cũng có khả năng làm cho Lục Minh đề thăng. Làm cho hắn hiện lên long văn tại trên cánh tay kim cương...

Hai nàng thương lượng cho tốt, cố nén ngượng ngùng thăm dò ra đi xem. Phát hiện Lục Minh đã ngủ kỹ ở trên giường.

Đợi lát sau Lục Minh tỉnh lại. Một trái một phải đều có mùi thơm ngào ngạt.

Bên phái là tiểu cô nương Thanh Y.

Nàng đang cong thân thể chui tại dưới nách của mình. Ngủ rất ngon.

Bên trái là Hạ Linh. Nàng giống như chỉ mặc nội y? Lục Minh giơ tay nhẹ nhàng tìm tòi sờ soạng. Phát hiện xúc cảm như ngọc, trắng mịn mềm mại như bơ xốp. Không nhịn được đại tán thưởng da của ngự tỷ này thực sự trơn mịn, làm cho kẻ khác yêu thích không buông tay. Sợ rằng cổ đại lưu truyền Cam Phu nhân có danh xưng "Dương Chi Bạch Ngọc" kia, cùng không gì hơn cái này đi!

Hạ Linh lúc đầu cũng ngủ nhưng tinh thần nàng cảnh giác. Đối với bên ngoài có phản ứng nhạy cảm. Lục Minh giơ tay ra Nàng đã giật mình tỉnh giấc.

Tức giận người này thật là xấu, vừa tỉnh ngủ liền giơ ra móng vuốt sói.

Có điều là, trong lòng cũng hiện lên một tia thầm ngọt.

Từ phản ứng sắc lang của người này, chứng minh mị lực của mình cũng không tệ lắm. Tùy thời đều có thể dẫn dụ người này biến thành sói! Hạ Linh vốn muốn cho hắn một quyền. Nhưng nghe thấy Ngu Thanh Y bên kia hơi thở dài. Nắm tay muốn vung lên lại nhẹ nhàng buông xuống, tiếp tục giả bộ ngủ.

Hạ Linh cảm thấy móng vuốt sói của tiểu tử Lục Minh này càng ngày càng quá mức. Lúc đầu còn chỉ là khẽ vuốt tại trên tiểu phúc. Một cái đã tới ngực. Thực sự là một đại sắc lang có lòng tham vô đáy! Nàng vội vàng nghiêng người quay lưng về phía hắn. Hai tay ôm ngực. Không cho hắn va chạm. Lục Minh thấy nàng phản ứng chỉ biết ngự tỷ này đã tỉnh. Hắn nhẹ nhàng nghiêng người đi qua. ôm lấy thân thể nóng bỏng của Hạ Linh. Một bên hôn lên vành tai của nàng. Một bên vô thanh vô tức cởi áo ngực của nàng ra.

Tuy rằng tay nàng phòng bị chặt. Nhưng mà sao địch lại được móng vuốt sói của hắn.

Trong nháy mắt, đã trèo lên tuyết phong to lớn. Thắng lợi dương cao, đem cờ xí đặt tại đỉnh núi, không tiếng động tuyên cáo nơi này chủ nhân mới.

Hạ Linh mông bị thứ lửa nóng kia của hắn ngẩng đội lên làm toàn thân mềm nhũn. Phía trước lại bị bàn tay to của hắn vuốt ve làm tâm hồn run rẩy. Vài lần muốn giật lại. Nhưng một mực hai tay một chút khí lực cũng không có. Nàng chỉ cảm thấy hồn phách bay lên. Tiểu đóa hoa đang run rẩy. Hoa lộ điên cuồng chảy ra. Toàn thân đều có một loại khát vọng nguyên thủy.

Thân thể giống như bi lửa hừng hực thiêu đốt.

Nếu không phải Ngu Thanh Y nàng đang ngủ say mộng đẹp ở một bên. Hạ Linh phỏng chừng mình sẽ không nhịn được quay đầu lại cùng hắn hôn môi. Cuối cùng mặc cho hắn hết sức lông bông! "Không. Không nên!" Hạ Linh phát hiện tay của Lục Minh khẽ vuốt tại trên đùi Kích khởi từng đợt sóng tình. Nàng có thể cảm thấy khát cầu của hắn. Hắn hẳn là cũng dâng trào. Mong muốn chiếm lấy mình đi! Nhưng mà ở chỗ này không được. Thanh Y nàng còn đang ở đây. Mình cho dù cho hắn. Cũng không thể tại trước mặt của nàng. Hạ Linh quay đầu trở về hôn nhẹ Lục Minh. Mạng chút ý loạn tình mê lại mang chút tỉnh táo lầm bầm nói: "Chúng ta dừng ở đây. Có được hay không? Chúng ta tiếp tục thăm dò viễn cổ huyết mạch. Cậu muốn như thế nào tôi đều đáp ứng.. "Tình huống bình thường, rất khó tiến vào cảnh giới không linh huyền diệu. Giúp tôi!" Lục Minh nghĩ tới một cái phương pháp. "Tôi phải làm như thế nào?" Hạ Linh run giọng hỏi.

Kỳ thực nàng biết. Chỉ cần mình nói vậy với Lục Minh. Hẳn là có thể... Nhưng mà như vậy cảm thấy quá khó xử. Thực sự phải làm như vậy sao? Hạ Linh còn đang do dự. Bỗng nhiên nàng phát hiện hắn đang lôi kéo tay của mình. Tay kia lại ấn nhẹ lên đỉnh đầu của mình. Quả nhiên, tên bại hoại này mong muốn mình giúp hắn như vậy!

Thực sự phải làm như vậy sao?

Vạn nhất mình tại lúc giúp hắn . Thanh Y tỉnh lại, nhìn thấy. Vậy thì làm sao bây giờ?

Này cùng hắn cùng với Hoắc yêu nữ yêu đương vụng trộm trên Hắc Phong Sơn có cái gì khác nhau chứ?

Hạ Linh trong lòng càng nghĩ càng xấu hổ. Bỗng nhiên lôi kéo chăn đơn. Đem cả ba người đều chùm chăn quá đầu. Sau đó lén lút chui lên tiếp nữa...

Thanh Y đang ngủ tỉnh lại. Nàng cảm giác có một chút oi bức. Bản năng muốn đá văng chăn ra. Chân khẽ động. Phát hiện có tay nhẹ nhàng mà đem mình đè lại. Tiếp đó lại nghe thanh âm của Hạ Linh nhỏ giọng hỏi: "Lục Minh. Cậu xem có phải Thanh y tỉnh lại hay không?" "Nàng chưa tỉnh. Chị tiếp tục. Tôi có chút cảm giác!" Lục Minh đang sảng khoái. Hắn đem chăn của Ngu Thanh vạch nhẹ ra nhìn. Phát hiện cô gái nhỏ ngủ rất trầm. Mi dài cũng không có run. Tựa hồ chưa tỉnh dậy. Lại ấn đầu của hạ Linh xuống. Hạ Linh mới vừa nói một câu bại hoại, liền nói không ra lời.

Thanh Y len lén mở khe mắt. Kích động đến mức tim đập như trống. Lại cố hết sức kiềm chế. Bởi vì nàng nhìn thấy Hạ Linh đang ở làm một chuyện mà nàng sợ hãi ngạc nhiên... Cái đồ tồi kia lớn như vậy. Cái miệng nhỏ nhắn của nàng làm sao có thể... "Được rồi Miệng tôi mỏi muốn chết. Cậu là gạt người . Không vào được huyền diệu chi cảnh. Tôi không cậu!".Hạ Linh lúc đầu cũng muốn tiếp tục. Nhưng mà rất sợ Ngu Thanh Y tỉnh lại. Nàng giãy dụa khỏi bàn tay của Lục Minh. Chui ra ngoài chăn. Không tiếp tục nữa. "Chị đi đâu?" Lục Minh vừa nhìn ngự tỷ rời giường. Toát mồ hôi. Nàng tức giận? "Tôi đi tắm. Cậu xấu lắm. Đáng ghét! Còn có, chuyện vừa rồi. Chỉ là nhất thời tôi hôn mê não. Cậu không được nhắc tới. Cũng không được nhớ. Lại càng không được để cho Thanh Y biết!" Hạ Linh che miệng lại. Nhỏ giọng cảnh cáo một phen. Phát hiện hai chân càng ngày càng mềm. Hoa lộ giống như sắp chảy ra đến bắp đùi, vội vàng mang chút chật vật trốn vào phòng tắm. "Nàng thực sự là quá dũng cảm. Không nghĩ ra dám thẳng thắn làm như vậy. Có điều là nàng căn bản không biết kỹ thuật miệng... vẫn là cái miệng nhỏ nhắn kia của Hoắc Tiểu Mật lợi hại hơn" Lục Minh than nhỏ. Mình bị nàng làm cho nổi lên tâm hỏa. Nhưng mà lại không có biện pháp tiết ra.

Bên người là Ngu mỹ nhân đang ngủ. Nhưng mà nàng cũng không phải là Hạ Linh. Nếu như đem nàng lên trên. Phỏng chừng mỗi ngày nàng đều sẽ gọi mình là lão công. Sau đó tiến vào bên trong Phong Đan Bạch Lộ ở lại. Loại cân bằng trong nhà bây giờ. nếu như nàng tiến đến. Chắc chắn sẽ đánh vỡ hiện trạng. Có cái tiền lệ nàng này. Tin tưởng Avrile cũng sẽ không tỏ ra yếu kém. Mỗi người phía sau tiếp bước. Sợ rằng chúng nữ đều sẽ không hài lòng.

Hơn nữa Ngu Thanh Y tuy rằng thích mình. Nhưng mà mình còn nợ nàng một tình yêu... Trực tiếp đem nàng thượng lên. Này giống như có chút quá tùy tiện.

Hạ Linh thì khác. Mình mạnh mẽ đùa nàng. Nàng lại động tình như nước thủy triều. Cũng có thể thủ đến một cửa cuối cùng.

Nàng cùng mình. Chính là một loại quá trình luyến ái. Còn hơn Ngu Thanh Y. Nàng rốt cuộc đi nhiều hơn một bước... Cho nên, cho dù cùng nàng đùa tới mức nổi lên lửa nóng tình cảm mãnh liệt. Mình cũng an tâm không cần để ý.

Lục Minh giật lại chăn. Khẽ nhìn Ngu Thanh Y đang giả bộ ngủ, bật cười nói: "Kỳ thực minh tinh ngự tỷ này cũng không tồi. Đáng tiếc thân phận là Đại Minh tinh. Bằng không ta còn thật muốn cùng nàng hẹn ước . Nói chuyện tình yêu!" Lục Minh còn chưa nói xong. Bỗng nhiên, hắn thấy Ngu Thanh Y mở ra đôi mắt to long lanh chan chứa nước mắt, nở nụ cười vui mừng nghịch ngợm nói: "Bây giờ em không phải Đại Minh Tinh. Anh chuẩn bị cùng em ước hẹn đi ?" "A..."Lục Minh hiểu ra cô nàng này vừa rồi là giả bộ ngủ. "Ngu ngốc. Chuyện ước hẹn. Lại nói tiếp, bây giờ tôi lấy danh nghĩa của học tỷ ra lệnh. Anh. Lập tức đi tới phòng tắm bắt nàng. Nếu như không dò xét ra viễn cổ huyết mạch của nàng. Như vậy anh sẽ không muốn đi ra!" Thanh Y nói xong. Trên mặt đỏ bừng. Nàng nhìn qua. Lướt nước khẽ hôn một cái lên mặt của Lục Minh nói: "Ngày hôm nay em có chuyện. Sẽ không cùng đại sắc lang anh hồ đồ. Chúng ta lần sau ước hội thi hôn lại đi!" Nhìn minh tinh ngự tỷ này đỏ mặt. Chân trần mềm mại lùi bước chạy ra gian phòng. Lục Minh còn nghĩ là trong mộng.

Bảo mình đi đem Hạ Linh bắt ra?

Này. Đây là "Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài sao" ?

Bạn đang đọc Sống Cùng Vạn Tuế của Hà Phi Sông Giá
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 52
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự