Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 744 Chương 750

Bạn đang đọc Siêu Cấp Cường Giả của Phong Cuồng

Phiên bản Dịch · 3381 chữ · khoảng 12 phút đọc

Bóng đêm như nước, gió đêm hây hẩy, trong những tiếng còi cảnh sát chói tai, từng chiếc xe hơi có biển số đặc thù từ từ rời khỏi bãi đỗ xe của khách sạn Yên Kinh.

- Đông Lai, tối nay con và Đông Tuyết về nhà đi?

Đưa mắt nhìn những dòng xe này rời khỏi, Tiếu Ái Linh cưng chiều xoa nhẹ đầu Tần Đông Tuyết, nhìn vào Bùi Đông Lai hỏi, trên mặt nở ra nụ cười vui mừng.

- Không được đâu mẹ, con cùng Đông Lai sẽ trở về Tứ hợp viện.

Nghe được đề nghị của Tiếu Ái Linh thì không đợi Bùi Đông Lai mở miệng, Tiếu Ái Linh liền từ chối ý tốt của Tiếu Ái Linh.

Bởi vì nàng biết 4 người trong Tứ hợp viện đều đang đợi Bùi Đông Lai trở về.

Đồng thời nàng cũng biết lời đề nghị của Tiếu Ái Linh sẽ làm Bùi Đông Lai khó trả lời nên nàng mới giải vây cho Bùi Đông Lai.

- Được rồi.

Tiếu Ái Linh cười khổ thở dài một hơi, mặc dù nàng có chút không thoải mái đối với mấy người phụ nữ của Bùi Đông Lai nhưng mà nàng cũng biết Tần Đông Tuyết sớm đã chấp nhận mấy người kia rồi, nếu Tần Đông Tuyết không có ý kiến thì nàng cũng không nói gì thêm.

Dường như nhận ra tâm tư của Tiếu Ái Linh, Tần Tranh cười nói:

- Đông Lai, hôm nay thật sự uống không đại, đợi ngày nào con rảnh rỗi thì mang Đông Tuyết trở về, ta sẽ để a di làm vài món rồi 2 người chúng ta làm vài chén.

- Vâng thúc thúc.

Bùi Đông Lai gật đầu.

Thấy Bùi Đông Lai đáp ứng, Tần Tranh cười cười sau đó cùng Tiếu Ái Linh rời đi, mà Bùi Đông Lai cùng Tần Đông Tuyết lại đi vào chiếc Rolls-Royce Phantom cấp quân chủ.

- Mấy ngày cậu đi ở nhà đã xảy ra một chuyện quan trọng.

Bởi vì Bùi Đông Lai uống nhiều rượu nên Tần Đông Tuyết là người lái xe, lái xe trên đường đi Tần Đông Tuyết mở miệng chủ động hỏi.

- Chuyện gì?

Bùi Đông Lai ngẩn ra, ở hắn xem ra , có thể để Tần Đông Tuyết nói là chuyện quan trọng thì tuyệt đối không đơn giản.

- Quý tỷ mang thai rồi.

Tần Đông Tuyết vốn là trừng mắt nhìn Bùi Đông Lai một cái, sau đó thì thở dài.

Nàng cùng Hạ Y Na sớm đã lên giường với Bùi Đông Lai, mỗi lần đến thời giant hì Bùi Đông Lai đều khống chế được mà rút ra, hiện giờ Quý Hồng lại mang thai, đây cũng chính là nói lúc Quý Hồng cùng Bùi Đông Lai xx thì Bùi Đông Lai đã thần hồn điên đảo, quên cả rút ra luôn.

- Mang…Mang thai?

Bùi Đông Lai cả kinh không nhẹ, ngày đó khi phát sinh quan hệ với Quý Hồng bởi vì Quý Hồng chơi thế cưỡi ngựa, hơn nữa Quý Hồng quá mức điên cuồng làm cho hắn phê như con tê tê nếu không kịp rút ra, lại không ngờ trực tiếp trúng thầu luôn.

- Đúng a, chúc mừng cậu được làm cha.

Tần Đông Tuyết hừ nhẹ.

"Ách. . ."

Bùi Đông Lai há to mồm, không phản bác được.

- Từ sâu trong lòng mà nói thì để cho người nữ nhân khác trở thành người đầu tiên sinh con cho cậu thì tớ có chút không thoải mái nhưng mà tớ biết Quý Hồng đã vì cậu trả giá rất nhiều, chuyện ở M lại là cửu tử nhất sinh.

Mắt thấy Bùi Đông Lai không nói lời nào, Tần Đông Tuyết thở dài nói:

- Nàng là người sinh con đầu tiên cho cậu, tớ cũng không oán hận.

- Đông Tuyết…

Lời này của Tần Đông Tuyết vừa thốt ra thì Bùi Đông Lai chỉ cảm thây vô cùng cảm động hơn nữa hắn lại càng cảm thấy áy náy.

- Bùi Đông Lai đồng học, cậu cũng có nên phát biểu một chút cảm nghĩ làm cha không?

Cho tới nay, Tần Đông Tuyết cũng không phải là người già mồm cãi láo, thấy được vẻ áy náy của Bùi Đông Lai thì nàng liền thay đổi ngữ khí.

Cảm nghĩ làm cha?

Bùi Đông Lai dở khóc dở cười, sau đó thở dài, nói:

- Đông Tuyết, tuy rằng nói tớ không cần phải cảm ơn nhưng mà tớ vẫn muốn nói một tiếng cảm ơn với cậu, cảm ơn cậu đã làm bạn với tớ, càng cảm ơn cậu đã khoan dung với tớ.

- Bùi Đông Lai đồng học, xem ra sau khi trở thành anh hùng của dân tộc thì lòng tự tin của cậu đã tăng lên rất nhiều rồi, khi nào thì tớ nói sẽ khoan dung cho cậu?

Tần Đông Tuyết liền thay đổi thái độ.

Bùi Đông Lai chớp mắt, cảm giác giống như không tin rằng lời nói vừa rồi đã phát ra từ miệng của Tần Đông Tuyết.

- Để trừng phạt cậu, tớ và Y Na quyết định, từ hôm nay trở đi cậu sẽ không được ngủ chung với bọn tớ, đồng thời cũng không cho phép cậu ngủ chung với Mộ tỷ.

Tần Đông Tuyết nói:

- Nếu cậu muốn ngủ với ai thì chỉ có thể đi tìm Quý tỷ.

“….”

Bùi Đông Lai.

. . .

30’ sau, Tần Đông Tuyết lái xe đi vào Tứ hợp viện.

Hả?

Không đợi xe chạy vào ngỏ nhỏ, đồng tử Tần Đông Tuyết đã phóng to.

Nương theo đèn xe, nàng thấy được phía trước có một người đang đứng.

Một nữ nhân.

Nữ nhân này mặc trường bào màu trắng, đi giày vải màu trắng.

Nhìn sơ qua thì trong nàng giống như một nữ quỷ nhưng nhìn kỹ lại thì nàng lại là một mỹ nhân cổ điển đi ra từ trong tranh.

Ngay cả Tần Đông Tuyết còn thấy huống chi là Bùi Đông Lai?

- Nàng làm sao mà tới đây?

Bùi Đông Lai ngẩn ra.

- Cậu biết nàng ta sao?

Tần Đông Tuyết dừng xe lại, quay đầu lại nhìn Bùi Đông Lai rồi hỏi.

- Ừh.

Bùi Đông Lai gật gật đầu, chi tiết đáp:

- Nàng là đồ đệ của Long Bồ a di, gọi là Tô Bồ Đề.

Nghe được Bùi Đông Lai nói thế thì Tần Đông Tuyết mơ hồ đoán được cái gì đồng thời quay đầu lại nhìn về phía Tô Bồ Đề.

Tô Bồ Đề cũng thấy được Tần Đông Tuyết, vẻ mặt nàng tỏ ra do dự, dường như không biết là nên đi lên hay không.

- Tô Bồ Đề, sao cô lại tới đây?

Ngay tại lúc Tô Bồ Đề do dự thì Bùi Đông Lai mở cửa xe đi xuống, mang theo vài phần nghi ngờ rồi hỏi.

- Tên hỗn đản này.

- Ta vì hắn mà lo lắng mấy ngày không ăn không ngủ, hắn…hắn lại hỏi tại sao ta tới đây ư?

Lời nói của Bùi Đông Lai khiến cho vẻ do dự của Tô Bồ Đề biến mất, nàng liền mắng thầm ở trong lòng 2 câu rồi tức giận đi về phía Bùi Đông Lai.

Thấy được biểu tình của Tô Bồ Đề thì trong lòng Tần Đông Tuyết càng thêm khẳng định nhưng lại không nói gì.

Làm cho Tần Đông Tuyết bất ngờ chính là Tô Bồ Đề cũng không đi tới Bùi Đông Lai mà là hướng về phía nàng đi tới.

Thấy một màn như vậy, nghĩ tới thân phận Tô Bồ Đề thì Tần Đông Tuyết chủ động xuống xe, chào hỏi:

- Chào cô Tô tiểu thư.

- Cô biết tôi sao ?

Tô Bồ Đề cả kinh dừng bước, nàng hoàn toàn không ngờ Tần Đông Tuyết lại biết nàng.

Tần Đông Tuyết cười nói:

- Mới vừa nghe Đông Lai nói qua.

- Vậy a…

Tô Bồ Đề tỉnh ngộ, sau đó suy nghĩ một chút rồi nói:

- Tần tiểu thư, tôi cũng biết cô, bất quá không phải là hắn nói.

- Tô tiểu thư, rất hân hạnh được biết cô.

Trong lòng Tần Đông Tuyết cũng ngạc nhiên, bất quá cũng mỉm cười đưa tay ra.

Tần Đông Tuyết nhiệt tình làm cho Tần Đông Tuyết ngoài ý muốn, cũng làm nàng có chút ngượng ngùng, bất quá nàng cũng đưa tay ra:

- Tần tiểu thư, rất vui được biết cô.

- Cô tìm Đông Lai có chuyện gì sao?

Buông tay ra, Tần Đông Tuyết hỏi.

Tô Bồ Đề nghe vậy thì không một chút do dự mà nói:

- Tôi tìm hắn là có việc.

- Bùi Đông Lai tràn đầy nghi hoặc.Chuyện gì?

- Hừ, chẳng lẽ anh đã quên thiếu tôi một nhân tình rồi sao?

Tô Bồ Đề tức giận nói.

Nhân tình?

Bùi Đông Lai sửng sốt, sau đó liền nhớ đến ngày đó hắn cứu Trần Anh, từng để Tô Bồ Đề mang Trần Anh rời đi, hơn nữa còn nói rõ sẽ nhớ rõ phần nhân tình này.

- Đương nhiên là không quên.

Bùi Đông Lai cười khổ một tiếng nhưng không biết trong hồ lô Tô Bồ Đề bán cái gì.

Tần Đông Tuyết hướng về phía Tần Đông Tuyết hỏi:

- Tần tiểu thư, có thể mượn xe của cô dùng một chút không?

- Được.

Tần Đông Tuyết cũng là có một loại cảm giác như lọt vào trong sương mù, nhưng xuất phát từ lễ phép thêm Bùi Đông Lai chính mồm thừa nhận thiếu Tô Bồ Đề nhân tình, cũng không có cự tuyệt yêu cầu của Tô Bồ Đề.

- Cảm ơn.

Tô Bồ Đề nói cảm ơn, sau đó hung ác nói với Bùi Đông Lai:

- Lên xe.

- Lên xe làm gì?

Bùi Đông Lai trừng to mắt.

- Anh nói làm gì?

Tô Bồ Đề ngửa đầu, tức giận nói:

- Nhân tình không cần trả a?

"Ách. . ."

Bùi Đông Lai ngây dại, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đâu tiên hắn gặp người như thế này.

- Đông Lai, nếu Tô tiểu thư từng giúp cậu thì cậu nên hồi báo lại Tô tiểu thư.

Thấy vẻ mặt Bùi Đông Lai tỏ ra ngây ngốc thì nụ cười trên mặt Tần Đông Tuyết không giảm:

- Tớ về trước đây, cậu xem Tô tiểu thư cần hỗ trợ cái gì thì cậu hãy tận lực giúp người ta.

- Được rồi.

Bùi Đông Lai nghe tdt nói thế thì gật đầu đáp ứng.

- Tô tiểu thư, nếu trong 2 ngày này cô còn muốn ở Yên Kinh thì có thể đến nhà tôi làm khách hoặc là tôi có thể cùng cô đi thăm quan các cảnh đẹp ở Yên Kinh.

Thấy Bùi Đông Lai đáp ứng, Tần Đông Tuyết lại mỉm cười đối Tô Bồ Đề, nói:

- Hẹn gặp lại.

- Hẹn gặp lại.

Chẳng biết tại sao nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Tần Đông Tuyết thì Tô Bồ Đề có cảm giác thất bại, lý trí nói cho nàng biết nếu đặt nàng vào vị trí của Tần Đông Tuyết thì nàng không có khả năng làm giống như Tần Đông Tuyết vậy.

- Bà cô, cô muốn tôi trả nợ nhân tình như thế nào đây?

Đợi sau khi Tần Đông Tuyết rời đi thì Bùi Đông Lai cười khổ, hỏi.

Tô Bồ Đề liền trừng mắt nhìn Bùi Đông Lai, hung ác nói:

- Không nói nhiều lời vô ích nữa, lên xe đi.

- Được rồi.

Bùi Đông Lai suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lên xe.

- Anh muốn chết à?

Tô Bồ Đề thấy thế thì tức giận:

- Tôi bảo anh lái xe.

Bùi Đông Lai nghe vậy thì thầm mắng mình hồ đồ, sau đó cười khổ mà ngồi vào vị trí lái xe còn Tô Bồ Đề thì ngồi ở bên cạnh.

- Đi đâu đây?

Bùi Đông Lai khởi động xe, hỏi.

Tô Bồ Đề tức giận:

- Cứ đi đi, khi nào tôi nói dừng thì dừng.

- Bà cô, cuối cùng là cô muốn làm gì đây?

Bùi Đông Lai cảm thấy nhức đầu.

- Hừ, nếu anh coi rằng lời nói lúc trước là gió thoảng mây bay, không định trả nhân tình thì hiện tại anh đi xuống xe đi.

Tô Bồ Đề cố ý nói.

“…”

Bùi Đông Lai biết điều ngậm miệng rồi lái xe.

Khóe miệng Tô Bồ Đề nở ra nụ cười đắc ý cũng không nói gì với Bùi Đông Lai nữa mà là nhìn ra cửa sổ bên ngoài xe.

- Đến đường cao tốc rồi đây.

Nửa giờ sau, Bùi Đông Lai đã chạy đến đường cao tốc, hắn liền mở miệng nhắc nhở.

- Cứ tiếp tục chạy đi.

Tô Bồ Đề nói.

Bùi Đông Lai nghe vậy thì do dự một chút, cuối cùng là vẫn lái xe đi tiếp.

- Đó là Trường Thành thì phải?

Không biết qua bao lâu, Tô Bồ Đề thấy được Trường Thành thì nhịn không được mà hỏi.

- Ừh.

Bùi Đông Lai gật đầu rồi cười khổ:

- Bà cô, không phải là nửa đêm cô gọi tôi mang cô đi vào Trường Thành chơi?

- Không được sao?

Tô Bồ Đề trừng mắt hỏi:

- Chạy vào đó đi.

- Buổi tối ở đó không mở cửa.

- Tôi kêu anh đi thì anh cứ đi.

- Đi không thành vấn đề, vậy cô nói cho tôi biết là cô muốn tôi làm gì đây?

- Đi rồi thì anh sẽ biết.

Lại nghe Bùi Đông Lai hỏi vấn đề này thì Tô Bồ Đề liền nói.

Hơn 20’ sau, Bùi Đông Lai lái xe mang theo Tô Bồ Đề đến một đường nhỏ bên cạnh Bát Đạt Lĩnh, Tô Bồ Đề thu hồi lại ánh mắt, lạnh lùng hỏi:

- Tại sao anh phái người sư phụ của tôi giúp anh diệt trừ Thần Võng mà không nói cho tôi biết?

- Oh, Long Bồ a di nói cô đang bế quan.

Bùi Đông Lai thuận miệng trả lời.

- Vậy tại sao anh đi đối phó với Dixi lại không nói cho tôi biết?

Tô Bồ Đề lại hỏi.

Bùi Đông Lai có chút kỳ quái, nói:

- Nói cho cô biết làm gì?

- Anh….

Tô Bồ Đề tức giận đến bộ ngực sữa run lên, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Anh đã bóp ngực của tôi, món nợ này tính sao?

"Ách. . ."

Bùi Đông Lai bị làm giật mình, không phải là mình chỉ bóp ngực mà nàng muốn mình phụ trách a?

- Bùi Đông Lai, tôi hỏi anh, anh có thích tôi không?

Tô Bồ Đề thấy bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của Bùi Đông Lai thì hành văn gãy gọn hỏi han.

Bùi Đông Lai trừng to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nhìn vào Tô Bồ Đề, chẳng lẽ nha đầu này thích mình?

- Trả lời tôi?

Ánh mắt Tô Bồ Đề nhìn chằm chằm vào Bùi Đông Lai, vẻ mặt tỏ ra nghiêm túc.

Thấy được vẻ mặt nghiêm túc của Tô Bồ Đề thì Bùi Đông Lai biết rằng Tô Bồ Đề không nói đùa, hắn liền giẫm phanh xe rồi quay lại nhìn Tô Bồ Đề.

- Không thích sao?

Tô Bồ Đề thấy vẻ mặt biến hóa của Bùi Đông Lai thì lạnh giọng hỏi.

- Cô là một nữ nhân vô cùng ưu tú, nói thật ấn tượng của tôi đối với cô vô cùng tốt nhưng mà muốn nói thích thì chưa thể nói được.

Bùi Đông Lai do dự một chút rồi nói.

Lúc này, bởi vì chuyện Quý Hồng mang thai nên trong lòng hắn đã áy náy với Tần Đông Tuyết, tự nhiên là không thể nói thích Tô Bồ Đề được.

Huống chi như hắn nói, ấn tượng của hắn đối với Tô Bồ Đề rất tốt nhưng chưa đến mức phải nói thích.

- Vậy thì không thích phải không?

Tô Bồ Đề khẩn trương, giọng nói của nàng toát lên vài phần mất mát cùng thương cảm.

- Không phải không thích, mà là…

Từ ý nào mà nói thì Bùi Đông Lai cũng không muốn làm thương tổn Tô Bồ Đề, nhưng hắn cũng không thể làm trái lương tâm mình được.

- Anh nói sẽ nhớ kỹ phần ân tình kia, hơn nữa còn muốn trả lại nhân tình cho tôi, lời này tính sao?

Tô Bồ Đề nói sang chuyện khác.

Bùi Đông Lai vội vàng gật đầu:

- Đương nhiên là làm rồi.

- Tốt lắm Bùi Đông Lai, anh nghe đây.

Tô Bồ Đề nghe vậy thì hít sâu một hơi, ngữ xuất kinh nhân:

- Tuy rằng anh không thích tôi nhưng tôi thích anh, vì không muốn giống như sư phụ nên tôi muốn anh lấy tôi làm vợ.

- Cái…Cái gì?

Bùi Đông Lai thiếu chút nữa là đập đầu vào vô lăng.

- Nếu như anh muốn trả phần nhân tình kia thì hãy lấy tôi làm vợ.

Vẻ mặt Tô Bồ Đề kiên định.

- Tô… Tô Bồ Đề, cô không nói đùa chớ?

Bùi Đông Lai có cảm giác hỗn loạn rồi.

Tô Bồ Đề nhíu mày:

- Bùi Đông Lai, tôi đang nghiêm túc đó.

- Không được rồi.

Bùi Đông Lai thở dài, nói:

- Tôi sẽ trả nhân tình cho cô nhưng không phải dùng cách này.

- Vậy được rồi.

Tô Bồ Đề nhìn chằm chằm vào Bùi Đông Lai vài giây, thấy vẻ mặt kiên định của Bùi Đông Lai thì trong lòng nàng nhói đau, nàng cũng quật cường nhìn vào Bùi Đông Lai, đưa ra một điều kiện khác:

- Vậy anh hãy để tôi cắn 1 cái vào bả vai anh, từ nay về sau chúng ta sẽ không còn thiếu nợ nhau.

- Được rồi.

Bùi Đông Lai hơi trầm ngâm một chút, cuối cùng vẫn là đồng ý.

Sau đó, Bùi Đông Lai khẽ nhích qua một bên, đưa vai mình đến gần Tô Bồ Đề.

Tô Bồ Đề thấy thế thì vô cùng ủy khuất mà bắt đầu mở áo Bùi Đông Lai ra sau đó há mồm cắn.

Bùi Đông Lai chỉ cảm thấy bả vai truyền đến cơn đau, hắn cũng không dám gồng mình là là để Tô Bồ Đề cắn, kết quả là hắn thấy dường như Tô Bồ Đề đã không còn cắn nữa.

- Xong chưa?

Nhận thấy được điểm này, Bùi Đông Lai do dự một chút rồi hỏi.

Không trả lời.

Tô Bồ Đề đưa cánh tay phải đến bên cạnh Bùi Đông Lai rồi đột nhiên điểm huyệt của Bùi Đông Lai.

- Cô điểm huyệt tôi làm gì?

Bùi Đông Lai lập tức mở to mắt, tràn đầy khiếp sợ nhìn vào Tô Bồ Đề.

- Tôi nghĩ hung hăng cắn anh 1 cái để vĩnh viễn lưu lại dấu vế nhưng lại không đành lòng, cho nên tôi đã thay đổi chủ ý.

Tô Bồ Đề suy nghĩ rồi nói.

- Cô…Cô muốn làm gì?

Bùi Đông Lai cảm thấy không ổn.

Tô Bồ Đề cắn răng nói:

- Tôi đã quyết định, tuy rằng tôi không thể trở thành vợ của anh nhưng tôi cũng không muốn giống như sư phụ của mình, tôi muốn trở thành người mẹ đầu tiên của con anh.

- Cái…Cái gì?

Bùi Đông Lai trợn tròn tròng mắt.

- Yên tâm đi, em sẽ không lấy đứa nhỏ ra để uy hiếp anh, càng không đi tìm vợ của anh, em sẽ tìm nơi để ẩn cư, sinh đứa bé, làm cho cả đời này anh mãi mãi nhớ đến em.

Nói xong, một tay Tô Bồ Đề đẩy Bùi Đông Lai xuống.

Lấy trời làm phòng, xe làm giường.

1 đêm này.

Bùi Đông Lai đã bị hãm hiếp đến 7 lần.

Bạn đang đọc Siêu Cấp Cường Giả của Phong Cuồng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 308

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự