Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 122 Trước khi phản kích (1)

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai

Phiên bản Dịch · 2008 chữ · khoảng 7 phút đọc

Sự kiên quyết của Dương Phàm, làm Hồng Thành Cương có đôi chút không hài lòng. Chẳng qua Hồng Thành Cương là do Hạ Trì Dân đề bạt, lại thấy thái độ của Quý Vân Lâm với Dương Phàm, cũng miễn cưỡng chấp nhận sự ngang ngược và cố chấp này của Dương Phàm. Quan trọng chính là Dương Phàm bây giờ còn chưa thò tay ra, không thể nói lung tung.

Hồng Thành Cương cẩn thận suy nghĩ, thực ra tình hình Vĩ Huyền bây giờ, hắn tuy là chủ tịch chủ trì công việc, nhưng trên thực tế không thể chỉ huy rất nhiều ngành. Gọi điện đến 110, người ta cũng có thể bảo đến muộn, còn có gì mà không bỏ được? Trong lòng dù rất không hài lòng, nhưng tình hình bây giờ cũng chỉ có thể liên minh với Dương Phàm, Hạ Tiểu Bình, hình thành một liên minh tiến có thể công, lui có thể thủ.

Gần như là trong nháy mắt, Hồng Thành Cương đã có quyết định, đè chặt sự không hài lòng với Dương Phàm xuống:- Được rồi, tôi sẽ nói ý của cậu với ngân hàng Huy Thương.

Dập máy Hồng Thành Cương dựa theo ý của Dương Phàm, nói cho ngân hàng Huy Thương một câu trả lời không rõ ràng, tỏ vẻ khoản vay không cần gấp như vậy. Về phần mời ăn cơm thì dù sao cũng chưa nói, Hồng Thành Cương quyết định không nói nữa, trực tiếp về Vĩ Huyền.

Quý Vân Lâm đang định có việc phải ra ngoài thì điện thoại vang lên. Cầm lên thì thấy là giám đốc ngân hàng Huy Thương gọi đến, nghe thấy lời oán giận của đối phương, nói cái gì mà nể mặt Quý Vân Lâm mới chấp nhận cho vay, làm cho phó chủ tịch Dương của Vĩ Huyền nói với hai tập đoàn, vậy mà đối phương lại không nể mặt. Tóm lại hình như Quý Vân Lâm rất mất mặt, cũng có ý Dương Phàm là người rất to gan, không nể mặt chủ tịch huyện, không nể mặt chủ tịch thị, còn nói cái gì mà chiều này nếu Dương Phàm không gọi điện đến nói rõ tình hình, như vậy rõ ràng không coi trọng ngân hàng Huy Thương, không coi trọng chủ tịch Quý.

Quý Vân Lâm nghe xong rất bất mãn. Không phải bất mãn với thái độ của Dương Phàm, mà là bất mãn với thái độ của ngân hàng Huy Thương. Nói như thế nào thì ta ít nhiều cũng vất vả kéo mối làm ăn về cho ngươi, các ngươi còn không biết xấu hổ đưa ra điều kiện? Dương Phàm là ai, các ngươi không đi mà hỏi thăm từ trước, có ý tốt tiết lộ một chút, cho các ngươi biết tiểu tử đó rất có năng lượng. Lời lẽ phải khách khí một chút, như vậy rất có lợi cho sự phát triển của ngân hàng sau này. Các ngươi giỏi, dám phản lại, có ý gì? Dựa vào ta mà chèn ép các huyện sao?

Cố gắng nghe hết, Quý Vân Lâm rất bất mãn, nói với giám đốc Quý:- Lão Lưu, không thể nói như vậy. Chính quyền một huyện muốn vay tiền ngân hàng địa phương, đây là rất nể mặt các người. Khoản vay của Vĩ Huyền, tôi không thể nào dùng mệnh lệnh hành chính. Tôi đề nghị anh mau làm các chuyện, tranh thủ quyết định xong chuyện khoản vay. Như vậy sẽ rất có lợi cho việc phát triển sau này của ngân hàng Huy Thương.

Quý Vân Lâm nói xong liền dập máy, miệng nhếch lên hừ một tiếng. Trong lòng nói Dương Phàm này, bây giờ ta mọi việc cũng không thể nào nghiêm mặt nói với hắn, các ngươi giỏi rồi.

Dương Phàm vừa tắt máy, cảm thấy phía ngân hàng không thể nào bỏ qua được, đi về phòng mình, trong đầu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy phải đánh vào ngân hàng nông nghiệp. Về khoản vay, nếu từ trên ra lệnh xuống sẽ đắc tội với người. Chỉ có thể từ cấp trên trực tiếp đè xuống mà thôi.

Chẳng qua các thao tác cụ thể, Dương Phàm cũng không phải người trong nghề. Hắn nghĩ nên tìm người hỏi một chút. Dương Phàm nghĩ một chút, nghĩ đến Mẫn Kiến, cục trưởng cục tài chính.

Mẫn Kiến đang ở trong phòng làm việc, điện thoại di động trong ngăn bàn vang lên, rút ra nhìn thì thấy là số của Dương Phàm, lập tức nhận điện.

Sau khi Dương Phàm nói ra ý của mình, Mẫn Kiến có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Dương Phàm lại hỏi mình. Đây có phải là một tín hiệu đáng mừng không? Nghĩ tới nghĩ lui, Mẫn Kiến cảm thấy rất có khả năng. Đừng nhìn Dương Phàm bây giờ chỉ là một phó chủ tịch huyện, lại là huyện khó khăn. Nhưng gần đây chủ tịch Quý và bí thư Lý rất khen ngợi Dương Phàm, đã biểu dương trong mấy hội nghị liền. Mẫn Kiến mặc dù đang ngả về phía Lý Thụ Đường, nhưng quan hệ tốt với Dương Phàm cũng không hề mâu thuẫn.

Nghe Dương Phàm nói, Mẫn Kiến suy nghĩ một chút, đưa ra một ý kiến với Dương Phàm:- Cậu xem có thể như vậy không, tìm thời gian tôi hẹn giám đốc Nhuế ngân hàng nông nghiệp, gọi cậu cùng đi ăn cơm, địa điểm cậu chọn. Lát nữa tôi sẽ hỏi thăm sở thích của giám đốc Nhuế cho cậu, cậu biết mà chuẩn bị. Tình hình Vĩ Huyền bây giờ cũng được, ngân hàng nông nghiệp thị có thể bỏ vốn.Dương Phàm do dự một chút, nhỏ giọng nói với Mẫn Kiến:- Giám đốc Tiền ngân hàng nông nghiệp tỉnh nói có tác dụng gì không? Nếu được thì anh cảm thấy nói lúc nào thì tốt nhất?

Những lời này làm Mẫn Kiến có cái nhìn khác hẳn về Dương Phàm. Có quan hệ như vậy mà còn cẩn thận thế, không dễ dàng gây áp lực từ trên xuống. Điều này rất hiếm với người trẻ tuổi. Dương Phàm làm việc rất cẩn thận.

Mẫn Kiến suy nghĩ một chút, cười khen ngợi:- Như vậy đi, trước hết làm cho công việc hoàn thành tám mươi phần trăm, sau đó cấp trên gọi điện xuống, tôi thấy như vậy sẽ rất thuận lợi.

Dương Phàm nghe xong liên tục gật đầu nói:- Vậy thì được, cứ làm theo lời anh.

Dập máy, Dương Phàm có chút suy nghĩ. Ngân hàng nông nghiệp đang là chủ nợ lớn của chính quyền Vĩ Huyền, cho dù không vay được thì cũng phải giữ mối quan hệ tốt. Có phải là nên thông qua lần tiếp xúc này, giảm chút lãi không nhỉ. Đầu tư của điện tử Hòa Tinh sắp được ký kết, qua chuyện này có thể kiếm được chút lợi hay không?

Dương Phàm gọi điện cho Du Nhã Ny, nói mấy câu..... rồi chuyển đề tài sang chuyện ngân hàng. Du Nhã Ny nghe rõ Dương Phàm có ý định lợi dụng tài chính, cười mắng:- Con sói nhỏ đáng chết này, bọn chị là công ty, sao dám đắc tội với ngân hàng? Điện tử Hòa Tinh của chị, sáu mươi phần trăm tiền là thông qua ngân hàng Kiến Thiết. Em bảo chị chuyển tiền vào ngân hàng nông nghiệp, không phải làm khó chị à? Em muốn cũng đừng có suy nghĩ này trong đầu.

Dương Phàm vội vàng giải thích:- Em đây chỉ là một suy nghĩ mà thôi.

Du Nhã Ny không hề giận, chẳng qua chỉ ra vẻ giận, nói:- Con sói con đáng chết, người ngủ không với em, cũng giúp em làm không ít chuyện. Chị ở Uyển Lăng mà buổi tối cũng không đến với người ta.

Dương Phàm ra vẻ kinh ngạc nói:- Chị, sao lại nói như vậy chứ? Hơn nữa Trương Tư Tề đang ở Vĩ Huyền, nói là xuống viết bài. Chị nói em sao có thể đi Uyển Lăng chứ?

Du Nhã Ny kinh ngạc nói:- Không thể nào? Cô bé này sao thế? Sao lại đưa lên tận cửa chứ? Có chị và Chúc Vũ Hàm là đủ rồi, đừng thêm người nữa nhé.

Dương Phàm hừ hừ hai tiếng, không thể nói ra. Du Nhã Ny coi như đã thành công, cười cười nói:- Sao? Giận à? Em mau đuổi cô bé đó đi, hoặc tìm lý do phải về Uyển Lăng. Hai hôm nữa chị phải về Nam Kinh.

Dương Phàm hiểu Du Nhã Ny đang tiến hành báo thù mình chuyện lần trước. Lần trước ở trong khách sạn, Dương Phàm làm Du Nhã Ny lăn qua lăn lại. Xem ra hai ngày tới phải tìm cơ hội về thu thập người phụ nữ này mới được.

- Em sẽ cố hết sức. Gần đây rất bận, nếu không chị xuống đây?Dương Phàm cười xấu xa, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ thu thập người đầy xấu xa. Nếu như thừa dịp chưa có muỗi, ở vùng đồi núi làm cho Du Nhã Ny lăn qua lăn lại đến chết khiếp?

Du Nhã Ny do dự một chút, nói:- Chị xuống như thế nào? Cô bé đó đang ở đấy mà?

Dương Phàm nói với giọng đầy hấp dẫn:- Tối cô ấy ngủ ở khách sạn Vân Lĩnh, em ngủ ở nhà khách. Trời tối là em đuổi cô ấy đi, chị đến là được.

Du Nhã Ny không khỏi ngứa ngáy trong lòng, giả vờ suy nghĩ một chút rồi nói:- Được rồi, tối chị đến.

Dương Phàm cười hắc hắc nói:- Nhớ mang theo cả lái xe đó, đừng để mình không còn sức lái xe về.Vừa nói liền vội vàng tắt máy, suy nghĩ đó trong đầu giống như cỏ mùa xuân phát triển rất nhanh.

Mặc dù hai người, một chưa kết hôn, một là quả phụ, nhưng gặp gỡ đúng là vụng trộm. Từ trộm đúng là làm cho đàn ông và phụ nữ cảm thấy rất hưng phấn.

Dập máy, Dương Phàm gọi Vương Vĩ Tân, dẫn hắn vào phòng, sau đó nói với Vương Vĩ Tân:- Đây là phóng viên báo tỉnh, anh đi bố trí chỗ nghỉ cho cô ấy.

Vương Vĩ Tân kinh ngạc nói:- Phóng viên Trương tối không.... thể ngủ ở nhà khách, nơi này không tiện nghi.Cũng may Vương Vĩ Tân phản ứng nhanh, vội vàng đổi giọng, không nói câu “không ngủ với anh sao”

Trương Tư Tề nghe ra, trợn mắt nhìn Vương Vĩ Tân một cái. Vương Vĩ Tân vội vàng xoay người chạy đi, vừa lau mồ hôi, tim đang đập mạnh.

Trương Tư Tề thấy Vương Vĩ Tân đã đi ra ngoài, đứng lên đi đến bên cạnh Dương Phàm. Thấy Dương Phàm đang cố nhịn cười, hừ một tiếng:- Anh và chánh văn phòng kia đều không phải người tốt.

Dương Phàm không hề giận, cười nói:- Có thể ăn lung tung, nhưng không thể nói lung tung. Em từ đâu mà lại nhìn ra anh không phải người tốt?

Trương Tư Tề trừng mắt nói:- Em còn vu oan anh sao? Vừa nãy không phải rõ ràng anh cũng nghe thấy hắn nói tối em sao có thể không ngủ cùng anh. Nhìn anh nghe xong rất vui mừng. Đúng là kẻ có trái tim xấu xa, đồ lưu manh.

Dương Phàm nhìn cô bé đang hậm hực, trong lòng không khỏi nhộn nhạo. Hai người từ lúc quen nhau đến bây giờ, ngay cả tay cũng không nắm, đúng là có chút nghiêm túc quá. Học sinh cấp hai bây giờ cũng nắm tay nhau đi đường. Dương Phàm cảm thấy mình quá đứng đắn với Trương Tư Tề, chẳng có tiềm chất cầm thú gì cả.

Bạn đang đọc Sỹ Đồ Phong Lưu của Đoạn Nhận Thiên Thai
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự