Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Săn Tình Tổng Giám Đốc - Chương 6

Bạn đang đọc Săn Tình Tổng Giám Đốc của Trương Ngưng

Phiên bản Dịch · 4172 chữ · khoảng 15 phút đọc

Có người vui mừng, có người lại lo lắng về việc hủy hôn của Phàn Vũ Phong, Giang Nhạn cũng chẳng vui vẻ gì, cô không thể vui sướng trên sự đau khổ của bạn tốt, cô cảm thấy hổ thẹn, nhìn trộm Ân Mẫn Thiên, người bạn tốt đã không tiếc cả mạng sống để giúp cô… Ân Mẫn Thiên là một người tuyệt vời!

Mấy ngay nay, cô bị giới truyền thông quấy rầy đến mệt, họ hỏi cô có phải đêm khuya cô và Phàn tổng tài cùng đi vào phòng hắn đúng không?

Mặc kệ cô có phủ nhận thế nào, không một ai tin đó không phải cô, nhà báo khôn khéo sắc bén như vậy đâu dễ bị lừa, con người đúng là không thể làm chuyện xấu nha… Nhận được thông báo chính thức của công ty, Ân Mẫn Thiên thu dọn hành lý, theo nhân viên trong tổ quảng cáo, đáp chuyến bay đến Milan.

Có thể tạm thời rời khỏi Đài Bắc, được xem là phương pháp tốt nhất để tránh đầu sóng ngọn gió.

Trước đó có nghe nói, lần đi đến Milan quay quảng cáo này, Phàn tồng tài còn đích thân đi cùng, nhưng mà, mãi cho đến khi bọn họ đi đăng kí, Phàn tổng tài vẫn chưa xuất hiện, có thể người sang trọng như hắn có rất nhiều công việc không có cách nào để phân thân tới đây đi?

Ân Mẫn Thiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, không có Phàn Vũ Phong ở đây, sự căng thẳng của cô cũng có thế biến mất rồi, nhưng mà thật kì lạ, trong lòng cô lại hiện ra một cảm giác mất mát không thể diễn tả được… Ai, cô làm sao vậy nha!?

Không được, cô không thể để Phàn Vũ Phong ảnh hưởng đến tâm trạng của cô, cô muốn gạt bỏ hình ảnh của hắn trong trí óc của cô, cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, tập trung vào công việc.

“Đây … Là chỗ ngồi của tôi?”

Cô rất kinh ngạc, tất cả mọi người đều ngồi ở khoang thường, chỉ có cô là ngồi ở khoang hạng nhất.

Tiếp viên hàng không thân thiện hỏi: “Có vẫn đề gì sao? Ân tiểu thư?”, “Không có gì.” cô đành ngồi xuống, không muốn làm cho mọi người chú ý đến rất phiền phức, có lẽ nên thích ứng với mọi hoàn cảnh, cô không thích sự đãi ngộ khác biệt như vậy, cô muốn tìm cơ hội để nói chuyện với người phụ trách, cô muốn giống như mọi người, không muốn chỉ có mình nhận được ưu đãi.

“Đang suy nghĩ gì mà đến mức xuất thần vậy?”

Cô bị tiếng nói quen thuộc dọa đến nhảy dựng lên, vừa quay đầu, thấy Phàn Vũ Phong rất thoải mái ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô, nhìn cô cười cười.

“Anh?” Ân Mẫn Thiên chớp mắt mấy cái, không dám tin mở to mắt, trước một giây khi máy bay cất cánh, hắn lại đột nhiên xuất hiện.

“May là tới kịp.” Phản Vũ Phong để hành lý xuống.

“Anh…Anh…” nhìn thấy hắn đến, nội tâm cô lại tràn đầy mừng rỡ, “Đã lâu không gặp, Ân Mẫn Thiên tiểu thư, cô sao lại thành nói lắp như vậy?” Hắn khẽ nhíu mày cười nói.

“Ai nói lắp.” ghê tởm, cư nhiên hắn lại chế nhạo cô, “Tôi chỉ là quá bất ngờ, sao tư dưng anh lại xuất hiện? Phàn tổng tài, anh chắc là không lên nhầm máy bay đó chứ?”, “Lên nhầm máy bay? Có thể sao?” hắn ha hả cười, vẻ mặt thoải mái lại sung sướng, “Công ty rất coi trọng quảng cáo này, cho nên ngay từ đầu tôi đã dự định giám sát toàn bộ quá trình.” lừa người, Ân Mẫn Thiên nhăm mặt lại, cô tuy rằng không thường dùng não, nhưng chỉ cần là con người suy nghĩ một chút cũng có thể biết, thân là tổng tài của Phàn thị, chắc chắn hắn có rất nhiều chuyện quan trọng cần giải quyết.

Việc gì mà hắn phải coi trọng cái quảng cáo này chứ, còn hết sức an bài cho hai người ngồi cùng nhau? Là hắn thực sự có ý với cô, cũng không tránh khỏi vì hành động của hắn quá rõ ràng, “Cho dù thế nào, tôi nghĩ tôi với anh cũng không nên ngồi cùng nhau.” tình ngay lí gian, cô thật sự sợ bị phóng viên gặp được.

“Cô lo lắng chuyện xấu sao?” Phàn Vũ Phong cười hỏi.

“Anh chưa từng nghe qua lời người rất đáng sợ sao?”

Phàn Vũ Phong chăm chú nhìn cô cười nhạt, “Lời người đáng sợ? Lẽ nào cô không cảm thấy, bây giờ mới nói cho tôi biết những lời , có phải đã quá muộn?” Ân Mẫn Thiên trợn mắt nhìn hắn.

“Đêm đó, cô và tôi cùng ngồi ăn cơm, cô còn vào phòng tôi, sao lúc đó, cô không nhớ tới bốn chữ lời người đáng sợ này?” hắn hỏi cô.

“Ách…” Ân Mẫn Thiên bị hắn nhìn đến da đầu tê dại.

“Chỉ là nhất thời, khi đó tôi có uống chút rượu, đầu óc có chút không minh mẫn, đương nhiên không thể nhớ ra những câu lý trí như thế.”, cô cố gắng lấy cớ ngụy biện.

“Khá lắm nhất thời, là nhất thời.” khóe môi Phàn Vũ Phong cong lên, ánh mắt phát sáng sắc bén, “Khi đó tôi còn không sợ người khác bàn tán, huống chi hiện tại Ân Mẫn Thiên tiểu thư, cô nên biết tôi và bạn tốt của cô Giang Nhạn đã hủy hôn ước?”, “Tôi không biết? Chuyện này có liên quan đến chuyện của tôi sao?” Cô tận lực giả ngốc.

Thực tế, cô không chỉ là người duy nhất biết, còn là người duy nhất Giang Nhạn mời đi ăn một bữa tiếc lớn, hại cô thiếu chút tiêu hóa không nổi.

“Suy cho cùng, cũng là nhờ chuyện xấu của “chúng ta” đã nhanh chóng giúp tôi khôi phục lại sự tự do của bản thân, tôi nghĩ cô nhất định biết rõ lợi ích này.” Hắn nhìn vẻ mặt chột dạ của cô.

“Đừng nói nữa, chính tôi cũng là người bị hại.” Cô xua xua tay, không muốn tiếp tục cùng hắn nói về vấn đề nhạy cảm này.

“Tôi lại cho rằng, nhiều lúc tin đồn xấu lại chưa chắc đã là chuyện xấu.” Ân Mẫn Thiên hoàng mang liếc mắt nhìn hắn, “Thật sao?” Phàn Vũ Phong nhíu mày, “Tôi nghe nói, Giang Nhạn rất sung sướng khi biết chuyện xấu của tôi bị truyền ra, hươn nữa, tôi đồng ý hủy hôn, cô ấy còn hết sức phấn khởi rủ bạn tốt đi ăn mừng.”, “Ách…”, tim đập một cái thật mạnh, ánh mắt sáng ngời sắc bén kia, căn bản đã đêm tất cả nhìn thấu, trời ạ, hắn có phải sẽ đem truyện này tính sổ trên đầu cô không?

“Thực ra, hủy hôn cũng không hẳn là một chuyện không tốt.” nghe được hắn nói như vậy, có vẻ như không có ý trách tội cô, Ân Mẫn Thiên thở phào một hơi, “Ha, anh có thể nghĩ như vậy, thật tốt quá.” Chí ít cũng có thể giúp cô bớt đi cảm giác tội lỗi.

Phàn Vũ Phong buồn cười nhìn cô, “Phải không? Cô cũng cảm thấy tốt?” Ân Mẫn Thiên ra sức gật đầu, cứ thế nói, ” Tất nhiên tốt, ít ra như thế Giang Nhạn không cần phiền não nữa, không cần lo lắng phải gả cho… Ách…”

“Hóa ra, gả cho tôi là một chuyện rất đau khổ sao?” Hắn cố ý nói giọng chán nản, cố nhịn cười chờ phản ứng của cô.

“Không phải như vậy.” Ân Mẫn Thiên rất hối hận những lời chính miệng mình vừa nói.

“Với điều kiện của anh, còn sợ không có ai gả cho anh sao? Chỉ là… Giang Nhạn đối với anh, giống như anh em vậy, không có cách nào thành tình yêu được.” cô cười gượng nói, “Cuối chân trời không thể có cỏ cây, đúng không? Yên tâm, Phàn tổng tài, anh nhất định sẽ gặp được một người tốt, một cô gái thích hợp với anh.” Phàn Vũ Phong gật đầu, một lời làm cô kinh ngạc, “Tôi nghĩ, tôi đã gặp được.”, “Ai!?” Không thể nào? Nhanh như vậy sao!?

Cô phục hồi lại tinh thần, “Vậy, tôi nên chúc mừng anh?” nói như vậy, cô sẽ không cần cảm thấy áy náy có lỗi với hắn sao, cô tạo chuyện xấu không chỉ là không gây thương tổn hắn mà còn giúp hắn một chuyện tốt.

Nhưng vì sao khi nghe hắn nói đã có ngưởi trong lòng, ngực cô lại có chút khó chịu?

“Ngoại trừ chúc mừng, lẽ nào cô không có gì khác muốn nói với tôi?” Phàn Vũ Phong đùa cô.

“Cái gì?” cô bĩu môi, vị chua trong ngực bốc lên, giộng nói cao thêm vài phần.

“Anh không cảm thấy phiền sao, tôi đã chúc mừng anh, còn chưa đủ sao?”, “Tôi nghĩ ít nhất cô cũng muốn biết, cô gái kia là ai.”, dáng vẻ tươi cười của hắn thật mê người.

“Hứ.” cảm giác chua xót, chan chát, đau khổ… Lớn từng này, đây là lần đầu tiên cô biết được cái mùi vị của sự ghen tỵ, “Tôi biết để làm gì, tôi cũng đâu phải là một phóng viên.”, “Thực sự không muốn biết?” hắn kéo dài thanh âm, “Thực sự một chút cũng không muốn?”, “Đừng nói nữa, tôi muốn đi ngủ.”, Ân Mẫn Thiên tức giận, mắt mở lớn trừng hắn, sóng trong lòng cuộn trào mãnh liệt, cô không có cách nào bình tĩnh để đối diện với khuôn mặt tuấn tú đầy ý cười của hắn.

Nếu như không cẩn thận để hắn biết, cô có ý với hắn, để ý tới hắn, sợ rằng sẽ bị hắn cười ngất, cô sẽ rất mất mặt, thực sự không chịu nổi, “Ân Mẫn Thiên tiểu thư? Ân Mẫn Thiên…” Phàn Vũ Phong nghiêng người, lại gần tai cô khẽ gọi, “Mẫn Thiên… Thiên Thiên…” Ghê tởm, chẳng phải hắn đã có người trong lòng sao? Sao còn có thể dùng cái giọng điệu buồn nôn đó để gọi cô!?

Ân Mẫn Thiên nắm chặt hai tay. Không được, cô không thể để ý tới hắn, bởi vì nếu không nhịn được cô nhất định sẽ tặng hắn một bạt tai, sau đó mắng cho hắn một trận, nhưng như vậy, hắn sẽ phát hiện cô rất quan tâm đến hắn, quên đi, nhịn một chút, cứ tiếp tục giả ngủ là được rồi.

“Ai, cô thực sự ngủ sao?” thấy cô không có phản ứng, Phàn Vũ Phong tự nói, “Tôi vốn định nói cho cô biết, người tôi gặp được chính là cô, người tôi thích chính là cô…”, “Khụ …khụ…” cái này thật ngoài ý muốn, không nghi rằng giả bộ ngủ cũng bị sặc nước bọt nha, Ân Mẫn Thiên che miệng lại, ho một hồi.

Phàn Vũ Phong khoác chiếc áo lại giúp cô, một tay vỗ nhẹ lưng cô, “Làm sao vậy? Cô alfm soa vậy? Có muốn uống cốc nước không?”, “Khụ… Anh…”, không đợi Ân Mẫn Thiên nói thêm cái gì, hắn vẫy tay ra hiệu tiếp viên hàng không mang một cốc nước tới, “Từ từ hãy nói, nào, uống chút nước cho xuôi đã.” Nhờ hắn giúp đơc, cô uống một ngụm nước lớn, nhận thấy cử động thân mật của hắn chăm sóc cô, mặt cô liền đỏ nựng.

“Phàn, Vũ, Phong” cô xấu hổ mà đẩy hắn ra, trừng mắt nhìn hắn.

Phàn Vũ Phong xoa nhẹ huyệt thái dương, “Tại sao có thể như vậy? Sau khi con trai thổ lộ, con gái chẳng phải sẽ xấu hổ sao? Sao lại bày ra một bộ hung hăng muốn đánh người như vậy?”, “Anh!” Ân Mẫn Thiên tức giận nói, “Anh nói cái gì!? Tôi hung hắng?”, “Được rồi, được rồi…” Hắn giơ hai tay lên, vẻ nhân nhượng, “Em hung hăng thế nào anh cũng thích, đươc không?”, “Phàn Vũ Phong”, hô, thực sự là bị hắn làm cho tức chết mà, nhưng mà, hắn nói hắn thích cô, là thật sao? Loại sự tình này, đường đường là tổng tài của Phàn Thị sẽ không tùy tiện nói ra chứ hay là hắn nói giỡn?

“Em đừng gọi cả họ lẫn tên của anh như thế được không, nghe thật xa lạ quá, anh gọi em Mẫn Thiên, em gọi anh là Vũ Phong, úc không, anh gọi em là Thiên Thiên được rồi…”, “Tôi với anh thân quen sao?”, Ân Mẫn Thiên xoay người coi thường hắn, cô đang tức giận với hắn, nhưng trong ngực lại có chút gì đó ngọt ngào, lời vừa nói ra khỏi miệng lại giống như liếc mắt đưa tình.

Phãn Vũ Phong gật đầu, “Không thể như vậy? Em nghĩ lại xem, duyên phận của chúng ta đến từ khi còn bé nha, đừng quên, em lạc đường, là anh cứu em nha.” Ân Mẫn Thiên nhất thời nghẹn lời. Ai, đều do chính cô a, xem ảnh chụp sao lại nhắc đến chuyện cũ làm gì?

Nhưng mà, thành thật mà nói, hai người bọn họ cũng thật là có duyên… Nhớ lại chuyện này, trên mặt hắn nở một nụ cười ngọt ngào.

“Còn có,” thấy dáng cười kiều diễm ngọt ngào khar ái động lòng người của cô, trong ngực hắn tràn đầy nhu tình mật ngọt, trong đầu hiện lên ý niệm trêu đùa cô, “Chúng ta đã từng hôn nhau, anh cũng đã nhìn hết cở thể em, như vậy còn chưa gọi là thân sao?”, “Đừng nói nữa.” cô vừa thẹn vừa giận, hài gò má nóng lên.

Trời ạ, chuyện mắc cỡ chết người như thế sao hắn còn nhắc lại, “Thiên Thiên…”

Cô quay hẳn người sang một bên, không thèm để ý hắn.

Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã thông. Cô không hề nhận thấy được, sự đố kị ghen ghét trong mắt cô tiếp viên hàng không, bên cạnh cô có một người đàn ông xuất sắc yêu thương chăm sóc cô.

“Thiên Thiên, anh bị em gây ra chuyện xấu cho đến vị hôn phu cũng không còn, lẽ nào em không cảm thấy cần phải bồi thường anh sao?”

Phàn Vũ Phong nở nụ cười yếu ớt, cô càng không để ý tơí hắn, hắn càng muốn có cô.

“Này, anh nói vậy là có ý gì? Cái gì mà chuyện xấu do tôi tạo ra chứ?” Ân Mẫn Thiên quyết định, việc này chắc chắn không thể thừa nhận, chết cũng không thừa nhận, “Đừng quên, tôi cũng là người bị hại, anh có nên bồi thường tôi?”, “Nếu chúng ta đồng bệnh tương lân, chi bằng anh bồi thường em, em bồi thường anh.”, nói đến đây, hắn muốn cô và hắn sẽ ở cạnh nhau.

“Anh vẫn còn nói nữa!?”, Ân Mẫn Thiên nhịn không được, vừa bực vừa buồn cười, “Ai muốn bồi thường với anh chứ?”, theo lý mà nói, cô nên chán ghét cái vẻ ngang ngạnh trên khuôn mặt của hắn, thế nhưng, mỗi khi hắn lộ vẻ ngang ngạnh lại buồn buồn đều làm cho ngực cô có chút vị ngòn ngọt.

“Em không muốn?” trên gương mặt tuấn tú tràn đầy sự thất vọng.

“Tôi không…” cô cúi đầu, mặt đỏ hồng, xấu hổ khi tự mình thừa nhận không thể cự tuyệt hắn, “Tôi mặc kệ anh, tôi muốn ngủ một chút, anh đừng làm phiền tôi nữa.”, “Được rôi, em ngủ một chút đi”, không chút cảm giác, may bay đã đạt độ cao 30.000 feet ( đơn vị đo lương của Anh, bằng khoảng 9.144km), cảm xúc của cả hai người cũng tăng nhanh một cách vô thức, hắn ngồi bên cô giống như vị thần bảo vệ cô, khiến cô lần đầu tiên có cảm giác an toàn, nếu không phải vì một trận rung chuyển bất thường, nhất định cô sẽ chìm vào giấc ngủ ngọt ngào nhất.

“Có chuyện gì vậy?”

Cô bị nhưng rung chuyển làm cho sợ hãi, mở to mắt, chỉ thấy gương mặt cứng đờ của tiếp viên hàng không đi vào trong buồng lái, bầu không khí rất căng thẳng.

Phàn Vũ Phong vỗ vỗ vai cô trấn an, “Không có việc gì, có thể do trục trặc gì đó thôi.” Mặt Ân Mẫn Thiên đen lại, môi trắng bệch, lá gan cô rất nhỏ nha, mỗi lần ngồi máy bay đều lo lắng máy bay sẽ rơi xuống.

Đột nhiên máy bay lại lắc mạnh.

“Á” Cô nhị không được sợ hãi kêu lên, trong mắt tràn đầy hoảng loạn.

Lúc này, các tiếp viên hàng không thông qua phát thanh, nhắc nhở mọi người tạm thời đưa ghế dựa về góc 90 độ, đồng thời phải thắt dây an toàn.

Ân Mẫn Thiên vẫn sợ đến ngây người, vẻ mặt Phàn Vũ Phong bình tĩnh giúp cô thắt dây an toàn. “Nào, em mau ngồi xuống, thắt dây an toàn.”, “Trời ạ, có phải máy bay xảy ra chuyện gì đúng không?” Cô sợ đến phát run, thần sắc giống như một con thỏ trắng bé nhỏ bị kinh hãi.

“Đừng sợ, không có việc gì đâu.” hắn thấp giọng trấn an cô.

“Ông trời của tôi ơi..” Cô lấy tay che miệng biểu lộ sự sợ hãi, thân mấy bay lắc dữ dội, cô nghĩ mình sắp ngất đi rồi.

“Đừng sợ, nắm lấy tay anh, em sẽ thấy khá hơn.”Phàn Vũ Phong ôn nhi cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, như muốn đem một chút can đảm truyền cho cô.

Giống như một người chết đuối vớ được phao, Ân Mẫn Thiên không chút suy nghĩ cố gắng nắm chặt lấy bàn tay to lớn ấm áp.

Thực sự cô cảm thấy anh không hề lo sợ chút nào.

“Anh… Anh không sợ máy bau sẽ rơi xuống sao?” Thấy hắn bình tĩnh như vậy, mặt không đổi sắc, cô thực rất muốn biết, hắn sao có thể làm được?

“Có gì mà phải sợ? Sợ cũng không thể giải quyết được vấn đề nha.”, hắn hướng cô một nụ cười thật bình yên, nhưng mà câu trả lời của hắn khiến cô càng thêm mất tinh thần.

Không sai, cô có sợ hãi cũng chẳng giải quyết được gì, thế nhưng… Cô có thể không sợ sao, Phàn Vũ Phong nhìn cô nháy mắt mấy cái, trìu mến thêm một câu, “Hơn nữa, có thể chết cùng với em, anh cũng không có gì hối tiếc.” Ân Mẫn Thiên sửng sốt.

(Ốc: “Eo, lãng mạn sởn cả gai ốc =)))

Cảm động, trái tim cô như tan chảy, không thể sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ mong được chết cùng ngày cùng tháng cùng năm…”Phi phi phi mọi việc thuận lợi.” sau khi phục hồi tình thần, cô vội vàng nói, “Ai muốn chết cùng với anh chứ? Miếng anh đừng có như con quạ đen nữa.” Thực sự là khống tốt chút nào, phá hoại tình thần cô, máy bay giống như uống say lắc lư dữ dội, lắc mạnh đến nỗi khiến mọi người đều khiếp sợ.

Lần này, xuyên qua đài phát thanh là âm thanh nặng nề của phó cơ trưởng, ngắn gọn giải thích việc động cơ máy bay có vấn đề, kêu gọi mọi người không nên hoang mang, duy trf bình tĩnh.

“Trợi ạ, sao tôi lại gặp phải chuyện này cơ chứ!?” Ân Mẫn Thiên hít từng ngụm từng ngụm khí, cô thực sự thực sự rất cố gắng cố gắng uy trì bình tĩnh.

Nhưng mà, khi tiếp viên hàng không phát cho mỗi người một tờ giấy trắng cùng một cái bút thì cô lập tức luốn sụp đổ.

“Ô — lần này chết chắc rồi.” Cô nắm chặt tay Phàn Vũ Phong, cô bật khóc, “Tôi còn chưa muốn chết …Ô ô…”, “Bình tĩnh chút nào, Thiên Thiên…” Phàn Vũ Phong tiếp tục an ủi cô.

“Ô — Máy bay đã xảy ra chuyện, chúng ta xong đời rồi, anh còn bình tĩnh được sao?” Cô biết chính mình như vậy thật không phải nhưng cô có biện pháp để không sợ sao, “Mặc kệ có chuyện gì xảy ra, có anh bên cạnh em, em không phải sợ, ân?”, hắn yêu thương hôn lên trán của cô.

Ân Mẫn Thiên khóc, nghẹn ngào, “Sao có thể không sợ, chúng ta sẽ chết sao…” Phàn Vũ Phong cố sức nắm lấy tay cô, “Đừng, con người rồi cũng sẽ phải chết, có gì đâu mà phải sợ. Hơn nữa, có anh và em làm bạn, trên đường xuống dưới hoàng tuyền em sẽ không cô đơn, sẽ không tịch mịch.”, “Đúng a, còn có bọn họ…” cô nhớ ra có rất nhiều người ngồi ở khoang thường.

“Rất náo nhiệt có đúng hay không? Tới một không gian khác, có khi quảng cáo của chúng ta làm lại đẹp hơn, tốt hơn.” Hắn nhẹ nhàng nói, cố gắng làm bầu không khí thoải mái hơn, giảm bớt sự bất an trong lòng cô.

“Không được.” Ân Mẫn Thiên cau mày, vừa nghĩ vừa thấy đau lòng, “Nếu như máy bay rơi xuốn, nhất đinh chết sẽ rất xấu xí, sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả quảng cáo…” Phàn Vũ Phong bị câu nói đùa trẻ con của cô làm bật cừơi, “Chúng ta sẽ đến bệnh viện chỉnh hình…”, “Thật sao?”, “Thật.” Ân Mẫn Thiên hít hít mũi. Quên đi, việc quan trọng trước mắt là viết một bức di thư thật tốt.

Cô cầm lấy bút, thế nhưng, tay cô lại run rẩy, dưới tình huống này mà viết di thư chỉ sợ không có ai có thấy được, vậy viết với không viết có gì khác nhau?

“Có muốn anh giúp em viết? Em muốn viết cái gì?” Phàn Vũ Phong hỏi.

“Cho cha mẹ, con rất yêu hai người…” nước mắt của cô chảy dài, “Cha mẹ không nên quá đau lòng, không nên buồn bã, bởi vì có một người đàn ông nsoi sẽ theo con, cho nên con không sợ, cũng sẽ không cô đơn, hai người không cần lo lắng, cũng không cần nhớ về con..”, “Còn nữa sao?” Phàn Vũ Phong ôn nhu hỏi.

“Còn có, nói cho chị Ân Nhược, chị Thủy Lam, em Đồng Đồng…” cô đưa mu bàn tay lau nước mắt, khóc thút thít nói, “Kiếp sau, con còn muốn làm chị em với bọn họ.”, “Còn gì nữa?” “Còn có viết cho Giang Nhạn — cậu đúng là bạn xấu mà, tớ thật bị cậu hại chết, tớ chỉ đáp ứng cậu đi tiếp cận Phàn Vũ Phong, tạo ra một ít chuyện xấu… Ô… Không nghĩ tới sẽ phải cùng hắn chết cùng một chỗ, cù ng đi đến Tây Thiên, tớ thực sự giúp cậu đến gần chết rồi, kiếp sau nhất định cậu hảo hảo báo đáp tớ thật tốt, nhớ kỹ đó.” Phàn Vũ Phong nhịn không được bật cười, “Xong?” cô gài nhỏ này thật sự rất rât buồn cười, chưa đánh đã khai, tất cả đều một năm một mười nói ra hết.

Ân Mẫn Thiên gật gật đầu, “Tạm thời như vậy đã, tôi không thể làm mất nhiều thời gian của anh, anh cũng viết một chút di ngôn đi.. Anh mau viết đi, không sẽ không kịp nữa…” Phàn Vũ Phong vẩy bút cười tươi, “Anh viết rất nhanh.” chỉ thấy hắn cầm bút đặt xuống tờ giấy viết mấy chữ.

Tiếp viên hàng không vội vã thu giấy về, Phàn Vũ Phong đem tờ giấy mà hắn viết hộ Ân Mẫn Thiên đưa cho tiếp viên, còn giữ lại tờ giấy của hắn.

Phàn Vũ Phong mỉm cười đưa tờ giấy hăn viết cho cô, “Đây là viết cho em.”, “Viết cho tôi!?” cô chỉ tay vào cái mũi của mình, vừa giật mình, vừa không giải thích được.

Cô ngồi bên cạnh hắn, hai người sẽ cùng chết, làm chi mà lại viết thư cho cô?

“Em xem đi.” Hắn nháy mắt nhìn cô.

Trong ngực Ân Mẫn Thiên có chút lo lắng, trời ạ, hắn sẽ không phai rlaf pha trò tiếp chứ!?

Cô cúi đầu, chậm rãi đưa mắt tới trang giấy, nét chữ cương nghị mạnh mẽ, vài chữ rồng bay phượng múa — Thiên Thiên, đáp ứng anh, đời này sẽ là người phụ nữ của anh.

Bạn đang đọc Săn Tình Tổng Giám Đốc của Trương Ngưng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự