Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 64 Phiên Ngoại 3

Bạn đang đọc Sắc Yêu Ngọt Ngào của Duy Kỳ

Phiên bản Dịch · 3386 chữ · khoảng 12 phút đọc

Trong phòng sinh, theo sau tiếng kêu gào khàn cả giọng cuối cùng của Kim Hạ, tiếng khóc nỉ non trung khí mười phần rốt cục vang lên, bác sĩ cắt bỏ cuống rốn, nâng đứa bé cả người nhầy nhụa, hồng nhạt, lại nhiều nếp nhăn, nói: “Chúc mừng, là bé trai.”

Kim Hạ nằm trên giường thở hỗn hển, đầu đầy mồ hôi, sau đớn của sinh sản bình thường khiến cô mệt mỏi, sức cùng lực kiệt, Lục Xuyên ngồi bên cạnh, hai tay cần bàn tay mềm mại của cô, đưa lên môi hôn, nghẹn ngào: “Bảo bối, về sau anh sẽ không để cho em chịu nổi khỏ này nữa.” Anh kiên trì cùng cô sinh, lúc trước cũng có nghe được sinh con rất đau, nhưng không có tận mắt nhìn thấy, không thể cảm thụ loại chấn động đau đớn này.

Y tá tắm sạch cho đứa bé cẩn thận bao lại, đưa đến trong lòng Kim Hạ, đứa bé khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo, ngủ say, nắm tay nhỏ mập mạp, giống như bánh bao, Kim Hạ nhìn nó cười: “Quả nhiên lớn lên giống ba.”

Lục Xuyên sờ đầu đứa bé, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ngoài miệng lại nói: “Khuôn mặt nhăn nheo như vậy, có chỗ nào giống anh?”

Kim Hạ không tranh cãi với anh, chỉ cười, thật sự giống anh, cô nhìn ra.

“Để anh ôm một cái?”

Kim hạ giao đứa bé cho anh, dặn dò: “Đỡ đầu nó.”

Lục Xuyên nhận lấy, một tay vững vàng ôm thân thể đứa bé, một tay đỡ lấy cái cổ cùng cái đầu mềm mại của nó, giống như đang cầm một món đồ sứ mềm mại, đứa trẻ mập mạp này rõ ràng nặng đến 8 cân, vì sao đến tay anh, lại có cảm giác rất nhẹ, rất nhỏ, giống như rất dễ bị hư, anh ngừng thở, nhìn kỹ khối thịt trong tay, mái tóc thưa thưa thớt thớt, làn da đỏ ứng hơi nhăn, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, cằm giống như một quả hạch đào nhỏ.

Đây là con của anh và Kim Hạ.

Anh cổ họng căng thẳng, có chút muốn khóc.

Ngoài phòng sinh, Lục Chương Viễn sau khi nghe thấy tiếng khóc nỉ non của đứa bé, giống như một con sư tử cáu kỉnh, chắp tay sau lưng di tới đi lui, miệng lầm bầm liên tục: “Sau còn chưa ra, sao còn chưa ra.”

Lục Tống Thụy cũng lo lắng kiễng chân chờ đợi, bọn họ nhận được điện thoại của con trai liền lập tức chạy đến, may mắn thời gian sinh nở cũng không dài.

Sau đó không lâu có y tá đi ra báo tin, nói là con trai, làm cho Lục Chương Viễn xúc động hết sức, hé ra khuôn mặt già nua cười đến mức giống như đào mềm, Lục Tống Thụy thoáng cái liền khóc, không ngừng gạt lệ, làm hại Lục Chương Viễn ngừng lại khuyên bảo.

Kim Hạ được y tá đẩy khỏi phòng sinh, hai cụ bỗng chốc liền xông đến, Lục Tống Thụy Văn an ủi cô: “Vất vả, nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện của đứa bé con không cần lo, có chúng ta.”

Kim Hạ gật đầu, nhẹ ôm đứa bé một chút, rồi giao cho Lục Tống Thụy Văn vừng vàng tiếp nhận, vừa thấy liền vui vẻ ra mắt: “Ôi nhìn bộ dáng đứa bé này nè, cùng Xuyên Nhi trước đây một khuôn khắc ra.”

Lục Chương Viễn ở bên cạnh chen đầu vào nhìn xem, khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy dịu dàng, chấn động rớt xuống một thân uy nghiêm, chỉ còn bó lớn hiền từ: “Bà à, để tôi ôm một cái.”

Lục Tống Thụy Văn lườm ông một cái, xoay người qua, ngăn ông lại: “Thôi đi, ông lại không biết nặng nhẹ, đừng làm đau cháu tôi.”

Lục Chương Viễn quanh quẩn trước mặt vợ, vội la lên: “Anh cam đoan nhẹ tay nhẹ chân còn không được sao?” Sau đó lại cười với bảo bảo: “Ngoan cháu nội, đến, để ông nội ôm một cái.”

Lục Tống Thụy Văn lại xoay người qua, bĩu môi nói: “Anh đợi lát nữa đi, em còn ôm chưa đủ, em còn phải giảng thứ tự trước sau sao?”

“…” Lục Chương Viễn không biết xấu hổ tranh giành với vợ, cũng chỉ có thể ở bên cạnh trông mong, lo lắng suông, chờ khi nào vợ ôm đủ, mới đến lượt ông.

Lục Xuyên dìu Kim Hạ về phòng, ở bệnh viện 3 ngày, bọn họ liền mang theo bảo bảo về nhà, trong nhà tất cả đều chuẩn bị tốt, chỉ chờ ông cụ non vào ở.

Ông cụ non xứng đáng với cái tên, thích nửa đêm oa oa khóc lớn, có tinh thần dày vò, khiến Kim Hà và Lục Xuyên chân tay luống cuống, tưởng nó muốn bú sữa, Kim Hạ đút cho nó ăn, nó lại nhổ ra, nhìn xem mà Lục Xuyên bốc hỏa, ông đây muốn ăn mà ăn không được, đút đến miệng cho mày, mày còn dám nhổ ra!

Tưởng nó muốn đi tiểu, Lục Xuyên đi xi cho nó nước tiểu lại không chảy ra, hoàn toàn khô ráo, vừa không đói bụng lại không buồn tiểu, vì sao vẫn khóc?

Chị Nguyệt nói trẻ con chính là như vậy, phải ôm nó dỗ dỗ, Lục Xuyên đành phải nghe lời ôm lấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng đứa bé, đù đưa qua lại, thằng nhỏ kia đại khái cảm thấy đu đưa mới lạ, dần dần im lặng, mở to hai mắt đen lúng liếng nhìn Lục Xuyên, Lục Xuyên thấy nó yên tĩnh lại, vừa lòng nở nụ cười: “Đây mới là con trai ngoan của ba.”

Đáng tiếc phương pháp đu đưa hai bên này chỉ có hiệu quả trong vài buổi, Lục Xuyên thường xuyên trước mặt mang theo vẻ mệt mỏi đi làm, từ khi chính mình làm cha, anh mới cảm nhận sâu sắc làm cha mẹ không dễ.

Thật vất vả chăm bẵm Lục Thần Duệ cả một buổi chiều, thằng bé lại kêu ba mẹ ông nội bà nội, bộ dáng nhỏ nhắn ngoan ngoãn kia kêu một tiếng khiến mọi người đều yêu, Lục Chương Viễn có lúc ôm nó không buông, liên tục kêu nó gọi ông nội.

Có hôm Lục Xuyên cùng Kim Hạ đi chỗ khác bàn bạc chuyện này, đưa Lục Thần Duệ cho Lục Chương Viễn chăm sóc, Lục Chương Viễn tất nhiên cầu còn không được, cầm nhiều loại đồ chơi dụ Lục Thần Duệ cười, nhưng tiểu tổ tông mờ mịt mở to mắt, một chút cũng không lĩnh hội được ý đồ của ông nội, chỉ vô tội nhìn ông.

Lục Chương Viễn nhớ đến Lục Xuyên trước đây đặc biệt thích cười ngựa, mỗi lần anh ngồi ở trên cổ đều khanh khách cười to, vì thế cũng bắt chước năm đó, ôm lấy Lục Thần Duệ đặt lên vai, hai tay bắt lấy hai móng vuốt nhỏ mập mạp đầy thịt, tầm mắt Lục Thần Duệ lập tức tăng cao không ít, tò mò nhìn quanh bốn phía, Lục Chương Viễn lại đi qua đi lại, nó liền mở to cái miệng nhỏ nhắn cười rộ lên, tính tình giống như cha nó trước kia.

Hai ông cháu chơi cưỡi ngựa một lát, chơi một cú nữa Lục Chương Viễn mới thả nó xuống, Lục Thần Duệ hình như đã đi vững, còn có thể run run hai chân nhỏ chạy nhanh, Lục Chương Viễn thấy trong phòng không có người khác, dứt khoát nằm úp sấp trên sàn nhà, làm ra bộ dáng con hổ, từng bước một đến gần Lục Thần Duệ, Lục Thần Duệ thấy vậy, kẽo kẹt kẽo kẹt chạy trốn phía trước, vừa trốn vừa quay đầu nhìn ông nội, cười đến chảy nước mắt.

Khi bọn Kim Hạ trở về, liền thấy đường đường là tư lệnh đại nhân, ở nhà bọn họ chơi vui đến quên trời quên đất, còn lấy đầu dụi vào cái bụng tròn vo nhỏ nhắn của Lục Thần Duệ, đều cười thầm, này nếu để người khác thấy, còn đâu uy nghiêm của tư lệnh.

Nghe thấy động tĩnh ở cửa, Lục Chương Viễn nhìn lại, vợ chồng Lục Xuyên đứng ở cửa, mặt lạp tức cứng lại, lập tức đứng dậy từ mắt đất, sửa sang lại quần áo, vội ho một tiếng: “Trở về sao không báo một tiếng.”

Lục Xuyên cố nén cười: “ba, còn thấy ba chơi vui vẻ như vậy, sẽ không không biết xấu hổ quáy rầy ba.”

Lục Chương Viễn vẻ mặt cứng ngắt: “Các con đã trở lại, vậy ba về đây.”

Kim Hạ khuyên nhủ: “Ba, ở lại ăn cơm đi, bây giờ sắp đến giờ cơn rồi.”

“Không ăn.” Lục Chương Viễn thay giày xong, liền đẩy cửa rời đi, Kim Hạ chọc chọc Lục Xuyên: “Sao anh không khuyên ba?”

Lục Xuyên cười thầm: “Ba bị chúng ta bắt găp, còn xấu hổ, em để cho ông đi đi.”

*

Sau khi Lục Thần Duệ 3 tuổi, tính cách nghịch ngơm của bé trai hoàn toàn biểu lộ, mỗi ngày ở nhà leo lên trèo xuống, đông sờ tây ngó, không chút yên tĩnh, nhất là lúc ăn cơm, mới khiến Kim Hạ đau đầu nhất.

Bọn họ đặc biệt mua ghế trẻ em cho Lục Thần Duệ, để nó ngồi ở bên cạnh bàn cùng ăn với người lớn, buổi tối 30 năm đó, ông nội bà nội đến , ông ngoại và bà cố cũng đến, người một nhà hòa thuận xum vầy cùng nhau đoàn viên, Lục Thần Duệ chạy như điên, vừa thấy nhiều người như vậy, hứng thú nhảy lên nhảy xuống, Kim Hạ ôm nó ngồi vào ghế trẻ em, chuẩn bị ăn cơm,nó sống chết không chịu muốn đi ra: “Mẹ, con muốn chơi.”

Kim hạ biết đứa nhỏ này mặn nhạt không ăn, đành phải trở mặt: “Không được chơi, bây giờ phải ăn cơm, chờ ăn cơm xong, sẽ cho ba con dẫn con đi xem bắn pháo hoa.”

Lục Thần Duệ vừa nghe có pháo hoa, mới phối hợp một chút, Kim Hạ bới cho nó một chén cơm nhỏ, trộn chút rau cùng thịt, để trước mặt nó: “Ngoan, ăn chậm một chút.”

Lục Thần Duệ bỉu cái miệng nhỏ nhắn: “Mẹ đút.”

Kim Hạ biết nó đang nổi hứng trêu chọc, bình thường tự ăn, bây giờ lại muốn người ta đút: “Mẹ cũng phải ăn cơm, không có tay dư đút con, con tự ăn đi.”

Lục Thần Duệ lại bỉu cái miệng nhỏ nhắn nhìn Lục Xuyên: “Ba đút.”

Lục Xuyên sờ cái đầu nhỏ nhắn của nó: “Ngoan, nghe lời mẹ, tự ăn, ăn xong ba sẽ thưởng.”

Lục Thần Duệ vừa nghe có thưởng, liền ngoan ngoãn cầm lấy cái muỗng nhỏ của mình, múc cơm đưa vào miệng, lúc này bọn Kim Hạ mới động đũa, còn chưa ăn được mấy miếng, Lục Thần Duệ chỉ vào cái ly kêu: “Mẹ, con muốn uống nước.”

Trong ly Kim Hạ chứa Coca, bình thường cô tránh đổ uống này có ở nhà, không tốt với răng nanh của trẻ em: “Duệ Duệ, đây là đồ uống của người lớn, con không thể uống.”

Lục Thần Duệ lài nhìn Lục Xuyên: “Ba, con muốn uống nước.”

Lục Xuyên múc bát canh gà cho nó: “Trẻ em chỉ có thể uống cái này.”

Lục Thần Duệ lúc này mặc kệ, ra đòn sát thủ, hai chân nhỏ đáp cái, oa oa khóc lớn, kim Hạ và Lục Xuyên đều thương lượng tốt, tuyệt đối không vì nó khóc lớn mà chịu uy hiếp, cho nên không để ý đến nó, vài cụ như đứng đống lửa, như ngồi đống than, đang đau lòng cháu nội a, nhưng lại không thể tùy tiện mở miệng, cuối cùng là Lục Chương Viễn nhịn không được: “Để cho nó uống một ít đi, cũng không có gì đáng ngại.”

Kim hạ và Lục Xuyên còn chưa có lên tiếng, Lục Thần Duệ liền gào lên: “Ông nôi, ông nội, cháu muốn uống nước!”

Này khóc khiến Lục Chương Viễn kêu một tiếng đau lòng a, rất nhanh đứng lên khỏi chỗ ngồi, bưng Coca đi đến ghễ của Lục Thần Duệ: “Đến đây, ông nội đút con.”

Lúc này Lục Thần Duệ mới ngừng khóc, liền cầm ly uống một chút, yên tĩnh, vùi đầu ăn cơm, Lục Chương Viễn trở lại chỗ ngồi của mình: “Nhìn xem, cho nó uống không phải không khóc nữa, chuyện nhỏ đơn giản như vậy mà.”

Kim Hạ liếc mắt nhìn Lục Xuyên một cái, Lục Xuyên lắc đầu, hơi hơi thở dài, không nghĩ đến ở trên giáo dục trẻ em, trong những người đang ngồi ở đây, ý chí cách mạng bạc nhược nhất, lại là người bình thường uy nghiêm nhất.

Lục Thàn Duệ qua loa ăn vội mấy ngụm cơm, liền ném muỗng nhỏ: “Ông nội, ông nội, cháu muốn chơi.”

Lục Xuyên nói: “Con chưa ăn cơm xong.”

Lục Thần Duệ không để ý đến lời ba nói, vẫn hô: “Ông nội, ông nội, cháu muốn chơi.”

Lục Chương Viễn nói: “Thân thể là tiền vốn của cách mạng, ăn cơm xong mới chó thể chơi.”

Lục Thần Duệ méo miệng, vừa khóc rống lên, Lục Chương Viễn hấp tấp vội vã chạy đến: “Ông nội đút cháu ăn no được không?”

Lục Thần Duệ lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc như mưa: “Ông nội, cháu không muốn ăn,cháu muốn chơi.”

Lục Chương Viễn tiến thoái lưỡng nan, rối rắm nửa ngày nói: “Vậy cháu trước chơi một lát, sau đó trở về ăn cơm, được không?”

Lục Thần Duệ hít hít mũi gật đầu, Lục Chương Viễn ôm nó ra khỏi ghế ngồi, nó liền thả hai cái chân nhỏ chay đi tìm đồ chơi, mà chuyến này vừa đi sẽ không thấy trở về ăn cơm.

Lục Tống Thụy Văn cười nói: “Được, ông Lục, anh vậy là nhược điểm hòan toàn bại lộ trước kẻ địch rồi, chưa chiến mà bại a.”

Lục Xuyên cũng nói: “Ba, chẳng lẽ ba không biết đứa trẻ hối lộ sẽ chọn quả hồng mềm nắm sao? Người đang ngồi nhiều như vậy, sao nó không kêu người khác, lại kêu ông nội hả?”

Lục Chương Viễn nghẹn họng không trả lời được, một lát sau lông mày nhướng lên trừng mắt: “Nó là cháu nội cha, cha liền sủng nó chơi!”

*

Tư lệnh Lục cưng cháu có tiếng, không có điểm dừng, không có nguyên tắc, không có răn dạy, có lúc Lục Thần Duệ học trượt patin, chính mình không cẩn thận tông vào bồn hoa ven đường, mặt bị trầy một chút, sưng lên, sau khi ông Lục biết, tựa giận nổi trận lôi đình, thổi râu trừng mắt huấn luyện viên trượt băng kia, giám thị bất lực!

Mùa thu Lục Thần Duệ 6 tuổi, Lục Chương Viễn lại dẫn nó đến quân khu chơi, Lục Tống Thụy văn cũng dọn đến nhà thủ trưởng của bọn họ ở quân khu, thuận tiện chăm sóc cháu nội. Trong ký túc xá quân khu có nhiều trẻ em, Lục Thần Duệ rất nhanh liền quen thuộc với bọn trẻ, trở thành vua.

Sát bở tường trong viện bọn chúng có một cây hồng, bây giờ đang là mùa kết quả, một chùm nặng trịch treo ở ngọn cây, thoạt nhìn chín mọng nhiều nước, ngon mê người.

Một cây gậy trúc từ bên ngoài tưởng thò lên, đánh rớt quả hồng ra ngoài, trong tường một thằng bé tóc ngắn lông ngắn thấy, lập tức chạy đến chỗ Lục Thần Duệ nói: “Báo cáo tư lệnh,có quân địch đến ăn cắp thành quả cách mạng của chúng ta!”

Cánh tay nhỏ bé của Lục Thần Duệ vung lên: “Chính úy Trầm, cùng ta đi thị sát.”

Vì thế vài đứa trẻ líu ríu chay ra ngoài tường, hái quả hồng cùng là một bang thiếu nhi, ở viện bên cạnh, 2 nhóm gia hỏa đối mặt, đều trở nên khoe khoang, Lục Thần Duệ kêu: “Ai là đầu lĩnh, hãy xưng tên!”

Cậu bé cầm đầu đối phương liếc mắt cao thấp quét Lục Thần Duệ một cái, nghiêng đầu hỏi: “Đây là ai? Chưa thấy qua.”

Một tiểu bất điểm bên cạnh có chút nao núng trả lời: “Tham mưu trưởng Bạch, đó là cháu của tư lệnh.”

Tham mưu trưởng Bạch hừ một tiếng trong lỗ mũi: “Ta không quen nhìn mấy thằng dượi hơi vào danh hiệu của cha ông ở bên ngoài hỗn, đánh hắn!”

Bọn trẻ hai bang cứ như vậy mà đánh nhau, cảnh vệ ở cổng nhìn thấy, chạy nhanh đến khuyên can, nhưng ông cha của bọn này ai cũng đều không được đắc tội, chỉ có thể kiên quyết kéo ra, không dám mắng một câu.

Lục Thần Duệ chùi chùi cái mũi, gào to với cầm đầu bên kia: “Mày nhớ kỹ cho tao, tao gọi là Lục Thần Duệ, muốn báo thù lúc nào cũng hoan nghênh!” Gào xong nói với anh em của mình: “Được rồi được rồi, giải tán, người nào về nhà người nấy, người nào tìm mẹ người nấy.”

Nó tự động quay về biệt thự, vết thương trên mặt ông nội bà nội liếc mắt một cái liền nhìn ra, Lục Chương Viễn tức giận nói: “Là ai đánh! Ai dám đánh chau nội ông? Làm phản sao?”

Lục Thần Duệ không thể nói nhún vai: “Bọn trẻ ở viện bên cạnh.”

Lục Chương Viễn vừa nghe là bọn trẻ đánh nhau, tức giận liền giảm một chút, ông là người lớn, cũng không thể bắt nạt trẻ em, lại gào lên với Lục Thần Duệ: “Sao cháu lại chạy đi đánh nhau?! Có tin ông nói với mẹ cháu hay không.”

Lục Thần Duệ chạy nhanh đến, ôm bụng Lục Chương Viễn: “Ông nội, cầu ông, ông đừng nói cho mẹ cháu biết, bà rất khủng bố, đến ba con còn sợ bà, không dám không nghe lời.”

“Biết mẹ cháu khủng bố thì lần sau ngoan một chút cho ông, bằng không ông nội cũng không dạy được cháu.”

Lục Thần Duệ liên tục gật đầu, chỉ cần không bị mẹ phát hiện đánh nó vài cái, nó thế nào cũng được. Cùng lúc đó, ở ngoài Maldives ngàn dặm, Kim Hạ ở dưới ánh mặt trời đã khuất đánh liên tục 2 cái hắc xì mạnh, nghi hoặc nói: “1 nhớ 2 mắng 3 thương, 2 cái hắc xì, có người mắng em.”

Lục Xuyên kéo tay cô, đi trên bờ cát: “Có ai dám mắng em.”

“Chắc không phải là Duệ Duệ lại làm chuyện xấu, ở sau lưng nói xấu em chứ.”

Lục Xuyên dừng chân, xoay mặt cô qua, nghiêm túc nói: “Chúng ta đang ở thế giới của hai người, không cần suy nghĩ chuyện khác, chuyên tâm một chút.”

Kim Hạ cười giận anh: “Đều là vợ chồng già, còn chơi đùa đủ kiểu.” Nói xong lại có chút mất mát: “Thơi gian trôi qua thật là nhanh, đảo mắt chúng ta đã già đi.”

Lục Xuyên cúi đầu hôn cô một cái: “Bé ngốc, em một chút cũng không già, ở trong mắt anh, em vẫn là đẹp nhất.”

Kim Hạ giương mắt, chống lại con ngươi thâm sâu của anh, giống nhau hàm chứa kiên định từ lâu, năm nay anh đã gần 40, năm tháng coi như lưu tình với anh, nhưng ít nhiều cũng để lại chút dấu vết, may là, ít nhất những thay đổi này đều xảy ra trên khuôn mặt của bọn họ.

Cô vòng qua cổ anh, tràn đầy thâm tình: “Ông xã, em yêu anh.”

Anh hôn lên cổ cô: “Anh cũng yêu em.”

Năm thắng, mong người từ từ đến, để chúng ta từ từ già.

TOÀN VĂN HOÀN

Bạn đang đọc Sắc Yêu Ngọt Ngào của Duy Kỳ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự