Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 417 Nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 1528 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tin An Tại Đào chuyển lên làm Phó chủ tịch thành phố truyền đi rất nhanh. Lúc đầu, nghe được tin này, Mã Hiểu Yến thấy khó tin, bởi vì cô cảm thấy nếu An Tại Đào thật sự muốn chuyển đi, chắc chắn phải báo cho cô biết.

Nhưng trong lòng cô lại thấy không yên, hai ngày nay đi làm trong tâm trạng bất định, muốn gọi điện hoặc trực tiếp tới hỏi An Tại Đào, nhưng lại sợ khiến làm hắn khó chịu, cho nên vẫn cứ do dự.

Nhưng cô hoàn toàn không biết, trong mấy ngày cô đang do dự này, An Tại Đào đang vì chuyện rời khỏi Quy Ninh của hắn mà lại một lần nữa lo bố trí, sắp xếp ổn thoả mọi việc trước khi đi hẳn.

Hắn phải đi, nhưng trước đó hắn phải “lót đường” thật tốt cho người của mình. Hiện giờ, cấp dưới chân chính của hắn và cần hắn sắp đặt và “lót đường” chỉ có bốn người, đó là Mã Hiểu Yến, Tôn Hiểu Linh, Bành Quân và Đồng Hồng Cương.

Bành Quân là thư ký của hắn, An Tại Đào đã hỏi qua ý kiến của cậu ta, Bành Quân không muốn ở lại, sẵn lòng cùng đi với hắn. Một khi Bành Quân đã nói như vậy, An Tại Đào cũng chiều ý cậu ta.

Đương nhiên, nếu Bành Quân không muốn tiếp tục làm thư ký, An Tại Đào cũng sẽ sắp xếp cho cậu ta một vị trí, ít ra thu xếp để cậu ta trở thành nhân vật số một có thực quyền ở một cơ quan nào đó ở Quy Ninh, đối với An Tại Đào không phải là vấn đề gì lớn. Nhưng rõ ràng là Bành Quân xem trọng tương lai sau này của An Tại Đào, càng mong muốn ở lại bên cạnh hắn.

Vấn đề của Tôn Hiểu Linh cũng không lớn, cô đã là Uỷ viên thường vụ Huyện uỷ kiêm nhân vật đứng đầu Khu kinh tế mới Tư Hà, ngay cả không còn sự che chở của An Tại Đào, cô cũng có thể vững vàng công tác. Chỉ cần không phạm sai lầm về chính trị, ở huyện làm vài năm, sau đó rất có khả năng được lên chức.

Vấn đề của Đồng Hồng Cương cũng vậy, chỉ cần An Tại Đào được điều đi, bộ máy Huyện uỷ nhất định sẽ có thay đổi. Trước tiên An Tại Đào “lót đường” cho y, đưa y vào Uỷ viên thường vụ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Chỉ có Mã Hiểu Yến khiến An Tại Đào hơi đau đầu. Theo kế hoạch ban đầu, hắn định để Mã Hiểu Yến tiếp nhận chức Trưởng ban tổ chức của Trần Tân, nhưng với tình hình này, nếu trước đi, hắn giao cho cô một vị trí cấp phó huyện, sắp tới cô có thể nhận được vị trí đó như ý muốn hay không là điều rất khó nói trước...

Đối với “đường ra” cho Mã Hiểu Yến, An Tại Đào do dự thật lâu, cân nhắc rất kỹ. Từ đó có thể thấy trong lòng hắn, thật ra Mã Hiểu Yến cũng chiếm một vị trí khá quan trọng. Dù sao, ân cứu mạng cùng với thâm tình của cô cùng hoà quyện, khiến hắn cảm động và khó có thể quên được.

An Tại Đào là người vô cùng ghi nhớ tình nghĩa. Mã Hiểu Yến và Tôn Hiểu Linh quan hệ thân thiết với hắn thì không cần phải nói rồi, ngay cả với Đồng Hồng Cương hắn cũng có tính toán đâu vào đó. Đồng Hồng Cương theo hắn làm tuỳ tùng, chia sẻ rất nhiều công tác hằng ngày cho hắn. Dù sao bây giờ tuổi anh ta cũng đã lớn, nếu lại tiếp tục cương vị Trưởng phòng, sau này cùng lắm là có thể lên đến cấp phó huyện, đời này coi như xong.

Mã Hiểu Yến ngồi trong phòng làm việc xem tài liệu, nhưng ánh mắt đặt vào tài liệu mà đầu óc thì phiêu lãng tận đâu đâu.

- Re…e…eng!

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Mã Hiểu Yến giật thót mình. Mặt mày thất sắc, cô lấy tay vỗ vỗ ngực, chậm rãi nhấc điện thoại lên. Không ngờ là điện thoại của Phòng cán bộ 1 thuộc Ban tổ chức cán bộ Thành uỷ.

- Xin chào, tôi là Mã Hiểu Yến.

- Ha ha, xin chào, Trưởng ban Mã, tôi, Tần Quân Phòng cán bộ 1 Ban tổ chức cán bộ Thành uỷ đây.

- A, xin chào Trưởng phòng Tần, có phải lãnh đạo lại giao công tác cho chúng tôi? Hì hì, tôi xin chăm chú lắng nghe!

Mã Hiểu Yến cười cười, nói đùa với Tần Quân. Người trong hai cấp Ban tổ chức cán bộ thường xuyên gọi điện qua lại, giao tiếp rất nhiều lần, Mã Hiểu Yến làm Phó ban tổ chức Thành uỷ Quy Ninh, đương nhiên là rất quen biết Tần Quân.

Tần Quân mỉm cười, nói đùa với Mã Hiểu Yến vài câu, sau đó đột nhiên hạ giọng nói:

- Chúc mừng Trưởng ban Mã. Trước hết chúc mừng cô, thăng chức sau làm lãnh đạo cũng đừng quên bạn cũ!

Trong lòng Mã Hiểu Yến chợt căng thẳng, lại giật mình:

- À, Trưởng phòng Tần, anh nói cái gì vậy? Tôi có gì mà chúc mừng, anh là lãnh đạo cấp trên cũng đừng trêu đùa cấp dưới như tôi chứ!

Tần Quân cười ha hả, khẽ nói:

- Trưởng phòng Mã, chúng ta đều làm công tác tổ chức, điều này có ý nghĩa gì, không cần tôi phải nói chứ? Ha ha, cho nên tôi mới nói chúc mừng. Đúng rồi, tôi quên nói chuyện chính, Trưởng ban Trương muốn tìm cô nói chuyện tổ chức vào hai giờ chiều nay, hy vọng cô đến đúng giờ.

Mã Hiểu Yến hơi hồi hộp, vội liên tục nói lời cảm tạ:

- Cảm ơn Trưởng phòng Tần đã quan tâm. Cảm ơn, hôm nào mời anh đến thành phố ăn cơm!

- Khách sáo, khách sáo quá!

Tần Quân cười ha hả gác điện thoại. Y gọi điện tới, mục đích trước hết là để thông báo cho Mã Hiểu Yến, thứ hai là cố tình thể hiện “thiện ý”, để Mã Hiểu Yến nhận một chút ân tình của y.

Quan hệ giữa người với người trong quan trường là tế nhị đến mức như vậy, làm sao Mã Hiểu Yến có thể không biết. Tuy rằng chưa chắc cô đã thật sự cảm kích Tần Quân, nhưng ngoài miệng thì cũng phải nói rất nhiều lời khách sáo.

Buông điện thoại, khuôn mặt thanh tú hơi đỏ lên, giờ cô mới biết tin An Tại Đào thăng chức là thật, mà hắn đã lặng lẽ sắp xếp cho mình một con đường để xoay trở.

Cấp phó huyện sao? Ánh mắt Mã Hiểu Yến như ngưng lại, nhưng cô chợt nhận ra, cái cấp bậc mà cô chờ đợi đã lâu để đạt được, lại không gây cho cô một sự vui sướng lớn lao như cô tưởng tượng. Trong lòng cô vẫn man mác nỗi thương cảm vì biết rằng người đàn ông của lòng mình sắp rời đi, mà giấc mộng mình được ở lại bên hắn công tác đã hoàn toàn tan biến.

Thật ra, Mã Hiểu Yến muốn cùng An Tại Đào rời khỏi Quy Ninh, nhưng chính cô cũng hiểu được, khả năng này là rất thấp, ít nhất, trước mắt là không được. Trừ phi trong tương lai, An Tại Đào có thể trở thành nhân vật số một của thành phố Phòng Sơn, hẳn là lúc đó sẽ không có bất cứ trở ngại nào ngăn cản hắn điều mình đến bên cạnh hắn.

Mã Hiểu Yến gọi di động cho An Tại Đào, giọng cô hơi nghẹn ngào.

- Anh muốn đi à?

An Tại Đào nghe trong giọng nói của cô vẻ lưu luyến và thương cảm, thầm thở dài, nói:

- Hiểu Yến, đừng như vậy. Tôi chỉ rời khỏi Quy Ninh mà thôi, tôi công tác ở thành phố, chúng ta vẫn gặp nhau rất dễ dàng. À, đúng rồi, Ban tổ chức cán bộ Thành uỷ có tìm cô nói chuyện chưa?

Mã Hiểu Yến sâu kín thở dài:

- Thật ra tôi muốn cùng đi với anh, anh đến đâu, tôi cũng sẽ đến đó.

An Tại Đào lặng im một lúc, rồi nói một cách nhẹ nhàng:

- Hiểu Yến, cô hiểu mà, tạm thời còn chưa được, sau rồi hãy nói.

- Không, anh nhất định phải hứa với tôi, tương lai điều kiện thuận lợi, anh phải điều tôi đến chỗ anh!

Mã Hiểu Yến luôn luôn ngoan ngoãn phục tùng An Tại Đào, hắn nói gì cô đều nghe nấy, nhưng hôm nay giọng cô có phần bướng bỉnh và làm nũng. An Tại Đào đành phải trả lời đồng ý.

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự