Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 362 Bản nhạc hôn lễ

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư

Phiên bản Dịch · 4212 chữ · khoảng 15 phút đọc

- Bọn họ nói rằng công nhân của công ty mới có thể chọn từ trong nhà máy rượu Quy Ninh nhưng đồng thời cũng phải thông báo rộng rãi ra ngoài để tuyển dụng được nhân tài. Hơn nữa, trong các bộ phận chủ yếu và có tính nghiệp vụ, bọn họ muốn phái người của tập đoàn Cổ Lan Xuân đến. Bọn họ yêu cầu các bộ phận như mua bán, quản lý nhà máy, chất lượng kỹ thuật đều do họ phái tới.

An Tại Đào cười ha ha nói:

- Lý do chính đáng, cũng không sao. Lý Kiệt, cậu lập tức quay lại đàm phán với tập đoàn Cổ Lan Xuân, mau chóng quyết định thiết lập cổ quyền cụ thể và thiết lập cơ cấu chi tiết, đệ trình rõ ràng lên huyện. Sau đó, trong thời gian ngắn nhất thành lập công ty mới. Thời gian càng ngắn càng tốt. Tôi sẽ bật đèn xanh cho các ban ngành liên quan trong huyện. Có chuyện gì không phối hợp được thì cứ đến tìm tôi, tôi sẽ giúp các cậu giải quyết, hay là cậu tìm Chủ nhiệm Mã cũng được.

- Dạ, em hiểu rồi anh An.

Lý Kiệt gật đầu.

- Bọn họ còn đề xuất, quảng cáo của chúng ta trên CCTV có thể đổi thành tên công ty mới không…

- À, vì sự phát triển tổng thể, chuyện này cũng có thể suy nghĩ.

An Tại Đào mỉm cười:

- Các cậu cũng có ý tưởng này sao? Ha ha …công ty TNHH cổ phần rượu Tư Hà Xuân, rượu Tư Hà Xuân. Nhưng các cậu phải nói với họ cho rõ, quảng cáo nhà máy rượu Quy Ninh là tài sản quốc hữu, lời lẽ quảng cáo phải thể hiện được huyện Quy Ninh, nếu không thì không cần thương lượng.

Lý Kiệt cười ha ha:

- Cho nên, hôm nay em mới đến cầu mong anh giúp đỡ, nghĩ ra vài câu quảng cáo, xong rồi chúng ta liên hệ với CCTV để tiến hành thay đổi.

An Tại Đào ngẩn ra, chỉ vào Lý Kiện cười khổ:

- Lý Kiệt, cậu thật sự cho tôi là người giúp việc miễn phí sao? Tôi giúp các cậu, cũng được thôi, nhưng các cậu phải trả tôi tiền tác quyền.

Lý Kiệt cười ha hả, biết An Tại Đào chỉ nói đùa. Thật ra, lời quảng cáo không phải bọn họ không làm được.Trên thực tế, phía Cổ Lan Xuân đã đưa ra hai mẫu, nhà máy rượu Quy Ninh cũng thiết kế hai mẫu. Anh ta tìm đến An Tại Đào, đơn giản chỉ muốn nịnh bợ An Tại Đào một chút, cho lãnh đạo vui mà thôi.

An Tại Đào dựa vào bàn ngồi im lặng một lúc, đột nhiên nhớ đến vài câu danh ngôn ngàn năm của Lý Bạch. Hai mắt hắn sáng lên, lập tức viết xoẹt xoẹt trên giấy:

Tư Hà Xuân tửu uất kim hương, ngọc oản thịnh li hổ phách quang (Rượu Tư Hà Xuân thơm mùi uất kim hương, rót tràn ly ngọc màu hổ phách)

Đãn sử chủ nhân năng túy khách, vong khước Quy Ninh thị tha hương (Nhưng có thể khiến cho chủ nhân chuốc say được khách, quên mất Quy Ninh là quê hương)

An Tại Đào vốn chỉ hứng khởi nhất thời. Hắn thật không ngờ, sau khi hắn “chế tác” lại câu này, những câu quảng cáo này không lâu sau sẽ vang vọng trong nước, trở thành khẩu hiệu quảng cáo rượu trắng được mọi người yêu thích nhất trong nước. Lời quảng cáo được truyền bá rộng rãi trên các phương tiện truyền thông, thị trấn nhỏ bé vô danh Quy Ninh từ xưa đã lặng lẽ, nay nổi tiếng như được ngồi hỏa tiễn.

Nhưng đây là chuyện sau này.

Lý Kiệt đi rồi, An Tại Đào lúc này mới mở máy tính trước mặt, định lên mạng xem tin tức một chút. Chuông điện thoại di động vang lên, vừa thấy dãy số của nước Mỹ, An Tại Đào trong lòng máy động, biết không phải là Hạ Hiểu Tuyết mà chính là mẹ của mình, tám phần là đã định được ngày cưới rồi.

- Tiểu Đào, là mẹ đây.

Giọng nói của An Nhã Chi có chút hưng phấn.

- Con và Hiểu Tuyết cũng đã trưởng thành. Hiểu Tuyết cũng đã tốt nghiệp, có thể gần đây sẽ về nước. Còn mẹ tạm thời ở lại lo cho Trúc Tử đi học. Mấy ngày trước mẹ đã bàn bạc với mẹ vợ con, đã định được ngày cưới của con và Hiểu Tuyết rồi.

- Định vào lúc nào. Mẹ, trước lúc kết hôn, mọi người cũng không thể nói với con sao?!

An Tại Đào cười khổ hỏi một câu, hôn sự của bản thân mình không thể làm chủ, mấy ngày này đều cần gia trưởng hai nhà làm thay, loại cảm giác này thật ra cũng không tốt.

Cũng may hắn kết hôn với Hiểu Tuyết là chuyện sớm hay muộn, sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không quan trọng. Hơn nữa, An Tại Đào cũng chẳng phải chú ý tới “ngày hoàng đạo” kết hôn quy củ dân gian linh tinh. Trong lòng hắn, Hạ Hiểu Tuyết sớm chính là vợ hắn, hôn lễ chẳng qua là một hình thức. Nhưng hắn cũng biết, một hôn lễ hợp pháp và hoàn mỹ, đối với phụ nữ mà nói là cực kỳ quan trọng.

- Còn nói cái gì? Mẹ và mẹ Hiểu Tuyết không thể làm chủ thay các con sao? Hơn nữa, chuyện tình của con và Hiểu Tuyết xử lý sớm cho yên tâm, chúng ta cũng sớm ôm cháu, có phải không?

Nghe được tâm tình An Nhã Chi tốt lắm, bà căn bản không để ý “khó chịu” nào đó của An Tại Đào, tiếp tục nói:

- Ngày 22 tháng 6 âm lịch, đây là ngày hoàng đạo, thích hợp kết hôn. Mẹ Hiểu Tuyết còn cố ý tìm thầy phong thủy tra ngày, cũng chính là ngày thứ sáu 11 tháng 8 dương lịch... Thời gian có thể là gấp một chút, nhưng ngày lành năm nay không nhiều lắm, các con phải nắm chặt!

- Phòng cưới là có sẵn, dù sao nhà ở Tân Hải của chúng ta cũng trống không... Con và Hiểu Tuyết thương lượng một chút đi, nếu các con không muốn ở Tân Hải, cũng có thể mua phòng ở Quy Ninh ---- về chuyện hôn lễ, con không cần phải quan tâm, mẹ Hiểu Tuyết biết giải quyết, mẹ chờ tháng 7 trở về nước với Trúc Tử.

- Hiện giờ con chủ yếu là nhanh chóng xử lý một số công việc trong tay, rút ra thời gian chuẩn bị kết hôn. Mặt khác, Hiểu Tuyết sẽ lập tức về nước, con con nhanh chóng đi đăng ký kết hôn.

An Nhã Chi còn liên tục nói, An Tại Đào thầm than trong lòng một tiếng:

- Mẹ, con đã biết, con cũng không phải trẻ con, mẹ đừng quan tâm, mẹ ở nước Mỹ an tâm chiếu cố tốt Trúc Tử, con sẽ xử lý tốt chuyện này.

Nói chuyện điện thoại với An Nhã Chi xong, An Tại Đào trầm ngâm một chút, suy nghĩ một chút vẫn gọi điện cho Hiểu Tuyết.

Hiểu Tuyết hiển nhiên còn hưng phấn hơn so với An Tại Đào, dịu dàng ngọt ngào mà nhìn về cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp sau khi hai người kết với hắn qua điện thoại, lại thương lượng một chút các công việc kết hôn của hai người, dặn dò hắn tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút, cuối tuần cô trở về nước, sau đó hai người đi đăng ký kết hôn, hoàn thành thủ tục pháp luật.

Hiểu Tuyết hiển nhiên là bề bộn nhiều việc. Dù sao trước khi về nước cô phải xử lý tốt chuyện tình tổng bộ công ty An Hạ, công tác trong tay rất nhiều. Đúng như lời Thạch Thanh nói, sự nghiệp tất nhiên quan trọng, nhưng đối với Hạ Hiểu Tuyết mà nói An Tại Đào càng thêm trọng yếu. Trải qua suy xét thận trọng, Hạ Hiểu Tuyết đã quyết tâm phải về nước, đồng thời chuẩn bị chuyển tổng bộ công từ đến quốc nội, mà tổng bộ nước Mỹ thì “thay đổi nhanh chóng” thay tên là chi nhánh và văn phòng làm việc của công ty An Hạ ở nước Mỹ.

Về phần tổng bộ công ty An Hạ, chắc chắn phải thiết lập ở Yên Kinh, dù sao thực lực công ty An Hạ hiện giờ hùng hậu, là công ty nổi tiếng quốc tế tại thị trường nước Mỹ, xuất phát từ nghiệp vụ và suy xét mở rộng thị trường cùng với lực ảnh hưởng quốc tế và các phương diện, đặt tại thủ đô thì khá thích hợp.

Đương nhiên, theo sự mở rộng nghiệp vụ của công ty An Hạ, công ty An Hạ đều thiết lập công ty con tại rất nhiều thành phố lớn ở trong nước, ví dụ như tỉnh thảnh Thiên Nam cũng có một công ty con và một công ty cổ phần của An Hạ.

Nếu Hiểu Tuyết đã quyết định như vậy, An Tại Đào tự nhiên cũng sẽ không cự tuyệt. Trong mấy ngày tiếp theo, hai người lại nói chuyện trên mạng một chut, quyết định mua một gian phòng ở Yên Kinh và Quy Ninh, đồng thời làm nhà của hai người. Hiểu Tuyết làm Chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty An Hạ, chắc chắn là phải trấn thủ tổng bộ Yên Kinh, tất nhiên là định cư ở Yên Kinh; nhưng An Tại Đào lại công tác ở Quy Ninh, cho nên hai người chắc chắn phải có nhà ở hai nơi. Cho dù An Tại Đào nghỉ ngơi đi Yên Kinh, hay là Hạ Hiểu Tuyết đến Quy Ninh thăm, hai người ở “nhà” nào cũng được.

Đối với Hạ Hiểu Tuyết mà nói, cô cũng không tán thành An Tại Đào tiếp tục “lăn lộn” trong quan trường nữa, cô hận không thể khiến An Tại Đào lập tức từ chức cùng nhau quản lý công ty An Hạ với cô, tránh cho hai người phải ở riêng. Nhưng An Tại Đào vẫn không chịu buông tha quan trường, Hạ Hiểu Tuyết tạm thời cũng không thuyết phục được hắn. Đương nhiên, cô chuẩn bị chậm rãi tiếp tục “đấu tranh” với An Tại Đào, mãi cho đến khi “cứu vớt” hắn từ trong quan trường ra.

Hôn kỳ đã xác định, kết hôn đã tiến vào thời gian đếm ngược. An Tại Đào luôn do dự, không biết nên nói với Lưu Ngạn và Mạnh Cúc như thế nào. Mạnh Cúc còn tốt một chút, cô chắc chắn đã biết chuyện này, bởi vì đề cập tới dời tổng bộ công ty, Hiểu Tuyết tự nhiên là trưng cầu ý kiến của Mạnh Cúc.... Mà giờ phút này Mạnh Cúc đang ở Yên Kinh nhận sự “điều khiển” của Hạ Hiểu Tuyết, trang hoàng phòng ở cho hai người.

Chủ yếu là Lưu Ngạn. Tâm tình An Tại Đào cực kỳ phức tạp, hắn lo lắng Lưu Ngạn sẽ không chấp nhận tin tức này. Tuy rằng ngay từ đầu Lưu Ngạn đã tỏ vẻ ở phía sau, cam tâm làm tình nhân cả đời của hắn, nhưng dù sao hai người ở cùng một chỗ lâu như vậy, cảm tình cũng dẫn nồng đậm, hiện giờ cô có thể kiên trì và kiên định giống như trước hay không, kỳ thật trong lòng An Tại Đào cũng thiếu tự tin.

Nhưng nên tới cuối cùng sẽ tới, cuối cùng vẫn phải đối mặt. An Tại Đào giày vò trong lòng vài ngày, rốt cuộc vẫn quyết định giáp mặt nói chuyện này vứi Lưu Ngạn.

...

...

Buổi chiều, An Tại Đào tự mình lái xe rời khỏi đại viện UBND huyện, chuẩn bị tới thành phố. Thư ký Bành Quân của hắn vội vàng đi ra văn phòng, đối mặt liền gặp Mã Hiểu Yến sắc mặt hơi tái nhợt. Tuy rằng thời tiết dần nóng bức lên, nhưng mái tóc xanh động chạm giải phẩu của cô còn chưa khôi phục như bình thường một lần nữa, cho nên cô vẫn đội chiếc mũ tennis màu trắng trên đầu.

- Chủ nhiệm Mã.

Bành Quân thuận tay chào hỏi cùng Mã Hiểu Yến.

- Chủ nhiệm Bành, hai ngày này anh đang bận gì vậy? Nhìn thấy anh tới lui vội vàng...

Mã Hiểu Yến do dự một chút, vẫn hỏi một câu.

Bành Quân cười ha ha, thấp giọng nói:

- Chủ nhiệm Mã, chuyện này sếp không cho tôi để lộ ra, nhưng cô cũng không phải người ngoài... Tôi nói với cô, tháng 8 sếp sẽ kết hôn, ngài mua một căn phòng ở huyện, hai ngày này tôi đang trang hoàng giúp ngài.

Đầu vai Mã Hiểu Yến nhẹ nhàng run lên, ồ một tiếng, liền thoáng chào hỏi với Bành Quân.

Bành Quân hơi bất ngờ, thầm nghĩ cô ta tuyệt đối không kinh ngạc, xem ra đã sớm biết tin tức này. Gã ngẫm nghĩ mọt chút, Mã Hiểu Yến là tâm phúc tuyệt đối của An Tại Đào, biết chuyện này trước cũng bình thường, cũng không để ở trong lòng.

Mã Hiểu Yến vội vàng trở lại văn phòng mình, đóng chặt cửa, đột ngột chui vào ghế số pha, thần sắc ngày càng trắng bệch, trong lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp thất vọng, cô đơn thậm chí còn đan xen một chút ghen tị. Quả nhiên... quả nhiên giống như mình dự đoán, hắn quả nhiên làm muốn kết hôn.

Biết rõ mình và An Tại Đào “vô duyên”, biết rõ đối tượng hôn nhân của An Tại Đào không phải phụ nữ bình thường như mình có thể so sánh được, biết rõ người đàn ông ưu tú này căn bản không có khả năng thuộc về cô, nhưng trong lòng Mã Hiểu Yến vẫn cảm giác được từng đợt quặn đau.

Từng cảnh tưởng quen biết ở chung với An Tại Đào, giống như điện ảnh thoáng hiện lên trong đầu cô. Cô cắn chặt môi, mạnh mẽ nhịn xuống nước mắt muốn tuôn ra, đầu vai co rúm càng thêm kịch liệt.

...

...

Cả một buổi chiều, An Tại Đào đều ở trong “nhà” thuộc về hai người trên lầu nhà hàng cô bí mật mở kia, không có quá nhiều ngôn ngữ, chỉ có yên lặng mà ôm và hoan ái gần như điên loạn.

Tuy rằng An Tại Đào không nói rõ cái gì, nhưng Lưu Ngạn mẫn cảm cũng đã cảm giác được hết thảy. Cô không có biểu đạt bất luận ngôn ngữ gì, chỉ dùng thân hình lửa nóng của mình giằng co An Tại Đào, điên cuồng dùng dục vọng giao hòa phát tiết tình cảm cực kỳ phức tạp trong lòng và tình yêu say đắm không lời.

Mấy bận hoan ái, dường như hai người muốn hoàn toàn thả ra tình yêu đối với đối phương. An Tại Đào nhẹ nhàng vuốt ve thân thể đỏ ửng trong suốt như ngọc của Lưu Ngạn, khóe miệng nhẹ nhàng giật giật, vừa muốn há mồm, đã bị bàn tay nhỏ bé trắng nõn mịn màng của Lưu Ngạn chặn miệng.

Trên khuôn mặt thanh lịch của Lưu Ngạn trở nên hơi trắng, ánh mắt sâu thẳm hơi mê ly. Cô dán chặt thân thể mình vào trong lòng An Tại Đào, dường như muốn dung nhập toàn bộ thân thể mình vào trong thân thể người yêu vĩnh viễn không phân cách vĩnh viễn cùng trời đất sông cạn đá mòn.

- Đào, cái gì anh cũng không cần phải nói, em hiểu được. Thật ra em biết, ngày này cuối cùng là phải đến, nhưng thật không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Giọng Lưu Ngạn hơi run rẩy, nhưng dần dần trở nên bình tĩnh:

- Em không ghen tị, nhưng em rất sợ hãi, sau khi anh kết hôn với Hiểu Tuyết em sẽ vĩnh viễn mất anh... Bắt đầu từ ngày đầu tiên với anh, cả đời này của em đã rơi vào võng tình của anh rốt cuộc không trốn thoát được... Đào, chỉ cần trong lòng anh có em, có thể chừa ra cho em một vị trí nhỏ, em đã cảm thấy mỹ mãn.

- Hôn lễ của anh và Hiểu Tuyết, em sẽ tham gia, để em làm phù dâu cho Hiểu Tuyết đi...

Lưu Ngạn đột nhiên ngồi dậy, trên mặt đỏ bừng lộ ra một chút phức tạp.

- Rất xin lỗi, Tiểu Ngạn.

Lời nói đầy bụng An Tại Đào tới bên miệng rồi, cũng chỉ biến thành một câu ngắn gọn như vậy. Lưu Ngạn trần truồng mà ôm An Tại Đào, đột nhiên khóc rống lên. Mà An Tại Đào tất nhiên cũng ảm đạm, yên lặng ôm lấy cô, tận tình khiến cô giải phóng cảm xúc trong lòng.

Thật lâu sau, cô mới nằm sấp ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nức nở nói:

- Đào, đáp ứng em, chúng ta vĩnh viễn cùng một chỗ... sống chết không rời!

**

Lưu Ngạn kiên cường, kiên định vượt xa sự tưởng tượng của An Tại Đào. Cô là một người phụ nữ đặc biết độc lập, một khi nhận định con đường nào đó sẽ cố định mà đi tiếp. Phụ nữ cao ngạo thanh cao giống như cô, dường như là một con phượng hoàng cao thượng, thà rằng triền miên một đêm với người đàn ông âu yếm, cũng sẽ không theo người đàn ông không yêu cả đời.

An Tại Đào phải kết hôn! Tinh thần tấn công nháy mắt qua đi, cô cũng không cảm thấy hiện giờ có bất đồng gì so với dĩ vãng. Ở hôn nhân và trên doanh nghĩ, An Tại Đào vẫn đều thuộc về một mình Hạ Hiểu Tuyết, từ trước thế, hiện giờ cũng thế. Hắn không có lừa gạt cô, đây là lựa chọn của bản thân cô và kết quả biết được ngay từ ngày đầu tiên. Khi quyết định buông tha hết thảy ở cùng một chỗ với An Tại Đào, cô đã sớm chuẩn bị tâm lý.

Cô hiểu được, trong lòng An Tại Đào có mình. Điểm này, cô tin tưởng không nghi ngờ. Tình cảm hơn hai năm, trên ý nghĩa nào đó mà nói, đã không thua gì mối tình đầu giữa An Tại Đào và Hạ Hiểu Tuyết. Chỉ là cuối cùng cô là người đến sau, cô chỉ có thể ngẫu nhiên than thở mình quen biết với An Tại Đào quá muộn. Cô hiểu An Tại Đào còn hơn bản thân mình, cô hiểu được Hạ Hiểu Tuyết ở trong lòng hắn, thủy chung là một vị trí không ai có thể thay thế.

Cô cũng biết, áp lực tâm lý An Tại Đào gặp phải giờ phút này sẽ rất lớn. Cô không dám tưởng tượng, nếu mình lại gây thêm áp lực cho hắn, hắn có thể bởi vậy mà sụp đổ hay không. Cho nên trong thời gian ngắn nhát cô điều chỉnh tốt tâm tính của mình, lại khôi phục bình tĩnh ngày xưa. Chỉ là mỗi ngày để An Tại Đào đến thành phố bồi cô, tận tình hưởng thụ đoạn thời gian hạnh phúc này.

Lưu Ngạn bình tĩnh và nhu tình quả nhiên giảm bớt áp lực tâm lý cho An Tại Đào. Trong đoạn thời gian này, An Tại Đào vẫn ở trong cảm giác phức tạp chịu tội không thể tự kiềm chế,rối rắm, khó chịu, bất đắc dĩ và đau lòng.

Hắn không muốn thương tổn Hiểu Tuyết, Lưu Ngạn và Mạnh Cúc bất cứ ai trong ba người, cho dù hắn hiểu được trong lòng, mình chia trái tim ra làm ba cánh hoa, chia cho ba hồng nhan tuyệt thế cùng ưu tú và tao nhã, trong mắt đạo đức thế tục, cực kỳ vô đạo đức, cực kỳ vô sỉ. Nhưng ----

Mà trên thực tế, ở vấn đề tình cảm cũng không có ai đúng ai sai. Giầy thích hợp hay không, chỉ có chân biết, người ngoài vĩnh viễn không thể hiểu, cũng không có khả năng hiểu, thậm chí gồm cả hắn, cũng không thể rõ ràng mà nắm lấy mạch lạc cảm tình trong lòng hắn.

Hắn đã nghĩ tới vô số lần, đoạn tuyệt quan hệ không hề lui tới với Lưu Ngạn và Mạnh Cúc như vậy. Nhưng, mỗi khi nghĩ như thế, trong lòng hắn liền đau khổ không lời, mà đôi mắt nhu tình của Mạnh Cúc và Lưu Ngạn không lúc nào không nhìn hắn, khiến tâm thần hắn chấn động.

Mà đau thương và lo sợ bất an trong lòng Lưu Ngạn và Mạnh Cúc kỳ thật cũng chính là vì điều này. Các cô cũng không cần quan tâm một tờ giấy hôn nhân trên pháp luật, không quan tâm ánh mắt thế tục, nhưng rất coi trọng tình cảm mình ký thác. Các cô lo lắng An Tại Đào sẽ vì Hạ Hiểu Tuyết mà vung kiếm chặt tơ tình, từ này về sau cả đời không qua lại với các cô.

Nếu kết quả như vậy xuất hiện, gây cho hai người tổn thương không gì sánh kịp. Các cô cũng sẽ không cưỡng cầu cái gì, cũng không tìm kiếm cái gì, tình cảm các cô trả giá thậm chí không nghĩ tới một chút hồi báo. Các cô sẽ không để An Tại Đào khó xử, bởi vì các cô đều không giống phụ nữ bình thường; các cô hoặc là sẽ yên lặng mà đi, yên lặng biến mất tại một góc sáng sủa không người dùng thời gian cả đời chữa trị vết sẹo tâm hồn. Hoặc là, sẽ tâm thần tuyệt vọng từ nay ngọc nát hương tan.

Cùng Tôn Hiểu Linh phần lớn là dục vọng nam nữ trưởng thành phóng thích và an ủi nhau, An Tại Đào cũng không có loại tình cảm khắc cốt ghi tâm này với Tôn Hiểu Linh. Nhưng đối với Lưu Ngạn và Mạnh Cúc, hắn tin tưởng mình trả giá tình cảm, mất đi bất luận ai trong các cô, hắn đều cảm thấy đau đớn tê tâm liệt phổi.

Xác định điều này, An Tại Đào chậm rãi trở nên bình tĩnh. Cho tới giờ hắn cũng không tin vận mệnh, cho tới giờ hắn cũng không nhận mệnh. Nếu vận mệnh đã khiến hắn và Lưu Ngạn, Mạnh Cúc gắt gao ở cùng một chỗ, hắn cũng chỉ có đối mặt.

Ngay cả là một con đường sai lầm, cũng muốn kiên định mà đi tiếp.

Mà trên thực tế, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.

An Tại Đào dời mắt khỏi sắc trời hoàng hôn giữa thu ngoài cửa sổ, nhìn sang tấm hình Hiểu Tuyết và Trúc Tử chụp chung với An Nhã Chi được phóng lớn trên màn hình máy tính. Trúc Tử vẫn ngọt ngào tươi cười như trước kia, Hiểu Tuyết ánh mắt dịu dàng và mẹ cô ánh mắt ưu tư dường như cùng xuyên qua thời gian và không gian, chiếu lên người hắn.

Tâm trạng hắn hơi kích động. Nếu nói ngay từ đầu sai lầm, thì sự tái sinh của mình là sai lầm lớn nhất. Kiếp trước mình chưa từng yêu ai ngoài Hiểu Tuyết, thế nhưng lại làm cho Hiểu Tuyết buồn bực mà chết mà chính mình cũng chết thảm trong hoả hoạn; kiếp này, mình phải trả giá nhiều về tình cảm, đồng thời yêu ba phụ nữ, thoạt nghe có vẻ hoang đường, nhưng đối với bốn người mà nói, hạnh phúc lại đều là sự thật và có thể cảm giác được.

Chỉ có điều khái niệm hạnh phúc, mỗi người có cách hiểu khác nhau. Với Lưu Ngạn và Mạnh Cúc, có thể cùng An Tại Đào tâm linh tương thông thì ngay cả chỉ có một lúc vui vẻ, cũng còn hơn cùng người khác dây dưa một đời.

Con đường của mình, chính mình đi, số phận của mình, tự mình đón nhận, An Tại Đào lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng dần dần bình tĩnh.

Hắn chậm rãi cầm lấy di động gọi cho Tiếu lão ở Nam Dương. Tiếu lão biết tin An Tại Đào sẽ kết hôn với Hạ Hiểu Tuyết hết sức vui vẻ, bèn nói ngay trong điện thoại quyết định của ông: ông sẽ lập tức phái người về nước, giúp đỡ An Tại Đào xử lý hôn sự, còn bản thân ông sẽ về trước ngày đám cưới để tham dự hôn lễ.

- Cốc, cốc, cốc!

Bạn đang đọc Quan Thanh của Cách Ngư
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự