Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chỉ một cước?

Bạn đang đọc Quân Phong Triều Ca của Trần Hoàng Thiên Phong

Phiên bản Convert · 1105 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trống trường thi vang lên ba hồi , quan giám khảo bước ra điểm danh xong xuôi. Quan chủ khảo đứng giữa trường thi nói rõ điều lệ trường thi y

- Các môn sinh, các ngươi nghe cho rõ đây ta chỉ nói một lần về điều lệ thi của các ngươi. Các ngươi đã biết là một y giả điều quan trọng nhất là phải có tâm với bệnh nhân, phải biết phối thuốc ,xem bệnh. Vậy nên, trường thi Y viện khác với các viện khác là phân chia ra làm ba vòng. Vòng thứ nhất phân dược liệu, vòng thứ hai thái y trong cung sẽ cho các ngươi vấn đề , các ngươi phải viết đơn phương ra nếu đúng sẽ qua sai đồng nghĩa bị loại và vòng thứ ba chính là xem bệnh và thực hành y thuật mà các ngươi đã học tập trị bệnh. Bây giờ bắt đầu vòng thi thứ nhất phân dược liệu thời hạn một nén hương!

- Rõ!

Y cùng môn sinh khác vào vị trí . Quan giám thị sai người đem một đống dược liệu gần trăm loại khác nhau đến trước mặt y sinh.

- Bắt đầu vòng thi thứ nhất!

Một nén nhang cắm xuống đồng thời ba hồi trống vang lên bắt đầu tính giờ

Y từ lâu đã học thuộc hết các y thư ,lại từ nhỏ sống trong rừng cũng từng sống trong rừng tiếp xúc nhiều loại dược liệu khác nhau cũng biết công dụng của từng dược liệu. Y nhìn sơ cũng đủ biết cái nào là dược thảo cái nào là độc thảo, có một số vừa là dược thảo vừa là độc dược. Y cười thầm vì sao vòng thi đầu lại dễ dàng đến vậy. Y bắt đầu phân loại. Khẽ nhìn xung quanh có thấy nhiều y sinh không biết phân biệt dược liệu. Lại có người làm rất nhanh, y cúi xuống không nhìn nữa tập trung vào phần thi của y. Bề ngoài thì thế nhưng trong lòng y lại đang lo lắng cho đệ đệ.

Võ viện

Bên Văn viện cùng Y viện thì im ắng còn Võ viện trái lại rất sôi động. Quan chủ khảo Võ viện không ai khác chính là Lam tướng quân lừng lẫy - Lam Phi Thiên. Lam Phi Thiên quét một lượt những võ sinh tiềm lực binh chủng tướng quân tương lai của nước nhà hô to:

- Võ viện tuyển sinh bắt đầu trận thứ nhất Lạc Thành Bạch Tịch Dương với Lai Châu Vũ Huân!

Hắn bước lên sàn đấu đánh giá đối thủ một chút. Người này da trắng tựa tuyết đôi mắt trong thủy ngân. Hắn lắc đầu người này chẳng khác gì quý công tử của một nhà quý tộc nào đó vậy đánh đấm cái kiểu gì? Chỉ tổ tốn sức! Bản vương đâu rảnh tham gia cái tuyển sinh rườm rà ! Hắn kìm chế bản thân một chút . Hắn mà nói ra hắn chính là Hàn vương thì không những náo loạn cả Võ viện nếu để Tề vương biết được thì mọi kế hoạch hắn định sẵn vài năm.qua đổ sông đổ biển hết. Vì tương lai Đại Tuyên hắn phải nhịn! Hắn nhịn cũng vì y....

- Tại hạ Vũ Huân kính xin nhân huynh hạ thủ lưu tình

Vũ Huân nắm quyền hữu lễ với hắn. Hắn gật đầu hoàn lễ. Lam Phi Thiên hô:

- Bắt đầu!

Tiếng hô vừa dứt Vũ Huân nắm quyền xông tới hắn. Hắn vòng tay phải để sau lưng , tay trái nắm cánh tay phải của Vũ Huân bẻ ngược ra sau, chân trái trụ chân phải hắn dốc thẳng đầu gối vào bụng Vũ Huân khiến Vũ Huân đau đớn. Hắn buông tay ra Vũ Huân liền ngả xuống bất tỉnh.

Các võ sinh trố mắt kinh ngạc sau đó khiếp sợ. Trận đấu chưa tới 10 giây?

Chuyện gì vừa diễn ra?

Cả võ trường lao nhao

- Trận đầu Lạc Thành Bạch Tịch Dương thắng tiếp tục trận thứ 2

Lam Phi Thiên dõng dạc nói

Các trận tiếp theo hắn cũng chỉ đơn giản một cước hạ gục đối thủ trong vòng năm giây. Lam Phi Thiên quan sát hắn từ đầu đến cuối lòng thầm suy nghĩ:

- Hắn sao giống Hàn vương đến thế?

Tại Hàn vương phủ thân ảnh cao ngất của một nam trung đang dạy quyền pháp cơ bản cho một tiểu ni hài tầm khoảng sáu bảy tuổi. Tiểu ni hài ngừng lại giọng lãnh băng mang theo ý vị khó chịu nhìn nam trung nói:

- Bổn vương không luyện nữa suốt ngày chỉ luyện dăm ba động tác này. Ta chán! Không học nữa!

Nam trung lắc đầu nhượng bộ nói:

- Vương gia muốn thành công thì phải đi từ những cơ bản trước, ngay cả cơ bản ngài còn không nắm được thì sao học những cái cao hơn? Luyện võ phải nhẫn nại không thể ngày một ngày hai.

Tiểu ni hài nghe xong liền hiểu rõ tầm quan trọng của việc luyện chiêu thức cơ bản . Tiểu ni hài quỳ xuống nam trung đập đầu ba lần

- Xin lỗi tướng quân là ta sai , ta lấy thân phận là đồ đệ của ngài xin hứa từ nay sẽ học tập chăm chỉ không kêu nhàn

Nam trung vội đỡ tiểu ni hài đứng dậy nói:

- Vương gia có chí như thế là hạ thần cảm thấy không nhục sứ mệnh mà bệ hạ giao cho.

Qua nhiều ngày sau đó tiểu ni hài được nam trung dẫn đến võ đài để kiểm tra. Tiểu ni hài vừa nghiêm túc lại vừa đùa nghịch đối thủ của mình. Trận nào tiểu ni hài cũng chỉ dùng đơn thuần một cước năm giây hạ đối thủ giống như bây giờ.

Thùng thùng thùng

Tiếng trống kết thúc kì thi đầu tiên vang lên đã cắt đứt hồi tưởng của Lam Phi Thiên. Đây mới chỉ là vòng loại . Lam Phi Thiên đọc danh sách những võ sinh sẽ đi tiếp vào kì thi thứ 2 gồm 50 người đã đào thải 300 người. Quán quân đương nhiên là hắn.

- Trận tỷ thí kết thúc các người xếp thành hai hàng ra khỏi trường thi không được náo loạn. Vào giờ này ngày mai tiến hành vòng thi tiếp theo!

Lam Phi Thiên nói, các võ sinh lần lượt về quán trọ nghỉ ngơi. Lam Phi Thiên nhìn bóng lưng hắn lại nghĩ đến Hàn vương rồi lại lắc đầu tự nhủ

- Chắc ta nhìn nhầm. Haiz

Bạn đang đọc Quân Phong Triều Ca của Trần Hoàng Thiên Phong
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi CôngChúaSakura
Phiên bản Convert
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự